Chương 29

“Cảnh xuân nhìn đã rõ rồi,
Liễu xanh, đào thắm hãy ngồi xem sao
Thiều hoa đuổi sạch đi nào
Tìm nơi nhã đạm thanh cao khác đời
Kể chi đào nở trên trời
Kể chi nhị hạnh lựng mùi trong mây?
Rốt cùng nào có ai hay
Tiết thu đâu đã kéo ngay đến rồi
Xóm Dương than khóc tiếng người
Rừng phong vẳng tiếng ma ngồi ngâm nga
Lại còn cảnh khác bày ra
Ngút trời cỏ héo che qua nấm mồ
Đó là biến đổi lắm trò
Trước nghèo sau có chăm lo suốt đời
Dày vò hoa cũng thế thôi
Xuân mời hoa đến thu mời hoa đi
Tử sinh lẽ ấy đem suy
Dù ai muốn trốn, trốn chi được mà
Phương tây có cõi Bà Sa
Nghe đồn có quả tên là Trường Sinh. (*)”

Mặt mày Vân nương chỉ rặt một nỗi u sầu, cẩn thận đỡ Chu Thái hậu ngồi thẳng dậy một chút.
Tiết xuân muộn, tiết trời dẫu ẩm ướt nhưng cũng đã dần ấm trở lại. Các thiếu nữ, mệnh phụ nơi Kinh kỳ ai nấy đều mong thay những chiếc áo choàng to dài, dày nặng để khoác lên mình những chiếc áo lụa váy gấm mới may. Song, trong cung Hưng Khánh, cung nhân vẫn cho đốt nhiều than sưởi, ấm rực lên, Tiết Uyển Anh mới chỉ ở đây một buổi đã cảm thấy mồ hôi ướt đẫm áo trong.
Chu Thái hậu vẫy vẫy tay với nàng, ra hiệu cho nàng xích lại gần hơn một chút.
Tiết Uyển Anh nắm ngay lấy tay bà.
Bàn tay này từng chia sẻ quyền lực tối cao với Thiên tử, quyết định sinh tử của vô số người; cũng từng đút sữa ngọt chè sen cho Tiết Uyển Anh khi nàng còn thơ bé, và cũng từng dạy nàng đọc sách, tập viết. Người thì vẫn đấy, tay vẫn nắm đây, nhưng bây giờ bàn tay ấy lại lạnh buốt, già nua, yếu ớt đến mức chẳng thể nắm giữ được bất cứ thứ gì.
Không biết có phải đã nhận ra nỗi niềm thương cảm sâu sắc của Tiết Uyển Anh hay không, Chu Thái hậu chợt bật cười thành tiếng khô khốc:
— Con bé ngốc, cõi trần ai mà chẳng phải tuân theo luật trời, làm gì có ai thoát khỏi sinh lão bệnh tử. Một đời ta đây đã tôn quý cực điểm, đã đạt được biết bao điều người thường vĩnh viễn không thể nào chạm tới, chi bằng đi ngay lúc này thì cũng không còn điều gì để hối tiếc nữa.
Vân nương vỗ về nhè nhẹ sau lưng bà, dâng lên một bát canh lê đường phèn để mát cổ, cầm cơn ho. Thế nhưng Chu Thái hậu lại xua tay, ra hiệu hãy lui xuống.
— Ai gia có chuyện muốn nói riêng với Hoàng hậu.
Tiết Uyển Anh chăm chú nhìn Chu Thái hậu thật lâu, thật sâu, không hiểu sao càng nhìn bà thì lòng lại càng dấy lên nỗi hoang mang. Có lẽ sự lo lắng và bất an tưởng chừng thái quá của ông cậu ruột nàng không phải là vô cớ. Đạo ở đời không gì là bất biến, vạn sự đều biến đổi, hết thịnh phải đến suy. Có một vài thứ, có lẽ sắp phải thay đổi rồi.
— Cũng là vào một buổi mùa xuân như thế này đây, ta đã mất đi đứa con đầu lòng của mình.
Chu Thái hậu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đóa hoa hạnh đang bung ra, nở rộ trong mưa phung mùa xuân. Hồi lâu sau, bà bỗng nhiên cất tiếng
nói.
Tiết Uyển Anh biến sắc.
Nàng chưa bao giờ biết rằng Chu Thái hậu, vốn tưởng là người cả đời không có lấy một mụn con, cũng đã từng hoài thai.
— Sinh nở là ván cược sinh tử. Mang thai là chuyện thương thân hại thể nghiêm trọng, mà còn nghiêm trọng hơn cả mang thai… thì chỉ có thể là sảy thai.
Chu Thái hậu cả đời không con cái, dồn hết tình cảm và tâm huyết vào Tiết Uyển Anh, gần như coi nàng như con gái ruột. Giờ đây, khi nhắc đến đứa con ruột yểu mệnh ấy, thần sắc bà vẫn cứ luôn bình thản, dường như chỉ đang nói về một chuyện nhỏ nhặt không liên quan gì đến bản thân mình, cũng chẳng có gì đáng để tâm.
Ấy thế mà khi tuổi già sức yếu thì lại vẫn chỉ canh cánh trong lòng duy nhất một việc này.
Tiết Uyển Anh ngước nhìn dung nhan Chu Thái hậu.
Mấy chục năm cuộc đời đã vút qua, bà không còn là một thiếu nữ tươi trẻ đang độ tuổi xuân mơn mởn, nhưng Tiết Uyển Anh càng nhìn kĩ thì càng cảm thấy dường như từ từ những nếp nhăn trên gương mặt già nua, nàng vẫn có thể lờ mờ nhận ra vẻ đẹp sắc sảo của thuở xuân xanh.
Tiết Uyển Anh đã gặp vô số giai nhân chốn hậu đình, mỗi người một vẻ, một vẻ lại một kiểu đẹp xinh, nhưng ngẫm lại, chung quy cũng chỉ là một thoáng kinh diễm hút hồn; nhìn nhiều rồi thì cũng thấy như một dãy những bức tượng gốm, tượng ngọc được điêu khắc tinh xảo, dẫu có đẹp đẽ nhưng cũng lại khó mà tìm được điểm nổi bật. Giờ đây khi Tiết Uyển Anh ngồi thật gần và ngắm thật kĩ Chu Thái hậu, nàng chợt nhận ra, vị lão phụ nhân tôn quý và quyền lực đến mức đôi khi có vẻ chuyên quyền và độc đoán này sở hữu một thứ mà những người phụ nữ trẻ ở quanh nàng không ai có – một đôi mắt sắc bén.
Cũng chính là lúc này, Tiết Uyển Anh bỗng nhận ra, trong chuỗi ngày dài đằng đẵng sống trong nơi cung cấm, tự khi nào mà nàng bắt đầu thích ngắm nhìn những người phụ nữ với đủ mọi loại dung mạo ở ngay xung quanh mình, bên cạnh mình. Tự lúc nào mà nàng bắt đầu thích quan sát họ, nhìn thấy những niềm vui và nỗi buồn của chính bản thân mình ở trong họ, phát hiện ra những khía cạnh của bản thân đã bị nàng chôn giấu. Chỉ những lúc phát hiện ra như thế, Tiết Uyển Anh mới không còn là một hình nhân trống rỗng, bởi nàng bắt đầu tìm thấy chính mình trong quá trình chiêm nghiệm người khác, lấy linh hồn của người khác để thổi hồn vào cái thân xác trống rỗng của chính nàng.
Thế rồi, tự lúc nào, nàng bỗng nhận ra mình cũng giống như Chân Nhược Y.
Đời người khó tìm được một tri kỷ.
Cuộc sống nơi thâm cung luôn trì trệ, luôn tối tăm, luôn u ám, và mỗi khi cảm giác chán chường tột độ ấy dâng lên, Tiết Uyển Anh lại hướng ánh mắt về phía Chân Nhược Y. Người ấy trẻ tuổi, xinh đẹp, tràn đầy sinh khí, mãnh liệt sức sống, hiện lên trước mắt nàng hệt như vầng dương mới mọc. Mặc dù hầu như toàn bộ thời gian Tiết Uyển Anh chỉ ẩn mình trong điện, nhưng chỉ cần thoáng nhìn ánh bình minh thì nàng dường như cũng đã có thể hình dung ra thắng cảnh kì vĩ khi tà dương bao phủ khắp sông núi.
Cho đến khi Chu Thái hậu lần nữa cất lời:
— Ngày hôm ấy, Hiền phi đã sai người mang đến cho ta một chén canh an thai. Ta uống xong, đau bụng không ngừng, đứa trẻ cũng chẳng mấy chốc đã bỏ ta đi.
Thoạt tiên Tiết Uyển Anh kinh ngạc, nhưng nàng nhanh chóng trấn tĩnh lại, nhận ra người Chu Thái hậu đang nhắc đến là Hiền phi của Tiên đế. Và vị Hiền phi này, trùng hợp thay, cũng họ Lục.
Chu Thái hậu nhìn thấy sắc mặt cô cháu gái biến đổi vài lần, khẽ nói:
— Hiền phi bị ban ch3t tức thì. Việc ấy cũng là một đòn đả kích chí mạng đối với nhà họ Lục, khiến nguyên khí bị hao tổn. Thế nhưng, phải nhớ rằng tất cả mọi người đàn bà trong hậu cung, dù có ngu dốt đến mấy thì cũng không thể ngu dốt đến độ hạ độc vào thức ăn mà chính mình sai người đưa tới. Trong chuyện này, cả nhà họ Chu và nhà họ Lục đều là kẻ thua cuộc, vậy thì người thắng duy nhất rốt cuộc chỉ có thể là…
— Tiên đế.
Giọng Tiết Uyển Anh cũng nhẹ bẫng đi, như ngọn gió từ nơi âm u vọng về. Nàng đối diện với ánh mắt của Chu Thái hậu, nhận ra bà vẫn đang mỉm cười, nhất thời cảm thấy bao lời bị nghẹn lại trong họng. Vậy là, nàng đành dùng lòng bàn tay vẫn còn chút hơi ấm của mình để bao bọc, siết chặt lấy tay bà.
— Trước khi băng hà, Tiên đế từng nói với các vị Tể tướng rằng sau trăm năm, ngài muốn được táng cùng ta trong sơn lăng. Uyển Anh à… – Chu Thái hậu gọi tên nàng. – Ta muốn con hãy hứa với ta, hứa rằng sau khi ta đi rồi, hãy táng ta ở đỉnh núi phía sau chùa Đại Từ Ân, chỉ dựng cầu gãy, không cho phép hậu nhân tế bái. Ta xuất giá năm mười sáu tuổi, đã làm phụ nữ nhà Đế vương được ba mươi tám năm, thời gian được ở cạnh song thân không nhiều, vốn dĩ luôn mong mỏi sau khi ch3t thì được chôn cất bên cạnh mộ của mẫu thân, coi như là tròn được đạo hiếu, bù đắp được bao năm xa cách lúc sinh thời. Nhưng nghĩ lại… cha mẹ đã tạ thế nhiều năm, e rằng hồn phách đã đầu thai chuyển kiếp, giờ đây đã thành người khác rồi. Nếu đã như vậy, chi bằng hãy để cho ta nương thân ngủ mãi nơi thanh tịnh của nhà Phật. Để ta như thế, cũng xem như đời này của ta… đến cuối cùng rốt cuộc cũng đã có được chút tự do.
Hoàng hậu bao đời lịch đại, trừ khi bị phế, chưa từng có tiền lệ không chôn cất trong Hoàng lăng. Thật tâm, một mình Tiết Uyển Anh không thể quyết định được việc này. Nhưng nhìn vào đôi mắt chứa chan nụ cười của Chu Thái hậu, nàng lại cảm thấy cổ họng mình cứ thít lại như bị ai siết, miệng thì mấp máy mà không thể thốt ra bất cứ lời nào.
— Con…
— Uyển Anh, con có hứa với ta không?
Chu Thái hậu nắm chặt lấy tay nàng, hỏi thêm một lần nữa.
Rất lâu sau đó, Tiết Uyển Anh gật đầu, cái gật nặng như ngàn cân.
Chu Thái hậu mỉm cười, tựa lưng vào giường, bàn tay mò mẫm dưới gối:
— Còn có một việc nữa…
Bấy giờ, Tiết Uyển Anh vẫn chưa hay biết rằng chỉ vài ngày sau đó, vận mệnh cả cuộc đời của nàng và vô số người bên cạnh nàng nữa – tất cả đều đã thay đổi vì chính tâm nguyện cuối cùng này của Chu Thái hậu.
—— Hết chương 29 ——

(*) Hư Hoa Ngộ – Tào Tuyết Cần (Thanh)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 29
Xuân Nhật Yến