Chương 8
Hồn Ly Tao còn chưa được thấy
Vân Sở Từ đã mấy ai xem
Hoa Tần muốn hái rồi đem
Lên Thương Châu ở khuất bên mây chiều.(*)
Phó mẫu của Tiết Linh Quân đứng bên cạnh, thấy cảnh đó thì không khỏi kinh hãi đến biến sắc, mặt mày tái nhợt, lắp bắp:
— Nô tỳ đi mời thái y đến bắt mạch cho nương nương ngay đây ạ!
Bà ta vừa mới bước chân đi thì đã bị Tiết Linh Quân gọi giật giọng lại.
— Không được đi!
Tiết Linh Quân lạnh mặt, lời nói ngắn gọn nhưng kiên quyết lạ thường, không cho phép phản đối.
Phó mẫu thấp thỏm nhìn nàng.
Dẫu cho Tiết Linh Quân tỏ ra kiêu căng ngạo mạn, độc địa ương ngạnh, lại có vẻ thiếu tâm kế trước mặt mọi người trong cung và cả trước mặt Chu phu nhân, nhưng chính phó mẫu đây biết nàng từ trước đến nay vẫn luôn là một đứa trẻ biết suy nghĩ và có chủ kiến của riêng mình. Sự phù phiếm nông nổi mà nàng thể hiện trước mặt người khác chẳng qua chỉ là một lớp vỏ bọc được cố ý tạo ra để bảo vệ chính bản thân mình mà thôi.
Chu phu nhân nghe lời thầy bói, tin rằng Tiết Linh Quân mới mười lăm tuổi đã có cái bản mệnh quý cách của chim Quan Thư[1], thế nên trong vô số con cháu của dòng họ Tiết đã quyết tâm chọn nàng. Tiết Linh Quân không có khả năng tự từ chối, mà gia tộc, cha mẹ nàng cũng không cho phép nàng từ chối.
[1] Tức làm vợ Vua.
Song, việc Chu phu nhân chọn con gái trong tộc để cho nhập cung thì cũng chỉ là để củng cố ân sủng và thế lực của Hoàng hậu. Nếu nàng biểu hiện ra một sự thông minh nhạy bén lại ngoan ngoãn, vậy thì khó tránh khỏi việc khiến cho Chu phu nhân phải sinh lòng đề phòng.
— Nếu đã mời thái y thì chuyện này sẽ không thể che giấu được nữa.
Tiết Linh Quân cau mày, không hiểu sao trong lòng lại dâng lên một nỗi nóng nảy và bồn chồn tựa như khí trời trước cơn giông chiều hè, ấy là một loại áp lực trầm trầm đè nặng trên lồng ngực khiến cho nàng khó thở vô cùng.
Phó mẫu càng thêm hoảng sợ, luống cuống khuyên can:
— Chuyện này cần gì phải che giấu cơ chứ? Đáng lẽ phải bẩm rõ với Thái hậu và Bệ hạ ngay, để đòi lại công bằng cho nương nương mới phải!
— Công bằng?
Tiết Linh Quân cười lạnh một tiếng:
— Đòi công bằng từ ai? Ai sẽ ban cho cái công bằng này đây?
Phó mẫu sững sờ, đành ngậm miệng lại.
Tiết Linh Quân tiếp lời:
— Lời thoái thác ta cũng đã nghĩ sẵn thay cho Cao Thục phi rồi.
Khóe miệng nàng nhếch lên một nụ cười, bắt chước cái giọng điệu dịu dàng và nhẹ bẫng thường ngày của Cao Thục phi mà nói:
— Lư hương bảo đỉnh này to lớn như vậy, thần thiếp vốn không tiện mở ra kiểm tra làm gì, trước sau cũng chỉ nghĩ là ý tốt của Mẫu hậu nên mới chuyển lại tặng cho Mỹ nhân. Ai ngờ bên trong nó lại còn có một bí mật như thế!
Phó mẫu đỏ mặt:
— Nhưng dù sao thì thứ này cũng đã qua tay Thục phi mà!
— Thế thì đã sao?
Tiết Linh Quân cười lạnh:
— Bà nghĩ bên trong này là gì? Chẳng qua chỉ là mấy thứ hương liệu khai vị, kích thích tì vị mà thôi.
Nàng tiến lên một bước:
— Dù có nói trắng ra mà tố tội thì Thục phi cũng chỉ mang cái tội thất trách thôi. Một khi chuyện này bị vạch trần rồi, Thục phi lại đổi sang một chiêu khác, e rằng chúng ta chưa chắc mà đã phát giác được.
— Nhưng mà…
Tay Tiết Linh Quân nhẹ nhàng đặt lên cái bụng vẫn còn chưa lộ rõ, thì thầm:
— Ta và Thục phi vốn dĩ không có ân oán gì, cô ta phí tâm cơ làm như vậy là vì điều gì chứ?
Ánh mắt nàng lại lướt qua Lư hương Đan Hạc to lớn kia, suy tư:
— Đậu Hậu[2] không có con nên đã bí mật nhận con của người khác để nuôi dưỡng.
[2] Đậu Hậu ở đây chỉ Hoàng hậu Đậu thị của Hán Chương Đế.
— Nhưng đứa bé này chẳng phải sẽ được nuôi dưỡng ở điện Lệ Chính hay sao?
Tiết Linh Quân mỉm cười, nàng cuối cùng đã hiểu được ý đồ của Cao Thục phi: Tặng nàng lư hương bảo đỉnh, trên vách lư hương lại có phủ vật liệu thẩm bột hương cây đay, thứ ấy rất có tác dụng kích thích tì vị, khiến sản phụ trong thai kỳ luôn có cảm giác thèm ăn, được chiều chuộng nên ăn uống vô độ. Kết quả cuối cùng vừa ý nhất là thai nhi quá lớn, mẹ ch3t con còn. Hoàng hậu Tiết thị có trách nhiệm chăm sóc nàng, để xảy ra chuyện như vậy khó tránh khỏi cái tội thờ ơ thất trách. Cao Thục phi tuổi đã lớn, địa vị cao nhưng nhiều năm không con, lúc ấy chính là người phù hợp nhất để nuôi dưỡng Hoàng tự.
— Tính khéo lắm!
Cuối cùng Tiết Linh Quân thốt ra một câu.
Thế nhưng phó mẫu của nàng vẫn do dự bất an:
— Chi bằng nương nương hãy kể chuyện này với Hoàng hậu nương nương đi, Hoàng hậu nương nương hiền lương nhân ái, nhất định sẽ minh oan cho nương nương.
Tiết Linh Quân trầm mặc một lát rồi cuối cùng lắc đầu:
— Không, chớ nói cho Hoàng hậu. Chuyện ngày hôm nay không một ai được phép nói ra ngoài, ta tự có sắp xếp của mình.
Nàng đã âm thầm quyết định ở trong lòng.
_________
— Tặng cho bản cung?
Chân Nhược Y nhìn cành phù dung ngọc trắng tinh xảo tuyệt đẹp trong chiếc khay sơn mài mà cung nhân bưng tới, không khỏi có chút sững sờ.
Phù dung ngọc trắng quả thực là một vật quá xa hoa quý giá.
Đầu ngón tay nàng chạm nhẹ vào một cánh hoa phù dung được chạm khắc từ ngọc nguyên khối, cánh hoa mỏng tang, sống động như thật.
Người đẹp tựa ngọc, ngọc còn đẹp hơn cả hoa.
Đêm qua, Chân Nhược Y cố chấp đứng ngoài hồ Thái Dịch hứng trọn làn gió lạnh đêm xuân suốt nửa đêm, vừa về đến điện Chiêu Dương thì đã hắt hơi sổ mũi một trận sụt sùi, cả người run bắn lên như thể vừa ngâm mình trong hồ nước, khiến cho Thái Tang bị nàng bỏ lại trong điện sợ đến hồn xiêu phách lạc.
Chân Nhược Y cũng được trời phú cho cái tính khí ngang ngược khó chiều. Khuyên thì không thể khuyên, nói cũng không dám nói, Thái Tang đành nửa dỗ nửa ép nàng uống một bát thuốc giải cảm, còn chưa kịp lấy thêm chăn ấm thì Chân Nhược Y đã khó chịu xua tay đuổi đi rồi nằm phịch xuống giường, nhắm mắt đi ngủ.
Nàng ngủ một mạch cho đến khi người của điện Lệ Chính tới.
Chân Nhược Y lại liếc nhìn cung nhân tới đưa đồ một cái, hỏi:
— Hoàng hậu nương nương còn dặn dò điều gì khác không?
Cung nhân cúi đầu, tỏ vẻ cung kính, xem chừng đã bị cái tiếng xấu nóng nảy khái khoáy của Chân Nhược Y làm cho sợ từ trước cả khi đến đây:
— Hoàng hậu tặng vật này chúc mừng sinh nhật của nương nương ạ.
Điều này… là vì những lời mình đã nói đêm qua chăng?
Nàng vừa nói hải đường dễ tàn, liền tặng nàng một cành phù dung ngọc trắng vĩnh viễn không phai úa?
Chân Nhược Y cảm thấy mình đã nghĩ quá nhiều rồi.
Nhưng tâm ý này của vị Tiết Hoàng hậu kia nàng sao có thể không nhận, bèn mỉm cười nói với cung nhân:
— Thần thiếp tạ ơn Hoàng hậu nương nương ban tặng. Kính chúc Nương nương ngọc thể an khang, dung nhan tươi đẹp.
Cung nhân vâng dạ:
— Vâng, nô tỳ nhất định sẽ bẩm tấu lại với Hoàng hậu nương nương.
Sau khi người của điện Lệ Chính rời đi, Thái Tang mới tiến lên đến gần. Sau một hồi do dự, nàng ta đưa tay cầm chiếc khay sơn mài trên án thư lên, cẩn thận ôm lấy rồi định bước ra ngoài.
Chân Nhược Y giật giọng:
— Ngươi làm gì đó?
Thái Tang ngẩn ngơ.
— Đương nhiên là mang đồ vào cất trong kho cho nương nương ạ.
Quý phi nương nương hôm nay bị làm sao vậy?
Trước nay Bệ hạ ban thưởng bao nhiêu là kỳ trân dị bảo, chẳng phải Quý phi vẫn đều tùy tiện cho người mang vào kho cất đi đấy sao? Sao hôm nay lại không được cất?
Chân Nhược Y cũng lười giải thích, đưa tay lên chỉ về phía bàn trang điểm, giọng điệu ra lệnh:
— Cứ đặt ở đó là được.
Thái Tang tuy mơ hồ không hiểu nhưng cũng không dám nói nhiều, đành làm theo lời nàng.
Chân Nhược Y lại như nhớ ra điều gì đó, lại căn dặn:
— Đi lấy khung thêu và kim chỉ của ta ra đây.
Thái Tang ngơ ngác trong chốc lát rồi vội vàng đi ra ngoài, một lúc sau lại chỉ huy nội giám bày khung thêu vào nội điện.
Chân Nhược Y ngồi lên một chiếc ghế nhỏ đối diện khung thêu, xoè mười ngón tay ra. Nàng nhìn lớp chai mỏng trên ngón trỏ và ngón cái do một thời gian dài cọ xát vào khung thêu mà thành.
— Con gái học làm thơ viết sách thì có ích lợi gì, học nữ công cho giỏi mới là điều quan trọng nhất!
Không hiểu sao, nàng lại nhớ đến câu nói mà di nương nàng thường lẩm bẩm bên tai nàng hồi nhỏ.
Thế, nữ công thì có ích gì?
Khung thêu là thứ duy nhất nàng mang theo từ nhà vào cung, nhưng nhập cung đã bốn năm rồi, Chân Nhược Y chưa từng thêu một món nào. Khung thêu, kim chỉ, cùng với những lời giáo huấn của di nương mà nàng vẫn luôn ghét bỏ, tất cả đều bị nàng vứt vào xó, cho đến tận hôm nay mới được lục lọi đem ra.
Nàng cau mày:
— Thôi, mang đi.
Thái Tang: …..
Quý phi khó chiều, nàng sớm đã biết. Nhưng ngày nào cũng nhớ tới đâu làm tới đó, ai mà chịu nổi được đây?
Thái Tang âm thầm hít một hơi thật sâu, miễn cưỡng cười cười:
— Dạ, nô tỳ sẽ cho người đến dọn đi ngay. Nương nương còn dặn dò gì nữa không?
Chân Nhược Y không nói gì, bàn tay nàng đặt lên khung thêu, sau một lúc lâu mới nói:
— Thôi, ngươi ra ngoài đi.
Thái Tang do dự hỏi:
— Vậy còn khung thêu này…
Chân Nhược Y phất tay:
— Cứ để đây.
Thái Tang lúc này mới lui ra.
Hai cánh cửa điện đóng lại, tạm thời tạo ra một thế giới nhỏ bé chỉ thuộc về riêng nàng.
Nàng đành đầu hàng, cam chịu ngồi lại xuống trước khung thêu, bắt đầu phân loại những sợi tơ ngũ sắc ở trong giỏ. Sắp xếp xong đâu đấy nàng mới cầm bút than chì lên, vẽ một bản nháp trên tấm lụa đã được căng chặt.
Thế giới rộng lớn hơn mà nàng hằng yêu mến, thế giới ấy trông như thế nào đây?
——— Hết chương 8 ———
(*) Sở giang hoài cổ – Ân Nghiêu Phiên, Đường.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận