Chương 9
Mùa thu thoang thoảng tiếng đàn
Gió Hồ thổi cuốn muôn vàn tuyết bay
Suối trong thổn thức đêm ngày
Giai nhân sầu muộn ai hay nỗi niềm.(*)
Chỉ còn mười ngày nữa là tới sinh nhật của Tiết Uyển Anh.
Vào đến tháng Năm, cái rét se sắt của cuối xuân dường như đã tan biến một cách bất ngờ. Mặt trời cuối cùng cũng hé rạng khỏi lớp sương mù dày đặc, ngay cả lớp sương mỏng bao phủ trên hoa đỏ liễu xanh cũng đã tan chảy, tất thảy hóa thành một giọt sương mai, trôi trượt theo những đường gân lá rõ nét.
Kim thượng quả thực rất sủng ái Hoàng hậu. Suốt nửa tháng trời, Thượng Cung Cục đã tất bật chuẩn bị cho Thiên Thu lệnh tiết của Hoàng hậu. Vàng ròng phương Bắc, ngọc trai phương Nam, tất cả như nước chảy cứ thế đổ về điện Lệ Chính.
Thái Tang nhìn thấy vậy, không khỏi lầm bầm oán trách: Chân Nhược Y mang tiếng là sủng phi nhưng sinh nhật lại quá ư tiêu điều lạnh lẽo, ngoài việc được phép đón người nhà vào cung thì những thứ khác có lẽ còn chẳng bằng một vị phẩm Tần.
Nhưng cũng không khó để hiểu vì sao lại có cảnh tượng này – thực tình, kể từ khi triều đại lập quốc tới nay giới sĩ tộc không ngừng củng cố thế lực vững như bàn thạch, ngay đến nơi lầu son hậu đình cũng không ai cao quý hơn phi tần xuất thân từ ba nhà Tiết, Chu, Lục. Chân Nhược Y chẳng những không có gia thế hiển hách mà lại còn không có hoàng tử bên mình, mà tính tình khi thì thờ ơ khi thì quái gở, xưa nay chẳng thèm kéo bè kết phái qua lại giả dối với các phi tần khác trong cung. Lẽ đó, hầu hết các phi tần lục cung đều chẳng ai muốn gần gũi với nàng.
Thái Tang nghĩ đến đây, lại khẽ thở dài.
Những tâm tư này Thái Tang chỉ dám giấu kín trong lòng, tuyệt đối không dám bộc lộ ra ngoài. Nàng ta lặng lẽ đưa mắt trộm nhìn Chân Nhược Y bấy giờ đang ngồi trước bàn trang điểm, chỉ thấy được sườn mặt nghiêng nghiêng lấp lánh như ngọc vụn châu quang của nàng. Lạ kỳ, Chân Nhược Y có vẻ đẹp rực rỡ đến nao lòng, vẻ đẹp của người khác thường cần phải tĩnh tâm nhìn ngắm mới có thể thưởng thức được hết cái đẹp, nhưng nàng đây thì không, trời phú cho nàng một sự hấp dẫn đầy sức công phá, nó áp bức con người ta, đến mức chỉ một ánh nhìn cũng khiến người ta không thể rời mắt và sau đó buộc phải cúi đầu khuất phục.
Thật lãng phí một sắc đẹp tuyệt vời đến bậc này, tại sao có khuôn mặt mà lại không biết tự tính toán lo liệu? Những phi tần khác giả như chỉ cần có được năm phần nhan sắc này thôi thì không biết đã làm lục cung này dậy cơn gió lớn sóng to đến mức nào. Nhưng Chân Nhược Y đây thì hay rồi, mang tiếng là hồ mị hoặc chủ nhưng ngày qua ngày trưng ra cái vẻ mặt dửng dưng như thể mọi chuyện xung quanh không hề liên quan gì đến mình. Làm sao mà lại có thể như vậy được?
Nhưng ấy là Thái Tang thầm nghĩ.
Chân Nhược Y thì chẳng hề bận tâm đến lời than thở não lòng và những tính toán nhỏ nhặt trong lòng nàng.
Chân Nhược Y vươn bàn tay ra, cầm lấy chiếc trâm cài tơ vàng cẩn ngọc châu đương đặt trên bộ phi phục thêu lông công. Nàng cài trâm vàng lên búi tóc rồi quay mặt nhìn Thái Tang, đột nhiên hỏi:
— Ta có đẹp không?
Ấy là một khoảnh khắc khi ánh sáng và bóng tối đan xen, và không biết nên lấy châu ngọc để so với hồng nhan hay nên lấy hồng nhan để so với châu ngọc nữa.
Thái Tang ngẩn ngơ, hoa cả mắt, lắp bắp gật đầu:
— Nương nương tuyệt sắc, Bệ hạ nhất định rất yêu.
Chân Nhược Y không cười nữa.
________
Khi kiệu đến điện Lệ Chính thì trong điện đã chật ních người.
Tiết Uyển Anh cùng mẫu thân là Chu phu nhân và Hàm Ninh Công chúa đương được mọi người vây quanh, ai nấy cười cười nói nói.
Chân Nhược Y bước vào điện, tất cả cung nhân cúi mình hành lễ với nàng, Tiết Uyển Anh và Chu phu nhân cũng đều nhìn về phía nàng.
Trong suốt bốn năm qua, đây là lần thứ hai Chân Nhược Y gặp Chu phu nhân.
So với bốn năm trước, Chu phu nhân nay nom có vẻ đã già đi một chút. Xem ra ngay cả phú quý mấy đời và quyền lực ngút trời cũng không thể ngăn cản sự xâm lăng của năm tháng. Có gì lạ, đời này là một giấc mộng luẩn quẩn và sinh lão bệnh tử thì vốn lẽ thường tình của kiếp nhân sinh.
Chu phu nhân cũng nhìn thấy nàng, nụ cười trên mặt phai nhạt đi, định mở lời nói gì đó nhưng Tiết Hoàng hậu ở ngay bên cạnh bà đã nhanh chóng vẫy tay với nàng:
— Nhược Y, lại đây ngồi đi.
Sắc mặt Chu phu nhân thoáng sững lại.
Chân Nhược Y đã mau bước tới, đỡ váy rồi quỳ sau chiếc bàn bát tiên dành cho riêng mình.
“Quý phi cao giá quá, cớ gì mà tới trễ như vậy.” Lục Hiền phi nâng chén rượu, mắt đẹp liếc xéo nàng một cái, môi son lạnh lùng châm chọc.
Lại nữa rồi đấy.
Đáy lòng Chân Nhược Y thực sự là cảm thấy phiền toái vô cùng.
Bỏ đi sự giễu cợt, chế nhạo, châm chọc và tính toán, rốt cuộc thì cuộc sống của họ còn lại điều gì? Ngày lại nối ngày, từ sáng sớm đến tối mịt, họ dồn hết tâm tư và sức lực vào một người đàn ông cùng những người đàn bà có liên quan đến hắn, liệu thế có đáng không? Cho dù thật sự trở thành người chiến thắng trong đám đàn bà đi chăng nữa thì ấy có thật sự là đã chiến thắng không?
Chân Nhược Y thực sự không nghĩ vậy.
Tiết Uyển Anh liếc nhìn Lục Hiền phi:
— Đã đến trễ thì phải phạt, vậy thì phạt Quý phi phải uống hết chén rượu ngon trên án của Hiền phi đi.
Lục Hiền phi sốt sắng:
— A tỷ!
Tiết Uyển Anh như không không hề nao núng, quay sang Đồ Bích:
— Mau.
Tuy Đồ Bích không hiểu vì sao Hoàng hậu đột nhiên lại ra mặt bênh vực Chân Quý phi nhưng vẫn vâng mệnh đi đến bàn của Lục Hiền phi.
Chưa đi tới nơi thì Chu phu nhân đã mở lời:
— Nương nương không nên như thế. Trong cung này lẽ nào thiếu một bầu rượu ngon? Nếu muốn phạt rượu thì cứ bảo người mang thêm ra là được.
Đúng lúc ấy, kiệu loan của Chu Thái hậu đã tới.
Cung nhân vây quanh hai bên và tháp tùng đằng sau Chu Thái hậu, một đoàn người hùng hậu đi vào. Trong điện, trừ Chu phu nhân, ai nấy đều vội vã đứng dậy hành lễ, và rồi ánh mắt của tất cả như sững lại, đổ dồn và dán chặt vào thiếu nữ xinh đẹp phía sau Chu Thái hậu.
Tiết Uyển Anh cũng đứng dậy sau án thư của mình, đi đến và đỡ lấy cánh tay Chu Thái hậu từ tay cung nhân truyền tới, dìu bà chậm rãi bước lên bậc thềm, ngồi vào ghế trên. Chu Thái hậu lại vỗ vỗ nhè nhẹ vào tay Tiết Uyển Anh, cười nói:
— Vừa rồi, trước khi ta đến, hai mẹ con đang nói gì với nhau vậy?
Hỏi xong, ánh mắt bà thoáng nhìn Tiết Uyển Anh rồi quét qua một lượt những giai nhân xinh đẹp như hoa như ngọc đang ngồi ở phía dưới.
Chu phu nhân liếc nhìn con gái, cười nói:
— Vừa rồi thần thiếp hỏi Uyển Anh rằng liệu có phải là con bé xử sự không chu toàn, khiến cho A tỷ không vui, nên A tỷ mới đến dự yến trễ như thế này không.
Chu Thái hậu bật cười, mắng khẽ một tiếng:
— Ôi, mi là cái đứa mồm mép lắm lời nhất, ta chẳng thèm gặp mi đâu. Vốn dĩ còn định đợi mi đi rồi ta mới đến cơ!
Thiếu nữ mới được Chu Thái hậu đưa vào điện, ngồi bên cạnh Tiết Uyển Anh cũng cười trêu ghẹo:
— Cô mẫu ngoài miệng thì nói thế thôi chứ thực ra trong lòng không biết nhung nhớ tiểu cô đến nhường nào đâu đấy ạ!
Chu Thái hậu trừng mắt nhìn nàng:
— Cháu lại biết cả chu/y3n ấ./y kia à!
Thiếu nữ nghe vậy là liền phồng má hết sức đáng yêu, kéo tay áo Tiết Uyển Anh:
— Sao cháu lại không biết, cũng giống như cháu nhớ A tỷ vậy thôi mà.
Thiếu nữ đó chính là Chu Đường.
Nàng là con gái của Tề Quốc công, em trai ruột của Chu Thái hậu, thân phận cao quý, được mọi người hết lòng nâng niu cưng chiều.
Bầu không khí căng thẳng trong điện cuối cùng cũng dịu đi theo lời nũng nịu của Chu Đường.
Chu Thái hậu chỉ vào Chu Đường, cười mắng một tiếng:
— Con bé này đúng là tiểu oan gia!
Mọi người trong điện ai nấy đều nhìn dáng vẻ thơ ngây đáng yêu của Chu Đường, nhưng sắc mặt thì mỗi người lại trưng lên một vẻ.
Cao Thục phi, người nãy giờ vẫn lặng lẽ uống rượu, nhân lúc Chu Thái hậu và Chu phu nhân đang nói chuyện mới nhanh chóng quay mặt lại nhìn Chân Nhược Y, dùng giọng nói gần như không thể nghe thấy để thì thầm với nàng:
— Chu nương tử trẻ trung xinh đẹp không kém muội muội, lại xuất thân cao quý, xưa nay mắt cao hơn đầu, tự xưng muốn gả cho một vị trượng phu đại mới thoả, nhưng trên đời này thì có bao nhiêu vị trượng phu vĩ đại đây?
Chân Nhược Y nâng chén với nàng, dùng khẩu hình để đáp lại:
— Chẳng phải Bệ hạ là một vị như thế đó sao?
Sắc mặt Cao Thục phi thay đổi hẳn, Chân Nhược Y biết nàng đã đọc được.
Vô vị.
Cái gì mà trượng phu vĩ đại?
Trong đầu nàng hiện lên khuôn mặt trắng bệch của Thiên tử. Nàng âm thầm nhếch mép, cười khẩy một tiếng.
Bỗng dưng Chân Nhược Y thật lòng nghi ngờ tấm chân tình của Cao Thục phi dành cho Hoàng đế liệu có thực xuất phát từ sự ngưỡng mộ và yêu mến chân thành, hay chỉ vì đã vào chốn thâm cung nên đành phải tự tìm cho mình một niềm hy vọng?
Nhưng nàng thì không muốn tự lừa dối mình.
Chân Nhược Y nhấc tay, đặt bàn tay lên ngực.
Khoảnh khắc ngẩng đầu, ánh mắt nàng và Tiết Uyển Anh bất chợt chạm phải nhau. Tiết Uyển Anh nâng chén rượu lên, mỉm cười dịu dàng với nàng.
Mãi đến khoảng nửa canh giờ sau đó, Thiên tử mới thong thả mà đến.
Vừa bước vào điện thì nghi trượng đã vang lên, hắn lập tức thỉnh tội với Chu Thái hậu:
— Vừa rồi mới triều nghị, mấy vị Ngự sử tranh cãi liên miên không dứt nên mới lỡ mất giờ giấc, xin Mẫu hậu thứ lỗi cho nhi thần.
Chu Thái hậu xua tay:
— Hôm nay là sinh thần của Hoàng hậu, Hoàng đế lại đi thỉnh tội với một bà lão như ta làm gì?
Tiết Uyển Anh mỉm cười:
— Bệ hạ bận rộn việc triều chính, vốn dĩ nên là như vậy mới phải.
Thiên tử ngồi xuống bên cạnh nàng, Tiết Uyển Anh lại kín đáo nghiêng người dịch ra, tránh xa hắn một chút. Chu Đường vốn dĩ là cứ bám lấy biểu tỷ không chịu rời nhưng giờ đây có sự hiện diện của Kim thượng, nàng chợt thấy e thẹn, vậy là tự giác lùi xuống ngồi cạnh Hàm Ninh Công chúa ở hàng ghế bên dưới.
Đông Cung Thái tử Lý Nguyên mặc dù mới lên tám tuổi nhưng vì là đích trưởng tử nên rất được Thiên tử coi trọng và để tâm. Năm tuổi cậu đã dọn đến điện Võ Đức, ấy là nơi Thái tử cư ngụ, không còn sống cùng Tiết Hoàng hậu nữa. Từ hồi đầu năm nay, Thiên tử bắt đầu thường xuyên đưa con trai theo bên mình để tham gia triều nghị và quan sát chính sự, vậy nên hôm nay cậu cũng đến cùng xa giá của phụ hoàng.
Bài vở của Đông Cung nặng nề, từ khi dọn đến điện Võ Đức thì rất ít khi có cơ hội được gặp mẫu thân. Dẫu là thế, tình yêu thương và lòng kính trọng của một đứa trẻ dành cho người mẹ thì dường như là bẩm sinh, mỗi khi được gặp mẫu thân, Lý Nguyên đều vô cùng vui mừng. Hôm nay cậu vừa tới đã gần như là không màng đến lễ nghi mà nhào ngay vào lòng mẫu thân, gối đầu lên đùi nàng. Tiết Uyển Anh ôm lấy cậu, nhẹ nhàng vuốt vầng trán của con trai.
Một cô con gái ngoan ngoãn, sâu sắc và hiểu chuyện, mang lại vinh dự vô bờ bến cho gia tộc; cũng là một người vợ khoan dung cao thượng, tử tế với thê thiếp của chồng; cuối cùng, còn là một người mẹ dịu dàng nhân từ, đầy tình yêu thương trong mắt con cái.
Nàng hoàn hảo không tì vết.
Và cũng không vui vẻ.
Chân Nhược Y nghĩ thầm trong lòng.
Nhưng kỳ thực, nàng và Tiết Hoàng hậu không hề thân thiết, chẳng có giao thiệp, nàng càng không có tư cách để phỏng đoán những suy nghĩ trong lòng Trung cung chi chủ. Ấy thế là sự chắc chắn đến hoang đường trong cái phỏng đoán hoàn toàn dựa trên cảm tính của nàng đôi khi khiến chính nàng cũng phải kinh ngạc.
Lẽ nào khi nhìn chằm chằm vào một chiếc mạng che mặt đủ lâu thì cuối cùng sẽ nhìn thấy được một chút mơ hồ của sự thật?
Nhưng mãi đến sau này, phải rất lâu sau này, Chân Nhược Y mới chợt nhận ra rằng sự tò mò và phỏng đoán ấy là khởi nguồn của một thứ tình cảm sâu đậm hơn. Chỉ là, vào lúc ban đầu ai cũng chỉ ngỡ ấy là chuyện thường, làm gì ai có thể đoán được trước tương lai.
Chu Thái hậu đã không ở lại điện Lệ Chính lâu.
Bà là trưởng nữ của Tề Quốc Công đời trước, lớn hơn các em ruột gần mười tuổi, nay đã là một người phụ nữ ngoài năm mươi, những năm gần đây sức khỏe ngày càng suy yếu. Những tiếng ca hát nhảy múa và những chén rượu mời qua chúc lại của người trẻ tuổi cũng từng là cái thú tiêu khiển, là niềm yêu thích của bà khi còn trẻ. Lúc đó phu quân của bà vẫn còn là Hoàng đế, mà bà lại không cam lòng an phận sau lưng chồng, Hoàng đế chiêu đãi đại thần, bà cũng theo sau uống cạn từng chén rượu. Tiếc thay, đến ngày hôm nay, những điệu múa lộng lẫy với tiếng hát trầm bổng vào tới trong mắt và trong tai bà thật ra cũng chẳng khác gì tiếng tụng kinh của các lão tăng. Sau nửa đời vinh hoa, Chu Thái hậu nay đã thực sự đã mệt mỏi. Nỗi mệt mỏi này một nửa đến từ cơ thể đang dần lão hóa của bà, một nửa còn lại thì đến từ cuộc sống chốn lầu son ba mươi năm như một.
Chu Thái hậu nói với Thiên tử:
— Ai gia già rồi, bây giờ là đến phần trò chơi của mấy người trẻ, các con các cháu cứ tự vui vẻ với nhau đi.
Chu Thái hậu muốn đi, Chu phu nhân cũng không giữ lại. Kim thượng nói vài câu mời lơi giữ bà lại đặng tỏ lòng hiếu thảo rồi cũng lệnh cho nội thị tiễn Chu Thái hậu và Chu phu nhân về cung Hưng Khánh.
Chu Đường ở lại, cười cười nói nói, xin Thiên tử cho mọi người chơi trò đầu hồ[1].
[1] Trò chơi cổ, ném tên hoặc que nhỏ, thẻ tre vào bình, dùng trong yến tiệc quý tộc thời xưa.
Nàng là cháu gái ruột của Chu Thái hậu, từ nhỏ đã vô số lần ra vào cung cấm, gần như coi Đại Nội là một ngôi nhà thứ hai của mình, cũng không hề câu nệ nề hà trước mặt Kim thượng.
Thiên tử cười, lại cố ý nói:
— Hôm nay là sinh thần của A tỷ muội, muội hỏi nàng ấy thì hơn.
Chu Đường lại quay sang ngay, quấn quít lấy Tiết Uyển Anh.
Tiết Uyển Anh đang lơ đãng chợt mới hoàn hồn, nhìn cô em họ xưa nay không bao giờ biết yên phận này. Đối với những chuyện này, từ trước đến nay nàng đều không lấy làm quan trọng, có hay không thì cũng như nhau cả. Những điều ấy bao gồm cả trò đầu hồ, và bao gồm cả những suy nghĩ không thể nói ra thành lời của phu quân nàng.
Vì thế nàng gật đầu, căn dặn cung nhân:
— Lấy bình sứ và cung tên ra đây.
Phi tần trong cung đa số là những người mới được Thiên tử tuyển chọn sau khi đăng cơ, tuổi tác không lớn, những người trẻ trung nghe nói có trò vui liền xúm lại vây quanh. Ngay cả vài vị phi tần lớn tuổi hơn một chút từng hầu hạ bên cạnh từ khi còn ở tiềm để, khi Thiên tử tham gia chơi thì cũng nhất loạt vây quanh.
Chỉ còn lại Tiết Uyển Anh và Chân Nhược Y vẫn đang ngồi lại trên ghế.
Chân Nhược Y do dự một lát, cuối cùng bưng chén rượu đi đến trước Tiết Uyển Anh:
— Thần thiếp chúc nương nương phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn.
Tiết Uyển Anh bật cười.
Cười xong lại tỏ ý chê bai:
— Lời này sáo rỗng quá, ngươi không thể nói với bản cung lời nào khác ư?
Chân Nhược Y lại gần hơn nữa, nghiêng người về phía trước, nhìn vào đôi mắt Tiết Hoàng hậu:
— Nương nương muốn nghe thần thiếp nói điều gì?
Tiết Uyển Anh mỉm cười, đáp lại ánh mắt của Chân Nhược Y bằng cách nhìn nàng một lúc, thế rồi chợt nghiêng mặt đi, đổi sang một chủ đề khác:
— Món quà ngươi tặng ta, ta rất thích.
—— Hết chương 9 ——
(*) Cầm Ca – Cố Huống, Đường thi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận