Chương 15
“Gió luồn hoa đã đầy sân,
Ngoài sân hoa những tần ngần nhớ ai?
Sân rêu bám phía ngoài khép cửa,
Bóng chiều về người tựa lan can.
Tựa lan nhìn gió lệ tràn,
Quần hồng rón rén dạo vườn hoa chơi.
Kìa hoa lá tơi bời trên dưới,
Hoa ửng hồng, lá rọi màu xanh.
Khói tuôn phủ kín muôn cành,
Bóng lờ mờ thắm, in quanh vách lầu.
Mặt trời chói nát nhàu chăn gấm,
Gối san hồ giấc ấm vừa tan.
Gái hầu dâng chậu kim bồn,
Chè hương ấm giọng phấn son lạnh mùi.
Này người đẹp hoa tươi là thế,
Sao hoa tươi mà lệ vẫn rơi?
Đem hoa ví với lệ người,
Lệ tuôn lã chã hoa cười lả lơi.
Xem hoa mai lệ vơi vơi cạn,
Lệ cạn rồi xuân chán hoa buồn,
Hoa buồn người cũng héo hon,
Hoa bay, người lả, chiều hôm còn gì?
Tiếng quyên bỗng gọi xuân đi,
Rèm này lặng lẽ trăng kia lờ mờ!(*)”
Tiết Uyển Anh đến điện Thanh Lương đúng lúc mặt trời vừa hé rạng sau màn mây. Ánh dương chói chang và nó/.ng b/o?ng rọi thẳng vào mặt nàng, khiến cho nàng cơ hồ không thể mở nổi mắt.
Trong điện Thanh Lương, Cao Thục phi nghe cung nhân truyền lời nói Hoàng hậu đã đến liền ôn tồn mỉm cười với Thiên tử:
— Hoàng hậu nương nương ôn hậu nhân ái, giờ đã có nương nương chủ trì công đạo, vậy thần thiếp xin cáo lui về điện Y Lan trước.
Nàng lại liếc nhìn Lục Hiền phi đang quỳ trên đất, do dự một chút rồi nói lời khuyên can:
— Hiền phi tỷ tỷ nghĩ là chỉ nhất thời lầm lỡ, giận quá mất khôn mà thôi, xin Bệ hạ đừng nên quá khắc nghiệt.
— Ta cần gì thứ tiện nhân nhà ngươi bày đặt giả vờ tốt bụng?
Lục Hiền phi ngẩng phắt đầu lên, sẵng thẳng vào mặt Cao Thục phi một tiếng, giọng điệu cay nghiệt:
— Cũng chỉ là một ả nô tỳ mà thôi, chẳng nói đến hàng nghìn thì nô tỳ trong nhà ta cũng phải đến hàng trăm, đánh ch3t thì cũng đã ch3t rồi. Quả nhiên Thục phi đây cũng là con gái từ nhà buôn thịt lợn, hay là thế cho nên mới thực lòng thực dạ cảm thông cho con tiện nhân đó?
Lời ấy vừa thốt ra, Lục Hiền phi nhất thời vẫn không cảm thấy có gì sai, nhưng mọi người trong điện thì đều đưa mắt nhìn nhau, im lặng như tờ, ai nấy đều chỉ muốn đào một cái hố mà tự nhảy xuống rồi chôn mình đặng khỏi phải hứng chịu cơn cuồng phong bão táp sắp sửa ập đến.
Cao Thục phi nghe câu nói ấy cũng đổi thái độ ngay, vẻ khiêm cung yếu đuối ban nãy biến mất không thấy đâu, bỗng chốc quỳ sụp xuống trước mặt Thiên tử, nói thẳng thừng:
— Bệ hạ, Hiền phi nhục mạ thiếp là con gái nhà buôn thịt lợn, thần thiếp cũng không so đo, nhưng… – Nàng đột nhiên quay đầu nhìn chằm chằm Lục Hiền phi – Hiền phi nói lời ấy thì đã đặt Mẫu hậu Hoàng Thái hậu vào vị trí nào rồi?
Sắc mặt Thiên tử rõ ràng đã lạnh như băng, nhưng không hiểu sao khi cơn giận dữ lên đến cực điểm thì lại đột nhiên cất tiếng cười. Tiếng cười ấy vô cùng đột ngột, vỡ bung ra, gần như tạo một cảm giác lạnh sống lưng, quỷ dị đến đáng sợ.
Lúc này Lục Hiền phi mới sực tỉnh nhận ra điều bất thường — Cao Thục phi đúng là cháu gái nhà buôn thịt lợn, nhưng chính người buôn thịt đó lại là phụ thân của Cao Thái hậu chứ ai xa!
Nhận ra mình đã lỡ miệng nói lời đại nghịch, đôi môi Lục Hiền phi lập tức tái nhợt. Nàng mở miệng, mấp máy môi, dường như đang khổ sở giằng xé giữa việc thốt lời cầu xin xuống nước và nỗ lực giữ lấy chút thể diện cuối cùng của mình.
Thiên tử không cười nữa, lạnh lùng mở lời:
— Phương Ngọc, đi đưa Hoàng tứ tử đến đây.
— Ai dám!
Động đến đứa con trai út của mình, Lục Hiền phi lập tức biến sắc, lồm cồm giãy giụa đứng phắt dậy khỏi mặt đất, quay ra thét lớn vào mặt Phương Ngọc bấy giờ còn đang do dự bước vào. Phương Ngọc bị nàng gầm lên như vậy với mình thì đứng yên tại chỗ như một khúc gỗ, rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Chẳng mấy chốc, vừa hay khi giọng Tiết Uyển Anh vang lên đúng lúc, Phương Ngọc mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Đồ Bích đi trước, vén rèm nghênh Tiết Uyển Anh.
Lục Hiền phi vốn ưa thích sự xa hoa phung phí, mọi thứ trang trí đều cố gắng cho đạt đến sự lộng lẫy tráng lệ bậc nhất trên đời: không thể dùng hồ tiêu vẽ tường thì dùng lá vàng dát lên, không có rèm dệt bằng trân châu phương Nam thì sai nghệ nhân khéo tay dùng chỉ vàng làm cốt rồi xâu chuỗi những hạt mã não, ngọc phỉ thúy to lớn lại với nhau. Khi bàn tay Đồ Bích chạm đến và vén rèm lên, những mã não và phỉ thuý va chạm vào nhau, phát ra một hồi âm thanh giòn giã.
Thấy là Tiết Hoàng hậu đến, cái sắc khí hung dữ và khí phách đầy gai góc trên người Lục Hiền phi liền đột nhiên bốc hơi, cả người như mềm nhũn lại. Nàng đưa bàn tay quệt ngang mặt, lúc ấy mới phát hiện không biết từ lúc nào mà trên mặt mày nàng đã phủ đầy một lớp mồ hôi nhờn rịn. Mồ hôi lấm tấm làm ướt tóc mai, khiến người ta cảm thấy khó chịu đến mức khổ sở. Bấy giờ, nàng gần tê dại đi vì mất hết cảm giác, thẫn thờ bước đến bên Tiết Uyển Anh; định mở miệng gọi A tỷ nhưng Tiết Uyển Anh lại chỉ cứ nhìn chằm chằm vào nàng suốt một lúc lâu, rồi chỉ tay ra bên ngoài, trầm giọng nói:
— Ra ngoài, quỳ xuống. Ta đã sai cung nhân đưa A Kỳ về phòng của nó rồi. Nó còn nhỏ tuổi nhưng đã biết cầu xin cho mẫu thân, đáng thương thay giữa tiết trời tháng sáu mà đứa trẻ phải phơi mình dưới nắng. Nó quỳ ở đó, vừa nhìn thấy ta liền van xin nài nỉ ta hãy nói vài lời với phụ hoàng để tha cho mẫu phi của nó.
Lục Hiền phi nghe lời Tiết Uyển Anh nói, khuôn mặt vốn đã tái nhợt vì nhận ra mình đã thất ngôn giờ bỗng chốc đỏ bừng gần như muốn ứa máu, cho đến khi nghe câu cuối cùng của Tiết Uyển Anh thì lại đột ngột biến sắc và trở nên trắng bệch.
Nàng biết lời Tiết Uyển Anh nói không phải để dành cho mình nghe, và nàng cũng biết Tiết Uyển Anh đã tức giận thật rồi.
Nhưng tức giận vì điều gì?
Chẳng lẽ vì cũng cảm thấy việc đánh ch3t một cung nhân hèn mọn là chuyện gì to tát ghê gớm hay sao?
Nhưng đối với những thế gia đại tộc, gia nô trong nhà, người hầu kẻ hạ nếu không nói đến hàng nghìn thì con số vài trăm cũng là thực tế như vậy chứ chẳng hề nói quá. Thân phận nô tỳ xưa nay như bèo dạt mây trôi không được tự chủ số mệnh, sống hay ch3t đều chỉ nằm gọn trong một ý niệm của chủ nhân mà thôi. Nàng chẳng qua là sai người đánh ch3t một nô tỳ phản chủ, Hoàng hậu giận dữ vì chuyện gì chứ?
Cao Thục phi nhìn Tiết Uyển Anh, đột nhiên bật ra một cười khẽ, rồi cúi đầu, hết sức nhún nhường nói với Thiên tử:
— Hoàng hậu nương nương đã đến, thiếp xin cáo lui.
Thiên tử “Ừ” một tiếng, phất tay bảo nàng lui.
— Những năm qua, nếu không có nàng che chở, Nghi Dao chưa chắc đã có thể tồn tại được ở trong cung, chưa chắc đã có thể đắc ý cho đến ngày hôm nay.
Cung nhân đều biết điều, lui xuống hết, bên trong điện ấm chỉ còn lại Thiên tử và Tiết Uyển Anh. Thiên tử mở lời trước, ngoài dự liệu lại nói ra câu này. Hắn không hề cố tình hạ giọng hay nói nhỏ, cũng không biết Lục Hiền phi đang quỳ ở bên ngoài có nghe thấy lời ấy hay không.
Tiết Uyển Anh thu tầm mắt từ phía sau rèm về đây để nhìn người đàn ông trước mặt.
Nàng tùy lời, nói:
— Bệ hạ là Chủ của thiên hạ, vạn dân đều nương tựa vào ân trạch của Bệ hạ mà tồn tại, huống chi là đám quần thoa trong lầu son gác tía?
Hôm nay nàng dường như có gì đó rất khác thường so với mọi ngày. Thiên tử khó lòng diễn tả cái cảm giác kỳ lạ đó, dẫu cho ánh mắt tối tăm đầy nghi vấn của hắn bắt đầu lướt trên gương mặt người vợ của mình. Nàng đẹp. Dù cho hắn có sở hữu ba nghìn giai lệ hậu cung, những mỹ nhân chốn này hoặc kiều diễm, hoặc dịu dàng, hoặc rực rỡ, hoặc u buồn, thì mỗi người đều có những nét duyên dáng xinh đẹp, chỉ là chẳng có một ai giống như nàng. Trầm tĩnh và lý trí, đầy khí độ, hoàn mỹ không tì vết, nhưng cũng lành lạnh, xa xăm, không thể nắm bắt.
Hắn cảm thấy mình chưa bao giờ hiểu thấu được nàng.
Thiên tử lại cất giọng, nghe khàn khàn:
— Uyển Anh, nàng vẫn còn để bụng chuyện năm xưa?
Lúc đầu nàng hơi lơ mơ, không nhận ra Thiên tử đang nói gì, sau đó liền hiểu ra và phản ứng lại, không hiểu sao bỗng bật cười một tiếng:
— Bệ hạ coi việc ấy quá nghiêm trọng rồi.
Thiên tử cũng không biết phải nói gì nữa.
Hắn có chút cảm giác thất bại. Hắn có thể tùy ý trừng phạt tất cả mọi người trong toà cung thành này, giáng phẩm vị của họ, cướp con cái của họ, mà thậm chí còn không cần làm như vậy, đôi khi hắn chỉ cần ban cho họ một cái nhìn lạnh nhạt hay đến chỗ những người phụ nữ khác vài lần thì đã đủ khiến cho họ lo âu hoảng loạn tìm mọi cách để cầu xin, để chiều chuộng. Nhưng còn Tiết Uyển Anh? Tiết Uyển Anh luôn tỏ ra mềm mỏng, bày sự dịu dàng, khiến người ta không thấy được một chút sắc bén hay ghê gớm nào, và vì thế cũng chẳng bao giờ có chuyện thái độ của nàng vì điều gì mà thay đổi.
Sau khi Thiên tử đi rồi, Tiết Uyển Anh mới vén rèm bước ra ngoài, ngồi xuống sau án bát tiên.
Lục Hiền phi thấy nàng ra, theo bản năng muốn đứng dậy ngay. Quỳ lâu như vậy rồi, đôi chân đã tê cứng hoàn toàn, khi cố gắng chống đỡ cơ thể để đứng lên thì nàng lảo đảo một cái, suýt chút nữa đã ngã sụp xuống. Nàng không khỏi bực tức, mắng:
— Người đâu! Chúng bay ch3t đâm ch3t chém ở đâu hết cả rồi!
Giọng nói ôn tồn và dịu dàng của Tiết Uyển Anh kịp thời vang lên ngay, cắt ngang những lời mắng mỏ cung nhân của Lục Nghi Dao:
— Quỳ xuống. Không được đứng dậy.
Lục Nghi Dao ngỡ mình nghe lầm, gọi nàng một tiếng:
— A tỷ?
Tiết Uyển Anh nhấc tay bỏ trà bánh đã bẻ vụn cùng với gừng và thảo quả vào ấm trà, dáng vẻ hết sức tao nhã, khí độ tựa như thần nữ:
— Ta bảo muội quỳ xuống, không nghe rõ ư?
Lục Nghi Dao phản ứng lại ngay, vừa tức giận vừa hốt hoảng, oán trách:
— Dựa vào cái gì chứ!
Tiết Uyển Anh đặt chén trà xuống, chậm rãi bước đến trước mặt nàng, cúi người, nhìn nàng:
— Dựa vào ta là Chủ của Trung cung, dựa vào ta thống lĩnh Lục cung phi tần. Sao? Lúc muội đánh ch3t cung nhân kia thì là dựa vào cái gì? Chẳng phải cũng là dựa vào thân phận cao quý của mình đấy chăng? Giờ đến lượt mình thì lại quên mất tôn ti sang hèn, quên mất phân biệt trên dưới rồi sao?
Lục Nghi Dao không ngờ Tiết Uyển Anh lại nói ra những lời như vậy với mình, sững sờ tại chỗ, nhất thời câm nín.
Không biết đã qua bao lâu, Tiết Uyển Anh mới đỡ nàng đứng dậy, tiếng thở dài nặng nề lọt vào tai Lục Nghi Dao, tiếng ấy chưa kịp tan đã nghe Tiết Uyển Anh nói:
— Nghi Dao, ta thật sự không muốn cứu muội.
Sắc mặt Tiết Uyển Anh trầm tĩnh quá, thậm chí còn ẩn chứa một chút gì như cảm giác chán chường và bàng quan với thế sự:
— Xưa kia ta theo Tổ phụ đọc sách thánh hiền, Tổ phụ từng dạy ta một câu: ‘Thị cường bất lăng nhược, cư cao vật vong ti’ [1]. Lúc đó ta nghĩ, đó chỉ là đạo đức cơ bản của người quân tử, quân tử vốn đã có đạo đức, nên dù ở vị trí cao hơn người thì cũng không đổi sơ tâm, không tha hoá đi. Nhưng sau này ta mới biết đó chẳng qua là vì người quân tử đã hiểu rằng dù mình có ở vị trí cao đến mấy, thì cũng vẫn chỉ là quân cờ trong tay một người khác mạnh hơn mình, là con kiến dưới chân một kẻ cao hơn mình mà thôi.
[1] Dựa mạnh không bắt nạt yếu, ở cao đừng quên thấp hèn.
Vương hầu tùy tiện đánh mắng nô bộc, có ngày chọc giận quân vương cũng sẽ bị tru gia diệt tộc. Phi tần dù được sủng ái đến mấy mà kiêu căng thì một khi mất đi ân sủng cũng chỉ còn kết cục ch3t già ở Bách Lương đài. Rõ ràng trong kiếp phù sinh khổ nhiều sướng ít này ai nấy đều mang thân phàm trong chốn ngục tù, ai nấy đều mang xiềng xích và bị tước đoạt tự do, ấy thế nhưng lạ thay ai nấy vẫn còn u mê liều ch3t mà phân định thắng bại trong chính cái lồng giam đó.
Tiết Uyển Anh liếc nhìn Lục Nghi Dao, tiếp tục nói:
— Hôm nay Bệ hạ sủng hạnh Trương Tam, muội đánh ch3t Trương Tam. Nhưng đánh ch3t Trương Tam rồi thì còn vô số Lý Tứ, Vương Ngũ, Tiền Lục, đàn bà trên đời này nhiều như vậy, hà cớ gì phải làm chuyện ác nghiệt như thế?
Lục Hiền phi lại nói:
— Điều muội hận nào phải là do Bệ hạ sủng hạnh cung nhân! Muội chỉ hận ả tiện tì hồ ly tinh kia thừa lúc chủ không để ý liền leo lên giường Bệ hạ, như thế thì còn đặt thể diện của muội vào đâu?
Tiết Uyển Anh cười:
— Thể diện?
Nàng im lặng một lát rồi rảo bước qua lại đến trước mặt Lục Hiền phi, từ góc độ của Lục Hiền phi chỉ có thể thấy rõ chiếc đai lưng lụa hoa mẫu đơn màu trắng bạc buộc ngang eo Tiết Uyển Anh.
— Nghi Dao… – Nàng nói – Chỉ giỏi khép tội cho người không đủ khả năng phản kháng lại mình, a muội mắc phải thói hư tật xấu gì vậy?
Lục Nghi Dao nghe thế hoảng hốt ngẩng đầu lên, thấy ánh mắt Tiết Uyển Anh đang rọi thẳng và chằm chằm vào mình, đến mức nàng có thể nhìn thấy rõ sự lạnh lùng và nghiêm nghị trong mắt ấy.
— Đừng để có lần sau. – Tiết Uyển Anh nói.
_______
Hoàng hậu đã đưa cho nàng bản chép lại ‘Bút Trận Đồ’ của Vệ phu nhân[2], nhân lúc rảnh rỗi, Chân Nhược Y liên tục luyện chữ, chép đã hết mấy tờ giấy Tuyên. Mãi cho đến khi mặt trời lặn, ánh tà dương đỏ hồng dần trầm lắng rọi vào hiên nhỏ bên cửa sổ, len qua song cửa và nhuộm những trang giấy trắng trên án thành một màu vàng kim, bấy giờ Chân Nhược Y mới ngẩng đầu, đưa tay thu xếp lại những bức thư pháp nàng đã khổ công nhọc nhằm lắm mới viết được ra.
[2] Vệ Thước, hiệu Hòa Nam, nhưng thông thường được gọi là Vệ phu nhân, là một nữ thư pháp gia có tiếng thời Đông Tấn, người đã lập ra các quy tắc cho khải thư. Tác phẩm “Bút trận đồ” của bà mô tả Thất thế và sau này đã trở thành Vĩnh tự bát pháp nổi tiếng.
Nhưng không đẹp.
Chỉ có hình dáng bên ngoài nhưng không có phong thái bên trong.
Nàng nhắm mắt lại, thả hồn lơ lửng và chăm chú hồi tưởng lại dáng vẻ của Tiết Uyển Anh khi người phụ nữ ấy cầm bút dạy nàng viết chữ dưới ánh đèn sáng rỡ: Nàng nhấc cổ tay lên, tay áo màu tro khói rũ xuống như mây tản, cổ tay nàng rất mảnh, thậm chí có thể nhìn thấy những mạch máu xanh nhạt lờ mờ dưới làn da trắng nõn. Ngay cả khi viết chữ, dáng vẻ của nàng cũng thật duyên dáng làm sao, thật tao nhã và xinh đẹp, khiến người ta nhìn mà vui mắt. Trước kia Chân Nhược Y chưa từng xem tranh vẽ mỹ nhân, nhưng giờ đây nàng cảm thấy ngay cả những tác phẩm truyền thế do các danh họa đại sư để lại, có lẽ cũng không thể đạt được một phần mười phong thái của Tiết Hoàng hậu mà đôi mắt nàng được nhìn.
Chân Nhược Y đang thẫn thờ suy nghĩ, trôi nổi trong bóng hình mỹ nhân, hoàn toàn không nhận ra có người đã bước vào tự bao giờ. Người đó cầm những trang giấy trên án thư lên, ngắm nghía trong im lặng như tờ. Cho đến khi chóp mũi bị một mùi hương quen thuộc bao quanh và xộc lên tới đầu óc, Chân Nhược Y mới sực tỉnh cả người, quay phắt đầu lại.
Tiết Hoàng hậu đứng bên án thư, vẫn đang chăm chú ngắm nhìn những trang thư pháp chữ nàng viết, cười nhạt và nói:
— Nét chữ rất tốt, tiến bộ rất nhanh, xem ra quả nhiên là đã bỏ tâm tư ra mà viết.
Chân Nhược Y có chút ngại ngùng, cũng có chút vui mừng. Lời khen mà nàng nhận được nhiều nhất trong đời từ khi sinh ra đến giờ chẳng qua là khen xinh đẹp, rồi từ đó mà cảm thán về vô số ‘chuyện tốt’ nảy sinh ra từ vẻ xinh đẹp ấy.
Đời này chưa từng có ai dạy nàng viết chữ, càng không hề có ai khen nàng luyện chữ chăm chỉ, luyện chữ dụng tâm.
Nàng nén xao động ở trong lòng, mím môi, cười nói:
— Đều nhờ ơn dạy dỗ của Nương nương.
— Là vậy ư?
Tiết Uyển Anh chắp tay đằng sau lưng, đứng trước song cửa sổ nhìn ra ngoài hiên nhỏ. Chút ánh chiều tà còn sót lại của một buổi trưa hè nửa vỡ vụn rơi xuống và nửa lửng lơ bay lên như một làn sóng vàng, ngay lập tức phủ lên bờ vai nàng và nuốt chửng khuôn mặt nàng, khiến người ta không thể nhìn rõ thần sắc của nàng được.
Không thể nhìn rõ, nhưng linh cảm và trực giác mách bảo Chân Nhược Y rằng nàng đang không vui.
— Nương nương?
Chân Nhược Y nhìn không dời mắt rồi ngập ngừng một lát, vẫn thử gọi Tiết Uyển Anh một tiếng.
Như đáp lại tiếng gọi ấy, bờ vai Tiết Uyển Anh tức thì rung động, nàng quay người lại nhìn Chân Nhược Y, bấy giờ mới biết khuôn mặt nàng đã đẫm vệt lệ tuôn.
—— Hết chương 15 ——
(*) Đào Hoa Hành – Tào Tuyết Cần (Thanh)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận