Chương 16
— Nương nương?
Chân Nhược Y có chút sửng sốt, nhưng một thoáng qua đi, vẫn không truy vấn Tiết Uyển Anh về lý do tại sao nàng rơi lệ, chỉ trao cho nàng một chiếc khăn tay mà thôi. Chân Nhược Y nhìn Tiết Uyển Anh một lát, không hiểu vì sao lại bật cười:
— May sao nương nương xưa nay không ưa phấn son nồng đậm, thế mà lại đỡ được công rửa mặt chải chuốt ấy nhỉ?
Tiết Uyển Anh nghe thế mới quay đầu nhìn nàng, trừng mắt với nàng một cái như tỏ vẻ hung hăng.
Chân Nhược Y nhìn dáng vẻ ấy mà khẽ bật cười thành tiếng.
— Đi lấy cho ta một chậu nước.
Tiết Uyển Anh ném chiếc khăn trong tay xuống bàn rồi ngồi trở lại sau án kỷ, trên gương mặt đã lại là vẻ thanh lệ nhu hoà quen thuộc. Tiết Uyển Anh ngồi xuống, ngước nhìn Chân Nhược Y, nói:
— Lấy cho ta một chậu nước, đừng để cho người khác biết.
Chân Nhược Y nhìn nàng, chẳng thể thốt ra nửa lời “không được”, chỉ có thể ngây ngẩn gật đầu như bị thôi miên rồi vén rèm bước ra ngoài ngay. Mãi đến khi đã gọi người mang đến đây một chậu nước ấm, Chân Nhược Y mới sực tỉnh và nhận ra mình vừa làm gì.
Nàng đích thân bưng nước vào, đặt chiếc chậu đồng lên bàn rồi ngồi đối diện Tiết Uyển Anh, chống cằm hỏi dịu dàng:
— Nương nương làm sao vậy?
Tiết Uyển Anh im lặng, mỉm cười với người kia, rồi đứng dậy.
Những tàn dư như ảo ảnh cuối cùng của ráng chiều, rốt cuộc cũng đã bị màn đêm đen vô tận dần dần nuốt chửng hoàn toàn.
Tiết Uyển Anh bỗng nhiên cất tiếng:
— Ta đã thấy th.i th3 của cung nhân bị trượng ch3t ở điện Thanh Lương. Nàng còn rất trẻ, ta nghĩ… mười lăm hay mười sáu tuổi gì đó? Đang độ tuổi như trăng tròn, như hoa ngọc.
Chân Nhược Y nghe thế thầm giật mình kinh hãi, theo bản năng vuốt vuốt cánh tay đang nổi da gà. Việc Lục Hiền phi chua ngoa cay nghiệt lại bá đạo không coi mạng người ra gì, ấy thì Chân Nhược Y đã sớm biết. Nhưng dù sao, các phi tần lục cung ai nấy vẫn luôn phải cố gắng mà tỏ ra cái vẻ dịu dàng lương thiện để lấy lòng Thiên tử, việc Lục Hiền phi lại ra tay đánh ch3t người, còn gây náo động lớn đến vậy, chẳng trách người ở điện Thanh Lương lại phải sốt sắng đến cầu xin Tiết Hoàng hậu ra mặt giúp đỡ như thế.
Nàng dò hỏi Tiết Uyển Anh:
— Chỉ vì Bệ hạ sủng hạnh cung nhân đó thôi sao?
Tiết Uyển Anh hơi nhếch môi lên, liếc nhìn nàng:
— Chỉ là một cung nhân nhỏ bé được Bệ hạ nổi hứng ân sủng, Hiền phi thì nổi giận trong lòng, liền sai người đánh ch3t.
Chân Nhược Y nghe xong im lặng một hồi rồi mới cười một tiếng:
— Việc gì mà phải thế?
Nói xong, nàng không nói thêm gì nữa.
Chân Nhược Y đã im lặng mà Tiết Uyển Anh cũng trầm mặc theo.
Ngồi bên nhau một lúc lâu, trời ngày một tối dần, cung nhân vâng lệnh Tiết Uyển Anh không dám tự tiện vào trong điện, giờ ở trong này chỉ còn lại ánh trăng vỡ vụn rải rác qua song cửa sổ, dẫu là chiếu vào đấy, nhưng lại không thể lan tỏa khắp căn phòng.
Chỉ có bàn tay Tiết Uyển Anh lần tới và đặt trên song cửa sổ. Bàn tay được ánh trăng nhuộm cho ướt át, những khớp ngón tay thon dài, mảnh mai, trắng trong như hạt châu hạt ngọc.
Tiết Uyển Anh quay lưng lại, cũng không nhìn Chân Nhược Y, nhưng lại hỏi:
— Ngươi có cảm thấy rằng ta là một kẻ nguỵ quân tử, rất đạo đức giả không?
Chân Nhược Y sửng sốt, dứt khoát đáp ngay:
— Tuyệt đối không! Người tốt như nương nương…
Nàng nói quá vội vàng, kết luận quá hấp tấp, đến mức Tiết Uyển Anh nghe nàng nói như trảm đinh chặt sắt xong cũng không khỏi bật lên tiếng cười.
— Nhưng ta lại cảm thấy là như vậy.
Lúc ấy Tiết Uyển Anh quay người lại, nhìn Chân Nhược Y. Trên gương mặt nàng không còn thấy vẻ thất thố lúc nãy mà giờ chỉ còn lại một nỗi buồn sâu thẳm, một sự u uất đậm đặc khiến cho mọi nét sinh khí cứ xám xịt lại như tro.
Chân Nhược Y nhìn thế bỗng đâu sinh nhức nhức trong lòng, trấn tĩnh lại, khuyên nhủ nàng:
— Trần ai lắm nỗi bất đắc dĩ.
Nói dứt lời thì mới chợt nhận ra đó hóa ra chính là câu mà Tiết Uyển Anh đã từng nói với mình.
Tiết Uyển Anh lại nhoẻn miệng cười một lần nữa, khuôn mặt tối tăm nhờ nụ cười này mà trở nên có thần hơn hẳn, chỉ có đôi mắt là vẫn tĩnh lặng, không chút gợn sóng.
— Trong cung có Hoàng trưởng tử, Hoàng thứ tử, và cả Hoàng tứ tử, nhưng ngươi có biết Hoàng tam tử ở đâu không?
Tiết Uyển Anh vừa hỏi vừa quay cả người lại, tiến lại tới gần với Chân Nhược Y, bàn tay đưa lên và lòng bàn tay ấm áp mỏng manh dịu dàng vuốt ve mái tóc mềm mại bên thái dương nàng. Khoảng cách gần như thế khiến nàng đột ngột bị bao trùm bởi mùi hương trầm đã dần trở nên quen thuộc, dễ khiến cho người ta mê muội và đắm chìm.
Chân Nhược Y còn đang ngây ngẩn chưa kịp mở lời, Tiết Hoàng hậu đã nói tiếp:
— Đã ch3t rồi. Xuống Cửu tuyền cùng với mẹ ruột của nó.
Rồi nàng cúi đầu nhìn mười ngón tay trắng của mình trên mái tóc đen của Chân Nhược Y:
— Ta chưa từng ra tay hãm hại một ai, nhưng bao năm qua, ta lại cùng với những kẻ ác nhân gi3t người đó cùng nhau thưởng trà, uống rượu, tâm sự, nói cười, bao che cho họ, giúp họ xoay xở với bao nhiêu tội ác. Ngươi nói xem, vậy đôi tay này của ta liệu có còn được coi là sạch sẽ hay không?
Trên bầu trời đêm, một tiếng sấm sét xé tan sự tĩnh mịch, những hạt mưa lất phất hắt lên song cửa sổ, vỡ tung ra thành một đóa, hai đóa, rồi vô số đóa nước như là những tinh thể hình hoa.
Việc Lục Hiền phi vì ghen tuông mà đánh ch3t cung nhân từng thị tẩm, chuyện này lan truyền khắp nơi, ầm ĩ trong cung, ngay cả Chu Thái hậu đang thoái ẩn ở cung Hưng Khánh chẳng bao giờ bận tâm đến việc tam cung lục viện mà cũng đã hay tin. Ngày hôm sau, Chu Thái hậu sai cung sứ ở cung Hưng Khánh ban cho Lục Hiền phi một bầu canh La Hán thang để tiêu hoả, giải nhiệt. Dù mọi người có bàn tán nhưng ai nấy đều hiểu đó là thái độ của Chu Thái hậu đối với chuyện này – cũng chỉ là một cung nhân mà thôi, bà không hề có ý định trừng phạt cô cháu gái họ của mình.
Tuy nay đã tuổi cao sức yếu không còn quản chuyện đời thị phi nữa, nhưng rốt cuộc Chu Thái hậu vẫn là Hoàng hậu của Tiên Đế, là đích mẫu của đương kim Hoàng thượng, ngay cả Cao Thái hậu cũng phải giữ lễ của phận thiếp trước mặt bà. Bà đã bày tỏ thái độ như thế, Thiên tử lại không có bất kỳ động thái trừng phải nào rõ ràng, cái án mạng này cứ thế là đã được bỏ qua.
— E rằng Thái hậu nương nương mà cứ dung túng Hiền phi như vậy thì sau này Hiền phi sẽ càng trở nên vô pháp vô thiên, chẳng biết kiêng dè gì ai. Hôm nay là đánh ch3t cung nhân, ngày mai không chừng là đánh ch3t phi tần, đánh ch3t Hoàng tự.
Trong điện Y Lan, Triệu Tiệp dư nhón bánh phù dung, cắn một miếng, lời nói ra nhưng đôi mắt tuyệt đẹp lại chăm chú nhìn Cao Thục phi đang ngồi ở bên cạnh.
Cao Thục phi phe phẩy chiếc quạt tròn trong tay, khóe miệng vẫn giữ một nụ cười thản nhiên, điềm đạm đáp:
— Lời ấy của muội nói ở chỗ ta thì không sao. – Giọng nàng rất nhẹ, như thể đang cố ý bắt chước dáng vẻ của ai đó – Rốt cuộc Hiền phi cũng là con gái nhà thế gia vọng tộc, không phải kẻ mà chúng ta có thể sánh cùng.
— Nếu như là khác, liên tiếp sinh hạ hai vị Hoàng tử thì e rằng đã sớm bị gi3t mẹ giữ con rồi.
Chiếc quạt đang phe phẩy trong tay Cao Thục phi ngừng lại, nàng nghiêng mặt nhìn Triệu Tiệp dư. Lông mày nàng không kẻ, rất nhạt, gương mặt nàng dẫu hài hoà nhưng lại là kiểu dung mạo nhìn mười lần cũng khó mà nhớ được. Thuở mới nhập cung Triệu Phương Từ đã từng thấy kỳ lạ, không hiểu một người có dung mạo nhạt nhoà như Cao Thục phi làm sao lại có thể ngồi vững vàng ở vị trí Tứ phi, còn được Thánh sủng, quả thực là hiếm thấy. Nhưng giờ đây, xem ra, việc Cao Thục phi được sủng ái lâu dài quả thực cũng là có lý do của nó.
Cao Thục phi lại nói:
— Mẫu hậu sắp hồi cung rồi, đến lúc đó Chiêu Huệ cũng sẽ theo người về sống ở điện Hoằng Huy.
Thần hồn Triệu Tiệp dư lập tức bị câu nói này làm cho kinh hoảng, không hiểu sao hốc mắt lại có chút cay cay. Nàng đưa tay dụi mắt, mang vài phần ý tứ lấy lòng mà nói với Cao Thục phi:
— Về cung rồi… vẫn phải ở điện Hoằng Huy hay sao?
Cao Thục phi liếc nhìn nàng, cười như có như không:
— Nếu không thì còn thế nào nữa?
Đúng lúc ấy Nguyễn nương bưng một đĩa dưa vàng đã được ướp lạnh trong giếng nước và cắt miếng vừa ăn vào, nghe thấy lời đó là cười híp mắt:
— Thái hậu nương nương thương yêu Công chúa Chiêu Huệ, một khắc cũng không nỡ rời xa Công chúa đâu ạ.
Sắc mặt Triệu Tiệp dư hơi cứng lại, nhìn Cao Thục phi, hạ giọng:
— Tính ra, A Hồ cũng mới chỉ là một đứa trẻ con bốn tuổi, đang lúc cần gần mẹ. Cho nên… thần thiếp nghĩ, không biết liệu có thể để thiếp đưa con về điện Tinh Quang ở một thời gian được không?
Cao Thục phi dùng chiếc dĩa bạc xiên một miếng dưa vàng, đặt ra trước mặt nàng, thờ ơ đáp:
— Muội muội không cần lo lắng. Bên cạnh Cô mẫu có rất nhiều cung nhân biết cách chăm sóc trẻ con, huống chi… – Nàng ngẩng đầu, nhìn Triệu Phương Từ một cái, nói tiếp – Năm xưa Công chúa đến điện Hoằng Huy khi mới chỉ ba tháng tuổi thôi, từ đó đến giờ chẳng phải là vẫn lớn lên khỏe mạnh đó sao?
— Thiếp, thiếp, năm đó thiếp chỉ là…
Triệu Phương Từ không nói nên lời.
Cao Thục phi lại dường như hoàn toàn không để ý đến sự hoang mang và hối hận của Triệu Tiệp dư, vẫn cứ giữ một vẻ tươi cười không nói. Nàng lại xiên một miếng dưa vàng khác nữa, đặt trước mặt Triệu Tiệp dư, khẽ cười:
— Ta không có con, nhưng nỗi thương nhớ con gái của muội muội, lẽ nào ta lại không hiểu? Muội muội cứ yên tâm đi, Công chúa Chiêu Huệ dù sao cũng là cháu gái ruột thịt của Cô mẫu, sao có thể bạc đãi con bé được? Đến lúc Cô mẫu về cung rồi thì muội hãy cùng ta đi bái kiến thỉnh an, chẳng phải khi đó sẽ được gặp con rồi sao?
Sau khi Triệu Tiệp dư thất thần rời đi, Nguyễn nương mới lại vén rèm bước vào. Thấy Cao Thục phi đang ngồi sau án kỷ mà suy tư trầm mặc, Nguyễn nương do dự một lát rồi mới nói:
— Trời đã không còn sớm nữa, nương nương có muốn dùng bữa không ạ?
Cao Thục phi lắc đầu, hỏi cô ta:
— Ngươi có biết hôm nay Triệu Tiệp dư đến đây vì chuyện gì không?
Nguyễn nương quay người lại, ánh mắt dõi theo bóng Triệu Tiệp dư dần khuất hẳn sau tấm rèm, hồi lâu sau mới cười nói:
— Nếu sớm biết sẽ yêu thương con tha thiết đến nhường ấy thì sao năm đó Triệu Tiệp dư lại nhẫn tâm đẩy Công chúa cho Thái hậu nương nương nuôi dưỡng làm chi?
— Lúc đó nàng ta nghĩ… – Cao Thục phi nghiêng đầu, không hiểu sao lại khựng lại một chút rồi nói tiếp – Cứ theo lời Phương Sĩ, đưa con gái đến bên cho Cô mẫu nuôi dưỡng thì vừa hợp ý Cô mẫu vừa lấy lòng Bệ hạ. Dù sao Công chúa cũng không quan trọng, quan trọng nhất là sau này sinh thêm một Hoàng tử.”
Nguyễn nương nhanh nhạy bổ sung nốt vế sau:
— Ai ngờ hồng nhan chưa kịp già mà ân sủng đã đứt, giờ đây muốn sinh thêm một Hoàng tự e rằng cũng khó khăn.
Lời còn chưa dứt, Cao Thục phi đã cười rộ lên, duyên dáng liếc nhìn nàng.
Lúc này Nguyễn nương mới nhận ra mình đã lỡ lời – Tuy bảy, tám năm qua ân sủng của Cao Thục phi chưa hề suy giảm, nhưng đến giờ vẫn chưa sinh được một nàng Công chúa nào.
May mắn là Cao Thục phi chỉ rất nhanh đã quay mặt đi, lại hỏi:
— Đêm nay Bệ hạ nghỉ lại ở chỗ nào?
Nguyễn nương cúi đầu, nhỏ giọng đáp:
— Đêm nay Bệ hạ nghỉ ở chỗ Trịnh Mỹ nhân.
— Trịnh Mỹ nhân?
Cao Thục phi nghiêng đầu, dường như nhất thời không nhớ ra người này là ai.
Nguyễn nương cẩn thận nhìn nàng một cái, thấy trên mặt nàng không có vẻ gì là giận dữ mới nói:
— Nương nương quên rồi sao ạ? Nhà họ Trịnh ở Lư Châu có một cô con gái nhan sắc tuyệt trần, trời sinh trên người lại mang mùi thơm lạ. Thứ sử Lư Châu đã dâng nàng lên cho Bệ hạ. Tháng này Bệ hạ đã ngủ lại chỗ cô ta mấy đêm rồi.
Cao Thục phi nhắm mắt lại, “Ừm” một tiếng, rồi lại hỏi:
— Trịnh Mỹ nhân hiện đang ở đâu?
Nguyễn nương nghĩ một lát mới đáp:
— Hình như đang ở Dịch Đình cùng với mấy vị cung tần cấp thấp khác đấy ạ.
Cao Thục phi cười một tiếng:
— Bệ hạ đã ưa thích sủng ái nàng ta đến vậy thì sao không dành riêng cho nàng ta một cung điện, nơi như Dịch Đình chỉ dành cho những cung tần cấp thấp thôi mà?
Nguyễn nương có ý muốn nịnh bợ Cao Thục phi, mím môi cười nói:
— Bệ hạ cũng chỉ là nhất thời hứng thú mà thôi, chẳng bao lâu là sẽ quên mất cô ta ngay. Chỉ có những người như nương nương đây mới được Bệ hạ thực lòng xem trọng nhất chứ ạ.
Cao Thục phi nhìn cô ta thêm một cái, mỉm cười.
Nàng đưa tay kéo Nguyễn nương lại gần, hạ giọng hỏi:
— Đứa ngốc này, ngươi có biết Bệ hạ thực lòng sủng ái và xem trọng ai nhất không?
Nguyễn nương sững sờ, thực lòng rất muốn nói người ấy là Cao Thục phi, nhưng tình yêu thương và kính trọng của Thiên tử dành cho Tiết Hoàng hậu và sự có cầu tất ứng, đòi gì cho nấy với Chân Quý phi lâu nay cứ hiện rõ ràng ra đó, câu trả lời ấy làm sao có thể thốt ra một cách tự nhiên được?
Cao Thục phi thấy vẻ mặt Nguyễn nương thay đổi thì ý cười không phai, rồi mới nói:
— Là Hoàng hậu? Là Quý phi? Ôi, không, người Bệ hạ yêu nhất là chính bản thân ngài đấy thôi.
Nguyễn nương ngây ra, không thốt nên lời.
Cao Thục phi buông cô ta ra, đứng dậy từ sau án kỷ, đi đến bên cửa sổ, cuộn rèm trúc lên và nhìn ra ngoài vầng ánh dương rực rỡ. Giữa tháng bảy mùa hè, hoa phù dung đang nở rộ khắp hồ, có một đàn cò trắng bay lả rồi đậu giữa những lá sen. Lặng nhìn một lát, nàng mới thả rèm trúc xuống, cười khẽ một tiếng:
— Thật là ngốc nghếch.
Cũng không rõ nàng đang nói Triệu Tiệp dư hay là đang nói ai khác.
—— Hết chương 16 ——
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận