Chương 17

Trong điện, Thiên tử đang đối ẩm cùng Cao Thục phi.
Cao Thái hậu đã ở lại cung Đại Minh suốt những ngày hè nóng nhất, cho đến tận những ngày chớm thu mới chịu trở về nội cung, ấy cũng chỉ vì nể những lời cung thỉnh khẩn khoản của Thiên tử.
Để tiếp đón thân mẫu, Thiên tử đã thiết gia yến tại điện Hàm Nguyên. Tuy nhiên, có một việc chưa từng có tiền lệ đã xảy ra: Thiên tử không để Tiết Hoàng hậu chủ trì yến này, mà lại giao toàn quyền xử trí cho Cao Thục phi. Khỏi phải bàn thêm, điều này đã khiến tất thảy người trên kẻ dưới trong điện Y Lan mừng rỡ khôn xiết.
— Tính khí mẫu hậu những năm trở lại đây càng lúc càng cổ quái, chỉ có nàng mới có thể khuyên giải được người mà thôi. Gia yến lần này trẫm giao cho nàng, trẫm thấy rất yên tâm.
Nói đoạn, Thiên tử đặt chén rượu trong tay xuống rồi vỗ nhẹ lên mu bàn tay Cao Thục phi.
Cao Thục phi cười dịu dàng:
— Bệ hạ ngày đêm bận rộn chính sự, thần thiếp có thể giúp đỡ Bệ hạ một chút để cho tròn lòng hiếu thảo, ấy là phúc khí của thiếp.
Phương Ngọc đứng bên cạnh, đang quạt cho Thiên tử mà tai lại nghe được lời nói khéo léo nhũn nhặn không chút sơ hở nào của Cao Thục phi thì cũng không khỏi thầm giơ ngón tay cái lên mà tán thưởng trong lòng: Nhìn xem, cái trình độ nói năng ứng đối này. Nếu như tất cả đàn bà trong hậu cung đều đạt được sự tỉnh táo và có cái tài ăn nói như Cao Thục phi thì cũng đã chẳng đến nỗi sinh ra nhiều chuyện phiền hà náo loạn đến như vậy.
Chợt, Phương Ngọc cũng không rõ trong lòng mình đang nghĩ đến Tiết Hoàng hậu hay là đang nghĩ đến Chân Quý phi nữa. Giờ thì suy nghĩ của hắn dồn đến Chân Quý phi thật. Đã mấy tháng liền rồi, nàng ta cứ ở lì trong điện Lệ Chính của Hoàng hậu mà không chịu đi đâu, cũng không chịu về điện Chiêu Dương của mình. Còn Thiên tử, không biết vì nể nang Tiết Hoàng hậu nên không muốn làm trái ý nàng, hay là vì một lý do nào khác, lại chẳng hề truy cứu hỏi han, cứ mặc kệ cho Chân Quý phi tuỳ ý tự tiện.
— Chỉ là… – Cao Thục phi hơi chần chừ một lát rồi nói – Theo lệ thường, yến tiệc tẩy trần cho Cô mẫu cũng nên báo cho Chu Thái hậu một tiếng. Có điều…
Nói đến đây, Cao Thục phi nhìn Thiên tử một lúc lâu.
Trong lòng Phương Ngọc đã tự động nói nốt vế sau để ngỏ cho Cao Thục phi.
Trong cung có lưỡng cung Thái hậu cùng tồn tại, tuy Cao Thái hậu là mẹ đẻ của Thiên tử nhưng Chu Thái hậu lại là đích mẫu của ngài. Nếu lưỡng cung Thái hậu cùng dự một yến, xét tôn ti thứ bậc, Cao Thái hậu khó tránh khỏi việc phải ở dưới Chu Thái hậu một bậc. Nhưng Cao Thái hậu thì từ trẻ đến già chẳng hề đổi cái tính tình nóng nảy bộc trực, không bao giờ chịu thua kém ai trên đời. Đến lúc đó, chẳng biết sẽ sinh ra thêm bao nhiêu sóng gió.
Thế nhưng nếu không báo cho Chu Thái hậu một tiếng thì lại khó tránh khỏi bị mang cái tiếng xấu thất lễ, không phải đạo. Vì chuyện xảy ra ở điện Lục Hiền phi lần trước mà Chu Thái hậu vốn đã không có cảm tình với Cao Thục phi, ai biết được liệu người có nhân cơ hội này mà làm khó nàng hay chăng.
Thấy Thiên tử chỉ im lặng, Cao Thục phi hơi kéo ống tay áo hắn, dáng vẻ thỏ thẻ như muốn làm nũng.
Thiên tử liếc nhìn nàng, nụ cười như có như không.
Mãi một lúc lâu sau hắn mới nói:
— Tóm lại, chuyện này, toàn quyền giao cho nàng. Nếu nàng thấy có chỗ nào chưa thông suốt… – Thiên tử nheo mắt cười – Thì cứ đi hỏi thẳng Hoàng hậu.
Sắc mặt Cao Thục phi thoáng cứng lại.
Nói xong, Thiên tử quay đầu nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, lại vỗ vỗ tay Cao Thục phi rồi dặn dò:
— Thôi, được rồi, trời cũng không còn sớm nữa. Giờ trẫm đi thăm A Trịnh, nàng hãy ngủ sớm đi.
Cao Thục phi gắng gượng cười:
— Vâng, thần thiếp cung tiễn Bệ hạ.
Sắc nương dùng cái lược nhúng nước hoa lài trong chậu để chải tóc cho Cao Thục phi, còn Nguyễn nương đứng bên cạnh đấm bóp chân tay cho nàng.
Một chốc, Nguyễn nương đánh bạo, nói:
— Hoàng hậu nương nương đã mấy lần làm Bệ hạ phật ý, Bệ hạ tuy niệm tình phu thê mà không truy cứu trách móc nhưng rốt cuộc cũng đã có sự xa cách rồi.
— Xa cách?
Cao Thục phi trầm giọng nhắc lại chữ ấy, nâng cánh tay ngọc ngà thon thả với làn da láng mịn nhờ được chăm sóc cẩn thận lên, ra hiệu cho Nguyễn nương đến gần. Chiếc nhẫn trên tay nàng lướt qua mặt Nguyễn nương, xúc cảm lạnh buốt mà gây nên một cảm giác rát bỏng.
— Bệ hạ không nỡ trách cứ Hoàng hậu nương nương đâu. – Cao Thục phi cười – Chẳng qua là biết nhiệm vụ này không hề dễ dàng nên mới quẳng cho ta mà thôi.
Nguyễn nương rụt người lại, không dám nói thêm lời nào nữa.
Cao Thục phi đứng dậy rời khỏi ghế mỹ nhân, ngồi tựa vào bàn trang điểm và đưa tay vuốt ve mái tóc mình. Ngọn tóc xơ xác trong tiết trời thu khô khốc hanh hao này đã bị thắt lại thành những nút ch3t. Rõ ràng nàng đã dùng loại dầu dừa thơm đặc biệt mà Thái y điều chế riêng để chăm sóc mái tóc, chẳng hiểu tại sao mà vẫn không hiệu quả bao nhiêu. Nàng dùng hơi nhiều sức, động tác hơi mạnh, chiếc lược vô tình kéo qua chỗ tóc bị rối, khiến cho da đầu nàng đau nhói lên, tê buốt cả một hồi.
Nguyễn nương gằm mặt cúi đầu thật sâu, không thể hiểu nổi sự oán giận của chủ tử mình ngày hôm nay là từ đâu mà ra. Chẳng qua chỉ là lo liệu một bữa yến tẩy trần cho nhà Đế vương thôi mà, có gì mà khó khăn tới mức ấy?
Như thể đã đoán được sự nghi vấn trong lòng Nguyễn nương, Cao Thục phi cười gằn:
— Cần gì phải thế! Không nỡ để cô ta rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, vậy giờ đây hẳn cô ta sẽ cảm kích ta lắm chăng?
Cả Nguyễn nương và Sắc nương nghe tiếng cười ấy đều thấy lạnh cả người, trong lòng thầm nổi lên một cơn rùng mình.
_________
Tiết Uyển Anh đã tắm xong, mái tóc dài còn hơi ẩm ướt buông xõa khắp trên vai. Vì đã gần đến giờ lên giường đi ngủ, giờ nàng chỉ mặc một bộ trung y màu trắng nhạt. Khóe môi nàng cong lên như ngậm ý cười, ánh mắt cũng lãng đãng dịu dàng, nàng tựa mình trên ghế mỹ nhân, tay cầm hai cuốn sách: một là Hán Thư, một là Sử Ký.
Cuốn Nữ Giới, nàng đã dạy hết, người kia cũng đã học xong.
Học xong Nữ Giới rồi, Chân Nhược Y đã thấp thỏm lo âu mấy ngày nay, thấy Tiết Hoàng hậu không hề nhắc nhở đến chuyện phải quay trở về điện Chiêu Dương thì mới thầm thở phào nhẹ nhõm. Giờ đây nàng không muốn quay về điện Chiêu Dương, cũng không muốn phải đối diện với Thiên tử. Khoảng thời gian mấy tháng qua ở điện Lệ Chính này bên Tiết Hoàng hậu thật quá mức tiêu dao khoát hoạt, nhẹ nhàng vui vẻ, trong quãng đời không dài lắm của nàng từ khi sinh ra đến nay, mấy tháng qua là mấy tháng mà nàng cảm thấy hạnh phúc chưa từng có. Chỉ khi ở đây, nàng mới không cần phải suy nghĩ xem bản thân mình có ý nghĩa gì đối trong mắt những kẻ khác, cũng không cần phải gò mình trở thành một món đồ chơi có giá trị trong tay bất kì ai.
Thế nhưng, Chân Nhược Y cũng tự hỏi, vì lẽ gì mà Tiết Hoàng hậu lại bao dung và bảo vệ nàng cơ chứ?
Nàng đang đoan trang quỳ ngồi sau án thư, lễ độ mà vẫn không nhịn được phải ngước mắt trộm nhìn Tiết Uyển Anh. Hàng mi dài của nàng chớp động như cánh bướm đậu, in xuống một bóng râm đậm màu.
Công chúa Hàm Ninh đã ngủ rồi. Khi dạy nàng đọc sách, Tiết Uyển Anh thường ít khi để cho cung nhân ở lại túc trực hầu hạ bên cạnh.
Chân Nhược Y lật mở trang sách, chầm chậm lần chữ và đọc lên những giai thoại và điển cố ở trong đó. Đọc xong, Tiết Uyển Anh hết sức tự nhiên rút từ trong kho tàng tri thức của riêng nàng những điều hay việc lạ để kể cho Chân Nhược Y nghe. Tỉ như, đêm nay nàng nhắc đến việc những sự kiện lịch sử được ghi chép trong Hán Thư và Sử Ký có chỗ trùng lặp, nên khi xưa Ban Cố viết Hán Thư đã chép lại nguyên văn không ít nội dung từ Sử Ký.
Chân Nhược Y tặc lưỡi một tiếng:
— Nếu giống nhau như thế thì chẳng phải chỉ cần đọc một cuốn là đủ rồi sao?
Tiết Uyển Anh lườm nàng, bật cười:
— Đương nhiên là không phải hoàn toàn giống nhau, y chang hết thảy.
Nàng đứng dậy khỏi cái ghế mỹ nhân, gọi Chân Nhược Y tới ngồi xuống bên cạnh mình, vuốt phẳng trang sách hơi cong, giọng nói trong trẻo và dịu dàng:
— Dù bản thân sự kiện lịch sử là thực đi chăng nữa, nếu nó viết bởi những người khác nhau thì mỗi một phiên bản của chính nó cũng không còn giống nhau nữa.
Chân Nhược Y thấy khó hiểu, hỏi:
— Nhưng điều mấu chốt quan trọng nhất của việc chép sử là sự chân thật và tính chính xác mà? Nếu ghi lại những chuyện đã xảy ra một cách đầy đủ và trung thực thì làm sao lại thành những phiên bản khác nhau được?
— Sự chân thật?
Tiết Uyển Anh nghiền ngẫm từ ngữ này một lát, rồi mỉm cười:
— Chân chân giả giả, giả giả chân chân. Thật hay là giả, hay thật cũng là giả? Bản thân thật giả đã là điều không dễ dàng phân biệt được. Một khi đã được chấm mực viết lên giấy thì dù có chân thật đến mấy cũng sẽ mang phần hư giả. Lý do đơn giản thôi, không có gì ngoài bản tính con người, là vì con người ai nấy đều có suy nghĩ của riêng mình. Sử gia cũng thế, khi chép sử, dù trong lòng muốn cầu sự trung thực đấy, nhưng khi viết ra giấy thì dù một chữ mang ý chủ quan thôi cũng đã tạo nên sự khác biệt rất lớn rồi.
Thấy Chân Nhược Y vẫn chăm chú nhìn mình và say sưa lắng nghe, Tiết Uyển Anh lấy ví dụ cho nàng:
— Khổng Tử viết Kinh Xuân Thu, trong chính sự gọt giũa và giản lược cũng đã khéo léo ẩn chứa sự khen chê. Lấy đoạn “Trịnh Bá khắc Đoạn vu Yển” mà nói, Trịnh Trang Công là một đời là Bá chủ, nhưng Khổng Tử lại chỉ gọi ông là Trịnh Bá. Chẳng hề kính trọng, chính là vì bất mãn và phê phán hành vi huynh đệ tương tàn của Trang Công.
Chân Nhược Y vẫn nghiêng đầu lắng nghe nàng nói, đột nhiên cất lời:
— Nhưng nếu cứ như thế thì chúng ta học sử, viết sử, chẳng phải chỉ đang học lại, viết lại, lặp đi lặp lại những suy nghĩ của người khác thôi sao? Mà suy nghĩ của người khác thì có gì quan trọng? Khổng Tử không thích Trang Công là vì…
Chân Nhược Y đột nhiên bị bí từ, Tiết Uyển Anh mỉm cười hiền từ rồi nói thay nàng:
— Huynh đệ tương tàn.
Chân Nhược Y hơi bẽn lẽn, có chút ngượng ngùng, gật đầu:
— Đúng đúng, vì huynh đệ tương tàn. Nhưng Khổng Tử nghĩ gì, thích gì, thì có gì đáng để bận tâm cơ chứ? Sách sử nên trình bày sao cho thẳng thắn và chính xác những công trạng và cả những tội ác của Trang Công, công tâm bày hết ra đấy, rồi để lại cho người đời và hậu nhân tự suy tư bình phẩm mới phải.
Lời này vừa thốt ra, Hoàng hậu ngồi bên cạnh nàng nghe rồi bỗng nhiên im ắng, trầm mặc. Chân Nhược Y sợ rằng mình đã nói sai điều gì, đang định tìm cách chữa lời thì Tiết Uyển Anh chợt bật cười rộ lên, cuộn cuốn sách trong tay lại, đánh nhẹ lên trán nàng một cái:
— Trên đời này chỉ có ngươi là lắm lời nhất, cứ chen ngang khi ta đang giảng bài.
Đèn hoa chợt lóe lên một luồng sáng.
Chân Nhược Y quay mặt đi, cười trộm, khuôn mặt cũng bừng lên.
Tiết Uyển Anh lúc này mới tiếp tục:
— Lời ngươi nói không hề sai. Suy nghĩ của sử gia đúng là không quan trọng, điều quan trọng là ngươi nghĩ gì. Nhưng mà… con người không phải sinh ra là đã biết suy nghĩ, đã tự có chính kiến. Cái gọi là đọc sử như soi gương, đọc sử để phân biệt phải trái, thì cũng bởi lẽ đọc sử cũng là đọc người, cũng là đọc tâm.
Nàng đưa hai cuốn sách đang đặt trên đầu gối đến trước mặt Chân Nhược Y:
— Hoắc Khứ Bệnh đại phá Hung Nô, được phong Quán Quân Hầu. Khi Thái Sử Công viết sách không hề giấu giếm công lao của ông ấy mà đã ghi lại một cách hết sức trung thực. Đây là sự ‘cầu chân’ khi tu sử lập thuyết. Nhưng đồng thời, ông lại cũng nhắc đi nhắc lại sự kiêu căng ngạo mạn của Hoắc Khứ Bệnh và than thở cho cảnh ngộ thê lương đau khổ của Lý Quảng.
Tiết Uyển Anh dừng lại một chút, quay sang nhìn Chân Nhược Y:
— Ngươi hãy đoán xem vì sao?
Chân Nhược Y suy nghĩ một lát, ngập ngừng đáp:
— Thái Sử Công có quen biết với Lý Quảng, hai người là cố nhân?
Tiết Uyển Anh gật đầu:
— Còn gì nữa?
Chân Nhược Y lắc đầu:
— Còn gì nữa ư?
Tiết Uyển Anh vẫn nhìn nàng không dời mắt, không nói thẳng mà chỉ nói:
— Hoắc Khứ Bệnh là ngoại thích của Vua.
Chân Nhược Y cười khẩy một tiếng:
— Chẳng lẽ Thái Sử Công muốn châm biếm Vũ Hoàng đế dùng người là họ hàng nhà ngoại hay sao?
Tiết Uyển Anh ‘ừ’ một tiếng, trong đôi mắt lóe lên một ánh cười tinh quái:
— Ngươi thử tìm hiểu về cuộc đời của Thái Sử Công mà xem, nắm rõ lai lịch và cuộc đời của ông ấy thì sẽ tự rõ.
Chân Nhược Y theo bản năng sờ lên mái tóc mình. Trong những ngày tháng ở bên Tiết Hoàng hậu, nàng lờ mờ cảm thấy Tiết Hoàng hậu thật sự không hề giống như những gì nàng đã từng thấy, từng nghĩ, từng nghe trong suốt mấy năm qua. Nói đúng hơn, nàng càng lúc càng có cảm giác Tiết Uyển Anh của trước kia mà nàng biết đã phủ lên mặt mình một lớp vải voan mỏng manh, mơ hồ, lờ mờ, khiến người ta nhìn không rõ được dung mạo, như một vị nữ thần trên chốn Cửu Thiên ảo cảnh cao cao tại thượng, khó lòng tiếp cận, chẳng thể suy đoán. Nhưng khi Chân Nhược Y thực sự đến gần nàng thì mới nhận ra bên dưới chiếc khăn voan che mặt trắng tinh khôi kia thì ra không phải là một vũng nước tù hay một mặt hồ lặng. Ngược lại, nàng phủ lên mình chiếc khăn che mặt chính là để che giấu và kìm nén tầng tầng sóng ngầm, lớp lớp cuồng phong đang cuộn trào trong lòng mình đấy thôi.
Đồ Bích bước vào, ngắt ngang cuộc trò chuyện của hai người.
Cô ta nhìn thật sâu vào Chân Nhược Y bấy giờ đang ngồi sát bên cạnh Tiết Uyển Anh rồi mới hạ giọng bẩm báo với chủ tử:
— Nương nương, Thục phi đã đến điện Lệ Chính.
Không ngờ Tiết Uyển Anh còn chưa kịp mở lời thì Chân Nhược Y ở bên cạnh nàng đã cau mày nói ngay:
— Nàng ta đến đây làm gì? Đã muộn thế này rồi còn đến, bảo nàng ta về đi.
Nàng vẫn còn nhớ cuộc đối thoại có phần khó hiểu với Cao Thục phi ở điện Y Lan hồi mấy tháng trước, cứ luôn có linh cảm Cao Thục phi nhất định là đang mưu đồ chuyện gì đó. Chân Nhược Y lúc này như một gà mẹ bảo vệ con, lộ rõ thái độ kiên quyết không để Tiết Hoàng hậu gặp phải điều gì hung hiểm.
Cả khuôn mặt Đồ Bích tối đen lại, sa sầm mặt mày, trừng mắt nhìn Chân Nhược Y chằm chằm mà không nói nên lời.
Tiết Hoàng hậu nghe cái giọng ấy và nhìn thái độ ấy của người kia, thiếu chút đã phì cười ra thành tiếng, bèn mím môi để kìm lại. Nàng đẩy đẩy vai Chân Nhược Y:
— Đúng đấy, đã muộn thế này rồi, sao ngươi còn không về phòng mình mà ngủ đi?
Sau đó nàng mới quay sang và mỉm cười với Đồ Bích:
— Bảo Cao Thục phi về đi, cứ nói là ta đã nghỉ ngơi rồi.
—— Hết chương 17 ——

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 17
Xuân Nhật Yến