Chương 30

Điện Lệ Chính.
Chân Nhược Y khoác chiếc áo choàng màu ngó sen, vội vàng bước những bước dài xuống thềm sân.
Chỉ mới thoáng chốc trước, cung nhân đến bẩm rằng Công chúa Hòa An ham chơi, nhân lúc vú nuôi ngủ trưa đã tự ý chạy ra sân, kết quả là ngã một cú thật đau. May thay cung nhân đã kịp trông thấy từ xa, vội vàng chạy lại ngay, bế cô bé lên. Công chúa không bị sứt sẹo trầy trật gì, chỉ là bị đau, cứ khóc mãi không ngừng cho đến tận bây giờ.
Hễ cứ nghĩ đến đứa con gái nuôi nghịch ngợm không sợ trời không sợ đất này là Chân Nhược Y thấy thái dương tê nhức, đau đầu lập tức.
Nàng tự hỏi không biết đứa trẻ này rốt cuộc là giống ai? Giống Tiết Uyển Anh thì chắc chắn là không thể. Một người vốn trầm tĩnh điềm nhiên như thế, ngay cả những khi chính Chân Nhược Y lắm lời luyên thuyên, nói xằng nói bậy ở trước mặt mà Tiết Uyển Anh cũng không mắng mỏ cãi cọ gì; chỉ chẳng nói chẳng rằng tự tay đút miếng mứt quả vào miệng Chân Nhược Y, bịt miệng lại, thế là xong.
Nhưng nếu nói là đứa trẻ giống Chân Nhược Y thì cũng chẳng hẳn là thế.
Chân Nhược Y chưa từng được cái tiếng là một người có lòng nhiệt thành với người khác. Thậm chí, ngay cả với người thân ruột thịt, đại đa số lúc, nàng cũng chỉ là giữ đúng đạo nghĩa, quan tâm lấy lệ cho qua chuyện mà thôi.
Mấy năm nay, thỉnh thoảng bà thân sinh của nàng, Chân Biên thị, lại nhờ người gửi tin vào cung cho nàng. Ban đầu là ra dáng vẻ bề trên, sai khiến và bảo ban Chân Nhược Y phải làm thế này và thế nọ; rồi lại dặn dò nhắn nhủ rằng nhất định phải tranh thủ lúc thánh sủng đang nồng mà sinh con đẻ cái. Rao giảng là một lẽ, nhưng Chân Nhược Y lại chưa từng bao giờ bận tâm đến bà. Cuối cùng, Chân Biên thị đổi giọng, lời lẽ trở nên khẩn thiết, thái độ trở nên mềm mỏng, thậm chí mang đôi phần cấp bách như cầu xin, chỉ mong sao Chân Nhược Y ở trong cung chớ phạm phải sai lầm nào để mà làm mất đi vị trí Quý phi.
Chân Nhược Y thì vẫn cứ như cục đá vô tri phớt lờ đi tất cả.
Trong suốt những năm qua, chuyện duy nhất nàng thuận lòng thành toàn cho người nhà là xin Tiết Uyển Anh hãy giúp tìm cho em trai nàng một vị tiên sinh tốt. Em trai Chân Nhược Y là Chân Thừa Tổ, năm nay vừa tròn mười lăm tuổi. Một năm trước, Chân Thừa Tổ tham gia kì thi Đồng Tử, may sao đỗ tú tài, khiến cho Chân Biên thị vui mừng khôn xiết.
Thân mẫu của Chân Nhược Y vốn có xuất thân là một a hoàn, nửa đời sau có cái phúc được chồng coi trọng, được một chỗ đứng trong nhà, đến chín phần là cậy nhờ vào thánh sủng mà con gái bà có được ở trong cung. Nhưng lòng vua khó đoán, ý vua khó dò, mấy năm trở lại đây nay bên cạnh Thiên tử hiếm khi dứt sự xuất hiện của những tân sủng. Cứ nhìn Trịnh Mỹ nhân, Từ Mỹ nhân, ai nấy lần lượt sinh hạ hoàng tử rồi cũng lần lượt bị thất sủng thì khắc rõ. Huống hồ chi Chân Nhược Y lại còn không có con cái để làm một chỗ dựa?
Đáng thương thay cho Chân Biên thị, cứ nghĩ đến cảnh con gái mình rồi sẽ rơi vào cảnh ‘hồng nhan chưa tàn mà ân sủng đã dứt’ thì lại buồn rầu đến mức gần như không ngủ yên giấc được. Chỉ có điều nỗi buồn rầu ấy là vì an nguy của con gái hay là vì tiền đồ của chính bà, hoặc chăng là cả hai, thì không ai có thể biết chắc được.
Cũng may mắn thay cho Chân Biên thị, cuối cùng thì con trai bà cũng chịu tranh đua, cũng chịu phấn đấu, mà nếu đã thế thì việc con gái bà có thực sự kém cỏi, có không đủ bản lĩnh cáng đáng, thì dường như cũng không còn quá quan trọng nữa. Chân Nhược Y thầm nghĩ, đây có lẽ cũng là lý do vì sao gần một năm nay những bức thư từ nhà gửi vào cung cũng thưa thớt hẳn, bớt đi cho nàng một mối phiền lòng.
Bất giác, Chân Nhược Y đã đi đến cửa điện của Hòa An. Tiếng khóc của công chúa nhỏ truyền ra từ gian phòng trong, vang gần như muốn rung trời. Chân Nhược Y đằng hắng một tiếng, cong hai ngón tay và gõ lên khung cửa. Công chúa ngước đầu lên ngay, vừa thấy Chân Nhược Y thì lập tức nín bặt, khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay người lớn rõ ràng khô rang! Hoá ra là giả khóc.
Chân Nhược Y bước vào, vẻ không vui, véo nhẹ vào má đứa trẻ:
— Con lại khóc lóc vì chuyện gì nữa?
Tuy Hòa An chỉ mới hơn ba tuổi nhưng lại là một đứa trẻ khôn ngoan đến mức tinh ranh, thật là hiểu chuyện không chừa một chỗ nào. Công chúa nhỏ biết rõ Chân Nhược Y không hề rộng lượng và bao dung như Tiết Uyển Anh. Biết vậy cũng phải, nếu không có Tiết Uyển Anh lúc nào cũng đứng giữa can ngăn và xoa dịu Chân Nhược Y, chỉ e mười lần nghịch ngợm thì phải đến tám lần cô bé đã bị vị Quý phi này cho ăn đòn rồi.
Bởi thế, khi đối diện với Chân Nhược Y, công chúa luôn đặc biệt ngoan ngoãn và nghe lời. Lúc này cô bé cũng không còn gào khóc nữa, chỉ ngoan ngoãn thưa:
— Con nhớ Hoàng hậu nương nương, con còn nhớ Hàm Ninh tỷ tỷ nữa. Đã mấy ngày rồi mọi người không đến gặp con.
Cô bé ngước đầu lên nhìn, thấy Chân Nhược Y thở dài:
— E rằng Hoàng hậu nương nương của con bây giờ vẫn bận rộn, còn có nhiều việc phải làm lắm.
Từ cái ngày định mệnh, tức cái ngày Chu Thái hậu buông tay trần thế, cưỡi hạc về Tây, cho đến nay đã là tròn mười ngày. Quan tài vẫn được quàn ở cung Hưng Khánh, chưa được hạ táng.
Trong buổi tháng Tư nơi nhân gian, trời lại đổ một trận mưa phùn rả rích mãi chẳng dứt. Cũng trong màn mưa mịt mùng như thế, Thị trung Môn Hạ tỉnh[1] Triệu Ung dẫn đầu hàng ngũ quần thần quỳ gối trước Huyền Vũ môn để can gián, tính đến hôm nay đã là ngày thứ tư.
[1] Cơ quan chuyên chuyển lệnh Vua đến quan lại cấp cao, giám sát và tâu Vua về việc quan lại thi hành lệnh Vua, đồng thời điều khiển, kiểm soát lễ nghi trong cung. Thị trung là chức quan quân sư chuyên việc can gián, hiến kế cho Vua, kiêm nhiệm chức đứng đầu Môn Hạ tỉnh.
Trước nay Chân Nhược Y chỉ nghe người xưa nói mùa thu nhiều việc, nhưng hiển nhiên mùa xuân năm Hoằng Nguyên thứ Mười một này cũng chẳng hề yên bình.
Vào đêm Chu Thái hậu tạ thế, tiết trời vốn vẫn cứ mưa phùn dầm dề liên miên bỗng nhiên trở nên quang đãng khác thường, mây tan trăng tỏ. Chân Nhược Y vẫn nhớ khi nửa đêm nàng bị đánh thức bởi mười hai tiếng chuông ngân dài ai oán từ gác chuông vọng về, từng hồi từng hồi xuyên qua khung cửa sổ đang hé mở. Khi giật mình choàng tỉnh và mở mắt ra, nàng nhìn thấy một vầng trăng sáng tỏ đến mức sắc nét.
Ngày hôm sau, sóng gió nổi lên.
Cao Thái hậu đột nhiên xưng bệnh, không chịu quỳ linh, thậm chí trước điện Hoằng Huy còn chẳng buồn treo lên một tấm màn trắng.
Nhà họ Chu dĩ nhiên là vô cùng phẫn nộ, nhưng Tề Quốc Công vốn nhu nhược, giờ lại vì e ngại Cao Thái hậu là mẹ đẻ của Thiên tử nên không hề dám làm lớn chuyện. Nhưng Chu phu nhân, thân mẫu của Tiết Uyển Anh, thì xưa nay rõ ràng chẳng dễ đối phó như huynh trưởng. Hôm ấy, Chu phu nhân mặc tang phục, vào điện Hoằng Huy hỏi tội Cao Thái hậu, khiến Cao Thái hậu giận đến ngất lịm đi.
Tuy nhiên, về lời đồn đại như thế lan truyền khắp trong cung, Chân Nhược Y nghe rồi cũng bán tín bán nghi. Phải biết rằng sức khỏe của Cao Thái hậu từ trước đến nay vốn cực kỳ tốt, đâu có dễ ngất lịm đi bao giờ. Cái thuở Chân Nhược Y vừa mới nhập cung, nàng còn từng bị Cao Thái hậu bắt hầu bà ta xem đào kép hát xướng. Đào kép hát ca trên đài, Cao Thái hậu ở dưới cắn hạt dưa lia lịa, lúc nằm lúc ngồi trên sập, vỗ tay khen hay ba bốn giờ đồng hồ liên tục. Về cuối, Chân Nhược Y đã ngồi đến căng cả lưng, hoa cả mắt, mà Cao Thái hậu vẫn tràn đầy tinh lực, còn đòi chọn thêm một khúc nữa mới thoả.
Có lẽ nào giờ bà ta già rồi, lại có thể vì mấy lời của Chu phu nhân mà ngất ngay đi?
Ngày hôm sau, Thiên tử đột nhiên ban xuống một chiếu chỉ, khiến cho ai cũng bất ngờ. Trong cái bất ngờ ấy, Chân Nhược Y cũng lờ mờ hiểu ra điều Cao Thái hậu thực sự mong muốn là gì.
Thiên tử hạ chiếu, dùng đủ mọi lời lẽ tốt đẹp nhất trần để ca ngợi một đời vinh hiển của đích mẫu, nói bà là ‘nhất quốc chi mẫu’ ngàn đời có một, và là bậc Nghiêu Thuấn trong đám quần thoa. Ở đoạn cuối của những lời ca công tụng đức ấy, Thiên tử hạ lệnh cho phép Chu Thái hậu được an táng tại mộ tổ của nhà họ Chu. Rồi để cảm kích công lao của Chu Thái hậu, Thiên tử còn đặc biệt cho xây dựng hai tông từ uy nghi tráng lệ cho Chu Thái hậu và Võ Đức Công – là cha của bà.
Lúc này nhà họ Chu mới kịp phản ứng lại, mới hiểu ý đồ thực sự của Thiên tử là gì. Dù Chu Thái hậu đã có công nuôi dưỡng hắn một thời gian, đưa hắn lên ngôi cửu ngũ chí tôn, nhưng sau khi Thái hậu tạ thế, Thiên tử vẫn không muốn bà được hợp táng cùng với phụ thân mình. Ấy là chuyện không hợp nghĩa nhưng lại hợp tình, ai nấy cho rằng là lòng hiếu thảo với mẫu thân ruột thịt, muốn toàn vẹn ước nguyện cả đời của Cao Thái hậu. Nực cười thay, cả đời Cao Thái hậu chưa từng được sủng ái, nhưng lại muốn trở thành người duy nhất được hợp táng với Tiên đế sau khi ch3t. Mà điều còn quan trọng hơn, Thiên tử muốn dùng cách này để chứng minh với ba nhà Tiết, Chu, Lục – thiên hạ này rốt cuộc vẫn là của họ Lý.
Cơ đồ của thế gia đã chẳng còn vững chắc như xưa. Trong các dòng thế gia thời nay, không còn có một Chu Thiếu nào có thể một mình địch vạn quân, đánh tan giặc Hồ ngoài biên ải. Những thế gia hạng hai và con em thứ tộc, và còn giới thư sinh bần sĩ, họ cũng lần lượt trưởng thành trên đường công danh, củng cố vây cánh, quan trẻ tướng trẻ dần đứng vững một phương. Nhờ thế lực mới nổi này, càng lúc Thiên tử càng tỏ ra rõ ràng trong việc thách thức các thế gia sĩ tộc. Ngày nay, nhà họ Lục đông con nhiều cháu mà chỉ toàn một đám phong lưu nên ăn chơi sa đoạ, bất tài chỉ biết mua danh chuộc chức. Hàng con cháu nhà họ Chu tuy có một Chu Ngọc Minh triển vọng rực rỡ, cũng là hạng thiếu niên tài tuấn, nhưng chưa đến tuổi trưởng thành, cũng khó lòng đảm đương trọng trách. Duy chỉ có nhà họ Tiết, ở thời suy của thế tộc mà vẫn sản sinh ra một vị Trung Thư lệnh và một vị Quy Đức Tướng quân trẻ tuổi, căn cơ thế lực trong triều vẫn không thể xem thường.
Khi con cháu thế gia sĩ tộc của ba nhà Tiết, Chu, Lục ai nấy đều chỉ lo an nhàn hưởng lạc trên cái vốn liếng quyền lực và gia sản kếch xù mà ông cha đã khổ cực lắm mới có thể để lại, ai nấy không còn muốn tu nghiệp giúp đời hay nhúng tay tranh giành quyền lực nữa – Thiên tử cuối cùng cũng có được cơ hội để hoàn thành điều mà ông và cha vẫn luôn muốn làm nhưng cả hai đời vẫn chưa thể đạt được: làm suy yếu thế lực của các dòng hiển hách, để thiên hạ này muôn đời phải mang họ Lý, chứ không phải bất cứ họ nào khác.
Nhà họ Chu nay như rắn mất đầu, nhà họ Lục đã mất đi vị thế, thế trận như cái cung đã căng đến mức sắp gãy, điều duy nhất Thiên tử còn kiêng dè lúc này, chính là thái độ của nhà họ Tiết mà thôi.
Còn thái độ của nhà họ Tiết…
Chân Nhược Y chợt nhớ lại, vài năm trước có một lần Thiên tử đột nhiên ghé thăm điện Lệ Chính, mở tiệc chiêu đãi Tiết Lâm Chi. Khi đó Tiết Lâm Chi mới chỉ hơn ba mươi tuổi nhưng đã là Quy Đức Tướng quân hàm chính Nhị phẩm, nắm giữ binh quyền khắp một phương, lại có cả gia tộc họ Tiết sau lưng làm chỗ dựa, có thể nói là thế như vũ bão, đắc chí vô cùng. Trong cùng một bàn tiệc, nàng chỉ vô tình nhìn thoáng qua, đã thấy trong đôi mắt của vị Tướng quân trẻ tuổi ấy tràn đầy hoài bão, và cả bất mãn.
Dưới một người, trên vạn người dĩ nhiên là rất tốt. Nhưng người ở vị trí dưới một người, trên vạn người ấy, thường lại muốn tiến thêm một bước nữa, chỉ một bước nữa thôi là đã trở thành người nắm giữ đại quyền.
Ba nhà Tiết, Chu, Lục đời đời bện chặt với nhau bằng hôn nhân, dùng dây máu mủ dệt nên một tấm lưới ràng buộc chặt chẽ, trói buộc chính mình, cũng kiểm soát người khác, điều đó vốn là không sai. Nhưng ở con người có một điểm còn tàn nhẫn hơn cả hổ dữ, đó chính là: hổ dữ không ăn thịt con, nhưng con người, khi gặp phải nạn đói thì đổi con cho nhau để ăn mà cầm hơi thì cũng là chuyện trên đời chẳng hiếm. Cha mẹ và con cái với nhau còn như thế, huống chi chỉ là thông gia?
Bất cứ loại tình nghĩa nào trên đời khi đặt trước lợi ích thì đều chẳng đáng nhắc đến.
Chân Nhược Y chậm rãi sắp xếp những ngẫm nghĩ và mưu tính phức tạp nhưng vô vị này trong đầu, cho đến cuối cùng, nàng lại nghĩ: Vậy thì Tiết Uyển Anh phải làm sao đây? Gia đình của mình, gia đình nhà ngoại, và gia đình nhà chồng, đâu đâu cũng mong nàng là một người vợ dịu dàng hiểu chuyện, một người mẹ nhân từ đại nghĩa, một người con hiếu thảo trung thành. Nhưng nếu những thân phận này ngay từ đầu vốn đã mâu thuẫn với nhau thì sao?
Cũng giống như Triệu Tương tử Triệu Vô Tuất mưu đồ giành nước Đại về cho nhà họ Triệu, đã sai nhà bếp gi3t ch3t Vua nước Đại, cũng là anh rể mình. Chị gái của Triệu Tương tử chứng kiến cảnh chồng mình bị em trai mình gi3t, bèn mài trâm t/ự v./ẫn. Sử gia ca ngợi Đại Vương Phi là người có nghĩa khí cao cả. Giữa phu thế có ân nghĩa, lẽ ra vợ phải báo thù cho chồng; nhưng giữa chị em lại là tình thân ruột thịt, có thù cũng không thể báo. Khó lòng vẹn toàn hai ngả, thôi thì dứt luôn sinh mạng của chính mình, như thế há chẳng phải là cách tốt nhất, mà cũng là duy nhất để chấm dứt mọi bi kịch đó sao?
Thế nhưng đó có thực phải là nghĩa khí cao cả chăng? Nếu phải, tại sao những người đàn ông gi3t vua, gi3t cha, mưu hại anh em, bán đứng tri kỷ kia, không tự thấy ô nhục và hổ thẹn vì phản đạo làm người mà t/ự v./ẫn trước, đặng toàn vẹn cái nghĩa khí cao cả của chính mình?
Và nếu không phải, thì sử gia đã có ai từng hỏi Đại Vương Phi kia xem liệu nàng có cam tâm để người đời đội chiếc mũ nghĩa khí cao cả ấy lên đầu mình hay không?
Trong khoảnh khắc đang trầm tư ấy, Chân Nhược Y cảm thấy có một bàn tay mềm mại đặt lên vai mình. Nàng quay đầu lại, vừa khéo đối diện với đôi mắt long lanh như làn thu thuỷ của Tiết Uyển Anh. Nàng vẫn luôn cảm thấy đôi mắt của Tiết Uyển Anh là đôi mắt đẹp nhất nàng từng thấy, hệt như thuở nhỏ nằm bò bên bậu cửa sổ và nhìn thấy tinh tú lấp lánh sau đám mây mờ. Nhưng đã mấy ngày rồi đôi mắt này liên tục ngủ thiếu ngủ, cũng khó tránh khỏi vương chút mệt mỏi.
Chân Nhược Y đột nhiên lớn mật, bá đạo đưa tay lên che đi đôi mắt Tiết Uyển Anh.
Tiết Uyển Anh ngẩn ra, sau khi hoàn hồn rồi cũng không hề gạt tay người kia ra mà cứ để cho che mắt mình, chỉ dịu dàng hỏi:
— Ngươi đang làm gì vậy?
Chân Nhược Y nhìn chăm chú vào khuôn mặt nàng một lúc, mỉm cười nói:
— Trời đã tối rồi, giờ a tỷ đã có thể ngủ một giấc thật ngon.
Tiết Uyển Anh cười lên một tiếng, cười xong rồi lại im lặng trở lại.
— Trời tối đen thì thường lại khó lòng mà ngủ yên được. Cõi nhân gian có biết bao yêu ma quỷ quái lảng vảng lẩn khuất, lỡ như ta bị con ma quỷ nào đó bắt đi thì phải làm sao?
Chân Nhược Y buông tay xuống, nghiêm túc ngẫm một lát, nói rất chắc chắn:
— Nó bắt a tỷ đi thì ta sẽ đi tìm a tỷ, đưa a tỷ về.
Vừa nói xong thì Chân Nhược Y lại nghĩ, xưa nay mình không phải là người giỏi giữ lời hứa. Nàng còn nhớ, hồi nhỏ, gần nhà có một lão bán bánh đường, nàng rất thích bánh đường của nhà ông ấy, từng như đinh đóng cột nói với ông lão rằng nàng sẽ ăn bánh đường của ông lão cả đời. Về sau này, vú nuôi của nàng về quê, có một người mới đến chăm sóc nàng. Người mới kia không thích bánh đường, chẳng đưa nàng đi qua sạp của ông lão bao giờ, thế rồi Chân Nhược Y cũng bẵng đi, cho đến tận khi nhập cung cũng không còn nhớ đến chuyện này nữa.
Chân Nhược Y vẫn đang đắm chìm trong nỗi hối tiếc bỗng dưng từ đâu dâng lên, Tiết Uyển Anh nhìn nàng thật sâu rồi cất lời:
— Vậy thì trước hết ngươi hãy theo ta đến một nơi này.
—— Hết chương 30 ——

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 30
Xuân Nhật Yến