Chương 14

Hỡi ơi chim phượng lượn bay
Tìm hoàng khắp chốn bao ngày bao đêm
Tiếc rằng giai nhân lặng yên
Tường đông hoang vắng chẳng phiền buông lơi
Nâng đàn khúc hát thay lời
Dốc ra cho hết những lời trong tim
Nguyện lòng thành thật van xin
Coi nàng là vợ, niềm tin trọn đời
Kiếp sau xin hẹn gặp người
Vỗ về an ủi ta thời bên nhau
Quên đi hết những niềm đau
Bàng hoàng nghịch cảnh sẽ mau tan tành.

Đối với Chân Nhược Y, quãng thời gian ở điện Lệ Chính dường như đặc biệt vui vẻ và khoái hoạt.
Vào lúc nóng bức nhất trong năm, Tiết Hoàng hậu vận trên mình chiếc áo lụa tay chẽn màu thiên thanh, cầm chiếc quạt tròn ngọc trắng, lặng lẽ ngồi và ngắm nhìn Chân Nhược Y đang cùng Hàm Ninh công chúa rảnh rỗi bèn ngồi giã hoa và điều chế son phấn. Nàng chỉ xem trong yên lặng, chỉ có nơi khóe môi luôn giữ một nụ cười thản nhiên.
Chân Nhược Y, vào khoảnh khắc đó lại nghĩ, giả như mình tinh thông về hội họa, nhất định phải giữ lại khoảnh khắc này trên giấy.
Nhưng không tinh thông hội họa thì cũng chẳng hề gì. Nàng nghiêng đầu, một lần nữa ngước nhìn Tiết Uyển Anh đang mỉm cười dõi mắt theo những động tác trên sập, không hiểu sao mà khóe môi lại cũng khẽ nhếch lên một nụ cười không tự chủ.
Sự dạy dỗ của Tiết Hoàng hậu dành cho Công chúa Hàm Ninh vô cùng nhân từ khoan dung, song không thiếu quy củ nghiêm khắc.
Nàng yêu cầu Công chúa phải nghiêm túc hoàn thành bài vở, kính trọng nữ sư, không được phép bỉ bai khuyết điểm của người khác, càng không được tùy tiện trách mắng cung nhân. Cũng chính vì lẽ đó, Công chúa Hàm Ninh tuy là Thiên chi kiêu nữ được mọi người sủng ái vô cùng nhưng không hề tỏ vẻ kiêu căng, trái lại, còn mang một sự lịch thiệp và nhân từ hiếm thấy ở những quý nữ có thân phận tôn quý tột bậc.
Nhưng nếu chỉ dừng lại ở đó thì cùng lắm là Tiết Hoàng hậu cũng chỉ dạy dỗ ra một Tiết Uyển Anh hoàn hảo khác mà thôi.
Điều khiến Chân Nhược Y ngưỡng mộ lại nằm ở một khía cạnh khác của Hàm Ninh công chúa: Cô bé hiểu biết mà vẫn ham học hỏi, biết nghe lời mà vẫn dũng cảm và luôn sẵn lòng thử mọi điều mới lạ. Đây đều là những điều mà Chân Nhược Y xưa nay hiếm thấy, thậm chí có thể nói là chưa từng thấy ở những người phụ nữ già trẻ lớn bé quanh nàng. Những người ấy bị ràng buộc nghiêm ngặt, còn cô bé này thì được hết lòng khoan dung, bởi vậy nên cô bé mới vui vẻ. Xét ra, đó là món quà đến từ sự tận tâm hết lòng của mẫu thân dành riêng cho cô bé.
Nàng lại ngẩng đầu lên nhìn Tiết Uyển Anh.
Vì lý do gì mà nàng lại hết mực khoan dung với Hàm Ninh, khoan dung đến mức bao bọc?
Giữa lúc nàng đang thẫn thờ, Hàm Ninh đã giã nát hoa Lạc Thần trong cối, trộn thêm bột trân châu và nước tuyết, tốn không ít công sức mới điều chế thành son. Cô bé nâng lên, dâng trước mặt mẫu thân như một vật báu, nũng nịu nói:
— Con sẽ tô son cho a nương.
Tiết Uyển Anh bật cười, vỗ nhẹ vào tay con gái, để mặc cô bé làm theo ý mình.
Công chúa Hàm Ninh nhìn chằm chằm gương mặt mẫu thân một lúc lâu, rồi lại rụt tay về, hơi rầu rĩ nói:
— Nhưng a nương không tô son thì đã rất xinh đẹp rồi.
Chân Nhược Y đang ngồi bên án thư dùng dao giấy cắt giấy lưu ly, chợt nghe Hàm Ninh nói vậy thì không khỏi mỉm cười, phụt một tiếng, bật cười thành tiếng.
Nàng mới vừa cười một cái đã liền bị Tiết Uyển Anh để mắt tới.
Tiết Uyển Anh liếc nàng, khóe môi như cũng ngậm một nụ cười nhàn nhạt, phất tay gọi nàng:
— Lại đây với ta.
Chân Nhược Y đặt con dao rọc giấy trong tay xuống án thư, dịch chuyển gần về bên Tiết Uyển Anh. Tiết Uyển Anh buông ánh mắt, chăm chú nhìn nàng, đột nhiên đưa ngón tay ngọc ngà ra chấm vào thỏi son trong tay con gái một cái, rồi chạm lên đôi môi Chân Nhược Y.
— Như thế này mới chính là ‘Môi đỏ tựa chu đan’. – Tiết Uyển Anh mỉm cười.
Chân Nhược Y sững sờ, dường như vẫn chưa kịp hoàn hồn. Nàng biết câu thơ này, cũng nhờ sáng nay Tiết Hoàng hậu vừa mới giảng giải cho nàng về Ngọc Đài Tân Vịnh, trong đó có bài thơ Khổng Tước Đông Nam Phi[1]. Mặt Chân Nhược Y bỗng chốc nóng lên, nàng cúi đầu, buông hàng mi để che đi đôi mắt, mà lại chợt liếc thấy cây sáo ngọc bị Tiết Uyển Anh tùy ý đặt bên cạnh, ở trên sập.
[1] Câu trên thuộc đoạn thứ hai, được tìm thấy trong Ngọc Đài Tân Vịnh do Từ Lăng người nước Trần ở Nam triều biên soạn, đề là “Cổ thi vi Tiêu Trọng Khanh thê tác” (Bài cổ thi làm thay vợ Tiêu Trọng Khanh), lời tự viết: “Năm Kiến An đời Hán mạt, tiểu lại phủ Lư Giang là Trọng Khanh có vợ họ Lưu, vì bị mẹ Trọng Khanh đuổi, thề không tái giá. Bị nhà bức ép, nhảy xuống nước t/ự v./ẫn. Khanh nghe tin, cũng tự thắt cổ ở cây trước sân. Có người thời đó thương tâm, làm thơ thuật lại.” Sau, Nhạc Phủ Thi Tập xếp bài này vào Tạp Khúc Ca Từ, đề là Tiêu Trọng Khanh Thê, còn gọi là Khổng Tước Đông Nam Phi.
Tiết Hoàng hậu nhìn theo ánh mắt nàng, thuận tay cầm cây sáo lên, đặt ngang môi, khẽ khàng thổi vang lên một tiếng. Rồi tiếng sáo kéo dài, âm trầm âm bổng, giai điệu ai oán, trong trẻo không tạp chất. Tiếng sáo ngọc như dòng suối róc rách, xuyên qua kẽ đá, chảy vào lòng người.
Một khúc vừa dứt, công chúa Hàm Ninh thích mê, vui mừng hớn hở nói:
— Là khúc ‘Dương Liễu Oán’ phải không ạ?
Hoàng hậu xoa đầu con gái, gật đầu khen ngợi, rồi nói:
— Con đi sai cung nhân lấy cổ cầm của con đến đây, chúng ta sẽ hợp tấu một khúc.
Công chúa Hàm Ninh vâng lời bước ra ngoài. Khi ấy Chân Nhược Y vẫn còn cúi đầu quỳ gối ở trước sập, chưa hề lên tiếng câu nào, nghe thế mới liền bật cười, hỏi:
— Chúng ta?
Tiết Hoàng hậu nhìn nàng, ôn tồn nói:
— Đúng vậy, chúng ta.
Nhưng ta không hiểu gì về âm luật.
Một câu này lăn lộn vòng vo trong lòng nàng một lượt, cuối cùng là vẫn không thể nói ra thành lời.
Chẳng mấy chốc, Hàm Ninh công chúa đã sai cung nhân bưng cây cổ cầm từ tẩm điện của mình đến đây, đặt giữa chính điện, rồi khoanh chân ngồi trước đàn, hai bàn tay nhỏ đặt lên trên, ngón tay chạm vào và gảy một dây.
Tiết Hoàng hậu lại đột nhiên lên tiếng:
— Chỉ Nương, chớ đàn ‘Dương Liễu Oán’.
Hàm Ninh ngẩn ra một lúc, ngừng tay ngay, quay đầu nhìn mẫu thân.
Tiết Hoàng hậu trao cho con gái một nụ cười dịu dàng đầy khích lệ. Chân Nhược Y nhìn Hàm Ninh đang ngây ngẩn, rồi lại nhìn Tiết Hoàng hậu đang nở nụ cười dịu dàng với đứa trẻ.
Nàng có thể thổi một khúc ai oán như ‘Dương Liễu Oán’, nhưng lại bảo người bên cạnh đàn một khúc vui tươi hơn. Há lại có cái lý ấy? Mâu thuẫn đến mức dường như hợp lẽ tự nhiên.
Hàm Ninh suy nghĩ một hồi, hỏi mẫu thân:
— Vậy chúng ta đàn ‘Phượng Cầu Hoàng'[2] nhé?
[2] Tác giả Tư Mã Tương Như, tự Trường Khanh, người ở Thành Đô đời nhà Hán.
Chân Nhược Y nghe thế, cười với Hàm Ninh:
— Nhưng nơi đây nào có phượng, lại đâu có hoàng?
Tiết Uyển Anh cũng cười rộ lên, phất tay:
— Không sao cả.
Ngoài việc đọc nhiều sách vở và thông kinh thuộc sử, tài năng của Tiết Hoàng hậu trong nhạc khúc và âm luật cũng thường khiến Chân Nhược Y không khỏi trầm trồ thán phục, thực lòng vô cùng ngưỡng mộ. Giờ lại thêm đứa trẻ này nữa, thân là con gái ruột thịt của nàng, công chúa Hàm Ninh sao có thể kém cỏi được. Tiết Hoàng hậu đích thân chỉ dạy cho cô bé, dạy dỗ còn chưa đến đầy một khắc, thế mà sau đó Hàm Ninh đã có thể đàn khúc nhạc vốn không hề quen thuộc này một cách thuần thục rồi.
Tiết Uyển Anh nghiêng đầu quay lại nhìn Chân Nhược Y, nàng về vị trí cũ và ngồi xuống sập, lại nhấc cây sáo ngọc lên và bắt đầu thổi. Môi son khẽ hé, khóe miệng hơi nhếch, vẫn mang ý cười, cứ vậy tiếng sáo vi vu trầm bổng cho đến khi thổi xong khúc nhạc này. Mười ngón tay trắng trẻo thon thả thay phiên nhau lướt qua các lỗ nhỏ trên thân sáo, giai điệu du dương và âm sắc nồng nàn cũng từ ấy mà trôi chảy.
Tiết Uyển Anh giải thích cho Chân Nhược Y đang nghe đến say mê:
— Thứ ta đang cầm là một trong bộ sáo mười hai luật[3] do Lương Vũ Đế chế tác, mỗi cây một luật. Cây thứ nhất này là dễ học nhất, ngươi có nhớ ta vừa thổi thế nào không?
[3] Lương Vũ Đế Tiêu Diễn sau khi lên ngôi vào năm Thiên Giám thứ nhất (502), đã tự mình nghiên cứu âm luật và chế tạo ra bộ sáo mười luật. Những cây sáo này dựa trên phép toán “Tam phân tổn ích”, mỗi sáo có thể diễn tấu bảy âm gồm “Ngũ chính” và “Nhị biến”, mỗi sáo lại có thể chuyển bảy điệu, tổng cộng tạo thành tám mươi tư điệu, đây là một thực hành quan trọng trong hệ thống âm luật cổ đại.
Chân Nhược Y nghe nàng nói xong thì như biến thành một con ngỗng ngây ngốc, lơ mơ gật đầu.
— Vậy thì thử xem sao?
Tiết Uyển Anh nói rồi đặt cây sáo ngọc vào tay nàng.
Chân Nhược Y cầm lấy sáo ngọc, trước hết chăm chú nhìn một lúc để xem xét, sau đó mới thử đặt sáo ngang lên bên môi, hít sâu rồi thổi ra một âm thanh.
Âm thanh ấy nghe rất sai, rõ ràng là không đúng. Nàng có chút ngượng, chột dạ ngẩng đầu lên nhìn Tiết Uyển Anh, thấy Tiết Uyển Anh bật cười rồi đưa tay kéo nhẹ những ngón tay của nàng đang đặt trên lỗ sáo ra một chút, lắc đầu:
— Ngươi bị sai tư thế rồi.
Thế là Tiết Uyển Anh lại ân cần dạy cho nàng một lúc. Ngay cả Chân Nhược Y cũng không nhận ra rằng tài năng thiên bẩm về âm nhạc của mình lại vượt xa những gì mình vốn nghĩ, chính nàng cũng không ngờ được rằng chỉ trong chẳng bao lâu mà mình đã có thể học theo Tiết Uyển Anh, thổi ra những âm sắc cũng không đến nỗi gọi là như kim châm vào tai người nghe.
Tiết Uyển Anh cũng vui, nháy mắt với nàng, khen ngợi:
— Làm tốt lắm.
Rồi không biết từ lúc nào, Tiết Uyển Anh đã rời khỏi vị trí bên cạnh nàng để đi đến bên cạnh công chúa Hàm Ninh. Nàng ngồi trước cây cổ cầm, cùng con gái vuốt ve dây đàn. Chỉ còn có Chân Nhược Y vẫn còn nhìn theo, đôi tay cũng ngừng tay vuốt ve cây sáo ngọc; nàng đang tập trung nhìn Tiết Uyển Anh đang ngồi trước án đặt cổ cầm. Chỉ là nhìn thế thôi, không hiểu sao trong lòng lại dâng lên một chút niềm vui kì diệu.
Có lẽ vì nàng không kìm được nụ cười và nụ cười của nàng cũng quá mức càn rỡ và ngây ngô, Tiết Uyển Anh cuối cùng thấy khó nhịn và không thể phớt lờ được nữa, liếc sang rồi giục nàng:
— Mau mau thổi sáo của ngươi đi.
Nàng cúi đầu ngay xuống, lại thổi ra một dây những âm thanh, hòa cùng tiếng đàn mà Tiết Hoàng hậu đang gieo vừa đúng lúc.
Nhưng cuộc sống yên ổn bình lặng và khoái hoạt như thế chẳng kéo dài được bao lâu đã nhanh chóng bị phá vỡ. Chỉ vài ngày sau hôm ấy, trong cung liên tiếp xảy ra hai chuyện vô cùng nghiêm trọng.
Chuyện thứ nhất có liên quan đến điện Thanh Lương của Lục Hiền phi.
Chân Nhược Y vẫn còn nhớ rõ như in, sáng hôm đó, nàng đang ngồi cùng Tiết Hoàng hậu bên bàn để dùng bữa sáng, trên mâm nhỏ có một món cải xào vô cùng tươi ngon. Đúng khi nàng đang định gắp thêm một đũa thì có cung nhân đột nhiên vào rồi quỳ xuống, báo điện Thanh Lương đã xảy ra chuyện. Trong cơn thịnh nộ, Lục Hiền phi đã đánh ch3t một cung nữ được Thiên tử lâm hạnh, vụ việc ồn ào quá lớn, ngay cả điện Hàm Nguyên và cung Hưng Khánh cũng đã đều biết tin.
Tiết Hoàng hậu nghe thái giám nhỏ nói trong run rẩy và mồ hôi đầm đìa, nghe xong liền cau mày, hỏi hắn:
— Chu/y3n ấ./y xảy ra khi nào?
Thái giám nhỏ tưởng vừa rồi mình nói chưa nói rõ ràng, lại lặp lại một lần nữa, vừa quẹt mồ hôi trên trán và cằm vừa đáp:
— Khởi bẩm Nương nương, chuyện xảy ra đêm qua. Máu chảy lênh láng cả một góc, vốn dĩ mọi người trong điện Thanh Lương không dám bẩm lên Thánh thượng vì ai nấy e sợ uy thế của Hiền phi, có điều là cung nhân bị đánh ch3t này có một tỷ muội kết nghĩa kim lan đang hầu hạ ở điện Y Lan của Thục phi, sáng ra biết tin, không cam lòng nhìn tỷ muội vong mạng tức tưởi, uất hận quá nên bèn đâm chuyện đến chỗ Thục phi…
Nói đến đây thái giám nhỏ len lén ngước đầu nhìn Tiết Uyển Anh một cái, mà hành động ấy lại vừa vặn lọt vào mắt Chân Nhược Y đang ngồi ngay ở bên cạnh. Trong lòng nàng bắt đầu dấy lên một cảm xúc khó nói thành lời. Ngay cả một thái giám đến báo án mà cũng biết giữa Tiết Hoàng hậu và Lục Hiền phi có sự ràng buộc về gia tộc và huyết thống, bởi vậy nên nói là báo án, kỳ thực, đây chẳng qua là đang vội vã cầu cứu Tiết Hoàng hậu đấy thôi.
Quả nhiên đang suy nghĩ thì nàng đã nghe thấy câu tiếp theo của thái giám là:
— Cầu xin Nương nương rủ lòng thương mà nể tình đến điện Thanh Lương xem thử một chuyến! Bệ hạ biết chuyện, nổi cơn thịnh nộ rất dữ, thậm chí còn muốn giáng phẩm vị của Hiền phi nương nương, Hoàng thứ tử hiện đang quỳ gối xin tội ở ngoài sân đấy ạ!
Tiết Uyển Anh không nói gì.
Chân Nhược Y nhìn nàng, thấy trên khuôn mặt nàng có ẩn hiện một vẻ mệt mỏi.
Mệt mỏi ư? Chắc là mệt mỏi rồi. Mỗi ngày, ngày nào cũng đều phải đối mặt với khói lửa vô hình, rõ ràng mang một dung nhan tuyệt sắc, thế nhưng lại không thể không bao bọc nổi một trái tim tàn nhẫn xấu xa.
Tiết Uyển Anh cất lời hỏi hắn:
— Bệ hạ sủng hạnh cung nữ đó khi nào?
Giọng thái giám nhỏ dần:
— Bẩm… chính là, chính là ba ngày trước…
Ba ngày trước, tối ấy Thiên tử giáng lâm điện Lệ Chính rồi lại bị mấy câu nói của Tiết Uyển Anh làm cho tức giận rồi hậm hực bỏ đi. Chân Nhược Y không khỏi cúi đầu, cố che giấu đi gương mặt bỗng chốc mất đi màu máu và trở nên trắng bệch của mình.
Tiết Uyển Anh lại như thể hoàn toàn không hề nhớ đến, cũng không nhận ra điều này, chỉ hơi cau mày, hỏi thái giám nhỏ:
— Nếu là chuyện của ba ngày trước thì sao đến hôm nay Hiền phi hôm nay mới nổi giận?
Thái giám nhỏ bị nàng hỏi cho đến mức há hốc mồm, hồi lâu mới ấp úng nói:
— Tính tình Hiền phi không được tốt lắm, mọi người trong điện Thanh Lương đều biết, bởi vậy cung nhân đó được ân sủng mà tuyệt nhiên không dám khoe khoang nửa lời. Cho đến tận tối qua không biết nương nương nghe ai nói mới biết, biết xong là liền nổi cơn thịnh nộ ngay lúc đó…
Giọng Tiết Uyển Anh rất nhẹ, sắc mặt cũng lạnh lùng, nói ra câu nói không hiểu sao lại mang theo vài phần châm chọc:
— Hiền phi cũng nên lo lắng cho điện Thanh Lương của mình đi thôi. Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, nếu không phải cô ấy coi thường mạng người như rác thì cớ gì mà lại để người khác nắm được sơ hở?
Chân Nhược Y nghe thế, lập tức hiểu câu nói này.
Nàng không ưa Cao Thục phi, xưa nay vẫn luôn không ưa. Cao Thục phi quả thực dịu dàng, nhưng sự mềm mỏng dịu dàng của nàng ta thường chỉ bộc lộ trước mặt Thiên tử. Nàng ta giống như một cây tơ hồng quấn quít và leo bám vào cây tử đằng để sinh trưởng, biến đổi hình dáng theo ý muốn của tử đằng. Ắt rằng sự mềm mỏng của nàng ta đã lấy được lòng Thiên tử, nếu không Cao Thục phi đã tuyệt đối không thể có được địa vị ngày hôm nay. Nhưng Chân Nhược Y bỗng không khỏi tự hỏi liệu Cao Thục phi thực sự có thể luôn luôn đoán được lòng Thiên tử và giữ được sự mềm mỏng nhu thuận của mình mọi lúc mọi nơi hay không?
Tiểu thái giám không dám nói thêm gì trước mặt Tiết Hoàng hậu nữa, chỉ ai oán:
— Dù sao xin Nương nương cũng nể mặt Lục lão phu nhân…
Lục lão phu nhân mà hắn nói không phải ai khác mà chính là mẫu thân của Chu Thái hậu và Chu phu nhân, bà ngoại của Tiết Uyển Anh, cũng là chị em ruột của ông nội Lục Hiền phi, cũng là chị em cùng mẹ với cố Thái Hoàng Thái hậu Lục thị. Tuy hiện tại gia tộc họ Lục đã sa sút và không còn được như xưa nhưng mối quan hệ dòng tộc phức tạp mà họ đã dày công gây dựng suốt gần trăm năm qua thì vẫn luôn còn đó, và những mối giao tình ấy cũng thường xuyên phát huy tác dụng như tấm khiên che chở và kim bài miễn tử cho con cháu trên dưới nhà họ Lục.
Tiết Uyển Anh lại thở dài một tiếng.
Xe kiệu đã đợi sẵn ở ngoài. Khi Tiết Hoàng hậu đứng dậy bước ra, Chân Nhược Y bỗng như bị ma xui quỷ khiến, cũng đứng bật dậy theo nàng. Động tác ấy đầy bản năng và rất vội vàng, huých vào một góc bàn ăn và phát ra một tiếng động lớn.
Tiết Uyển Anh cũng bị giật mình, quay đầu ngay lại để nhìn Chân Nhược Y, nhìn nàng một lúc rồi nói dịu dàng như thể đang an ủi vỗ về:
— Ngươi cứ ở điện Lệ Chính, ở đây đợi ta về.

—— Hết chương 14 ——

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 14
Xuân Nhật Yến