Chương 2
Phải chăng là bức nhung thêu,
Hương mù lơ lửng nhường treo nửa rèm.
Tay này thoăn thoắt nhặt xem,
Làm cho quyên khóc yến ghen suốt ngày!
Thôi thôi ta giữ chặt tay,
Chúa xuân khéo lại đi ngay đó mà.(*)
Quả nhiên không ngoài dự liệu của Chân Nhược Y, hôm sau vừa bước chân vào điện Lệ Chính thì Tiết Mỹ nhân đã giở trò.
Dù sao Tiết Mỹ nhân cũng là khuê nữ nhà họ Tiết, không đến nỗi giống mụ đàn bà thô tục ngoài chợ, chống nạnh rồi chỉ thẳng vào mặt Chân Nhược Y mà mắng: “Đồ hồ ly tinh!”
Nàng ta chỉ gục đầu vào gối Tiết Hoàng hậu, nước mắt giàn giụa:
— Thiếp vốn là kẻ vô dụng, dẫu có mang long thai cũng chẳng khiến Bệ hạ đoái hoài mà nhìn thêm một cái, chỉ nhờ vào sự thương xót của A tỷ mới có chỗ dung thân mà thôi.
Nhìn thấy Chân Nhược Y yểu điệu thướt tha bước vào, nàng ta khóc càng thêm thảm thiết.
— Làm sao có thể trách muội muội? Chỉ hận thay có kẻ dùng sắc đẹp mê hoặc quân vương, độc chiếm Bệ hạ chẳng chịu buông.
Người nói là Hiền phi Lục thị, tên huý là Nghi Dao, cũng xuất thân danh môn, lại từng sinh hạ Hoàng thứ tử cho Kim thượng, bình sinh căm ghét nhất hạng dùng sắc hầu người lại còn lấn lướt mình – chính là Chân Nhược Y.
Chân Nhược Y chẳng thèm để tâm, thẳng bước đến chỗ ngồi gần nhất bên cạnh Tiết Hoàng hậu, ngồi xuống.
Tiết Hoàng hậu, hay Tiết Uyển Anh, lúc ấy đang nhẹ nhàng vuốt ve chiếc trâm cài tóc của Tiết Mỹ nhân. Chân Nhược Y nhìn nàng, tinh mắt lại giỏi để ý, mới thoáng cảm nhận được trên khuôn mặt Hoàng hậu phảng phất một thứ cảm xúc gì như thể rất khó phân ra là chán ghét hay là mệt mỏi.
Nhưng ấy cũng chỉ thoáng qua như ảo giác mà thôi, bởi khi nhìn thật kỹ nụ cười hoà ái đoan trang đến có phần hoàn hảo trên khuôn mặt nàng, người ta gần như sẽ lập tức quên mất cái ảo giác kia.
Từ nhỏ Chân Nhược Y đã biết những người đàn bà nơi hậu viện dẫu bề ngoài hiền lương nhu thuận nhưng bề trong đôi khi lại độc địa tàn nhẫn cũng chẳng biết chừng. Nàng biết nhưng cũng chẳng trách, bởi thói đời phụ nữ khó lòng chân thành yêu thương những đứa trẻ không phải do chính mình mang nặng đẻ đau, ấy còn chẳng kể đến chuyện chia phần gia sản cho những đứa trẻ. Chị em tỷ muội như yến như oanh, xưa nay mà nói thì phần nhiều là vì bất đắc dĩ mà thôi.
Nhưng Tiết Hoàng hậu dường như không chỉ đơn giản như vậy.
Những năm đầu đời, Chân Nhược Y sống dưới tay đích mẫu trong nơm nớp lo sợ, xét ra thì dung mạo quá xinh đẹp cũng chẳng đem lại cho nàng chút lợi ích thực tế nào. Duy có một thứ năng lực thực sự có ích cho nàng: năng lực rèn luyện đôi mắt tinh tường trong việc quan sát.
Như lúc này, nàng dùng đôi mắt tinh tường ấy để mà nhìn và cảm. Chân Nhược Y cảm thấy vị Tiết Hoàng hậu này dường như chẳng có chút hứng thú nào với một đám phụ nữ ồn ào khóc lóc nơi đây, dẫu nàng vẫn giữ một nụ cười đứng đắn và hợp lễ nhưng có lẽ trong thâm tâm đang âm thầm chế nhạo sự khôi hài của đám đàn bà tranh đấu vì ghen tuông này cũng chưa biết chừng.
Như bị ma xui, Chân Nhược Y khẽ nhếch mép lên cười.
Không ngờ Tiết Hoàng hậu đúng lúc ấy lại vừa khéo đưa mắt nhìn sang, khiến cho Chân Nhược Y tức thì đã phải đối diện với một đôi mắt tĩnh lặng như nước hồ mùa thu.
Rồi Tiết Hoàng hậu cúi đầu, dịu dàng nói với Tiết Mỹ nhân vẫn còn khóc lóc:
— Sắp làm mẹ rồi mà sao vẫn còn như trẻ con thế này?
Nói rồi nhận lấy từ tay Họa Câu một chiếc khăn ấm, đích thân lau mặt cho nàng ta.
Tiết Mỹ nhân cũng khóc không nổi nữa, mới ngẩng mặt khỏi đầu gối Tiết Hoàng hậu, giận dỗi:
— A tỷ vẫn cứ trêu chọc muội thôi.
Tiết Hoàng hậu lại hỏi nàng ta vài câu về y án của thái y, rồi dặn dò những việc cần kiêng kỵ khi mang thai, cuối cùng chốt hạ bằng một phen thành công hòa giải.
Thục phi Cao Lan Chi, người ngồi ở vị trí thứ hai cũng mỉm cười tiếp lời:
— Linh Quân muội muội nghĩ quẩn hay sao, Bệ hạ nào có không thương muội? Vừa nghe tin muội có long thai là Bệ hạ đã muốn dốc hết kho bạc kho vàng đặng ban thưởng cho muội rồi đấy thôi.
Cao Thục phi xuất thân từ nhà họ Cao – đó là mẫu tộc của Hoàng đế, tính trên gia phả thì nàng ta là biểu muội của Kim thượng. Địa vị nhà họ Cao không mấy hiển hách lẫy lừng nhưng Hoàng đế thương xót thân mẫu là Cao Thái hậu xưa kia đã nhiều năm phải sống dưới trướng Chu Hoàng hậu của Tiên đế – nay là Chu Thái hậu, nên vô cùng tin tưởng và thương mến họ Cao. Bản thân Cao Thục phi dù địa vị gia tộc không cao, lại không có Hoàng tự, nhưng tính tình ôn hoà khả ái, cũng rất được Thiên tử sủng ái.
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Tiết Mỹ nhân quả nhiên là tươi tỉnh hẳn.
Tiết Hoàng hậu đưa chiếc khăn ấm cho Họa Câu đứng bên cạnh, liếc nhìn Cao Thục phi một cái, cũng cười nói:
— Các muội muội đều là những đóa hoa tươi thắm trong vườn hoa muôn sắc, Bệ hạ nào có không thương yêu ai bao giờ.
Đã an ủi vỗ về được người trong cuộc, những chuyện sau đó dễ giải quyết hơn nhiều.
Tiết Hoàng hậu hơi nghiêm sắc mặt, nói với một đông phi tần dưới trướng bằng giọng điệu từ tốn và chân thành:
— Dò xét thánh ý, bàn tán thánh ân đều là trọng tội, các muội muội hãy ghi nhớ điều ấy.
Lời nàng vừa dứt, giai nhân cả điện đều đưa mắt nhìn nhau, ai nấy đều có chút trầm xuống, suy tư. Chỉ riêng Chân Nhược Y vẫn giữ vẻ thờ ơ như chẳng để tâm lắm, vẫn cứ lười nhác nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm những cành liễu non mới nhú.
Vẫn có kẻ không phục, chỉ nghe Tiệp dư Triệu thị lẩm bẩm:
— Nương nương thật là thiên vị, rõ ràng biết mọi người đang nói…
Vị Triệu Tiệp dư ấy tên Phương Từ, nhập cung cùng lứa với Chân Nhược Y, tức là năm Hoằng Nguyên thứ tư. Nàng ta cũng xinh đẹp, cũng lộng lẫy, nhưng Kim thượng ban ân sủng ái một thời rồi cũng như quên lãng, mãi đến khi nàng đưa Hoàng thứ nữ mình sinh hạ tới cho Cao Thái hậu nuôi dưỡng, được Cao Thái hậu để mắt và cất nhắc thì bấy giờ mới tấn phong lên phẩm Tiệp dư.
Tiết Hoàng hậu nghe thấy mà cũng không giận, vẫn mỉm cười:
— Bản cung hỏi ngươi, Bệ hạ ngự giá nơi nào là do ai quyết định?
Triệu Tiệp dư lập tức nghẹn lời, đỏ mặt nói:
— Bẩm, đương nhiên là Bệ hạ…
Tiết Hoàng hậu thu lại nụ cười, vẫn bình thản:
— Vậy các ngươi đang không hài lòng với Bệ hạ, hay thế nào?
Nàng lại liếc nhìn Chân Nhược Y:
— Bản cung sẽ khuyên can Bệ hạ, ai nấy rồi sẽ đều nhận ơn mưa móc, nơi đâu mà chẳng là đất dưới chân Thiên tử. Mọi người ở đây đều là tỷ muội cùng nhập cung, vào đây cùng chung sống, ồn ào tranh cãi chỉ để làm sứt mẻ hoà khí, tổn thương tình cảm. Bản cung chỉ mong các vị muội mội giữ gìn bổn phận, đối đãi hoà thuận.
Chân Nhược Y cúi đầu.
Nhập cung đến giờ là đã gần bốn năm, nhưng mỗi một lần nhìn Tiết Hoàng hậu xử lý cung vụ, an ủi phi tần, lần nào nàng cũng đều cảm thấy tò mò y như lần đầu.
Vị Hoàng hậu này dường như thực sự là không ghen không hận, sự từ ái hoà nhã ấy đúng thực xuất phát từ chân tâm, tuyệt đối không hề có nửa phần giả tạo hay miễn cưỡng. Thế mà, trong những khoảnh khắc thoáng qua, Chân Nhược Y lại cứ vô tình bắt được một chút gì khinh thường, một chút gì mệt mỏi, và lại thêm một chút gì chán ghét.
Vậy thì trong lòng Tiết Hoàng hậu, điều nàng thực sự mong cầu rốt cuộc là cái gì?
Trời rộng đất lớn, sông dài núi cao, danh gia vọng tộc, vinh hoa phú quý và sự sủng ái của phu quân đều không thể khiến nàng thoả mãn, vậy thì còn thứ gì có thể khiến nàng thực sự nở nụ cười biết ơn?
Chân Nhược Y lại rơi vào trầm tư.
_______
Cuối cùng thì buổi thỉnh an cũng kết thúc, Tiết Hoàng hậu lệnh cho cung nhân mang ra những chuỗi hạt châu tiến cống kiểu mới nhất để ban thưởng cho các cung. Vì Tiết Mỹ nhân đang hoài long thai nên ban thêm cho nàng ta một hộc.
Các cung phi không ai là không vui mừng hớn hở, những người thân thiết gần gũi với nhau thì tay trong tay trở về cung của mình để tiếp tục buổi trà đàm.
Chân Nhược Y đỡ lấy hộp châu, tùy tay đưa cho Thái Tang đang hầu hạ bên cạnh, ánh mắt không khỏi lần nữa dừng lại trên người Tiết Hoàng hậu giờ vẫn đang cười nói với Tiết Mỹ nhân. Nàng cứ lặng lẽ nhìn như thế một lúc, cho đến khi phía sau lưng bỗng vang lên một giọng nói trong trẻo, là gọi nàng:
— Chân Quý phi vẫn chưa đi sao?
Là Cao Thục phi.
Chân Nhược Y quay đầu nhìn nàng:
— Không vội vàng gì.
Cao Thục phi liền cười nói:
— Vậy xin mời Quý phi cùng đi với thiếp.
Nhân duyên và quan hệ của Cao Thục phi trong cung này vốn rất tốt, ít nhất, nếu so với Chân Nhược Y thì quả thực một trời một vực. Lúc này nàng cười nói với Chân Nhược Y, cái dáng vẻ ấy khiến người ta có cảm giác như có làn gió xuân phớt qua mặt, mà Chân Nhược Y cũng không nỡ tổn thương đến thể diện nàng. Nhưng Chân Nhược Y quả thực là loại người không có mồm mép, chẳng giỏi giao thiệp, chỉ có thể nói:
— Thục phi nương nương đã có lời mời, ta vui lòng mà theo.
Nhưng trong lòng cũng bỗng dấy lên một nỗi nghi ngại, cũng hồ nghi về sự ân cần đột ngột này của nàng.
Cao Thục phi nói mấy câu chuyện phiếm bâng quơ với Chân Nhược Y một lúc, bỗng nói:
— Quý phi nương nương hãy cứ gọi ta là Lan Chi.
Chân Nhược Y hơi nhếch môi, cũng cười đáp:
— Vậy tỷ tỷ cũng nên gọi ta là Nhược Y.
Cao Thục phi từng hầu hạ bên Kim thượng từ thời còn ở Tiềm để, vả lại nếu luận tuổi tác, nàng thực xứng đáng với tiếng “tỷ tỷ” này của Chân Nhược Y.
Cao Thục phi liền giơ chiếc quạt tròn lên, che mặt khẽ cười:
— Muội muội quả là một tài nữ hết sức đáng yêu.
Bỗng chốc như nghĩ đến điều gì, thở dài:
— Chẳng trách Bệ hạ lại yêu thương Nhược Y muội muội đến như vậy.
Chân Nhược Y cũng cười:
— Bệ hạ yêu thương mỹ nữ chứ chẳng hề yêu thương tài nữ.
Cao Thục phi lại cười:
— Muội ấy à, gan to thật, dám cả bình phẩm cả Bệ hạ, đáng đánh!
Nói rồi giả vờ chộp lấy tay Chân Nhược Y, Chân Nhược Y khẽ né người tránh đi.
— Chẳng biết đến năm nào tháng nào ta mới có được phúc khí như Tiết Mỹ nhân kia, có được một đứa con của riêng mình.
Cao Thục phi lại nói:
— Hoa thắm dễ tàn, người đẹp chóng già.
Cũng không biết là đang nói Chân Nhược Y hay là nói chính mình.
Chân Nhược Y cũng hơi giật mình, mặt vẫn không lộ vẻ gì, bình thản nói:
— Chuyện con cái là chuyện tùy duyên.
Cao Thục phi nhìn nàng một lúc mới lại cười:
— Hôm nay thời tiết rất đẹp, chớ nói những chuyện này mà làm cho mất hứng. Bên ta có trà Long Tỉnh mới tiến, nếu Nhược Y muội muội không ngại thì sang cùng ta thưởng trà, được chứ?
_______
Trong điện Lệ Chính, Tiết Hoàng hậu còn đang dạy con.
Tiết Hoàng hậu và Kim Thượng kết tơ hồng đã nhiều năm, tới nay trời thương cho sinh được một trai một gái, lần lượt là Hàm Ninh công chúa chín tuổi và Hoàng trưởng tử Nguyên, tám tuổi. Hoàng trưởng tử Nguyên đã được lập làm Đông cung Thái tử, chu/y3n ấ./y là vào năm Hoằng Nguyên nguyên niên.
Tiết Hoàng hậu lên tiếng, nàng nhìn Trưởng nữ xinh đẹp thông minh trước mặt mình, ôn tồn hỏi:
— Dạo này con có chăm chỉ hoàn thành bài vở Tiên sinh giao không?
Hàm Ninh công chúa gật đầu:
— Đương nhiên là có chứ ạ, nhi thần đã học xong Nữ tứ thư rồi.
Nghĩ một lúc lại bổ sung:
— Gần đây cũng không hề lơ là việc nữ công một chút nào.
Tiết Hoàng hậu mới gật đầu, hài lòng:
— Tốt lắm. Chăm chỉ nữ công như vậy thì mới có thể học tới những thứ khác.
Hàm Ninh công chúa vui vẻ, mắt cười cong cong, lấy ra một cuốn Hậu Hán thư.
Cô bé vốn lanh lợi hiểu chuyện, được Thiên tử yêu thương sủng ái, lúc này đây trong tay đang nâng một cuốn Hậu Hán thư, quỳ thẳng bên cạnh mẫu thân, hơi nhíu mày và hỏi:
— A nương, người ta đều nói nghiệp Đế vương nhà Hán tan tành là vì ngoại thích, vì hoạn quan, nhi thần không hiểu, bọn họ vốn là dựa vào ân sủng của nhà Đế vương mà nổi lên được, thế làm sao có thể quay ngược lại để khống chế triều chính cơ chứ?
Tiết Hoàng hậu ngạc nhiên, không ngờ con gái còn nhỏ tuổi mà đã có thể hỏi một câu như thế. Nhưng nàng không trả lời ngay, lại kể một câu chuyện thế này:
— Ngày xưa có một vị quân chủ thích phong nhã, và còn có một đại thần có tâm cơ. Đại thần nói với quân chủ: Từ nay về sau, thần nguyện làm chim ưng làm chó dữ cho quân, phàm là việc trừng phạt bề tôi, xin quân hãy cứ việc để cho thần làm. Về sau… Chỉ Nương, con đoán xem chuyện gì đã xảy ra?
Tiết Hoàng hậu nhìn Hàm Ninh công chúa.
Hàm Ninh công chúa trầm tư:
— Ắt là vị đại thần kia quyền thế ngập trời.
Tiết Hoàng hậu gật đầu, lại nói:
— Không chỉ vậy, trên dưới quốc gia chỉ biết có thần, không biết có quân, cho nên thần đã trở thành quân.
Hàm Ninh công chúa mím môi:
— Ý a nương chẳng lẽ là những việc như trừng phạt bề tôi, người làm chủ đều phải tự tay làm?
Tiết Hoàng hậu lắc đầu, vỗ vai con gái:
— Không phải. A nương muốn nói với con rằng một khi có người thành công mượn oai mượn uy của con, về lâu về dài hậu quả sẽ rất lớn. Vì vậy ân uy quyền bính không thể dễ dàng trao vào tay người khác được.
Tiết Hoàng hậu đang nói, phó mẫu Thẩm thị của nàng vén rèm bước vào gian trong, đặt xuống bàn một đĩa bánh đường. Nghe thấy cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con Tiết Hoàng hậu, sắc mặt bà hơi biến, môi run run mà rốt cuộc vẫn không dám chen ngang.
Mãi đến khi Hàm Ninh công chúa đi rồi thì Thẩm thị mới thở dài với Tiết Hoàng hậu, giọng chân thành:
— Những gì nương nương vừa dạy không phải là những điều công chúa nên học.
Tiết Hoàng hậu không cho là đúng, phản bác:
— Sao lại không phải? Chỉ Nương sớm muộn cũng có ngày ra khỏi cung này và mở phủ Công chúa, đến lúc đó cũng nên học cách thống ngự hạ nhân. Đọc sử để sáng suốt, trong việc nhà hay việc nước cũng đều không thiếu những bài học về trị gia minh lý.
Thẩm thị đành nói:
— Nhưng… Bệ hạ không thích như thế đâu. Nương nương cũng biết đấy, Bệ hạ yêu thích hiền lương thục nữ, bình sinh kỵ nhất là phụ nữ mà dính dáng đến chính sự.
Tiết Hoàng hậu trầm mặc.
Sau một hồi lâu, nàng thở dài, như tự giễu:
— Phải, nam nữ hữu biệt.
——— Hết chương 2 ———
(*) Như Mộng Lệnh, Tào Tuyết Cần, Thanh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận