Chương 56

“Từ Tô, chuyện quá khứ, cậu có gì muốn nói với mình không?”
Từ Tô sững sờ mất hai giây, theo bản năng quay đầu đi, lại va phải một đôi mắt đen láy thâm sâu.
Bất chợt hoàn hồn… Hai tay nàng hoảng loạn quờ quạng khắp nơi. Bộ tóc giả bên gối rơi xuống đất, Từ Tô muốn với tay nhặt lấy, nhưng nàng thực sự không còn chút sức lực nào. Chỉ một thoáng hoảng loạn vừa rồi đã rút cạn sinh lực ít ỏi còn lại của Từ Tô.
Từ Tô vội vàng kéo chăn lên, trùm kín đầu.
Phòng bệnh không bật đèn, cửa sổ hé mở một khe nhỏ. Gió hè khô nóng len lỏi vào, thổi tấm rèm cửa bay phần phật, khuấy đảo ánh trăng bàng bạc trên sàn nhà thành những mảnh vỡ hỗn độn.
Lưu Tư Tư nhìn chằm chằm vào khối chăn phồng lên trên giường, nước mắt lại trào ra. Ngay sau đó, từ trong chăn truyền ra tiếng nức nở kìm nén.
Thời gian như ngưng đọng.
Lưu Tư Tư bước tới, gần như không cần dùng sức cũng kéo được tấm chăn đang trùm kín đầu Từ Tô xuống.
Cô cắn chặt môi, cố nén tiếng nấc nghẹn trong cổ họng, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh nhất có thể:
“Đừng trùm đầu, sẽ không thở được đâu!”
Từ Tô đầu trọc lốc, sắc mặt trắng bệch, tiều tụy đến mức khiến người ta đau lòng.
Hai người bốn mắt nhìn nhau. Cuối cùng, Từ Tô là người đầu hàng trước:
“Cậu đừng nhìn mình, cầu xin cậu…”
Nước mắt Lưu Tư Tư rơi xuống lã chã, cô nhanh chóng đưa tay quệt đi.
Đêm nay không phải lúc thích hợp để nói chuyện.
“Mình không nhìn cậu nữa, cậu ngủ đi.”
Nói xong, Lưu Tư Tư lùi ra khỏi phòng bệnh.
Cho đến khi tiếng cửa đóng lại vang lên, Từ Tô mới bỏ cánh tay đang che mắt ra, ánh mắt đờ đẫn nhìn về chỗ Lưu Tư Tư vừa đứng, lặng lẽ rơi lệ.
Lưu Tư Tư ra khỏi phòng bệnh nhưng không rời đi. Cô ngồi phịch xuống ghế dài ở hành lang, kim loại va vào tường phát ra tiếng kêu chói tai.
Ánh đèn vàng vọt trên trần hắt xuống khuôn mặt không còn chút máu của cô. Lưu Tư Tư cắn chặt môi, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay đến bật máu, dường như nỗi đau thể xác lúc này chẳng là gì so với nỗi đau trong tim.
Bỗng một bóng người tiến lại gần – là mẹ của Từ Tô.
“Tay con chảy máu kìa…” Mẹ Từ Tô vội vàng gỡ tay Lưu Tư Tư ra, lục lọi trong túi tìm băng cá nhân.
Lưu Tư Tư từ từ ngẩng đầu lên, rút tay về:
“Dì ơi, tại sao Từ Tô lại ra nông nỗi này?”
Mẹ Từ Tô sững sờ, trong khoảnh khắc nước mắt đã lưng tròng.
Trong ấn tượng của Lưu Tư Tư, mẹ Từ Tô không phải như bây giờ. Nhà họ Từ làm kinh doanh, có xưởng may và nhiều bất động sản cho thuê ở quê. Mẹ Từ Tô được bảo dưỡng rất tốt, da dẻ trắng trẻo mịn màng, trẻ hơn tuổi rất nhiều. Hoàn toàn không giống người phụ nữ trước mặt: mới 60 tuổi mà tóc đã bạc gần hết, nếp nhăn hằn sâu trên mặt. Nếu không biết trước, có gặp ngoài đường Lưu Tư Tư cũng không dám nhận.
Lưu Tư Tư biết hỏi câu này lúc này thật tàn nhẫn, nhưng nếu không hỏi cho ra lẽ, cô sợ mình không qua nổi đêm nay.
Mẹ Từ Tô quệt nước mắt, nhưng nước mắt cứ tuôn rơi như chuỗi hạt đứt dây, lau mãi không hết. Bà hít một hơi sâu, rồi thở dài thườn thượt, giọng khàn đặc:
“Con bé bị bệnh, phát hiện ra từ năm lớp 12. Từ nhỏ sức khỏe nó đã yếu, năm 12 tuổi từng sốt cao đến hôn mê, bác sĩ bảo bạch cầu quá cao, nếu cứ đà này sẽ biến chứng thành bệnh máu trắng. Sau đó… dì ở nhà chăm nó suốt, cuối cùng cũng vượt qua được. Dì cứ nghĩ… kiếp nạn lớn thế đã qua rồi thì sau này sẽ bình an vô sự. Ai ngờ… lại mắc cái bệnh quái ác này…”
“Từ Tô nhà dì khổ quá… đứa trẻ mới 18 tuổi đã phải làm bạn với giường bệnh. Những lúc nó lên cơn đau… dì… dì chỉ ước có thể chịu thay nó…”
“Vậy nên, năm đó cậu ấy bỏ học là vì bệnh này sao?” Lưu Tư Tư nhớ lại bệnh án của Từ Tô, ghi rõ mấy năm gần đây nàng liên tục chuyển viện điều trị.
“Đúng thế. Ban đầu nó nhất định không chịu… Dì với chú nói thế nào nó cũng sống ch3t không chịu nghỉ học, hỏi tại sao thì nó không nói, chỉ bảo muốn thi đại học. Nhưng với cái thân thể đó thì thi cử gì nổi? Dì không hiểu nổi đứa con này nghĩ gì. Sau này… có lần nó phát bệnh nửa đêm phải đi cấp cứu, dì về nhà lấy đồ cho nó thì tìm thấy cuốn nhật ký trong ngăn kéo…”
Mẹ Từ Tô ngừng lại một chút, ngước mắt nhìn Lưu Tư Tư:
“Đến lúc đó, dì mới biết lý do nó không chịu đi.”
“Là vì con.”
Lưu Tư Tư ngẩn người.
Mẹ Từ Tô tiếp tục:
“Lúc ấy dì cũng bàng hoàng lắm. Đợi nó ổn định lại, dì mới cầm cuốn nhật ký hỏi nó. Nhưng cảm xúc nó không được kích động nên dì không dám làm căng. Con bé này tính hướng nội, bình thường cạy miệng cũng không nói nửa lời, dì tưởng nó sẽ sốc, ai ngờ… nhìn thấy cuốn nhật ký, nó lại thẳng thắn thừa nhận với dì…”
“Thừa nhận cái gì ạ?” Lưu Tư Tư ngây người.
“Thừa nhận nó thích con gái, thích con.”
Lưu Tư Tư hoàn toàn sụp đổ. Cơ mặt cô giật giật không kiểm soát. Cô không thể ngờ được, một cô gái nhìn qua yếu đuối nhu mì như thế lại có thể dũng cảm đến vậy.
“Dì ơi, con…”
“Con nghe dì nói hết đã…” Mẹ Từ Tô nắm lấy đôi tay đang run rẩy của Lưu Tư Tư. “Dì biết con là đứa trẻ ngoan, dì không có ý trách con. Chỉ là lúc đó các con còn quá nhỏ… Từ Tô lại bệnh tật, trong hoàn cảnh đó, dì không còn tâm trí đâu mà lo nghĩ nhiều. Con đừng trách Từ Tô, đều là tại dì và chú ép nó… Con muốn trách thì cứ trách người lớn bọn dì này…”
“…”
“Dì… dì cầu xin con một chuyện. Nể tình nghĩa năm xưa, con khuyên Từ Tô giúp dì với. Nó bây giờ buông xuôi rồi, không muốn sống nữa. Dì biết… bệnh tình của nó không kéo dài được bao lâu, nhưng còn nước còn tát, sống được ngày nào hay ngày đó chứ… Nếu giờ nó từ chối điều trị thì dì… dì với chú sống sao nổi…”
Mẹ Từ Tô khóc nấc lên, không nói thêm được lời nào.

Lưu Tư Tư lảo đảo bước ra khỏi tòa nhà nội trú. Cô đi đi lại lại quanh tòa nhà như kẻ mất hồn, đôi chân nặng trĩu như đeo chì, mỗi bước đi đều đau nhức tận xương tủy. Trong cơ thể như có ngàn mũi kim châm chọc vào từng thớ thịt mạch máu.
Cô nhìn ánh đèn đường vàng vọt, nhìn tòa nhà đen sì sừng sững, nghe tiếng gió xào xạc trong bụi cỏ.
Gió nổi lên, tiếng gió ù ù bên tai như muốn đẩy cô về phía trước, lại như muốn xuyên qua cơ thể, xé nát cô ra.
Lưu Tư Tư đi đến dưới một gốc cây cổ thụ, ngẩn ngơ nhìn lớp vỏ cây sần sùi. Cô xuất thần rất lâu, không hề cử động.
Đột nhiên, cô vươn tay, những ngón tay bấu chặt vào vỏ cây thô ráp, dùng sức đến mức đầu ngón tay trắng bệch.
Những chuyện cũ tưởng như đã tan thành mây khói, giờ đây cuồn cuộn ùa về như thủy triều dâng ngược, nhấn chìm Lưu Tư Tư trong ký ức.
Lưu Tư Tư tự hỏi, rốt cuộc mình thích Từ Tô từ bao giờ?
Không nhớ rõ nữa, chỉ biết khi nhận ra thì Từ Tô đã chiếm trọn trái tim cô rồi.
Lưu Tư Tư đến giờ vẫn không hiểu, Từ Tô rốt cuộc thích cô ở điểm gì?
Họ là bạn học cấp ba, cùng một lớp.
Năm đó, danh tiếng của Lưu Tư Tư trong lớp không tốt lắm. Nguyên nhân rất đơn giản: Nhà quá nghèo. Có lẽ vì chưa từng được yêu thương chiều chuộng nên lòng tự trọng của cô rất cao, hay nói cách khác là cực kỳ tự ti. Cô không muốn mình trông thấp kém hơn người khác, nhưng không có tiền là sự thật. Cô không mua nổi quần áo đẹp, không đi nổi giày hiệu, ăn đồ rẻ nhất ở căng tin, năm nào cũng nhận trợ cấp học sinh nghèo.
Cô cần tiền, chỗ nào cũng cần tiền. Đứa trẻ 16, 17 tuổi coi tiền quan trọng hơn mạng sống. Cô đã rất tiết kiệm nhưng sinh hoạt phí hàng tháng vẫn không đủ.
Gia đình không thể chu cấp thêm. Lưu Tư Tư không phải con một, bên dưới còn một đứa em trai – “ông vua con” trong cái gia đình nghèo rớt mồng tơi này. Nực cười là nhà cô chẳng có ngai vàng nào để kế thừa cả.
Cuối mỗi tháng, nhìn số dư trong tài khoản ngân hàng là lúc Lưu Tư Tư tuyệt vọng nhất.
Nhưng cô có sự dẻo dai, cô không chịu thua. Hoàn cảnh gia đình không tốt thì dựa vào chính mình, người sống không thể để ch3t đói được.
Lưu Tư Tư học giỏi, đầu óc nhanh nhạy. Cô biết trong lớp có những học sinh nghèo như mình thì cũng có những đứa con nhà giàu. Người khác vào lớp tìm bạn hợp cạ, cô vào lớp quan sát xem ai là “con nhà giàu” có thể kết bạn.
Rất nhanh, Lưu Tư Tư đã tìm được mục tiêu, không chỉ một người.
Cô trà trộn vào đám con nhà giàu, giúp họ làm bài tập, chép đáp án, thậm chí chép bài giúp…
Nhưng cô không giúp không công. Lưu Tư Tư dùng cách này để kiếm tiền. Bài tập, vở ghi, đáp án kiểm tra… chất lượng phụ thuộc vào số tiền họ chịu chi. Cô phân loại khách hàng: giá cao thì đảm bảo điểm A, giá thấp thì miễn cưỡng qua môn. Còn muốn dạy kèm thì lại là một mức giá khác.
Lâu dần, Lưu Tư Tư kiếm được chút tiền trang trải sinh hoạt, nhưng tiếng xấu cũng đồn xa, ngày càng tệ hại.
Cô chẳng quan tâm. Sự thật là thế mà. Hơn nữa… danh tiếng đáng giá bao nhiêu tiền? Nếu dùng danh tiếng đổi lấy lợi ích thiết thực thì cứ để họ đồn thoải mái.
Ngay khi Lưu Tư Tư tưởng mình sẽ sống như vậy cho đến khi tốt nghiệp thì Từ Tô xuất hiện.
Thực ra Từ Tô vẫn luôn ở trong lớp, chỉ là lúc đó nàng quá kín tiếng. Tuy xinh đẹp nhưng tính tình hướng nội, trong lớp chẳng có bạn bè, cũng không thích nói chuyện, cả ngày lủi thủi một mình. Đã thế nàng còn gầy gò, ốm yếu, cảm giác như gió thổi là bay.
Kiểu người này ở trường học thường không được hoan nghênh lắm. Người biết thì bảo hướng nội, người không biết thì cho là chảnh chọe.
Lưu Tư Tư không thích giao du với kiểu người lầm lì này. Cô thích chơi với những người hoạt bát, mồm miệng đỡ chân tay, có gì nói nấy, đỡ phải đoán già đoán non. Và quan trọng nhất là, cô không biết nhà Từ Tô giàu.

Hôm đó trường cho nghỉ đột xuất. Đám “hồ bằng cẩu hữu” của Lưu Tư Tư về hết, chỉ còn lại mình cô. Không ai mời cơm, cô đành xuống căng tin, gọi một suất cơm trắng với rau luộc.
Chưa kịp ăn thì chiếc điện thoại “cục gạch” trong túi reo lên.
Chiếc điện thoại này cô mua ở chợ đồ cũ. Thời đó ai cũng dùng smartphone, chỉ mình cô dùng loại này, còn chẳng chỉnh được chế độ rung nên bình thường cô toàn tắt máy, chỉ khi không đi học mới bật lên.
Là học sinh nội trú, thỉnh thoảng Lưu Tư Tư cũng cần liên lạc với gia đình. Nói cách khác, mỗi cuối tháng muốn xin tiền sinh hoạt, nếu không gọi điện giục giã thì cha mẹ cô sẽ giả ch3t với cô luôn.
Lưu Tư Tư nghĩ rất thoáng về chuyện tiền nong. Tại sao cô lại không đòi? Thằng em trai cô ở nhà chẳng làm gì, học dốt đến mức tương lai đi thu đồng nát cũng không biết tính tiền, thế mà đi quán nét suốt đêm. Còn cô? Muốn ăn bữa cơm tử tế bổ sung dinh dưỡng cũng phải khúm núm đi theo người ta.
Cho nên, tại sao lại không đòi?
Tại sao phải tiết kiệm tiền cho ba người bọn họ?
Lưu Tư Tư nghĩ, cả đời này cô không nợ cha mẹ cái rắm gì cả!
Cô bắt máy:
“Gì đấy?”
“Có tiền không, cho tao ít.”
“Hỏi ba mẹ mày ấy!”
Lưu Tư Tư chửi thề một câu rồi cúp máy thằng em trai vô dụng.
Cô thở hắt ra một hơi bực dọc, tiếp tục ăn cơm.
Rau cải trắng luộc nhạt thếch như nước lã. Lưu Tư Tư nghi ngờ đầu bếp không đánh đổ lọ muối thì cũng đánh đổ lọ mì chính!
Cô chẳng muốn ăn, nhưng tiếc tiền nên không nỡ bỏ, đành và từng miếng cơm trắng với rau.
Đúng lúc này, có người đi tới ngồi xuống đối diện cô.
Lưu Tư Tư bực mình. Bao nhiêu bàn trống không ngồi, cứ phải ngồi đối diện cô là sao…
Rảnh quá hóa rồ à?!
Cô ngước mắt lên đầy vẻ không kiên nhẫn, chỉ thấy người đối diện mỉm cười nhẹ nhàng với mình:
“Lưu Tư Tư, cậu ăn một mình à?”
“Là cậu à.”
Lưu Tư Tư thu bớt vẻ khó chịu nhưng giọng điệu cũng chẳng khá hơn là bao.
Từ Tô mặc đồng phục, da rất trắng, kiểu trắng xanh xao thiếu máu, giống như người cả ngày không thấy ánh mặt trời, chỉ ru rú trong nhà. Những mạch máu xanh lộ rõ dưới làn da mỏng manh.
Đôi mắt nàng rất to, khi nhìn chằm chằm người khác lại không khiến họ khó chịu. Tóm lại là một người không có tính công kích, nhìn qua là biết dễ bắt nạt.
Lưu Tư Tư chớp mắt, thấy ánh mắt người đối diện dừng lại trên đĩa rau luộc của mình, cơn bực dọc vừa nén xuống lại bùng lên:
“Nhìn cái gì?”
Thú thật, lúc đó trông Lưu Tư Tư khá dữ dằn. Cô tưởng con gà con như Từ Tô sẽ sợ ch3t khiếp, ai ngờ Từ Tô không những không sợ mà còn đưa tay… chỉ vào khay cơm của cô:
“Mình có thể ăn chút rau của cậu không? Vừa nãy mình đi lấy thì hết rau rồi.”
Chưa đợi cô trả lời, Từ Tô đẩy khay cơm của mình sang. Cơm chỉ có một dúm nhỏ, còn lại toàn là thịt, chiếm hơn nửa khay.
“Chúng ta đổi đồ ăn nhé.”
Lưu Tư Tư nhìn Từ Tô khó hiểu. Đồ ăn ở căng tin tuy rẻ hơn bên ngoài, nhưng với kiểu gọi món này, khay cơm kia không dưới 30 tệ. 30 tệ… đủ cho cô ăn ba ngày.
“Tùy cậu.”
“Được, cảm ơn cậu nha~”
Câu cảm ơn nghe sao mà chối tai. Rốt cuộc ai đang chiếm hời của ai đây mà cậu ta còn cảm ơn mình?
Đồ ngốc.
Lưu Tư Tư không phải kiểu người thấy lợi mà không chiếm, nhất là khi “miếng mỡ” tự dâng đến miệng thế này. Bữa đó cô ăn một bữa no nê, căng cả bụng.
Theo lý thì ăn xong đường ai nấy đi, nhưng Từ Tô cứ lẽo đẽo theo sau Lưu Tư Tư.
Ban đầu Lưu Tư Tư không để ý, đến khi gần về đến ký túc xá mới phát hiện ra.
Cô không nhịn được hỏi:
“Cậu ở nội trú à?”
“Mình không.”
“Thế cậu đi theo tôi làm gì?”
“Hả? Mình…”
Từ Tô cũng nhận ra mình hơi kỳ cục, thò tay vào túi áo lấy ra hai tấm vé xem phim:
“Mình muốn hỏi cậu có rảnh không. Mình có hai vé xem phim, là… là người khác cho. Nếu cậu rảnh thì chúng ta cùng đi xem nhé.”
Vừa được ăn thịt, giờ lại được xem phim…
Lưu Tư Tư cảm thấy hôm nay vận may của mình đỏ rực. Cô vươn tay giật lấy tấm vé, chẳng khách sáo chút nào:
“Sao không nói sớm~ Nói sớm thì lúc nãy đi thẳng từ căng tin ra có phải gần hơn không!”
“Cậu đồng ý rồi hả?”
“Không thì sao? Cậu định đổi ý à?”
“Không phải không phải, thế chúng ta đi luôn nhé.”
Không biết có phải nhìn nhầm không, nhưng Lưu Tư Tư thấy mặt Từ Tô đỏ lên.
Cơ mà người này lúc nào cũng trắng bệch, có khi do nắng chiếu vào cũng nên.
Rạp chiếu phim cách trường không xa, đi xe khoảng mười phút. Từ Tô ra cổng trường vẫy taxi, cùng Lưu Tư Tư đi.
Đến rạp, Từ Tô chưa vội vào phòng chiếu, bảo Lưu Tư Tư:
“Cậu đợi mình một chút.”
Lát sau, nàng quay lại với bỏng ngô và nước ngọt trên tay.
Từ Tô cười: “Phim này hơi dài, chúng ta vừa xem vừa ăn cho đỡ buồn.”
Lưu Tư Tư nhìn đồ ăn trên tay Từ Tô, rồi nhìn khuôn mặt trắng trẻo của Từ Tô, nhún vai:
“Được thôi.”
Hai cô gái vào rạp, đèn tắt, màn hình sáng lên.
Phim không phải kinh dị mà là trinh thám. Nhạc nền rùng rợn vang lên cái “Oành”, Từ Tô nghiêng đầu, tựa mặt vào vai Lưu Tư Tư.
“Cậu sợ à?”
“Hơi sợ.”
Từ Tô chỉ vào cái tay vịn ngăn cách giữa hai ghế: “Mình gạt cái này lên được không? Mình muốn dựa gần cậu một chút.”
“Cậu đúng là…”
“Hửm?”
Lưu Tư Tư định nói “nhát cáy”, nhưng nhìn khuôn mặt yếu đuối kia, đôi mắt ngây thơ phản chiếu ánh sáng màn hình, lời đến miệng lại nuốt xuống. Cô chủ động gạt tay vịn lên, đưa một cánh tay ra cho Từ Tô.
Từ Tô sững sờ.
Lưu Tư Tư nói: “Không phải sợ sao? Cho cậu mượn đấy.”
Mắt Từ Tô long lanh nước, như được tiếp thêm sức sống thần kỳ, nàng cắn môi, gật đầu liên tục.
Nàng nắm lấy tay Lưu Tư Tư, ôm cánh tay cô vào lòng, lén lút liếc nhìn cô, thì thầm chỉ đủ hai người nghe thấy:
“Tư Tư, cậu tốt thật đấy.”
Lúc đó đã là lớp 11, con gái phát triển gần hết. Dù là “bức tường thành” cũng đã mặc áo lót đàng hoàng.
Lưu Tư Tư bị Từ Tô ôm tay, cảm nhận rõ ràng sự mềm mại trước ngực người kia.
Cùng là con gái, nhưng Lưu Tư Tư cứ thấy trong lòng là lạ… lạ ở đâu thì không nói rõ được.
Cô cúi đầu uống nước, liếc nhìn Từ Tô đang dựa sát vào mình:
“Ôm thì ôm, đừng có cấu tôi.”
“Mình có cấu đâu.”
Nói rồi, Từ Tô bốc một viên bỏng ngô, đưa đến tận miệng Lưu Tư Tư.
Lưu Tư Tư theo bản năng há miệng. Ngón tay Từ Tô lướt qua môi cô…
Hơi ngứa, và hơi lạnh.

Đó có lẽ là sự khởi đầu của họ.
Tình cảm giữa con gái vốn tinh tế, một chút rung động nhỏ cũng dễ dàng bị phát hiện.
Huống chi Lưu Tư Tư chưa bao giờ là người vô tâm vô tính.
Sau này, khi Từ Tô bỏ đi không một lời từ biệt, trong rất nhiều đêm mất ngủ, Lưu Tư Tư luôn nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên đi xem phim ấy. Nhớ nàng dựa chặt vào vai mình, run rẩy mỗi khi sợ hãi, nhớ nàng đút bỏng ngô cho mình, nhớ cảm giác mát lạnh từ đầu ngón tay Từ Tô…
Lưu Tư Tư vừa nhớ vừa khóc, ướt đẫm cả gối…
Giá như không đi xem bộ phim đó, giá như không tham chút lợi nhỏ của Từ Tô… thì đã không có chuyện sau này.
Thì Lưu Tư Tư vẫn có thể tiếp tục làm một cô gái thực dụng, trong mắt chỉ có tiền như mọi người vẫn nghĩ.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 56
Tiếp Cận Trái Tim