Chương 31

“Mỹ nhân vén bức rèm châu,
Tần ngần ngồi lặng, còn chau mày ngài.
Trào tuôn dòng lệ ngắn dài,
Vì ai mà hận, vì ai mà sầu!”
(*)

— Đến một… nơi nào?
Chân Nhược Y bị Tiết Uyển Anh cầm tay kéo đi, bước ra khỏi nơi ở của Hòa An. Công chúa trong giấc mộng say khẽ thút thít một tiếng, dường như đang ở trong cõi mơ ngọt ngào, mộng thấy Chu Công. Chân Nhược Y vừa đi còn vừa quay đầu nghiêm mặt quở trách vị vú nuôi đang lo sợ đứng ở bên ngoài:
— Bên cạnh công chúa không lúc nào được thiếu người hầu hạ, chớ có để bản cung biết được có thêm lần nào khác như thế nữa.
Hoàn hồn trở lại, nàng cảm nhận được bàn tay đang nắm chặt lấy tay mình lạnh buốt. Chân Nhược Y trấn áp sự bất an trong lòng, đưa bàn tay còn lại ra, bao trọn lấy tay Tiết Uyển Anh như để mong có thể sưởi ấm nàng.
Mùa hạ còn quá đỗi xa xôi, họ phải nương mượn hơi ấm của nhau, sưởi ấm cho nhau trong đợt rét cuối cùng của mùa xuân.
———
Chân Nhược Y nấp sau màn lụa biếc, xuyên qua làn tơ mỏng manh, nàng lờ mờ nhìn thấy bóng hình mảnh mai của Tiết Uyển Anh đang đoan trang ngồi sau án kỷ, sống lưng thẳng một cách tuyệt đối. Trong cung thất rất tối, tất cả cung nhân đều đã bị Tiết Uyển Anh ra hiệu cho lui; chỉ còn lại một chiếc đèn hạt đậu khi sáng khi tối, bập bùng một vệt lửa le lói như có như không. Cửa điện kẽo kẹt một tiếng, Tiết Lâm Chi bước vào, trước hết chắp tay cúi mình hành lễ với Tiết Uyển Anh, rồi ung dung không có vẻ gì là kiêng dè, ngồi xuống đối diện nàng.
— Nương nương vẫn vui khoẻ?
Tiết Lâm Chi tháo mũ xuống, nói với Tiết Uyển Anh.
Chân Nhược Y ẩn mình sau màn lụa biếc, nín thở lắng nghe. Giọng nói trầm trầm của Tiết Lâm Chi bắt đầu được phóng đại đến vô hạn, tưởng như đang nói ngay sát bên tai nàng. Mà giọng của Tiết Uyển Anh nghe vẫn có vẻ bình thản, sự mất bình tĩnh thoáng qua vừa xuất hiện trên người nàng trước đó một khắc đã bị nàng giấu đi rất kĩ, chôn vào rất sâu, như nàng vốn dĩ luôn giỏi che đậy. Ngay cả Chân Nhược Y, cũng chỉ khi nhìn chăm chú vào tấm lưng thẳng băng đến quá mức của Tiết Uyển Anh, mới phát giác ra dáng vẻ này xa cách với dáng vẻ thường ngày biết bao.
— Tiết đại nhân vào cung giữa lúc thế này, không biết là vì việc gì?
Tiết Lâm Chi lộ vẻ khó xử:
— Không dám giấu gì nương nương, thần đến đây là vì có việc nan giải, không thể nào không thương lượng với nương nương được.
Tiết Uyển Anh không nói gì, Tiết Lâm Chi cũng im lặng một lát, rồi rút từ trong tay áo ra một cuộn chiếu chỉ viết tay, dâng lên trước mặt Tiết Uyển Anh:
— Mời nương nương xem.
Tiết Uyển Anh đón lấy tấm lụa mỏng màu vàng tươi từ tay hắn, nhưng không mở ra mà hỏi:
— Trên đây viết gì?
Ánh lửa lập loè vàng vọt của ngọn nến chiếu lên khuôn mặt trắng như ngọc của nàng, càng làm mày mắt nom như tranh vẽ. Tiết Lâm Chi nhìn khuôn mặt ấy rồi chợt đứng dậy, quỳ xuống đất:
— Thần vô cùng sợ hãi. Bệ hạ đã đặc biệt hạ chiếu đến phủ, tha thiết cầu phụ thân thông cảm cho nỗi khó của người làm con, mong hãy đồng ý việc biệt táng Thái hậu, không vào Hoàng lăng. Thần và Phụ thân không dám tự ý quyết định, cho nên hôm nay thần mới mạo muội vào cung cầu kiến Nương nương, xin Nương nương hãy quyết đoán!
Chân Nhược Y nghe thấy Tiết Uyển Anh đột nhiên cười một tiếng. Cười rồi nàng hỏi ngược lại Tiết Lâm Chi:
— Ta thì có thể quyết định được điều gì? Đại nhân hãy đặt tay lên tim rồi hỏi lương tâm mình mà nói xem, bao nhiêu năm nay, ta có thể quyết định được việc gì? Bệ hạ đã sắp xếp xong xuôi mọi sự trong chiếu chỉ kia cả rồi, nếu đại nhân thực sự coi trọng vị trí Quán Quân Hầu mà ngài ban cho, thực sự tin tưởng ở lời hứa sẽ tặng ngôi Thái Tử phi cho Thuỵ nương, thì cứ việc an tâm mà tỏ thái độ ủng hộ Bệ hạ đi.
Tiết Lâm Chi biến sắc, không biết là vì không quen với việc Tiết Uyển Anh vốn luôn nhã nhặn ôn hòa nay lại đột nhiên mỉa mai châm biếm, hay vì bị Tiết Uyển Anh nói trúng tâm nên thành ra cảm thấy gượng gạo.
— Nhưng nếu như vậy thì minh ước giữa nhà ta và nhà họ Chu sẽ không còn tồn tại nữa. A huynh… – Đây là lần đầu tiên trong ngày hôm nay Tiết Uyển Anh gọi Tiết Lâm Chi như thế – Trong một tổ chim bị phá hủy thì nào còn có trứng nguyên vẹn?[1] Hôm nay là nhà họ Chu, ngày mai chẳng lẽ sẽ không phải là nhà họ Tiết ư? Trong lòng Bệ hạ, di mẫu đã nắm triều chính mười mấy năm, khiến cho ngài không thể lập uy, lời Thiên tử mà không nặng ngàn cân thì sao mà không giận? Cho nên, chỉ cần có cơ hội, ngài sẽ quét sạch mọi dấu vết có liên quan đến bà. Còn nhà họ Tiết? Nhà họ Tiết là trung thần hộ quốc, là bề tôi trụ cột của ngài thì sao? A huynh, khi ta còn nhỏ, a huynh từng dạy ta rằng ‘thỏ khôn bị bắn, chó săn bị gi3t’, nhà họ Tiết chúng ta hôm nay có phải là con chó săn đó không?
[1] Tình thế nguy nan thì không ai có thể tránh được tai họa.
Trong một khoảng thời gian rất dài, Tiết Lâm Chi im lặng không nói, cũng không rõ đang suy nghĩ điều gì. Ngay lúc Chân Nhược Y nghĩ rằng hắn sẽ không mở lời thêm lần nữa thì Tiết Lâm Chi lại lên tiếng:
— Uyển Anh, tại sao muội không phải là đàn ông? Nếu muội là đàn ông, nhà họ Tiết chúng ta sao phải lo thế lực suy tàn, thậm chí…
Thậm chí còn đã có thể tiến lên một tầng cao hơn.
Chân Nhược Y tự nói nốt nửa câu mà Tiết Lâm Chi bỏ lửng ở trong lòng, thầm cười khẩy một tiếng: Tại sao là phụ nữ thì lại không được chứ?
Nhưng nàng cũng đã tự có câu trả lời – thế giới này vốn là thế giới thuộc về đàn ông, cho nên từ trẻ đến già, từ đầu đến cuối, bọn họ chưa từng nghi ngờ chính bản thân mình. Khi đã thông suốt được cái lý ấy rồi, sự im lặng bất thường của Tiết Uyển Anh trong giây phút này lại khiến nàng càng cảm thấy đau lòng và xót xa hơn.
Tiết Uyển Anh vẫn cứ chỉ nhìn người đàn ông ngồi ở đối diện, không nói một lời.
Không biết là đã qua bao lâu, cho đến khi ngọn đèn trong phòng yếu dần vì dầu gần cạn, nàng mới mở miệng lần nữa:
— Đây là ý của a huynh hay là ý của bá phụ?
Thái độ của Trung Thư lệnh Tiết Diễm, tức gia chủ đương nhiệm của nhà họ Tiết, đối với minh ước Tiết – Chu lúc này, ở một mức độ nào đó, sẽ quyết định minh ước ấy còn có thể tiếp tục hay không.
Tiết Lâm Chi cười một tiếng:
— Là ý của cả nhà họ Tiết.
Tiết Uyển Anh bình tĩnh nói, lời nào lời nấy nghe chắc nịch:
— Di mẫu đã có ân đối đãi với bản cung như với con gái ruột, bản cung tuyệt đối không đồng ý việc Di mẫu không được hợp táng với Tiên đế. Có một lời này phiền a huynh hãy giúp ta chuyển đến Bá phụ: Vạc ba chân thường vững chắc không thể phá hủy, nhưng nếu có kẻ muốn một mình xưng hùng, kẻ ấy thường sẽ chẳng được kết cục tốt đẹp.
Sắc mặt Tiết Lâm Chi biến đổi ngay, lạy một vái, phủ phục xuống trước mặt Tiết Uyển Anh, dán trán xuống đất, trầm giọng đáp lời:
— Đội ơn nương nương chỉ giáo, Lâm Chi xin lĩnh hội, nhất định sẽ mang lời dạy của nương nương tâu lên Phụ thân!
Sau khi Tiết Lâm Chi đi, Chân Nhược Y vẫn lặng người nấp sau màn lụa biếc một lúc lâu, cho đến tận khi Tiết Uyển Anh dùng một giọng nói yếu ớt gọi một tiếng “Nhược Y…”, Chân Nhược Y mới chầm chậm vén rèm và bước ra từ sau màn lụa biếc. Màn lụa dài rộng được thả xuống từ trên cao, ít nhất có thể che được hai người trưởng thành.
Thấy bóng dáng của Tiết Uyển Anh dưới ánh đèn giờ trông yếu ớt đến mức như chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi tới là có thể đổ gục, Chân Nhược Y vội chạy ngay đến bên cạnh nàng. Đang định lên tiếng gọi cung nhân mang một chén trà nóng tới thì Tiết Uyển Anh đã mở lời ngăn lại:
— Đừng gọi ai cả.
Giọng nàng nặng một vẻ mệt mỏi cực độ, nghe như giọng của một lữ nhân đã đi bộ mấy ngày mấy đêm trong sa mạc, sắp sửa ngã quỵ ngay ở giây phút tiếp theo.
— Chỉ cần ngươi thôi. Hãy ở lại nói chuyện với ta một chút.
Nghe thế, bước chân Chân Nhược Y đang định ra ngoài khựng lại, lần nữa quay trở lại bên cạnh Tiết Uyển Anh, ngồi xuống bên cạnh nàng, nhẹ giọng nói:
— Được, ta ở ngay đây. Có điều gì muốn nói, a tỷ cứ nói hết với ta.
Tiết Uyển Anh nhìn Chân Nhược Y, như thể không biết nên bắt đầu nói từ đâu. Họ quỳ ngồi, đối diện nhau, ánh đèn tàn sắp cạn giờ không bùng lên mà rủ xuống, kéo một bóng đen mảnh mai đổ dài ra trong cung thất tăm tối. Tiết Uyển Anh vẫn im lặng, Chân Nhược Y thì cúi đầu, chăm chú nhìn như nửa khắc đồng hồ để cố phân định mà cũng không thể phân rõ trong cái bóng đen đổ dài chồng chéo kia, đâu là nàng, và đâu là Tiết Uyển Anh.
Khoảnh khắc nàng rời mắt khỏi cái bóng dưới đất để nhìn lên Tiết Uyển Anh một lần nữa, Tiết Uyển Anh đột nhiên đưa tay, xòe lòng bàn tay ra trước mặt nàng. Trong lòng bàn tay là một chiếc khóa trường mệnh bằng bạc đã bị mồ hôi thấm ướt. Chiếc khóa trông như là một vật đã tồn tại thật lâu năm rồi, bởi vì ở viền đã bắt đầu rỉ ra một chút vết thời gian.
Tiết Uyển Anh nói khẽ:
— Đây là vật Di mẫu đã tặng ta, khi ta vừa chào đời.
Hóa ra nó đã là một vật cũ đã từ gần ba mươi năm trước. Chân Nhược Y gật đầu, nhìn chiếc khóa trường mệnh trong lòng bàn tay Tiết Uyển Anh, lặng lẽ chờ đợi lời nói tiếp theo của nàng.
Tiết Uyển Anh nói tiếp:
— Cũng chỉ mới hai ngày trước, từ vị chưởng sự ở cung Hưng Khánh mà ta mới biết chiếc khóa trường mệnh này… hóa ra là vật mà di mẫu đã chuẩn bị cho đứa con gái chưa kịp chào đời của bà, chứ vốn không phải là ta.
Tiết Uyển Anh vừa nói vừa lật ngược chiếc khóa trường mệnh trong lòng bàn tay lên, quả nhiên ở mặt sau của chiếc khóa có thể nhìn thấy lờ mờ một hàng chữ nhỏ tí hon, dường như viết là: Ái nữ Oanh Phất.
Thế nhưng đứa trẻ còn trong bụng, làm sao đã biết là nam hay nữ? Nếu nói đây chỉ là làm theo lòng mong mỏi, thì người phụ nữ nào trong hậu cung mà chẳng mong sinh được Hoàng tử? Tại sao Chu Thái hậu lại một lòng mong muốn có một công chúa ngay từ lúc mới mang thai thế này? Những nghi vấn này Chân Nhược Y đều không hỏi ra thành lời, nàng chỉ chăm chú nhìn Tiết Uyển Anh, nghe tiếp:
— Trước khi tạ thế di mẫu đã nói với ta rằng bà không muốn hợp táng với Tiên đế.
Chân Nhược Y nghe câu này mà giật mình, đầu tiên là sững sờ, rồi sau đó cảm giác kinh ngạc dâng ngay. Nếu thực sự có lời này của Chu Thái hậu thì tình thế căng thẳng tiến thoái lưỡng nan ngày hôm nay chẳng phải là được hoá giải lập tức đó sao? Thiên tử coi như có lí do danh chính ngôn thuận để mẹ ruột của mình sau khi qua đời vẫn được hợp táng cùng Tiên đế, hai nhà họ Tiết và họ Chu cũng sẽ không vì việc này mà đứt gãy liên minh, trở mặt thành thù.
Nhưng chỉ chốc lát Chân Nhược Y lại sực tỉnh ngay, mọi chuyện ắt không thể đơn giản như nàng nghĩ.
Chưa nói đến điều gì khác, ngày hôm ấy, khi Chu Thái hậu nói ra lời này chỉ một mình Tiết Uyển Anh có mặt, bà nói cho một mình nàng nghe, không tồn tại một người nào khác có thể làm chứng cho nàng. Trong mắt người ngoài, tất khó tránh việc sẽ nghĩ rằng tất cả những điều này chỉ là lời nói trái lòng của Tiết Uyển Anh để chiều ý Thiên tử và cha con nhà họ Tiết mà thôi. Bản thân Tiết Uyển Anh lại chính là sợi dây liên kết lớn nhất và chắc nhất giữa hai nhà họ Tiết và họ Chu, một khi nhà họ Chu cảm thấy Tiết Uyển Anh đã hoàn toàn ngả về một phía và quay lưng về phía còn lại, thì liên minh này cũng coi như chỉ còn trên danh nghĩa mà thôi.
Huống chi, chỉ riêng cửa ải của Chu phu nhân, Tiết Uyển Anh đã không thể nào vượt qua được.
Chân Nhược Y nhắm mắt lại, thậm chí đã có thể tưởng tượng ra được bộ dạng Chu phu nhân nổi cơn lôi đình trước mặt Tiết Uyển Anh.
Nếu Chu Thái hậu thực sự không muốn hợp táng với Tiên đế, tại sao bà không nói ra di nguyện của mình trước mặt tất cả mọi người? Chân Nhược Y bỗng dưng có chút oán trách Chu Thái hậu vì đã lại đẩy Thái Sơn lên vai Tiết Uyển Anh. Nhưng ấy là một lẽ, đồng thời nàng cũng đã hiểu ra, trong chuyện này nhất định có điều mà người ngoài không thể biết, có thâm cung bí sử Chu Thái hậu không muốn đưa ra ánh sáng. Hoặc, có lẽ Chu Thái hậu chỉ là lường trước được di nguyện của mình sẽ mang đến bao nhiêu phong ba, mà bà cả đời bà đã thấy quá đao sương gươm gió rồi, trước khi ch3t chỉ muốn có được sự yên bình và thanh tịnh cuối cùng mà thôi.
Tiết Uyển Anh lại lên tiếng, cắt đứt những phỏng đoán và suy tư không bờ bến của nàng:
— Ta biết những lời Di mẫu nói đều là lời thực lòng thực dạ. Bà thực sự không muốn được táng cùng Tiên đế.
Nói đến đây, Tiết Uyển Anh đột nhiên ngừng lại một chút, rồi thấp giọng, khẽ khàng nói:
— Sau khi ta ch3t, ta cũng không muốn hợp táng với Bệ hạ.
Chân Nhược Y kinh sợ quá, tim lạc một nhịp, còn chưa kịp hoàn hồn thì Tiết Uyển Anh đã nói tiếp:
— Di mẫu nói rằng bà muốn có được một chút tự do, dẫu cho là sau khi đã ch3t. Nhưng ta lại không thể không trái tâm nguyện của bà. Nếu ta nói ra di nguyện của bà ngay bây giờ và đứng ra bảo vệ di nguyện ấy, chính ta cũng sẽ phá vỡ minh ước giữa hai nhà họ Tiết và họ Chu. Con gái ta… e rằng sẽ không bao giờ còn có thể gả được cho Ngọc Minh nữa. Ta có thể bị đoạ đày, ta có thể không có tự do, nhưng ta tuyệt đối không cho phép cuộc hôn nhân của con bé bị cha nó coi như một nước cờ.
Nói đến cuối cùng, Tiết Uyển Anh bỗng nghẹn lại. Nàng đưa tay lên che đi đôi mắt, cuối cùng như không kìm được, mới bật ra tiếng khóc nức nở.
Đây là lần thứ hai, Tiết Uyển Anh khóc trước mặt Chân Nhược Y. Và sau một khoảnh khắc do dự, Chân Nhược Y xích lại gần sát, dang rộng vòng tay, dịu dàng mà thật vững chãi, ôm chặt lấy nàng, bao bọc trọn vẹn cả người nàng trong vòng tay mình.

—— Hết chương 31 ——

(*) Oán Tình – Lý Bạch (Đường)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 31
Xuân Nhật Yến