Chương 13
Lúc gần tối, Tiết Uyển Anh dứt khoát hạ lệnh, bảo nhà bếp dọn ra một bàn cơm tươm tất và hợp khẩu vị để cho mấy người cùng nhau dùng bữa tối.
Tiết Lâm Chi đương nhiên chắp tay tạ từ, nói không dám làm phiền tới Trung cung nhiều đến thế, nhưng Tiết Uyển Anh hôm nay lại tỏ ra cố chấp lạ thường, trực tiếp quay sang nói vài lời với Đồ Bích bên cạnh, Đồ Bích cũng lãnh mệnh bước ngay ra ngoài điện. Tiết Lâm Chi thấy vậy cũng đành cười trừ một tiếng, chiều theo ý Tiết Uyển Anh.
Tiết Uyển Anh lại hỏi hắn:
— Thân thể a tẩu gần đây có khá hơn chút nào không?
Chính thất của Tiết Lâm Chi có xuất thân từ nhà họ Lục, là người chị cùng dòng tộc của Lục Hiền phi. Ba nhà Tiết, Chu, Lục dùng hết cuộc hôn nhân này đến cuộc hôn nhân khác để buộc chặt vận mệnh của lẫn nhau, cuối cùng qua bao đời đã hình thành nên thế cục có ngươi trong ta, có ta trong ngươi, khó lòng chia cắt như ngày nay.
Tiết Lâm Chi nghe nàng hỏi, không khỏi cười khổ một tiếng:
— Nàng ấy là bệnh cũ tích năm rồi, luôn nghi ngờ chỗ này rồi lại đề phòng chỗ kia, không có lúc nào được yên ổn, thế thì làm sao mà khỏe được.
Tiết Uyển Anh nghe xong, trầm mặc một lát mới nói:
— Nhà họ Lục hành xử như vậy thật sự là không đúng phép tắc.
Nói đoạn nàng đổi sang chuyện khác, không tiếp tục nói chu/y3n ấ./y nữa.
Chân Nhược Y ngồi sát cạnh nàng, bị gió hè hiền hòa ùa vào điện thổi cho khoan khoái, thành ra lơ mơ buồn ngủ. Bất chợt nghe thấy Tiết Hoàng hậu nói vài lời úp mở như thế mà là lộ ra vẻ buồn bã chán nản, thế là đột nhiên trong lòng cũng có linh cảm, trong bụng nhớ đến một việc trước đây nàng từng tò mò.
Nhìn bề ngoài, năm xưa họ Lý giành được thiên hạ, nhưng thực tế ba nhà Tiết, Chu, Lục lại có công lao vĩ đại nhất trong việc an bang định quốc. Trước kia, có lúc nhàn rỗi, Chân Nhược Y từng nghe cung nhân lớn tuổi kể rằng năm xưa Thái Tổ Hoàng đế dưới sự giúp sức của ba nhà Tiết, Chu, Lục đã thống nhất thiên hạ, đoạt được chí bảo, lên ngôi Cửu ngũ; để ghi nhớ công lao của ba nhà, Thái Tổ và ba vị chủ nhân của ba nhà đã kết nghĩa huynh đệ, lại ban cho cả ba nhà Tước vị Quốc công, con cháu muôn đời được đặc quyền tập tước, lại ban Đan thư thiết khoán[1] như kim bài miễn ch3t chuộc tội.
[1] Sách sắt ghi công.
Từ đó, vinh quang của ba nhà Tiết, Chu, Lục kéo dài hơn cả trăm năm, không nhà thế gia vọng tộc nào sánh bằng.
Nhưng cũng là quý nữ thế gia, Lục Hiền phi lại là đích trưởng nữ của nhà họ Lục, mà phải chịu khuất thân làm Hiền phi của Thiên tử. Hoàng thứ tử và Đông Cung sinh ra cùng ngày, cách nhau không quá hai canh giờ. Sự cố ý của nhà họ Lục trong chuyện này không thể nói là không rõ ràng, ai cũng nhìn thấy. Chân Nhược Y lại nhớ đến lời di nương nàng nói: “Nhà họ Lục bây giờ so với ngày xưa thì đã sa sút nhiều lắm, nhưng dù sao cũng vẫn là thế gia.” Ngay cả di nương của nàng, một người phụ nữ giam mình trong khuê phòng với tầm nhìn hạn chế mà cũng biết được nhà họ Lục không còn được như xưa, thì người ở Kinh thành đương nhiên cũng phải biết rõ điều này.
Vậy thì dù hiện tại vẫn là danh xưng Tam đại thế gia Tiết, Chu, Lục – thực chất thiên hạ này là của hai nhà Tiết, Chu.
Nhà họ Lục ắt không cam tâm chịu lép vế nhưng lại khổ tâm bất đắc dĩ vì không sản sinh ra được người con trai nào xứng bậc anh hùng hào kiệt, thế nên đặt hết tâm tư vào các con gái cháu gái và việc kết mối thông gia. Bất chấp thể diện đưa đích trưởng nữ vào cung khi Tiết Hoàng hậu còn đang mang long thai đã đành, mà thậm chí còn làm chuyện mất mặt đến mức để thứ nữ làm thê thiếp cho trưởng nữ. Người đời nói nhà họ Lục suy tàn há chẳng phải vì một gia tộc mà đàn ông bất tài, kẻ thì bàng quan không để ý, ai nấy sống nương nhờ vào hi sinh của đám quần thoa đó sao?
Chân Nhược Y nghiền ngẫm, cũng đưa ra kết luận như vậy.
Nhà bếp rộn ràng chuẩn bị, chỉ một lúc sau đã dọn ra một bàn tiệc khá phong phú những sơn hào hải vị.
Ngồi giữa toàn những người nhà họ Tiết và nhà họ Chu, Chân Nhược Y ít nhiều cũng cảm thấy gượng gạo và khó chịu, ngồi sát lại gần bên cạnh Tiết Uyển Anh, vắt óc nghĩ xem nên dùng lý do gì để chuồn êm đi trước. Tiết Hoàng hậu lại như thể nhìn thấu tâm tư nàng, liếc nàng một cái, cười tủm tỉm rồi nói với nàng:
— Thôi được rồi, lát nữa sẽ để lại cho ngươi một vài thứ ngon.
Chân Nhược Y thở phào một hơi, nhưng không hiểu sao lòng lại dấy lên một nỗi buồn phảng phất. Nàng vốn không thích mùa hè, luôn cảm thấy cái mùa nóng bức làm lòng người cũng trở nên bức bối bất an.
Nhưng Tiết Uyển Anh như thể nhớ ra chuyện gì quan trọng, lại quay mặt sang nói với nàng:
— Ngươi về thì phải tự chép sách trước đi.
Chân Nhược Y: ….
Nàng đứng dậy hành lễ, bước về tẩm điện mà Tiết Hoàng hậu đã cho dọn dẹp để nàng ở tạm. Đi được nửa đường, Chân Nhược Y thấy do dự, bất chợt quay lại nhìn về phía Hoàng hậu.
Trong mắt nàng là sóng nước long lanh như muôn vàn vì sao vỡ vụn, lại như một dòng suối đang êm đềm tuôn chảy.
Yến tiệc sắp bắt đầu.
Tiết Lâm Chi liếc nhìn ghế trống bên cạnh Tiết Uyển Anh, mở miệng, lời nói ra lại thành:
— Sao nương nương không gọi Đông Cung điện hạ đến cùng dùng bữa?
Tiết Uyển Anh nâng chén rượu, không biết nghĩ đến điều gì, tự giễu cười một tiếng:
— A Nguyên nhiều bài vở, thôi, để nó nghỉ ngơi vậy.
Lời nàng vừa thốt ra thì Công chúa Hàm Ninh vốn đang líu lo nói chuyện với biểu ca ở ghế dưới đột nhiên im bặt.
Tiết Lâm Chi vốn dĩ cũng luôn biết Thiên tử không muốn Đông Cung quá thân thiết gần gũi với mẫu tộc, vừa nói ra đã nhận ra mình lỡ lời. Chỉ là lời đã nói ra thì làm sao thu hồi được, chỉ có thể cười một tiếng rồi nương theo lời Tiết Uyển Anh:
— Nương nương nói phải.
Nhưng sâu thẳm trong lòng hắn lại dấy lên một màn u ám và bất mãn: Nếu không có sự ủng hộ của hai nhà Tiết, Chu thì làm gì có chuyện Thiên tử ngồi lên được ngôi Hoàng đế, lại còn ngồi vững? Những tâm tư đề phòng và nghi kị đó của Thiên tử, hắn và phụ thân đã biết tỏng từ lâu, chỉ là sau khi cân nhắc lợi hại thì cuối cùng vẫn phải nhẫn nhịn. Dù thế nào, trong người Đông Cung cũng chảy dòng máu nhà họ Tiết, làm sao để đảm bảo cho Đông Cung có thể thuận lợi kế thừa ngôi vị đó mới là việc quan trọng nhất trong mọi việc.
Nghĩ đến đây, Tiết Lâm Chi hít vào sâu một hơi, bờ vai đang căng thẳng cũng giãn ra một chút.
Đang muốn mở lời thì đột nhiên bên ngoài đã truyền đến tiếng thông báo: “Bệ hạ đến!”
Mấy người đang ngồi trên ghế đều đồng loạt đứng dậy.
Sự thăm nom đột ngột của Thiên tử, rõ rằng có ân mà cũng có cả uy. Đến lúc bữa tiệc đang lưng chừng, chẳng nói cũng biết đó là biểu hiện một sự coi trọng cũng chẳng phải là chân thành gì. Thiên tử muốn nhân dịp này biểu dương uy quyền quân vương của mình, nhưng hành động đó rơi vào mắt Tiết Lâm Chi lại có một ý nghĩa khác biệt.
Từ đầu đến cuối Tiết Lâm Chi rũ mắt che giấu đi ánh mắt u ám của mình, tai lắng nghe Thiên tử đang ngồi bên cạnh Hoàng hậu nói vài lời đao to búa lớn nhưng hoàn toàn vô nghĩa. Qua ba tuần rượu, Tiết Lâm Chi hiểu ý, dẫn Chu Ngọc Minh đi.
Phó mẫu của Hàm Ninh cũng nhanh chóng nhận được lệnh đưa Công chúa về tẩm điện của mình.
Trong điện lại chỉ còn đôi vợ chồng tôn quý nhất thế gian này ngồi dưới ánh nến lung linh, đối diện nhau mà không nói lời nào.
Im lặng một lúc, Thiên tử tìm chuyện để nói:
— Mấy ngày trước sinh nhật nàng, trẫm đã đặc biệt sai người sưu tầm được một cây cầm Tiêu Vĩ rất quý, rất danh giá. Trẫm biết nàng vốn yêu thích tơ trúc, mà cây cầm đó nghe nói là của Thái Ung đời trước từng dùng, nên nghĩ chắc chắn sẽ không tệ.
Tiết Uyển Anh nghe xong dịu dàng cười một tiếng:
— Thiếp xin đa tạ thâm ân của Bệ hạ.
Không phải. Trong lòng nàng rõ ràng không nghĩ như thế.
Thiên tử nhìn chằm chằm thê tử đang ngồi trước mặt một lát, cố gắng tìm kiếm dù chỉ là một chút cảm xúc mà mình mong muốn trong đôi mắt của nàng. Nhưng không có, không có gì cả. Thời niên thiếu, Thiên tử đọc sử sách, phát hiện ra rằng những triều thần có kết thúc tốt đẹp trên đời ai nấy đều thông thạo và vận dụng đạo lý sủng nhục bất kinh[2]. Nhưng khi người vợ gần gũi nhất của mình cũng dùng cái bản lĩnh sủng nhục bất kinh đó áp dụng với mình, Thiên tử lại cảm thấy rất khó để giữ bình tĩnh.
[2] Được yêu hay bị ghét cũng bình thản.
Với một chút giận dữ, hắn buột miệng hỏi:
— Chân thị ở chỗ nàng thế nào rồi?
Tiết Uyển Anh thấy Thiên tử nhắc đến Chân Nhược Y, trong lòng khẽ xao động, tinh thần đang lơ mơ xao nhãng cũng tỉnh táo ra vài phần. Nàng hoàn hồn, lại nở một cười đoan trang hợp lẽ, vẫn vô cùng dịu dàng, nhẹ nhàng nói với Thiên tử:
— Trước đây được Bệ hạ chỉ dạy, Nhược Y đã biết lỗi rồi, mấy ngày nay luôn nghiêm túc theo thần thiếp học Nữ Giới của Ban Đại gia.
Thiên tử cười một tiếng:
— Người ngu độn như nàng ta mà cũng có ngày kiên nhẫn chịu khó học hành, thế mới thấy Uyển Anh quả thực dạy dỗ rất hay.
Tiết Uyển Anh mỉm cười, không nói gì, như thể nghiễm nhiên nhận lời khen ngợi của Thiên tử.
Thiên tử nhìn nụ cười vẫn cứ hoàn hảo không tì vết của người vợ này mà sự tức giận trong lòng càng nồng – hắn bỗng thấy nàng luôn hoàn hảo, và cũng luôn giả tạo. Nàng tự cô lập mình ra khỏi thế giới xung quanh, đối đãi với bất kì ai cũng đều tử tế ngang nhau, công bằng đến mức không ai có thể thành ngoại lệ để nhận được sự đối xử đặc biệt từ nàng. Dĩ nhiên, ngoại trừ chính gia đình ruột thịt của nàng.
Nhưng hắn là phu quân của nàng, và cũng là quân vương của nàng.
Nhưng không đợi Thiên tử nổi giận hẳn, Tiết Uyển Anh lại hỏi hắn:
— Bệ hạ có muốn thần thiếp gọi Nhược Y ra thỉnh an không? – Nàng nói, liếc nhìn bầu trời tối đen bên ngoài, mặt lộ ra vẻ do dự, cười nhẹ nói – Trời đã tối đen thế này rồi, nếu giờ để Nhược Y chuyển về Chiêu Dương điện nữa thì e rằng cung nhân chuyển đồ đạc sẽ vấp ngã rồi va chạm. Hay là đêm nay Bệ hạ nghỉ tại căn phòng thần thiếp đã dọn dẹp cho nàng ở tạm?
Lời Tiết Uyển Anh vừa thốt ra thôi, sắc mặt của Thiên tử không hiểu sao đột nhiên trở nên khó coi lạ thường, như thể hắn lập tức nhớ đến chuyện gì không mấy vui vẻ trong quá khứ. Hắn liền hất tay áo, gần như nặn ra từng chữ từ kẽ răng:
— Không cần, nàng ta đã chưa học xong Nữ đức thì cứ để nàng ta tiếp tục ở lại chỗ nàng đi. Cũng lâu rồi trẫm chưa đến chỗ Hiền phi thăm hỏi. Giờ không còn sớm, nàng nghỉ ngơi sớm đi.
Tiết Uyển Anh lại cười mỉm chi như một Hoàng hậu hiền đức vô cùng:
— Vậy thần thiếp cung tiễn Bệ hạ. – Rồi tiếp lời ngay, – Phương Ngọc! Rọi đèn cho Bệ hạ, nhớ phải cẩn thận bước chân dưới đường nghe chưa!
Sau khi Thiên tử đi khuất rồi, Tiết Uyển Anh mới vén rèm, bước vào nơi Chân Nhược Y ở tạm.
Cô gái trẻ đang tựa nửa người vào giường, tay cầm một cuốn sách, nhưng không phải Nữ Giới mà họ học chiều nay mà là một cuốn Bác Vật Chí rất cũ, đã được Tiết Uyển Anh lật xem không biết bao nhiêu lần. Nàng đã tặng cuốn sách này cho con gái rồi, nhưng có lẽ Hàm Ninh không để ý, vô tình để lẫn vào tập Nữ Tứ Thư rồi gửi nó đến đây.
Nghe thấy tiếng động, Chân Nhược Y nhanh chóng ngẩng đầu lên nhìn, thấy người đến là Tiết Hoàng hậu mới thở phào một hơi thật dài.
Tiết Uyển Anh thấy cái bộ dạng này của nàng, không hiểu sao lại muốn cười lên mấy tiếng.
Nàng ngồi xuống bên cạnh Chân Nhược Y, lấy đi cuốn sách trong tay người kia, hỏi:
— Thích cái này sao?
Chân Nhược Y thành thật gật đầu.
Tiết Hoàng hậu liền nói:
— Để ngày mai ta bảo Đồ Bích tìm thêm vài cuốn Phong Vật Chí mà ta đã đọc, mang tới cho ngươi.
Nàng ngưng mắt nhìn chằm chằm cô gái trước mặt mình một lúc, đột nhiên cười một tiếng, hỏi:
— Không muốn thị tẩm ư?
Chân Nhược Y giật thót mình, cả người căng lên, quay phắt sang nhìn Hoàng hậu, lại chỉ bắt được ánh mắt suy tư đang ngậm nụ cười của nàng, sau một lát cuối cùng thì cũng gật đầu.
Tiết Uyển Anh lại cứ nhìn nàng như thế thêm một lúc nữa mới mím môi cười nói:
— Đừng sợ, chỉ cần ở điện Lệ Chính thì hắn sẽ không dám chạm vào ngươi.
Nàng nói là “không dám”, vẻ chế giễu mỉa mai ở nơi khóe miệng như thể đang hé lộ ra cho Chân Nhược Y thấy một bí ẩn nào đó trong quá khứ. Nhưng dù thế nào đi nữa, Chân Nhược Y vẫn thở phào khi nghe được câu ấy. Tới khi hoàn hồn lại, nàng đang định nói thêm hai câu còn lăn tăn trong miệng thì thì Tiết Uyển Anh đã vén rèm bước đi ra, chỉ để lại cho nàng một luồng gió nhẹ mang theo hương thơm hoa lan xạ thoang thoảng.
—— Hết chương 13 ——
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận