Chương 19
Cao Thái hậu hầm hừ hai tiếng, coi như miễn cưỡng nhận chén rượu mà Tiết Hoàng hậu dâng lên. Thấy vậy Tiết Hoàng hậu cũng chẳng lấy làm khó xử, thật ra nàng đã quen với sự bất thiện và thái độ ác ý của bà mẹ chồng thô thiển nông cạn này dành cho mình từ lâu rồi.
Trái lại, bà lão họ Cao, chính là chị ruột của Cao Thái hậu, lại lộ vẻ hoảng hốt, không ngừng khiêm cung chối từ:
— Nương nương là Trung cung, thân phận tôn quý như thế, sao có thể dâng rượu cho nô tỳ…
Lời còn chưa dứt bà đã nhận ra trong điện bỗng dưng tĩnh lặng một cách lạ thường. Một loạt phi tần đều cúi đầu, chăm chú nhìn vào chén rượu và món ngon trước mặt mình, cốt để che đi những biểu cảm hoặc kinh ngạc, hoặc khinh thường, hoặc khó xử hiện lên trên gương mặt diễm lệ. Dù đã sớm biết Cao Thái hậu có xuất thân thấp kém nhưng nào ai ngờ người chị ruột của bà ta lại là kẻ có gốc gác một nô tỳ?
Cao di nương đã mấy chục năm làm người hầu kẻ hạ, đã quen với việc bị sai khiến và cũng giỏi quan sát sắc mặt. Thấy cảnh này, bà ta biết ngay câu nói vô tình của mình đã như bôi tro trát trấu vào mặt em gái và cháu trai Thiên tử của mình, thế là không khỏi cúi gằm mặt xuống, gần như muốn áp vào án thư. Ngoài bổn phận và trách nhiệm, Tiết Hoàng hậu vốn dĩ cũng chẳng có tình cảm gì với Thiên tử hay Cao Thái hậu, nhưng giờ đây nhìn thấy vẻ mặt bối rối khổ sở của Cao phu nhân, không hiểu sao lòng nàng khẽ động, mỉm cười hiền từ và nói:
— Dì đã là trưởng tỷ của Thái hậu nương nương thì cũng là dì cả của thần thiếp và Bệ hạ. Vãn bối dâng rượu cho trưởng bối, ở trên đời nào có lẽ gì lại không được.
Thiên tử nghe vậy, sắc mặt mới dịu đi đôi chút.
Kính rượu xong, Tiết Hoàng hậu đặt chén rượu xuống, nâng tà váy bước xuống bậc thềm, toan trở về chỗ ngồi của mình thì Cao Thái hậu bỗng gọi nàng lại. Cao Thái hậu liếc mắt nhìn Tiết Mỹ nhân đang ngồi ở hàng dưới với cái bụng bầu vượt mặt, rồi lại nhìn Tiết Hoàng hậu:
— Cô đừng có suốt ngày bày vẽ những thứ không đâu nữa, tập trung mà điều dưỡng thân thể cho tốt, tranh thủ lúc còn có thể sinh đẻ hãy sinh thêm vài đứa con trai nữa đi.
Đoạn, không biết Cao Thái hậu chợt nghĩ đến điều gì, giọng điệu trở nên gay gắt hơn:
— Con trai ta sắp ba mươi tuổi đầu rồi mà mới chỉ có ba đứa con trai và hai đứa con gái. Hồi xưa ấy à, đến như cả ông điền chủ trong thôn cũng phải cưới đến những chín người vợ, sinh đến mười mấy đứa con trai thì mới coi là người đông đinh lộc!
Tiết Uyển Anh vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, chỉ là nụ cười ấy đã đanh lại có chút gì lạnh lẽo.
Thấy vậy, Cao di nương kéo tay áo em gái, nhỏ giọng khuyên nhủ:
— Nô… Ta đã nghe Thông nhi nói trên đường đánh xe về kinh rồi. Hoàng hậu nương nương xuất thân danh môn, có đức mẫu nghi thiên hạ, Đông cung điện hạ trung tín hiếu thảo, Hàm Ninh công chúa mẫn tuệ trời sinh, đó đều nhờ công lao dạy dỗ của nương nương cả. A Ánh à, nhà Đế vương làm sao mà giống với những gia đình bình thường được!
Câu cuối cùng ấy Cao di nương đã nói với vẻ lo sợ tột độ, nhưng Cao Thái hậu lại chua ngoa liếc bà một cái, sẵng giọng:
— Khác cái gì mà khác! – Bà ta chỉ ngón trỏ vào Thiên tử đang ngồi ở phía dưới – Có là ông trời thì cũng vẫn là con trai ta!
Rồi lại hừ hai tiếng như bực dọc lắm:
— Công chúa có được dạy dỗ tốt đến mấy, có thông minh đến mấy thì cũng vô dụng! Con gái sớm muộn gì cũng là thành con nhà người ta, đàn bà lấy chồng cũng như bát nước đã đổ đi, chỉ có con trai mới có thể nối dõi tông đường.
Chân Nhược Y rũ mắt nghe Cao Thái hậu cứ sang sảng nói một tràng lời lẽ hệt như một mụ đàn bà nhà quê điên rồ, nghe câu nào là trợn trắng tròng mắt ở trong lòng câu nấy. Nàng càng nghe càng thật sự không hiểu, Cao Thái hậu cũng là phụ nữ, sao lại có thành kiến và ác ý sâu sắc với phụ nữ đến như thế? Nhưng chỉ chốc lát thôi, nàng lại tự mình hiểu ra rồi: Không vì lý do cụ thể nào khác, mà là vì tất cả ý nghĩa và thành tựu trong cuộc đời bà ta đều nằm ở chỗ ‘sinh được một đứa con trai tốt’ mà thôi.
Công chúa Hàm Ninh và Đông cung Thái tử cùng ngồi một chiếu. Đông cung xưa nay rất thân thiết, tin tưởng và dựa dẫm vào người chị chỉ lớn hơn mình một tuổi này, nay nghe Cao Thái hậu nói thế về chị mình thì cả khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên vì giận. Trái lại, Hàm Ninh công chúa lại không hề bận tâm đến những lời ấy, còn rót thêm một chén rượu ngọt cho em trai, nhẹ nhàng dặn dò nói nhỉ:
— Chỉ được uống bấy nhiêu thôi đấy nhé.
Tiết Uyển Anh đứng yên lắng tai nghe những lời lảm nhảm không dứt của Cao Thái hậu, giờ thì nụ cười mỉm chi đã bay biến hoàn toàn. Nàng nhìn Cao Thái hậu, dịu dàng nói:
— Công chúa đương nhiên cũng có ích, cũng hữu dụng. Nhưng thân làm cha mẹ, vỗ ngực xưng đấng sinh thành, thì cần gì phải câu nệ mà màng tới con cái mình sinh ra vô dụng hay có ích? Nói cho cùng, con người không phải hàng hóa, không phải s/uc v/.ật. Chỉ cần con trẻ có thể bình an thuận lợi, một đời vô ưu, thế thôi thần thiếp đã mãn nguyện lắm rồi.
Cao Thái hậu bỗng nhiên nghẹn lời lại ở cổ.
Bà ta thật sự không thể yêu thích nổi nàng con dâu tên Tiết Uyển Anh này. Xuất thân cao quý, không thể đánh, không thể mắng đã đành, ngay cả khi nói thêm hai câu dạy dỗ trước mặt nàng thì nàng cũng sẽ có sẵn hàng vạn lời để ném trả. Mà điều oái oăm và đáng hận nhất lại ở chỗ câu nào nàng nói ra cũng hay ho, câu nào cũng đường hoàng, câu nào cũng xác đáng, khiến cho người ta muốn gân cổ cãi vã cũng chẳng tìm được cớ. Sao lại phải thế mới được? Tại sao cô ta cứ phải thế? Trên đời có nàng dâu nào mà không phải ấm ức vì chịu đựng mẹ chồng?
Dĩ nhiên, Cao Thái hậu sẽ không hồi tưởng lại chuyện năm xưa khi bà ta làm phi tần của Tiên đế, mẹ chồng của bà, bấy giờ là Lục Thái hậu, còn khinh bỉ đến mức chẳng thèm làm khó làm dễ bà.
— Thôi đi, mẫu hậu!
Thiên tử nãy giờ vẫn chỉ im lặng, cuối cùng cũng lên tiếng, nói với mẹ mình:
— Người nếm thử món thịt hoẵng trên bàn đi, đội săn vừa mới dâng lên hồi sáng nay, hương vị tươi ngon lắm.
Lại quay sang hai đứa con trai, nói:
— A Nguyên, A Kỳ, các con qua bên cạnh Hoàng tổ mẫu, gắp thức ăn và thêm rượu cho bà đi.
Người Cao Thái hậu yêu thương nhất, ngoài Thiên tử là con trai bà ra thì chính là mấy vị Hoàng tử. Nghe Thiên tử nói vậy, bà ta mới giãn mặt mày ra, vui vẻ hớn hở rồi liên tục nói mấy tiếng “Được, được, được”.
Chân Nhược Y lại thêm lần nữa trợn trắng mắt ở trong lòng.
Tiết Uyển Anh nâng tà váy bước xuống bậc thềm, hàng mi dài cong vút rủ xuống khuôn mặt trắng nõn, bỗng trông có vẻ hơi mệt mỏi.
Nàng ngồi trở lại sau án bát tiên, Thiên tử hơi nghiêng người toan nắm lấy tay nàng, nhưng bị nàng tránh đi một cách kín đáo và khéo léo không dấu vết.
Thiên tử cười:
— Đã giận rồi sao?
Tiết Uyển Anh cũng cười:
— Thần thiếp không dám.
Rượu cạn chén lại đầy, các tiết mục do Giáo Phường Ty chuẩn bị cho Cao Thái hậu được lần lượt được trình diễn một lượt, khiến người ta say mê đến gần như không thể rời mắt. Cao Thông là đàn ông bên họ ngoại, vốn không nên có trong yến này nhưng vì Thiên tử cố ý làm cho vui lòng mẹ nên đặc biệt cho phép hắn và các Hoàng tử, Công chúa ngồi cùng nhau, ở ngay bên cạnh Công chúa Hàm Ninh.
Trong yến, ca kỹ múa điệu Chưởng Thượng vũ, biên theo Triệu Phi Yến.
Thái tử Lý Nguyên đứng cạnh Cao Thái hậu, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng, có chút ngượng ngùng không dám nhìn thẳng vào ca kỹ. Riêng Hoàng thứ tử Lý Kỳ thì lại có biểu hiện có chút nằm ngoài dự đoán của Chân Nhược Y.
Năm xưa Lục Hiền phi và Tiết Hoàng hậu mang long thai cùng lúc, để giành lợi thế sinh Hoàng trưởng tử mà nhà họ Lục không tiếc công mạo hiểm cho Lục Hiền phi uống thuốc thúc đẻ, chuyện này lâu dần cũng đã không còn là bí mật trong nội cung. Không biết có phải vì sự ra đời của Hoàng thứ tử Lý Kỳ có xen lẫn quá nhiều sự tính toán và mưu toan lợi ích hay không mà Thiên tử không mấy quan tâm để ý đến đứa con này, những sự kiện lớn như tế trời, quan chính, đều không cho Hoàng thứ tử tham gia. Mà hơn nữa, Chân Nhược Y lại có xích mích từ lâu với Lục Hiền phi, cho nên hiếm khi gặp đứa trẻ này. Giờ đây khi Chân Nhược Y nhìn Hoàng thứ tử mới hơn tám tuổi ngồi cạnh Cao Thái hậu, biết dỗ dành bà ta vui vẻ đến nỗi không ngừng vỗ vỗ vào lưng cậu bé, ấy mà trên khuôn mặt non nớt của Hoàng thứ tử lại hiện cái vẻ trầm tĩnh hết sức không phù hợp với lứa tuổi, không hiểu sao, lòng nàng chợt kêu “thịch” một cái.
Con cái nhà Thiên tử, xưa nay đều trưởng thành sớm.
Chỉ là, đôi khi hiểu biết nhiều cũng đồng nghĩa với việc mong cầu nhiều, và mong cầu nhiều tất dẫn đến việc phải toan tính nhiều.
Nhưng trên thế gian này vốn có một bộ quy tắc bất thành văn. Quy tắc ấy định ra rằng giữa đàn ông với đàn bà có khác biệt giữa nam và nữ; định ra rằng giữa Đông cung và Hoàng thứ tử có khác biệt giữa đích và thứ.
Chân Nhược Y nghĩ đến đây, lắc đầu.
Đạo ở đời cứ như một tấm mạng nhện khổng lồ, mỗi một người đều là con kiến hôi sa vào trên mạng, có vùng vẫy cũng khó lòng mà thoát khỏi. Nhưng ai là con nhện?
Nàng quay đầu, đưa mắt nhìn về phía chỗ ngồi ở hàng dưới.
Cháu nội của Cao Thái hậu là Cao Thông giờ rõ ràng đang rất hứng thú với ca vũ giữa yến, đôi mắt hắn không hề rời khỏi ca kỹ được một giây nào. Nhưng điều này cũng dễ hiểu, Cao Thông lớn hơn mấy Hoàng tử, Công chúa không chỉ một hai tuổi, hắn đang ở cái tuổi thiếu niên hoài xuân, vô cùng nhiều đam mê và tò mò về phụ nữ. Chân Nhược Y ở chốn thâm cung này cũng có từng nghe nói, Cao Thông, cái mầm độc duy nhất của nhà họ Cao này, được mẹ của Cao Thục phi là Cao phu nhân vô cùng cưng chiều sủng ái, mới mười bảy mười tám tuổi chưa cưới vợ mà đã có vài nha hoàn thông phòng. Nhà họ Cao vốn là một gia đình giàu xổi không được lòng người kính trọng, người nhà họ Cao lại còn nuông chiều Cao Thông dưỡng ra thói phong lưu như vậy, nên dù có nhớ đến Cao Thái hậu là mẹ ruột của Thiên tử thì những thế gia sĩ tộc kia cũng chẳng muốn kết thân với nhà họ Cao làm gì cho nhơ bẩn tiếng thơm. Thế mà trớ trêu thay, Cao lão phu nhân lại có đôi mắt cao hơn trời, lớn tiếng tuyên bố sẽ cưới cho cháu trai mình một vị quý nữ danh môn tài sắc vẹn toàn.
Chân Nhược Y nghĩ đến đây, lại thầm tặc lưỡi một tiếng trong lòng, không thèm nhìn tới hắn nữa.
Nhưng ngay sau đó, Chân Nhược Y nhìn thấy Công chúa Hàm Ninh đang ngồi cạnh Cao Thông, thấy bờ vai cô bé hơi căng cứng, vẻ mặt non nớt có vẻ bài xích và ghét bỏ nhưng lại không dám quá mức bộc lộ, nên chợt lóe lên rồi biến mất mà thôi.
Chân Nhược Y trầm tư.
Cao Thái hậu và chị gái đã nhiều năm không gặp, nay cuối cùng cũng đoàn tụ, đương nhiên có vô vàn chuyện để nói, nên chưa đợi yến tiệc kết thúc đã về điện Hoằng Huy.
Triệu Tiệp dư vẫn luôn căng tai lắng nghe động tĩnh của Cao Thái hậu, giờ thấy Cao Thái hậu muốn về điện Hoằng Huy, Công chúa Chiêu Huệ được vú nuôi bế đi theo sau, vậy là nàng cũng vội vàng đi theo.
Vú nuôi của Công chúa Chiêu Huệ thấy Triệu Tiệp dư đi đến gần vội vàng ôm công chúa vào lòng, trên mặt tuy cười nhưng trong mắt lại tràn đầy cảnh giác:
— Tiệp dư nương nương sao không ở trong tiệc mà lại đến đây?
Sắc mặt Triệu Tiệp dư vô cùng khó coi:
— Công chúa đường đường là con ruột của bản cung, chẳng lẽ bản cung không thể đến thăm công chúa nữa à?
Vú nuôi của Chiêu Huệ cúi đầu cười:
— Nương nương hà tất phải nói những lời thế này với nô tỳ, đây đâu phải là chuyện nô tỳ có thể làm chủ được!
Triệu Phương Từ nghe lời này không khỏi có chút chán chường nản lòng.
Cao Thái hậu đi trước lại nghe có tiếng người nói qua nói lại ngoài hành lang mới quay đầu lại, mất kiên nhẫn, quở:
— Lại đang làm cái gì đấy? Lề mề chậm chạp, có việc dẫn một đứa trẻ đi mà cũng không xong!
Vú nuôi nghe thế liền vội vàng bế Chiêu Huệ lên đuổi theo sau nghi trượng của Cao Thái hậu.
Từ đầu đến cuối, Công chúa Chiêu Huệ chỉ đều úp mặt vào vai vú nuôi, không hề nhìn Triệu Tiệp dư một cái, cũng chẳng để Triệu Tiệp dư nhìn thấy mặt.
Khi ca vũ gần kết thúc, bấy giờ Thiên tử đã ngà ngà say, hắn chống tay lên án thư, ánh mắt mơ màng nhìn từng mỹ nhân duyên yêu dáng kiều đang rót rượu cho mình. Ai nấy chân mày thanh, eo thon thả, mặt mày điểm trang phấn hoa lê thịnh hành nhất trong cung ngoài thành dạo gần đây. Cao Thục phi và Lục Hiền phi mỗi người ở một bên, nâng chén rượu muốn hầu cho Thiên tử uống.
Cao Thục phi ghé lại gần thì thầm bên tai Thiên tử:
— Bệ hạ, đêm đã khuya rồi. Hoàng tử, Công chúa cũng đã được nhũ mẫu đưa về cả…
Lục Hiền phi nghe thấy những lời thỏ thẻ nỉ non của nàng mà nhổ toẹt một tiếng ở trong lòng, thầm mắng đúng là đồ đàn bà không biết xấu hổ.
Thiên tử nghiêng đầu nhìn Cao Thục phi, chăm chú nhìn khuôn mặt nàng trong khoảng nửa khắc.
Hôm nay Cao Thục phi đã trang điểm vô cùng kĩ càng. Nàng biết mình được vẻ đẹp trời sinh nên xưa nay rất có đam mê và tâm huyết với việc điều chế son phấn. Ngay cả một người phụ nữ bình thường nhất trên đời, ở dưới lớp trang điểm lộng lẫy cũng sẽ có nét quyến rũ động lòng người. Thiên tử nhận lấy chén rượu từ tay nàng, một hơi uống cạn sạch, ném chén rượu xuống đất rồi gằn giọng hỏi:
— Hoàng hậu đâu?
Phương Ngọc vẫn luôn đứng nơi xa trông theo Thiên tử không rời mắt, nghe thấy lời này không khỏi giật mình, đành lập tức tiến lên:
— Hoàng hậu nương nương đã cùng Công chúa Hàm Ninh và Đông cung Thái tử trở về Lệ Chính điện rồi ạ.
Thiên tử gắng gượng đứng dậy khỏi án thư, nhìn quanh một lượt, chợt lớn tiếng:
— Đi gọi Chân Quý phi đến đây cho trẫm! Trẫm có lời muốn hỏi nàng!
Phương Ngọc quệt trán, khẽ nói:
— Thưa… Quý phi nương nương… cũng đã theo Hoàng hậu nương nương về điện Lệ Chính rồi ạ.
—— Hết chương 19 ——
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận