Chương 18
“Nay ngày về, gió lùa mái tóc,
Bay phất phơ dáng vóc anh hùng.
Mẹ già còn hãy chờ mong,
Nay nghe con gái tòng quân đã về.
Cởi chiến bào đã thiêu lửa trận,
Lại bận vào y vận thường ngày.
Bên nhà xoã tóc tung bay,
Tô màu, điểm phấn bên khay gương đồng.
Bước ra cửa, tỏ lòng bạn lính,
Bạn lính thấy thất kinh mấy hồi.
Mười hai năm lính cùng đôi,
Ai ngờ người ấy lại hồi nữ nhi!
Mấy ngàn dặm đường đi người lính,
Chẳng ai ngờ lại chính Mộc Lan.
Thỏ nam chân bước tung ngang,
Bên này thỏ cái mơ màng mắt ai.”(*)
Đồ Bích ngẩn người, dù thấy hành động lần này của Tiết Hoàng hậu có phần khác lạ so với mọi khi, trong lòng đã dấy lên chút bất an, nhưng bản thân xưa nay vẫn không hề mảy may nghi ngờ bất cứ quyết định nào của chủ tử. Do đó, sau khi nghe lời sai bảo, Đồ Bích liền lui ra ngay, cân nhắc câu chữ một hồi rồi đến truyền đạt ý tứ của Tiết Hoàng hậu đến với Cao Thục phi.
Cao Thục phi cười vô cùng ôn hoà:
— Đều là do bổn cung suy xét chưa chu toàn, đêm khuya còn đến quấy rầy nương nương.
Đồ Bích nhìn Cao Thục phi, cũng không đáp lời.
Sau khi Cao Thục phi rời đi, Đồ Bích mới trở lại nội điện, còn chưa kịp đến gần cửa thì đã nghe thấy trong kia vọng ra một trận cười vui thích. Tiếng cười của cô gái trẻ tựa chuỗi phong linh vụn vỡ, lay động và kết tụ thành một vòng gợn sóng giữa màn đêm thăm thẳm.
— Nương nương kể thêm một câu chuyện nữa đi, nốt một chuyện nữa rồi thần thiếp sẽ đi ngủ.
Thật là hết sức hồ đồ – Đồ Bích nhíu mày.
Đã đến lúc phải nhắc nhở Hoàng hậu sớm ngày để Chân Quý phi trở về điện Chiêu Dương, cứ nán lại điện Lệ Chính mãi như thế này thì còn ra thể thống gì?
Nhưng không đợi Đồ Bích gõ cửa, tiếng Tiết Uyển Anh vang lên ở bên trong:
— Thôi, chuyện để ngày mai nghe tiếp không được sao? Bây giờ ngươi mau đi ngủ đi.
Bàn tay Đồ Bích khựng lại trên cánh cửa, theo tiếng kẽo kẹt của cửa gỗ bị đẩy ra, Đồ Bích vội vàng rụt tay về và giật lùi lại một bước, trong con ngươi cô ta chợt phản chiếu một bóng hình yêu kiều thướt tha. Chân Nhược Y đi ra, thong dong liếc nhìn Đồ Bích một cái đầy ẩn ý rồi lướt ngang qua người cô ta, quay gót đi thẳng về gian phòng ngủ của mình.
Đây là lần đầu tiên Đồ Bích đối diện với vẻ đẹp rực rỡ đến bức người của Chân Nhược Y một cách trực tiếp trong cự ly gần như thế. Có cảm giác như cả người nàng, ngay cả đến một sợi tóc mai, một ngón tay dài, đều đang gào thét một vẻ đẹp lộng lẫy và kiêu sa như người xưa vẫn dùng bốn chữ ‘yên quang bức nhân'[1] để tả người đẹp. Đồ Bích lục lọi một hồi lâu ở trong đầu, thấy chỉ có thể tìm ra được từ ngữ này để miêu tả. Cô ta thẫn ra một khoảnh khắc rồi lắc lắc đầu, rũ bỏ ý nghĩ kỳ lạ ấy, hoàn hồn đẩy hai cánh cửa rồi bước vào trong.
[1] Vẻ đẹp chói loà át cả người ta.
Tiết Hoàng hậu vẫn chưa ngủ nghỉ, giờ nàng ngồi bên mép giường, tay cầm một chiếc túi đựng cung tên còn đang thêu dở, ngón tay mảnh miết nhẹ lên hoa văn tinh xảo trên đó mà không biết đang thất thần suy nghĩ gì.
Đồ Bích tiến lại gần Tiết Hoàng hậu, khẽ hỏi nhỏ:
— Nương nương đang thêu túi tên cho Bệ hạ sao ạ?
Tiết Uyển Anh cười nhạt, hỏi ngược lại:
— Ta đã bao giờ thêu thứ gì cho Bệ hạ chưa?
Đồ Bích có chút ngượng nghịu, định thần lại, nghĩ đi nghĩ lại rồi cuối cùng vẫn kìm không đặng mà mở lời khuyên nhủ Tiết Uyển Anh:
— Bệ hạ là chủ của thiên hạ, giàu có khắp bốn biển. Nương nương cùng Thái tử và Công chúa đều phải nương tựa và trông cậy vào Bệ hạ, nô tỳ mạo muội, nghĩ rằng người nên…
Đồ Bích muốn khuyên nhủ Tiết Uyển Anh hãy cứ nên xuống nước, mềm mỏng với Thiên tử một chút, học theo những phi tần khác trong hậu cung mà ít nhiều bày tỏ sự ân cần trước mặt ngài. Nhưng những lời như thế trôi đến khóe môi lại không thể nào thốt ra. Tiết Uyển Anh là người thế nào, cô ta rõ hơn bất cứ ai, vậy là nghĩ một lát bèn đổi lời:
— Sinh nhật của Thái tử sắp đến rồi, có chiếc túi tên do chính tay Nương nương thêu, tài cưỡi ngựa bắn cung của Thái tử điện hạ nhất định sẽ tiến bộ vượt bậc.
Tiết Uyển Anh tùy tay đặt túi tên lên giường, nhìn ra màn đêm sâu thăm thẳm ngoài song cửa sổ nuốt chửng cả những ngọn đèn đuốc chốn nội cung, hồi lâu sau mới thở dài một tiếng:
— Mong là như vậy đi.
Nàng lại hỏi Đồ Bích:
— Cao Thục phi đã đi rồi?
Đồ Bích gật đầu thưa:
— Vâng, Thục phi nói ngày mai sẽ lại đến quấy rầy Nương nương.
Tiết Uyển Anh như đã biết trước, hỏi thêm:
— Có nói là vì chuyện gì không?
— Không ạ. – Đồ Bích lắc đầu.
Im lặng một lát, Tiết Uyển Anh bỗng nhiên cất tiếng:
— Ngươi thấy Thục phi là người thế nào?
Đồ Bích không ngờ tới câu hỏi ấy, có chút nghẹn lời, hồi lâu không nói được câu nào. Sau một lúc lâu mới lắp bắp:
— Thục phi nương nương là người yếu mềm, bản tính nhu nhược… là một phụ nữ coi trượng phu là Trời.
Tiết Uyển Anh chỉ cười nhạt một tiếng, tiếng cười rất khẽ, rồi không tiếp tục chủ đề này nữa mà tựa vào đầu giường và nhắm hờ mắt lại. Đồ Bích thấy vậy, thở dài một hơi, dập tắt hết đèn nến giúp cho chủ tử rồi rón rén bước ra khỏi tẩm điện.
________
Vào ngày loan giá của Cao Thái hậu hồi cung, vừa khéo bầu trời lại đổ một cơn mưa phùn lất phất. Thiên tử và Tiết Hoàng hậu đi trước, một loạt cung phi xiêm y lộng lẫy theo phía sau, cung nhân đông đúc chen chúc xung quanh, giương ô che chắn những hạt mưa bay lất phất cho các vị quý nhân chốn cung đình.
Đây là lần đầu tiên Chân Nhược Y nhìn thấy Thiên tử sau hơn hai tháng bị giam lỏng. Chẳng hiểu do đâu, bản năng thúc giục nàng rụt cổ lại, cúi đầu xuống, giấu mặt mình vào sâu hơn.
Tiết Uyển Anh đứng ngay phía trước nàng, mái tóc dài bây giờ vấn thành búi cao để lộ gáy, trên ấy cài một chiếc trâm hoa mai, trông lại càng thêm thanh lệ và tao nhã, duyên dáng và uyển chuyển. Tiết Mỹ nhân đứng bên cạnh Tiết Hoàng hậu, thai đã gần bảy tháng, bụng đã nhô lên thấy rõ. Tiết Uyển Anh thương nàng mang thai vất vả, vốn không muốn nàng cùng ra nghênh giá, đã đặc biệt dặn Tiết Mỹ nhân cứ nghỉ ngơi ở điện Hàm Nguyên là được; nhưng chính Tiết Mỹ nhân lại một mực đòi đi cùng Đế Hậu ra đón loan giá của Cao Thái hậu cho bằng được.
Loan giá của Cao Thái hậu đi thẳng từ Thần Long môn vào trong nội cung, hơn mười nội thị xúm lại, khom lưng hầu hạ cho Cao Thái hậu. Mười nội thị khác thì giương ô, hầu như dựng thành một mái che bằng người để che đi cơn mưa phùn không dứt. Từ chiếc loan xa gỗ quý dát vàng trang hoàng lộng lẫy, Cao Thái hậu bước xuống, tay dắt theo một bé gái ba, bốn tuổi nom sạch sẽ xinh xắn như ngọc.
Thiên tử tiến lên ngay, đỡ lấy tay mẫu thân, thấp giọng nói mấy câu với bà ta. Tiết Hoàng hậu bước chậm hơn Thiên tử như nửa bước, cũng theo ngay phía sau. Từ xa xa nhìn lại, bóng hình Tiết Uyển Anh trong màn mưa bụi càng lúc càng mờ, càng nhỏ.
Công chúa Chiêu Huệ được Cao Thái hậu nắm tay, cô bé thấy Tiết Hoàng hậu thì cũng lạnh nhạt không tỏ vẻ thân thiết chút gì, cũng không hành lễ hay vấn an, chỉ nhìn rồi trốn ra sau lưng Cao Thái hậu.
Việc Cao Thái hậu không ưa cô con dâu thân phận hiển quý xuất thân thế tộc này của mình, đó vốn đã không còn là chuyện bí mật gì nữa. Công chúa Chiêu Huệ từ nhỏ đã được Cao Thái hậu tự tay nuôi nấng, không thân thiết với Tiết Hoàng hậu thì cũng không có điều gì khó hiểu. Có điều, khi Chân Nhược Y nhìn thấy cảnh tượng ấy, trong lòng vẫn cảm thấy có chút khó chịu, không thoải mái.
— Quả nhiên không phải con do chính mình sinh ra thì vĩnh viễn không thể nào thân thiết được.
Không biết từ lúc nào, Cao Thục phi cầm ô giấy dầu, nhẹ bước đến bên cạnh Chân Nhược Y, cười khẽ bên tai nàng:
— Chỉ có con cái mình đứt ruột đẻ ra thì mới là người thân thật sự thôi.
Chân Nhược Y quay mặt nhìn Cao Thục phi, cũng nở một nụ cười. Nụ cười của nàng rạng rỡ trong màn mưa, tựa đóa hoa hải đường nở rộ:
— Thật thế sao? Nhưng hình như con ruột cũng chưa chắc đã thân hơn là bao nhiêu đâu.
Lời ấy dứt, hai người cùng đưa mắt nhìn về một hướng khác. Triệu Tiệp dư như bị cô lập giữa một đám đông, không thể đến gần hơn với con gái, giữa bao người xúm xít mà không che giấu được vẻ buồn bã sầu khổ hiện rõ trên khuôn mặt.
Cao Thục phi im lặng một lát, không hiểu sao lại bật cười:
— Đúng thế nhỉ? Vậy thì đứa con nào được nuôi dưỡng ở bên mình thì mới là thân nhất.
Nàng hạ giọng, ghé lại gần và thì thầm bên tai Chân Nhược Y:
— Muội muội có biết trong cung vốn có loại bí dược khiến cho đàn bà không thể sinh nở không?
Giọng nói nhỏ, ngữ điệu nhẹ nhàng, khiến Chân Nhược Y thấy như có một con rắn độc da trơn lạnh buốt đang trườn bò, quấn từ vai vươn đến tai mình.
Chân Nhược Y ngẩn người một thoáng, mau hoàn hồn trấn tĩnh lại, mỉm cười:
— Chưa từng nghe nói.
Cao Thục phi nhìn chằm chằm vào nàng, ánh mắt đâm sâu như muốn nhìn thấu tận đáy lòng nàng đang nghĩ gì, nhưng sau một lúc lâu thì cuối cùng cũng không cười nữa mà lạnh lùng nói:
— Năm xưa khi Chu Thái hậu còn tại vị Trung cung, các phi tần có địa vị cao trong cung hầu như đều không ai có thai được, như thế thì mới có cơ hội cho Bệ hạ lên được ngôi báu.
Mắt nàng vẫn không rời khỏi Chân Nhược Y, gần như nhấn mạnh từng chữ:
— Muội muội thông minh, hẳn phải hiểu ta đang nói gì. Có vài người trông thì thanh bạch cao thượng, thực chất chẳng qua chỉ là phật khẩu xà tâm. Muội muội chớ vì một chút ân huệ bé nhỏ người ta tuỳ tay ban phát mà để cho bị che mờ tâm nhãn.
Chân Nhược Y giương mắt nhìn nàng.
———
Trong điện, tơ trúc cung đàn tấu lên rộn ràng, những nghệ nhân trong Giáo Phường Ty đã được nhận lệnh từ sớm, ngàn lần không dám lơ là buổi yến tiệc này, ai nấy đều dốc hết sở trường và tài năng của mình để biên các tiết mục. Trong số đó, đặc sắc nhất phải là bài múa kiếm của Công Tôn đại nương. Vẻ đẹp giai nhân trong tựa ngọc, ánh kiếm rực rỡ như cầu vồng, ngay cả các phi tần, công chúa nơi lầu hồng không ưa đao kiếm cũng phải thích thú xem say sưa.
Cao Thái hậu chăm chú xem các động tác liên hoàn vi diệu của Công Tôn đại nương, hứng thú dâng cao ngút, tâm đắc đến mức chống tay lên án thư, vỗ tay và cười lớn:
— Hay! Hay lắm! Mau thưởng! Thưởng tất cả mọi người!
Thiên tử cau mày – cái cau mày ấy thoáng qua và rất khó thấy, nhưng vẫn thuận theo ý mẫu thân mà nói:
— Thưởng.
Chân Nhược Y thầm thấy vui trong lòng.
Nàng từng nghe đôi điều phong thanh về Cao Thái hậu. Nghe nói năm xưa Cao Thái hậu được tuyển vào cung nhờ có vẻ đẹp nhưng vì hành vi thô thiển thiếu giáo dưỡng nên nhanh chóng bị Tiên đế chán ghét chẳng màng, ba năm đầu nhập cung mà mãi không một lần diện Thánh, chỉ ở vị trí thấp nhất là Thái nữ mà thôi. Mãi đến sau này, có một lần Tiên đế say rượu, vô ý lâm hạnh Cao Thái hậu ở nhà hoa, mà Cao Thái hậu thì chỉ cần một lần mà đã sinh hạ Hoàng tử, thế cho nên mới có được ngày vinh hiển hôm nay.
Chân Nhược Y không có ác cảm gì đối với những hành vi thô tục của Cao Thái hậu, dù sao chính nàng đây cũng không ít lần bị người ta chê là mỹ nhân não rỗng, bình hoa di động. Nhưng cái cảm giác lúc nào cũng toát ra từ Cao Thái hậu rằng “Ta đã sinh ra một đứa con trai xuất chúng nhất trên đời, vì thế tất cả mọi người đều phải cung phụng ta bằng mọi sự chiều chuộng và vâng lời” này quả thật quá nồng nặc. Chân Nhược Y nâng chén, uống cạn chén rượu.
Trong phút chốc rượu trôi xuống họng, không hiểu sao nàng lại nhớ đến một người khác.
Chu Thái hậu xuất thân từ danh môn vọng tộc, thời trẻ cũng là một mỹ nhân nức tiếng khắp Trường An. Ấy là dung mạo, còn trí tuệ thì chẳng cần kể đến những thủ đoạn bà đã dùng trong những năm phò tá phu quân và con trai thứ trị lý chính sự, được coi là một nữ nhân truyền kỳ. Nếu cứ so ra, Cao Thái hậu vừa không có tri thức, lại không có công trạng, chỉ dựa vào việc sinh một đứa con mà cũng vẫn có thể ngang hàng với Chu Thái hậu đấy thôi.
Chân Nhược Y lại nghĩ đến rất nhiều người khác. Có di nương của nàng, người đã mừng rỡ như điên như cuồng khi sinh được con trai; rồi có đích mẫu của nàng, người đã u uất tới mức sinh bệnh tật sau khi mất đi con trai; và có cả người chị gái của nàng, người đã phải gượng cười nạp thiếp cho chồng vì không thể sinh được con trai. Nàng đã từng thầm cười nhạo họ, cảm thấy họ sinh ra là phụ nữ nhưng lại cũng chính họ khinh thường và ghét bỏ phụ nữ hơn bất kỳ người đàn ông nào trên đời.
Thế nhưng giờ đây, dường như nàng ít nhiều đã có thể hiểu được tại sao họ lại như vậy. Ngoài việc sinh con trai, cơ hội cho đàn bà trong thế gian này thân tự lập thân và đạt được thành công bằng trí tuệ của mình quả thật quá ít ỏi. Vợ được sang là nhờ chồng mà sang, mẹ được sang là cậy con, xưa nay đàn bà con gái vẫn luôn phải dựa vào đàn ông thì mới có thể có được thành tựu, được thế tục công nhận. Ngay lúc này nàng chợt nhớ đến bài Mộc Lan Từ mà Tiết Hoàng hậu đã đọc cho nàng nghe, dạy cho nàng hiểu, mới không lâu trước đây. Trên thế gian này liệu có thật sự có một Hoa Mộc Lan tòng quân mười hai năm ròng, dựa vào đôi tay của chính mình để lập nên sự nghiệp hay chăng?
Rượu đã quá ba tuần, Thiên tử hứng thú dâng trào, vỗ vỗ hai tay. Giữa sự ngỡ ngàng của mọi người, có một bà lão ăn vận sang quý, toàn thân đeo vàng ngọc, cùng với một thiếu niên trẻ tuổi khoảng mười bảy, mười tám bước vào.
Chân Nhược Y nheo mắt nhìn, nhận ra người trai trẻ tuổi kia là cháu trai của Cao Thái hậu, Cao Thông. Nhưng còn bà lão kia là ai?
Chưa kịp để mọi người hoàn hồn, Cao Thái hậu đã kêu lên một tiếng, đứng bật dậy rồi hấp tấp chạy xuống, nhào vào lòng bà lão kia, khóc lớn lên:
— A tỷ! Có phải là a tỷ không! Đời này ta còn có thể gặp lại a tỷ, hay có phải ta đã già mà lú lẫn mất rồi!
Mọi người vẫn còn chưa hiểu, cho đến khi Cao Thông đứng bên đắc ý nói:
— Tổ mẫu, cháu đã phải tốn rất nhiều công sức mới có thể…
Hắn nghẹn lời lại, hình như nhất thời chưa nghĩ ra nên xưng hô với bà lão này như thế nào. Cao Thái hậu đánh hắn một cái thật mạnh, đưa tay đỡ bà lão đi lên ngồi ở ghế trên.
Khi hai người đi ngang qua án thư của Chân Nhược Y, nàng mới nhanh mắt để ý thấy bà lão này tuy ăn mặc rất lộng lẫy, đeo vàng bạc châu báu, nhưng gương mặt thì chằng chịt hằn sâu những nếp nhăn.
— Năm đó trong nhà ta thật sự quá khó khăn, nghèo đến nỗi không có gạo để thổi cơm, ông ngoại con không còn cách nào khác đành phải bán dì cả của con đi. Sau này cuộc sống khấm khá hơn nhưng lại không thể tìm được chút manh mối nào, vậy là lạc mất.
Cao Thái hậu xúc động lắm, kéo kéo tay áo Thiên tử, nước mắt tuôn ra mà gần như sắp chùi vào tay áo của hắn.
Sắc mặt Thiên tử rõ ràng đã trở nên không mấy vui vẻ. Hắn quả thật biết ơn, cũng thực lòng kính yêu Cao Thái hậu vì đã ban cho hắn sinh mệnh này, nhưng đồng thời sâu trong lòng hắn cũng căm phẫn và bất lực vì sự tồn tại của Cao Thái hậu là bằng chứng đanh thép, chứng minh một nửa dòng máu của hắn là dòng máu bần cùng ti tiện, khó mà đăng đại nhã chi đường[2].
[2] Lên được đài tao nhã, cao sang.
Cao Thục phi sực tỉnh ra, muốn tiến lên ghé tai Cao Thái hậu nói nhỏ vài câu nhưng bị ánh mắt sắc lạnh của Thiên tử quét qua, liền lập tức sững lại. Thiên tử không đổi sắc, rút tay áo mình ra khỏi tay mẫu thân, trở lại chỗ ngồi của mình, nói với Tiết Hoàng hậu với một giọng đều đều và bộ mặt không cảm xúc:
— Uyển Anh, đến kính Dì cả một chén rượu.
Nghe thấy tên Tiết Uyển Anh, Chân Nhược Y vốn còn đang lơ đãng bỗng nhiên tỉnh lại ngay, ngẩng đầu lên nhìn về phía Tiết Uyển Anh. Tiết Uyển Anh liếc nhìn phu quân bên cạnh mình, đứng dậy đi về phía chỗ ngồi của Cao Thái hậu.
Chân Nhược Y nhìn chằm chằm vào Tiết Uyển Anh, ánh mắt ấy ghim sâu không rời, và cũng nhờ thế mà đã vừa khéo bắt được một tia chế giễu khinh thị ẩn rất sâu, như có như không thoáng lướt qua trên khuôn mặt nàng.
—— Hết chương 18 ——
(*) Mộc Lan Từ, Nhạc phủ, Tạp Khúc ca từ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận