Chương 12

Dừng xe hỏi đường lên biên giới
Tới Cư Duyên đất mới thuộc ta
Cỏ bồng ải Hán lăn ra
Nhạn đi trốn lạnh về qua trời Hồ
Khói sa mạc lửng lơ lên thẳng
Mặt trời tròn lặn xuống sông dài
Tiêu Quan gặp lính trông coi
Nói quan chủ tướng đóng ngoài Yên Nhiên.

Trước đó, Chân Nhược Y thậm chí không biết Nữ tứ thư rốt cuộc là bốn cuốn nào.
Phụ thân nàng chẳng qua là một Tri huyện hàm Lục phẩm ở huyện lỵ thuộc Kinh đô, bổng lộc không đáng kể; ngày thường lại phải bận rộn xoay sở với thượng cấp và đồng liêu, còn phải nuôi mấy phòng thị thiếp ở trong nhà. Dù có thể thường xuyên bòn rút chút bổng lộc từ các nhà giàu có, cộng thêm của hồi môn của nhà vợ, thì cuộc sống cũng không phải là dư dả sung túc gì cho cam. Việc thuê thầy dạy con gái đọc sách cũng như là thêm hoa trên gấm, dĩ nhiên, càng tiết kiệm được thì càng hay.
Mãi cho đến trước khi nhập cung tuyển tú, để hai cô con gái không đến nỗi phải mất thể diện trước Ngự tiền, phụ thân Chân Nhược Y mới cho phép Chân Nhược Y và tỷ tỷ của nàng được theo huynh đệ trong nhà và thầy dạy để nghe giảng, đọc sách được vài ngày, may mắn nàng bẩm sinh thông minh, cũng nhận được vài mặt chữ.
Bởi thế, khi Chân Nhược Y nhìn những cuốn sách xếp thẳng hàng tăm tắp đặt trên án kỷ, gồm có ‘Nữ Giới’, ‘Nữ Luận Ngữ’, ‘Nữ Phạm Tiệp Lục’, mắt nàng gần như đã hoa lên.
— Những thứ này… đều phải học thuộc lòng hết sao?
Nàng quay mặt lại nhìn Tiết Hoàng hậu đang ngồi bên cạnh mình. Hàng mi dài cụp xuống như chiếc quạt nhỏ phe phẩy nhẹ nhàng vào tâm hồn người ta, khiến lòng người bỗng dưng ngứa ngáy. Đối diện với Tiết Hoàng hậu, nàng dường như toát ra một sự dịu dàng đầy bản năng mà ngay cả chính bản thân nàng cũng không nhận ra.
Từ khi sinh ra, Chân Nhược Y rất hiếm khi nhận được sự dịu dàng và thân mật từ người khác. Cha mẹ sinh nàng ra và nuôi dưỡng nàng, phần lớn thời gian đều xem nàng như một trân bảo để một ngày có thể hồi vốn, thậm chí là kiếm lời. Trân bảo cần được che chở, cần phải được nâng niu, nếu không thì làm sao mà bán được giá cao? Còn phu quân nàng nuôi dưỡng nàng thì chẳng qua là xem nàng như một món đồ chơi có thể mua vui, bởi vậy, một khi nàng chọc giận ngài, khiến ngài cảm thấy không vui, ngài cũng không hề tiếc mà trừng phạt nàng. Huống hồ, đám quần thoa trong lầu son gác tía ai nấy đều đề phòng nàng, ghen ghét nàng.
Nàng vẫn luôn ngoan cường để sinh trưởng giữa vô vàn ác ý, bản năng tạo ra một lớp vỏ cứng rắn để bảo vệ mình. Bất kể người khác khinh thường nàng, chán ghét nàng đến đâu đi chăng nữa, chỉ cần nàng trốn trong lớp vỏ cứng cáp này thì cũng sẽ không cảm nhận được điều gì cả.
Nhưng Tiết Uyển Anh lại không giống như vậy.
Tiết Uyển Anh cứ như là mặt đối lập của nàng, trời sinh dịu dàng đa tình, đối xử với người thân người sơ đều tràn đầy thiện ý. Thiện ý ấy khiến Chân Nhược Y vốn vẫn tưởng mình có lớp vỏ cứng kiên cố nhất, nhưng cuối cùng khi bị gió xuân thổi qua thì vẫn không khỏi để lộ ra sự yếu mềm.
Tiết Uyển Anh nghe lời Chân Nhược Y hỏi thì chỉ cười tủm tỉm nhìn nàng một cái, không nói gì.
Không hiểu sao, Chân Nhược Y cảm thấy hôm nay Tiết Uyển Anh dường như vui vẻ khác thường. Vui vẻ thì tốt lắm. Nhưng học thuộc sách thì không. Đặc biệt là phải học thuộc những cuốn sách nhàm chán và vô nghĩa như vậy – lại tự hỏi không biết nếu mình thốt ra ý nghĩ này thì liệu có rước lấy cơn thịnh nộ còn ghê gớm hơn nữa của Thiên tử hay không. Nghĩ đến đây, Chân Nhược Y không khỏi sờ sờ cái cổ của mình.
Tiết Uyển Anh lại quay mặt đi, nghiêng đầu liếc nàng một cái, rồi hơi nhoài người để đẩy ba cuốn còn lại ra xa, chỉ để lại một cuốn ‘Nữ Giới’.
Chân Nhược Y cam chịu cầm lấy cuốn sách, lật mở ra. Giữa các trang sách có nhiều chữ viết chân phương tiểu khải kiểu trâm hoa, chắc hẳn là nét chữ của Công chúa Hàm Ninh. Nàng vừa lật xem vừa chờ đợi Tiết Hoàng hậu lên tiếng giảng giải, nhưng Hoàng hậu chỉ đặt sách lên án kỷ, kề sát lại gần nàng, cầm lấy bàn tay nàng để áp nó lên chữ vuông trên sách, bấy giờ mới đọc từng câu từng chữ lên. Trong lúc đọc sách như thế, Chân Nhược Y đã mất tập trung, bởi một lọn tóc của Tiết Hoàng hậu bung ra vì cái nghiêng đầu. Sợ tóc phất qua, khẽ chạm vào mặt nàng, hơi ngứa.
Nàng hỏi Tiết Hoàng hậu:
— Sao nương nương không nói cho ta biết trong sách viết gì?
Tiết Hoàng hậu ngưng mắt, nhìn nàng:
— Bản cung chẳng phải là đang nói cho ngươi biết đó sao?
Chân Nhược Y nhìn chằm chằm nàng một hồi, lắc đầu:
— Nương nương chỉ nói cho ta biết chữ này đọc thế nào, viết thế nào, nhưng chưa hề nói cho ta biết các chữ ấy hợp lại thì rốt cuộc có ý nghĩa gì.
Tiết Uyển Anh mỉm cười, không nói thẳng, mà hỏi nàng:
— Ngươi biết ‘Nữ Giới’ này là từ ai mà ra không?
Chân Nhược Y thành thật lắc đầu.
Tiết Uyển Anh liền dịu dàng nói:
— Để ta nói cho ngươi nghe. Sách này từ tay Ban Chiêu mà thành, anh trai của Ban Chiêu là Ban Cố, đó là người dẫn đầu ba mươi sáu Sứ giả Tây Vực, thuyết phục chư hầu Tây Vực cùng đánh Hung Nô.
Tiết Uyển Anh nói lưu loát một mạch, đến đây, nhìn Chân Nhược Y bằng đôi mắt long lanh.
Chân Nhược Y không biết Ban Cố là ai, cũng chưa đọc Hán thư, nhưng ý của Tiết Uyển Anh thì nàng đã hiểu. Một người phụ nữ bản lĩnh và tài năng không kém bậc trượng phu như Ban Chiêu, chưa từng thủ phận chốn khuê phòng, tư duy quyết đoán, hành động mạnh mẽ, đàn ông cũng tự thẹn không bằng. Bà viết ra một cuốn sách như ‘Nữ Giới’, chẳng qua cũng là theo lệnh Vua mà thôi. Như thế, chính bản thân Ban Chiêu cũng chưa chắc đã hoàn toàn đồng tình với những điều viết trong sách, mà đời sau nhiều đạo học gia nối tiếp nhau đọc và bình giải cho nó, dẫu cho bất đồng quan điểm thì cũng chẳng ai có thể nó là nó sai được. Hoặc là luân lý của riêng mình, hoặc là lệnh Vua, chỉ tiếc thay những người thực sự răm rắp noi theo một cách hoàn toàn và tuyệt đối mà chẳng hề tự ngẫm nghĩ chút nào, ấy mới thật đáng thương và buồn cười làm sao.
Chân Nhược Y cúi đầu nhìn sách, lại ngước mắt nhìn Tiết Uyển Anh.
Hoàng hậu đoan trang khoan dung, cũng là Hoàng hậu mỉa mai chế giễu. Nụ cười càng mực thước, sự chế giễu trong lòng càng sâu. Thế nhưng, mặc dù không đồng tình, mặc dù là chế giễu, nàng vẫn giữ sự đoan trang mực thước và tư thái thanh lịch nhất trần, vẫn là Chủ nhân Trung Cung được vạn người kính trọng, được chúng nhân yêu mến.
Chân Nhược Y đột nhiên nói:
— Chiết trung cũng là chiết trung, có phải không?
[1] Chữ ‘chiết trung’ đầu tiên nghĩa là ‘tự điều chỉnh’, chữ ‘chiết trung’ thứ hai nghĩa là ‘tự thoả hiệp’.
Câu nói này không đầu không cuối, nghe có vẻ khó hiểu vì vô thưởng vô phạt. Bấy giờ phó mẫu Thẩm thị của Tiết Uyển Anh bước vào điện giúp họ cuộn rèm châu, nghe thấy câu hỏi ấy thì không khỏi cau mày.
Chân Nhược Y biết, Tiết Uyển Anh có thể hiểu câu hỏi của mình.
Tiết Uyển Anh nhìn nàng một cái, im lặng khoảng nửa chén trà. Rồi Tiết Uyển Anh nói:
— Ngươi không hiểu đâu. Trên cuộc đời này thực sự có quá nhiều bất đắc dĩ.
Thẩm thị bước tới gần, mặt mũi tươi cười báo với Tiết Uyển Anh:
— Nương nương, Đại công tử và Chu tiểu công tử đã từ biên cương trở về rồi, nay đặc biệt vào cung yết kiến.
Đại công tử ấy là đường huynh[2] Tiết Lâm Chi của Tiết Uyển Anh, cũng là trưởng tử của Thừa tướng đương triều Tiết Diễm, đã được phong Quy Đức Tướng quân nhờ quân công. Còn Chu tiểu công tử là Chu Ngọc Minh, cháu đích tôn của người cậu của Tiết Uyển Anh, năm nay mới mười ba tuổi. So với phụ thân và tổ phụ không có thành tựu gì nổi trội của mình, Chu Ngọc Minh từ nhỏ đã thông thạo binh pháp, giỏi cung mã, như thể thừa hưởng sự dũng mãnh của tằng tổ phụ Chu Thiệu năm xưa.
[2] Anh họ bên nội.
Cũng chính vì thế, Chu Thái hậu rất coi trọng đứa cháu đích tôn này, thậm chí còn có dự định để cậu vượt quyền phụ thân mà tập tước Tề Quốc Công.
Tiết Uyển Anh nghe xong cũng hơi ngạc nhiên, đặt bút trong tay xuống, nghiêng đầu hỏi Thẩm thị:
— Nhanh vậy kia à? Lần trước a huynh gửi thư cho ta, chẳng phải là nói tháng Sáu mới hồi kinh sao?
Nói rồi nàng đứng dậy gọi cung nữ vào hầu thay y phục, lại sai Đồ Bích đi báo cho nữ sư của Công chúa Hàm Ninh rằng hôm nay không cần dạy học cho Công chúa nữa. Sắp xếp xong xuôi tất cả, lại nhớ trong phòng còn có một người, nàng nhìn Chân Nhược Y, suy nghĩ một lát, Tiết Uyển Anh dứt khoát nói:
— Ngươi theo ta cùng ra gặp khách đi.
Chân Nhược Y theo bản năng định từ chối, nàng không thích gặp người khác, thực lòng chỉ muốn ở lại trong phòng để chờ vị sư phụ này quay lại tiếp tục dạy mình đọc sách. Nhưng Tiết Uyển Anh như thể đã nhìn thấu sự lười biếng của nàng, hoàn toàn không cho nàng cơ hội từ chối, quả quyết kéo tay nàng để cùng nhau bước ra ngoài.
Trước tiên Tiết Lâm Chi và Chu Ngọc Minh đến cung Hưng Khánh để yết kiến và thỉnh an Chu Thái hậu, khoảng một khắc sau mới đến điện Lệ Chính.
Cung nhân bước vào, quỳ xuống bẩm báo, Phó mẫu Thẩm thị của Tiết Uyển Anh lập tức phân phó:
— Người đâu, dựng bình phong.
Tiết Uyển Anh liếc bà một cái, niềm vui vừa có vì được gặp người thân không hiểu sao vì câu nói này mà mờ nhạt đi một phần. Nàng phất tay, giọng điệu bình bình đến mức thờ ơ:
— Đều là người nhà, cần gì phải câu nệ như thế. Hơn nữa ở đây có nhiều người như vậy, người không cần phải quá cẩn thận.
Khuôn mặt Thẩm thị vẫn hiện vẻ không đồng tình, nhưng cuối cùng vẫn phải chiều theo Tiết Uyển Anh. Chỉ là cuối cùng bà ta lại thì thầm than phiền một câu:
— Sao Công chúa cũng đang ở đây nữa?
Tiết Uyển Anh xoa tóc con gái, cười một tiếng:
— Không sao đâu.
Chân Nhược Y liếc nhìn, thấy khuôn mặt trắng trẻo của Công chúa Hàm Ninh phơn phớt một chút hồng nhạt, cô bé cúi đầu xuống. Nàng lại nhìn Tiết Uyển Anh, như thể đã hiểu ra điều gì.
Đối với Tiết Uyển Anh mà nói, cương quyết tử chiến e rằng là quá khó, là chuyện bất khả thi. Điều đáng sợ nhất trên đời này chẳng qua là dao găm bọc bông gòn, người ngươi yêu nhất trên đời lại chính là xiềng xích trói buộc ngươi. Muốn thoát ra khỏi xiềng xích này thì không chỉ phải tự làm tổn thương bản thân mà còn phải làm tổn thương xiềng xích ấy nữa. Và xiềng xích này, đối với Tiết Uyển Anh, mang tên những đứa con, nhà họ Tiết và nhà họ Chu.
Tiết Lâm Chi và Chu Ngọc Minh nhanh chóng bước vào.
Tiết Hoàng hậu Tiết ban ghế, để Tiết Lâm Chi quỳ ngồi ở vị trí ngay bên dưới tay mình, còn công chúa Hàm Ninh thì ngồi cùng bàn với biểu huynh của cô bé, là Chu Ngọc Minh.
Tiết Lâm Chi lớn tuổi nhất trong nhóm người này, hành động cũng cần phải cẩn trọng hơn vạn phần. Thấy trong sảnh ngoài em gái và cháu gái ra thì còn có người phụ nữ khác, hắn không khỏi dùng đuôi mắt để liếc nhìn Chân Nhược Y một hồi.
Vẫn là Tiết Uyển Anh mở lời trước, giới thiệu Chân Nhược Y với những người kia.
Quý phi Chân thị.
Dung mạo quả thực như lời đồn, kiều diễm mỹ miều.
Tiết Lâm Chi lại nhìn Chân Nhược Y thêm một cái, rồi quay mặt đi.
Công chúa Hàm Ninh dường như rất vui mừng, dù khuê tĩnh ôn hoà đến mấy, cô bé rốt cuộc vẫn là một đứa trẻ mười tuổi mà thôi. Hàm Ninh lấy làm vô cùng ngưỡng mộ biểu huynh lớn hơn mình không bao nhiêu tuổi nhưng có thể được tự do du ngoạn khắp nơi, nay nghe Chu Ngọc Minh kể về những điều tai nghe mắt thấy ở biên địa lần này, không khỏi chăm chú nhập tâm.
— Đại mạc toàn là cát, bị gió lớn thổi, chẳng phải mặt sẽ rất đau rát sao? – Hàm Ninh chống má hỏi.
Chu Ngọc Minh cười hiền lành. Từ trước đến nay cậu biết cô tổ mẫu có ý muốn mình lập hôn ước với Công chúa Hàm Ninh, thêm vào đó Hàm Ninh tính tình hiền hoà dễ thương, cậu nghĩ nếu sau này mình chung sống với Hàm Ninh thì cũng sẽ rất hòa hợp. Nghe lời nói hơi trẻ con của cô bé, cậu đáp:
— Cũng hơi đau thật.
Hàm Ninh không khỏi phiền muộn:
— Nhưng ta thực sự rất muốn nhìn xem cái gọi ‘khói sa mạc lửng lơ lên thẳng'[3] kia là thế nào.
[3] Gốc là ‘đại mạc cô yên trực’, từ bài Sứ Chí Tái Thượng của Vương Duy, thời Đường.
Chu Ngọc Minh nhìn cô bé một cái, giọng nói cũng nhỏ đi một chút, rốt cuộc vẫn là một thiếu niên, vẫn mang theo sự rụt rè của thiếu niên:
— Nếu sau này Công chúa muốn đi xem thì cứ đội một cái mũ có mạng che mặt, vậy thì sẽ không bị gió thổi vào mặt nữa.
Hàm Ninh nghe thế mới cười lên, lại duỗi ngón tay út ra, móc móc ngoéo tay:
— Vậy thì một lời đã định, sau này Ngọc Minh ca ca nhất định phải đi cùng ta.
Tiết Uyển Anh ngồi ở trên cao, nhìn dáng vẻ xinh đẹp tràn đầy sức sống của hai đứa trẻ, không khỏi mỉm cười:
— Người trẻ phải vui vẻ hơn một chút, như thế mới phải.
Chân Nhược Y ngưng đọng, nhìn nàng, đột nhiên nói:
— Vậy còn Nương nương?
— Bản cung? – Tiết Uyển Anh cười lên – Bản cung đã không còn là người trẻ từ lâu rồi.
Lại qua đi một lúc, Tiết Uyển Anh mới lại nói:
— Chỉ cần Chỉ Nương và A Nguyên có thể vui vẻ, ta có làm gì cũng đều là đáng giá.
Giọng nói Tiết Uyển Anh rất nhẹ, lời ra khỏi miệng cứ bay bổng lãng đãng, quẩn quanh như một luồng mây mù khó nắm bắt.
Nhưng thực sự là vui vẻ như vậy sao?
Chân Nhược Y vẫn cứ nhìn nàng, ánh mắt sâu hun hút, trong lòng có suy tư.
—— Hết chương 12 ——

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 12
Xuân Nhật Yến