Chương 1: KHI XƯA NGỠ CHUYỆN TẦM THƯỜNG

Ai thương gió tây buốt lòng,
Lá vàng khép cửa, chiều không tiếng người.
Lặng trông dĩ vãng xa xôi,
Tà dương đơn độc, đứng ngồi bâng khuâng.
Men xuân chớ ngại giấc nồng,
Đố nhau sách cũ, trà hồng thoảng hương.
Khi xưa ngỡ chuyện tầm thường,
Nào hay mất mới bi thương một đời.(*)

Chân Nhược Y vừa tỉnh giấc đã nghe tin Mỹ nhân họ Tiết, vị chủ tử ở điện Cam Lộ, đã hoài thai.
— Nói tới là phải nhắc, Tiết Mỹ nhân ấy chính là tộc muội của Hoàng hậu nương nương đấy ạ, chẳng hiểu nhà họ Tiết nghĩ thế nào, Hoàng hậu nương nương vốn hiền lương ôn hậu, được Bệ hạ yêu thương trân trọng bấy lâu nay, thế mà lại nhất quyết đưa thêm một cô con gái vào cung. Hoàng hậu nương nương tuy vì hiếu đạo mà phải ưng thuận nhưng trong lòng chắc chắn là chẳng lấy làm vui vẻ gì cho cam.
Thái Tang vừa nói vừa cài lên tóc Chân Nhược Y một cây trang sức hoa hải đường nạm hồng ngọc.
— Mang thai thì cứ mang thai, mang thai rồi thì có thể làm gì?
Chân Nhược Y ngủ còn chưa đã giấc, giờ đây đang nửa tỉnh nửa mê nghe cung nhân hầu hạ bên cạnh cung kính dâng lên những tin tức mới mẻ trong cung bằng một thứ giọng điệu như hết lòng nịnh nọt. Nàng chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên, vỗ về đôi má ngọc ngà của mình.
Trời ban cho nàng một dung nhan tuyệt sắc, dẫu cho ánh mắt mơ mơ màng màng vì còn ngái ngủ mà cũng vẫn ánh lên vẻ sóng sánh long lanh như muốn lay động lòng người. Thái Tang thầm than lên một tiếng, tự nhủ: Chẳng trách sao mà từ một nữ quan lại nhỏ nhoi mà người phụ nữ này lại có thể ngoi lên để trở thành một Chân Quý phi được thánh sủng bậc nhất trong tam cung lục viện.
Dẫu cho trong bụng nghĩ vậy, ngoài miệng vẫn không quên nịnh hót:
— Là nô tỳ nhiều lời thôi ạ, thôi thì ta cứ mặc kệ họ đi, nương nương độc chiếm thánh sủng, giả như đến lúc sinh hạ quý tử, đó mới thật sự là người Bệ hạ sẽ nâng niu trên đầu tim!
Nàng ta tự cho rằng lời mình nói kín kẽ vô cùng, vừa ca ngợi thánh ân đang nồng đậm của Chân Nhược Y, lại vừa khéo léo xoa dịu nỗi muộn phiền không con của chủ tử.
Nhưng không ngờ Chân Nhược Y lại sa sầm mặt mày:
— Đấy mà là lời ngươi nên nói sao? Hoàng hậu nương nương là trung cung chi chủ, là mẫu nghi thiên hạ, Đông cung điện hạ mới là người bệ hạ coi trọng và đặt trên đầu tim!
Thái Tang thoáng chút sững sờ, vội vàng đổi lời:
— Là nô tỳ suy nghĩ không chu toàn, xin nương nương trách phạt.
Chừng nửa khắc trôi qua mà vẫn không nghe thấy tiếng hồi đáp hay động thái gì, Thái Tang cả gan ngẩng đầu đưa mắt nhìn lướt qua Chân Nhược Y, chỉ thấy sắc mặt nàng lạnh lùng, không thể rõ đang nghĩ suy điều chi, còn cả người thì được bao bọc trong ánh tà dương vàng rực, nom tựa như một bức bích nhân hoàn mỹ.
Thái Tang không dám nói thêm lời nào nữa, cúi đầu xuống.
Điện Chiêu Dương tĩnh mịch chỉ còn lại tiếng thở dồn nén của các cung nhân. Trong sự tĩnh lặng quỷ dị ấy, Chân Nhược Y chợt nhớ lại cảnh nàng lần đầu tiên diện kiến Hoàng hậu Tiết thị.
Chân Nhược Y nhập cung năm Hoằng Nguyên thứ tư, đó là lần tuyển chọn tú nữ đầu tiên sau khi Kim thượng đăng cơ. Chân Nhược Y và người tỷ tỷ của nàng, Vãn Vi, đều nằm trong danh sách được tuyển.
Tỷ tỷ Vãn Vi vào trong trước, nàng chờ ngoài điện. Nàng nghe thấy tiếng Cửu Ngũ Chí Tôn trên thềm cao chặc lưỡi một tiếng rồi mở lời: “Vãn Vi?”
Tỷ tỷ không rõ đầu đuôi, khẽ đáp:
— Có thần nữ.
Sau đó, Thiên tử nói bằng một ngữ điệu lạnh nhạt:
— Ban hoa đi, không phải ai cũng dùng được chữ ‘Vãn’.
Chân Nhược Y đứng phía sau lắng tai nghe, lòng bàn tay đã lấm tấm mồ hôi.
Rồi nàng lại chợt nghe thấy người phụ nữ ngồi bên cạnh Thiên tử khẽ cười một tiếng. Người phụ nữ ấy nói…
— Cũng không phải là cùng một chữ, không cần thiết phải kiêng kỵ chi li đến như vậy.[1]
[1] Chữ ‘Vãn’ và chữ ‘Uyển’ đồng âm, đều đọc là wǎn, nhưng khác mặt chữ.
Giọng nói uyển chuyển đầy từ tính như u lan trong thung lũng sâu hun hút, và cũng kiều diễm tựa xuân sắc phủ màn sương.
Bấy giờ Chân Nhược Y mới nhớ ra trước khi họ diện thánh, các ma ma dạy dỗ đã dặn dò kỹ lưỡng đám nữ tử mới nhập cung rằng: Hoàng hậu Tiết thị là chính cung của Thiên tử, húy là Uyển Anh, xuất thân danh môn, hiền lương ôn hậu, ấy là người được Bệ hạ yêu thương trân trọng nhất.
Chân Nhược Y được trời phú cho dung mạo xinh đẹp, cái vẻ đẹp vốn đã hiếm có trên đời, mà huống chi vẻ đẹp của Chân Nhược Y lại không thể mang ra để so sánh cân đo với những nhan sắc tầm thường ở ngoài kia. Dẫu tán dương là thế, nhưng nếu so với Tiết Hoàng hậu thì lại e nàng cùng lắm cũng chỉ là hoa thơm cỏ lạ chốn nhân gian muôn hồng nghìn tía, bởi duy chỉ có Tiết Hoàng hậu kia mới là Hằng Nga nơi cung Quảng được ban vẻ thoát tục phiêu diêu.
Người đời nói dường như Hoàng hậu là sự kết tinh của mọi điều tốt đẹp trên đời, nào là xinh đẹp, nào là dịu dàng, vào là đối đãi với mọi người đều là bằng chân tâm thiện ý. Mặc dù đúng là nàng ít khi cười nhưng điều đó tuyệt nhiên không làm suy giảm sự ôn hoà toát ra từ con người nàng, một phong thái cứ luôn khiến người ta cảm thấy như đang được tắm trong gió xuân.
Sự trầm tư và dòng hồi tưởng không kéo dài được bao lâu, bởi chẳng mấy chốc một cận thị bên cạnh Thiên tử đã đến truyền lời, nói rằng Bệ hạ tối nay sẽ dùng bữa tại điện Chiêu Dương.
Thái Tang nghe xong thì mừng rỡ khôn xiết, liền mở lời nói ngay:
— Phải bảo ngự thiện phòng chuẩn bị món súp vịt hầm hạt dẻ mà Bệ hạ thích nhất, cả món sương hoa hồng lần trước bệ hạ dùng cũng khen ngon…
Nàng ta chưa nói hết thì đã bị Chân Nhược Y phất tay ngắt lời. Đối diện với vị cận thị đến truyền lời, Chân Nhược Y cũng chỉ lãnh đạm mà chẳng có vẻ gì nồng hậu. Bằng một sự khách sáo và có chút ái ngại, nàng nói với vị cận thị họ Phương:
— Xin công công hãy quay về bẩm với Bệ hạ, Tiết Mỹ nhân vừa mới được chẩn ra có tin vui, Bệ hạ nên đến điện Cam Lộ thăm cô ấy mới phải.
Phương cận thị tỏ vẻ khó xử, nhưng Chân Nhược Y ở vị trí chuyên sủng đến nay cũng đã được vài năm, trước nay vẫn luôn là một chủ tử tùy hứng, ngay cả Hoàng đế đôi khi cũng đành chịu thua với nàng.
Cảm thấy lúc này cũng không cần phí lời khuyên nhủ nữa, hắn nhận lời một tiếng rồi quay về điện Hàm Nguyên.
Thái Tang lại sốt ruột. Khi nãy Phương cận thị còn ở trong điện, nàng ta không tiện nói, sợ lại chọc giận Chân Nhược Y. Hắn vừa đi khuất thì Thái Tang đã bĩu môi:
— Nương nương, sao người lại làm thế ạ? Chỉ nghe nói có người tìm trăm phương ngàn kế để kéo Bệ hạ đến điện mình, chứ chưa từng thấy ai như người, tự tay đẩy Bệ hạ đi thế này đâu…
Chân Nhược Y liếc nàng ta một cái, chỉ nhẹ nhàng buông lại một câu
— Ta mệt rồi.
Rồi một mình bước ra sân.
Thái Tang cũng không tiện nói thêm gì nữa, cung nhân cả phòng chỉ còn biết nhìn nhau, rồi lại trân trân nhìn Chân Nhược Y đang lững thững bước trên đôi giày thêu kim tuyến hướng về vườn hải đường. Một đoạn mắt cá chân trắng nõn mịn màng lộ ra sau vải vóc, thấy để rồi tự nhủ: vưu vật chốn nhân gian e cũng chỉ đến thế mà thôi.
Chân Nhược Y quả thực là mệt mỏi, ấy chẳng phải lời dối gian gì. Dạo bước giữa biển hoa, sự ngây ngất của hương thơm lan toả khiến nàng chợt nhận ra, thì ra lại đến một mùa cuối xuân nữa rồi.
Tháng ba, cuối xuân năm Hoằng Nguyên thứ tư, sau khi tỷ tỷ Vãn Vi gạt lệ trên má phấn và rời khỏi điện Chiết Phương, ấy cũng là khi Chân Nhược Y bước vào, mang theo mình một làn hương thoang thoảng.
Thiếu nữ mười sáu mười bảy tuổi nhưng đã nở rộ như đóa hải đường, mang vẻ đẹp rực rỡ đến bức người. Nàng thậm chí có thể cảm nhận được ánh mắt nó/.ng b/o?ng của Thiên tử dừng lại trên gương mặt mình, hắn cười nói:
— Nhược Y, xem ra quả thật là ‘nhược bất thắng y’.[2]
[2] Yếu ớt đến nỗi không gánh nổi xiêm y – một điển cố văn học.
Và rồi vị Tiết Hoàng hậu bên cạnh Thiên thử vẫn đoan trang lịch duyệt ngồi một bên, nhìn Chân Nhược Y với nụ cười hiền hòa vừa đủ.
Nàng đang nhìn mình với ánh mắt gì thế kia?
Cũng như nhìn một món đồ chơi đẹp đẽ đáng được trân trọng cất giữ, suy cho cùng vẫn chỉ có thể dùng để mua vui thôi chăng?
Thế nhưng, đêm hôm đó, Kim thượng vẫn đến điện Chiêu Dương.
Chân Nhược Y đang độc ẩm dưới gốc cây hải đường thì Thiên tử lại lẳng lặng vòng ra phía sau, ôm chầm lấy nàng.
Cơ thể Chân Nhược Y cứng đờ, rồi lại nghe lời đùa cợt:
— Ái phi quả là gan to tày trời, trẫm đến mà cũng không ra nghênh giá.
Bấy giờ Chân Nhược Y đã hoàn hồn, không hề tỏ vẻ hoảng loạn. Chỉ thấy nàng đặt chén rượu xuống, nói mà dường như có chút lười nhác:
— Bệ hạ thật chẳng biết nói lý, vừa không cho người thông truyền, lại vừa lặng lẽ đến đây, thế mà còn trách thần thiếp ư?
Thiên tử yêu thương nhất cái dáng vẻ ngây thơ mà vẫn kiều mị này của nàng, nhất thời không khỏi thêm phần ngứa ngáy trong lòng, bèn kề sát tai Chân Nhược Y, thủ thỉ:
— Sao nàng lại hào phóng thế, muốn đẩy trẫm cho người khác cơ à?
Chân Nhược Y vẫn một thái độ ấy:
— Ngày mai, ở điện Lệ Chính, cũng không biết Tiết Mỹ nhân sẽ bày trò gì để làm thần thiếp bẽ mặt đây? Dù sao Bệ hạ cũng chẳng bận tâm.
Thiên tử bật cười, ngữ khí đầy vẻ khinh thường:
— Cô ta mà cũng xứng?
Là như thế đấy, vưu vật chốn nhân gian chẳng qua cũng chỉ dùng để mua vui mà thôi, nhưng nếu vưu vật mà không mang vẻ đẹp tuyệt thế thì e rằng ngay cả một món đồ chơi giải buồn cũng chẳng đủ tư cách để mà làm.
Chân Nhược Y đã nghĩ đến rất nhiều điều.
Nàng nhận ra, không chỉ những người phụ nữ trong toà cung thành này mà ngay cả là trong hậu viện của phụ thân nàng, một vị Tri huyện Lục phẩm, ấy thế mà những người phụ nữ vẫn cứ tìm trăm phương ngàn kế để tranh đoạt đấy thôi. Vì chính bản thân mình mà tranh sủng ái, tranh con cái, rồi lại vì chính con cái của mình mà tranh giành đủ thứ khác trên đời. Cứ như thể phụ nữ đã dồn hết mọi sức lực, tâm trí và linh khí vào cuộc tranh đấu nơi hậu cung hậu viện. Lại ví như di nương của nàng – nay đã được thăng làm chính thất, năm xưa cũng chính là vì muốn anh em cùng mẹ của Chân Nhược Y được gia đình coi trọng hơn nên đã vội vàng đưa tên Chân Nhược Y vào danh sách tuyển tú.
Và trong đêm này, Chân Nhược Y còn xác tín được một điều mà nàng đã từng mơ hồ cảm nhận được, nhưng hết lần này đến lần khác cố gắng gạt đi hoặc che đậy: nàng thực sự vô cùng chán ghét những đụng chạm từ đàn ông, mỗi đêm hoan lạc cũng chỉ khiến nàng dấy lên một cơn ghê tởm.

——— Hết chương 1 ———

(*) Hoán Khê Sa – Ai Thương Gió Tây Se Lạnh, Nạp Lan Tính Đức, thời Thanh.
—————

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 1: KHI XƯA NGỠ CHUYỆN TẦM THƯỜNG
Xuân Nhật Yến