Chương 35
Cao Thục phi lấy quạt che mặt, cười một tiếng yểu điệu:
— Câu hỏi này, nương nương cần gì phải hỏi thần thiếp?
Sắc mặt của Tiết Uyển Anh càng tái, trên trán cũng lấm tấm mồ hôi. Chân Nhược Y thấy tình thế không ổn, vội vàng lại gần đỡ lấy Tiết Uyển Anh, ghé vào tai nàng hỏi nhỏ:
— Nương nương không sao chứ?
Tiết Uyển Anh xua tay, ra hiệu mình không có gì đáng ngại, nhưng Chân Nhược Y lại cảm nhận thấy bàn tay mà mình đang nắm lấy rõ ràng là lạnh toát và còn đang hơi run lên.
Đối với Tiết Hoàng hậu mà nói, ngôi vị Trung cung, giàu sang phú quý, sự sủng ái của Thiên tử hay thậm chí là Đông cung Thái tử, tất thảy cộng lại cũng đều không quan trọng bằng Công chúa Hàm Ninh. Hàm Ninh là đứa con đầu lòng của Tiết Uyển Anh, cũng là chỗ dựa tinh thần duy nhất trong suốt những năm tháng dài đằng đẵng của nàng. Khi Chân Nhược Y đã hiểu thấu điều này, thì lại càng cảm thấy lo lắng cho những chuyện có thể xảy ra tiếp theo.
Không ai còn tâm trạng nào mà ngắm cá chép nữa, Chân Nhược Y đỡ Tiết Uyển Anh, lại liếc mắt nhìn vú nuôi đang theo hầu ở phía xa. Vú nuôi hiểu ý ngay, vội vàng tới bế Hòa An đang kéo tà váy Tiết Uyển Anh không chịu buông lên, rồi theo sau Chân Nhược Y để quay trở về điện Lệ Chính.
Mấy người đi ngang qua Cao Thục phi, chẳng biết vì đâu mà Hoà An lại đột nhiên nổi giận, bặm môi, đứa trẻ mới vài ba tuổi đầu mà giơ nanh múa vuốt định cào vào mặt Cao Thục phi một cái thật đau. May sao cung nhân hầu hạ bên cạnh Cao Thục phi nhanh tay lẹ mắt, tức thì đưa tay ra che trước, đỡ cho chủ nhân. Hòa An chưa đến tuổi để móng tay, trẻ con lại chẳng có bao nhiêu sức lực, nên cái cào vào tay cung nữ tên Sắc Nương kia cũng chỉ nhẹ thôi, thậm chí còn chẳng để lại vệt đỏ. Nhưng tiểu công chúa dường như vẫn bực tức gì, quyết chưa chịu bỏ qua, đột nhiên thét vào mặt Cao Thục phi:
— Kẻ xấu!
Cao Thục phi nâng quạt tròn lên che khuất khuôn mặt, vẫn chưa nhìn rõ sắc mặt nàng ta thế nào, nhưng Sắc Nương và Nguyễn Nương đứng bên cạnh thì ai nấy đã tức đến sa sầm mày mặt.
Tiết Uyển Anh đi khuất rồi, Nguyễn Nương mới hậm hực nói:
— Hòa An Công chúa thật là vô giáo dưỡng. Nhưng cũng chẳng trách…
Sắc Nương bĩu môi, tiếp lời ngay:
— Được hạng người như Chân Quý phi nuôi dưỡng thì có thể có giáo dưỡng gì cơ chứ?
Cao Thục phi hạ chiếc quạt tròn trong tay xuống, liếc hai cô hầu một cái, mặt lạnh tanh như không cảm xúc, nói:
— Dù sao cũng là được nuôi ở điện Lệ Chính, sao các ngươi chỉ nhắc Chân Quý phi mà không nhắc Tiết Hoàng hậu?
Sắc Nương nghẹn lời.
Mấy người nói chuyện đều cố ý hạ thấp giọng, bấy giờ Hứa tiểu thư biết ý đứng lui trên cây cầu gãy ở nơi kia, nghe không rõ lắm, bỗng dưng chỉ thấy Chân Nhược Y đỡ tay Tiết Uyển Anh đi thẳng. Khi ấy nàng ta mới lại gần, dùng một giọng điệu hết sức êm tai nói với Cao Thục phi:
— Biểu tỷ, đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao muội thấy sắc mặt Hoàng hậu nương nương không được tốt lắm…
Nàng ta chưa nói hết câu thì Sắc Nương đã đanh giọng cắt ngang:
— Tiểu thư cẩn trọng lời nói! Quý nhân trong cung đâu phải để người ta tùy tiện bình phẩm bàn tán?
Hứa Dao bị cô hầu nói cho như thế thì không khỏi đỏ lựng mặt, đứng sững tại chỗ, ánh mắt nhìn Cao Thục phi toát ra tia bất mãn. Lòng cũng thầm oán: vờ vịt thanh tao cái gì chứ? Vào cung đã mười năm rồi mà chẳng thấy sinh được cho Thiên tử mụn con nào, nhan sắc lại tầm thường đến như vậy, đứng vững cho đến ngày hôm nay chẳng qua là dựa vào thế lực nhà họ Cao mà thôi.
Lại tự nhủ, nếu mình cũng có cơ hội được nhìn thấy dung nhan của Thiên tử…
Hứa Dao không nhìn đến Cao Thục phi nữa, trong đầu chợt hiện lên dung mạo của Chân Nhược Y. Chân Quý phi chẳng phải cũng chỉ là thứ nữ của một quan nhỏ thôi ư? Không quyền không thế, vậy mà vẫn có thể dựa vào nhan sắc để ngồi vững ở ngôi vị Quý phi những bảy năm, nghĩ lại mình nay đang độ mười sáu trăng tròn, nhan sắc cũng luôn được gần xa ca tụng, biết đâu ngày sau cũng có thể có được phú quý ngất trời như Chân Quý phi chăng?
Cao Thục phi nhìn Hứa Dao bằng một ánh nhìn lạnh nhạt, không nói một lời. Không một lời nhưng lại khiến Hứa Dao đột nhiên chột dạ, thấy dường như đôi mắt của Cao Thục phi có thể nhìn thấu tâm tư sâu kín của mình ngay lúc này.
Nhưng nhìn thấu thì đã sao? Cô mẫu đã cho Hứa Dao vào cung để bầu bạn với biểu tỷ, ấy là lời tế nhị, nhưng thực tâm thì chẳng phải là có ý đó hay sao?
Muốn oán trách thì hãy oán trách cái bụng của cô chị họ này không biết tranh đấu, bao nhiêu năm rồi, đến cả mẹ ruột mà cũng không thể đợi được nữa.
Nghĩ đến đây sắc mặt Hứa Dao lại giãn ra, tâm tình thoải mái hơn đôi chút, thậm chí còn cứ nhìn thẳng vào Cao Thục phi và nở một nụ cười kiều diễm. Đang độ thanh xuân, nụ cười rạng rỡ như tia nắng ban mai, trong trẻo như giọt sương trên hoa.
Cao Thục phi vẫn cứ nhìn Hứa Dao, đi tới vỗ về nhè nhẹ vào gò má căng mịn của nàng ta, cười nói:
— Để cung nhân đưa muội về cung trước đi, bên hồ gió lớn, muội mà để bị bệnh thì không tốt chút nào.
Hứa Dao vẫn cứ tiếc nuối như chưa muốn về, quay đầu ngó nghiêng trước sau vài lần mà vẫn thấy xung quanh bốn bề lặng thinh trống trải, ngay cả một góc áo vàng[1] cũng không thấy đâu, cuối cùng cũng bèn chấp nhận số phận mà cúi đầu vâng lời, nở một nụ cười ngoan ngoãn:
— Tất thảy đều nghe lời biểu tỷ.
[1] Hoàng bào, ý nói Thiên tử.
Hứa Dao được tháp tùng đưa về điện Y Lan, Cao Thục phi ngồi xuống, nhìn theo cái bóng dần khuất sau lưng cung nhân của nàng ta, trầm ngâm một lát rồi lại đột nhiên nói với Nguyễn Nương và Sắc Nương ở bên cạnh:
— Lòng cao hơn trời, đáng tiếc mệnh mỏng hơn giấy, mà vốn đời bạc hơn vôi.
Nguyễn Nương nghe, vẫn còn mơ hồ, nhưng Sắc Nương lại hiểu ra ngay, nương theo lời Cao Thục phi mà cười:
— Tiểu thư nay mới mười lăm mười sáu tuổi, vào chốn phú quý cao sang như cung thành này, làm sao có thể tránh khỏi việc bị lóa mắt trước vinh sủng, sinh si tâm vọng tưởng chứ ạ?
Cao Thục phi khẽ cười:
— Không phải nó sinh si tâm vọng tưởng, mà là mẫu thân ta sinh si tâm vọng tưởng.
Rồi nàng ta tự giễu:
— Chẳng qua vì ta mang họ Cao nên mới miễn cưỡng nhận được sự coi trọng của cô mẫu. A nương ta đúng là hồ đồ rồi, phải hồ đồ lắm thì mới nghĩ rằng Thái hậu cũng sẽ che chở cho cả con gái nhà họ Hứa.
Sắc Nương cúi đầu, không dám tiếp lời.
Cao Thục phi lại đứng dậy đi ra giữa hồ để hóng gió cho khuây khoả, dựa lưng vào lan can cầu gãy, tiện tay bốc một miếng bánh ngọt từ trong khay sơn mài mà cung nhân đang bưng, bẻ một chút vụn bánh rồi ném xuống hồ. Vụn bánh vừa chạm mặt hồ đã có một đàn cá chép bơi đến dưới chân, con nào con nấy ngoi lên mặt nước chờ được cho ăn. Nhưng ngay giây tiếp theo Cao Thục phi đã ném miếng bánh lại vào khay, quay người nói với Sắc Nương và Nguyễn Nương như có vẻ tuỳ hứng:
— Về thôi.
Sắc Nương và Nguyễn Nương một trái một phải theo hầu chủ tử, đi phía sau Cao Thục phi chừng nửa bước, cả mấy người cùng bước xuống cây cầu gãy. Xuống khỏi cầu rồi, Cao Thục phi vẫn nhìn chằm chằm vào mặt hồ tĩnh lặng không gợn sóng, lầm bầm một câu:
— Ta mới là người hiểu chàng nhất. Nhưng điều ấy cũng có ích gì đâu…
_________
Tiết Uyển Anh nâng tà váy, vội vã bước lên bậc đá xếp thành tầng. Khoảnh khắc nàng bước vào điện Lệ Chính cũng là lúc mây đen ùn ùn kéo đến che khuất mặt trời, ánh sáng chan hoà trong điện tắt ngấm trong tích tắc, để cho cả người nàng bị một bóng râm khổng lồ bao phủ và nhấn chìm, tựa như một bức tranh lộng lẫy mà u sầu vĩnh cửu.
Bình lặng mà mờ ảo, đẹp đẽ và dịu dàng, khiến cho Chân Nhược Y nhớ đến khoảnh khắc chuồn chuồn bay thấp đậu trên lòng bàn tay rồi lại hôn lên mặt hồ trước khi cơn mưa rào ập tới.
— Đi lấy Địch y và phượng quan của ta ra đây! [2]
[2] Lễ phục và mũ phượng của Hoàng hậu.
Tiết Uyển Anh đanh giọng nói với Đồ Bích, dẫu cứng rắn là thế mà chữ cuối cùng vẫn có gì đó bấp bênh như đang run rẩy.
Đồ Bích sững sờ tại chỗ, không khỏi do dự. Địch y và phượng quan là những điển chế hết sức nghiêm cẩn trang trọng, xưa nay Tiết Uyển Anh chỉ dùng khi cùng Thiên tử tế lễ Xã Tắc và lễ Thân Tàm mỗi năm. Đồ Bích chỉ cần động não một chút là biết ngay lần này Tiết Uyển Anh muốn mặc chính phục để mang chính ngôi vị Trung cung ra quyết liệt can gián! Nghĩ đến một việc kinh thiên động địa như vậy có thể kích động cơn thịnh nộ của Thiên tử, Đồ Bích thầm thấy không ổn, muốn khuyên Tiết Uyển Anh hãy bịn tĩnh lại để từ từ tính toán. Nhưng Tiết Uyển Anh giờ này đã không còn tâm trí đâu mà để ý đến những điều vặt vãnh ấy nữa, thấy Đồ Bích cứ đứng trân trân ra không động đậy, nàng quát lên:
— Đi mau!
Đồ Bích giật thót mình, phản ứng lại, vội vã lui ra khỏi tẩm điện của Tiết Uyển Anh để lĩnh mệnh mở rương lấy Địch y và phượng quan. Cung nhân lui ra theo Đồ Bích hết, khi ấy trong điện lại chỉ còn Tiết Uyển Anh và Chân Nhược Y.
Tiết Uyển Anh ngã ngồi xuống đất, một tay chống xuống sàn, thở hổn hển từng hơi, tóc mai cũng ẩm ướt:
— Tất cả là lỗi của ta…
Chân Nhược Y tiến lại gần với nàng, nhẹ nhàng vỗ về, xoa xoa trên lưng và vuốt ve cánh tay nàng, trầm giọng an ủi:
— Không hề phải lỗi của A tỷ.
Nàng bắt Tiết Uyển Anh phải nhìn mình, nói vô cùng nghiêm nghị:
— Bây giờ chưa phải lúc A tỷ liều ch3t để can gián. Thứ nhất, trong triều chưa hề có chiếu lệnh chính thức, cho dù lời Cao Thục phi nói là thật đi chăng nữa thì Bệ hạ cũng vẫn có thể chối bay chối biến rằng đó chỉ là một lời vô thưởng vô phạt. Bây giờ a tỷ đi đối đầu với Bệ hạ sẽ rất khó thắng được lý lẽ.
Nàng nhấn mạnh hai chữ “cho dù”, Tiết Uyển Anh nhìn vào mắt nàng, đôi môi mấp máy nhưng rốt cuộc vẫn là không nói gì.
— Thứ hai… – Ngón tay nàng chậm rãi lần vào lòng bàn tay Tiết Uyển Anh, rồi siết chặt lấy cả bàn tay, hạ giọng thấp hơn nữa – Bây giờ a tỷ đi thì chẳng phải là đánh rắn động cỏ hay sao?
Tiết Uyển Anh im lặng. Bàn tay không bị nắm chầm chậm vươn lên, từ từ chạm lên cằm Chân Nhược Y, những ngón tay vuốt lên theo sườn mặt rồi xuyên vào trong mái tóc đen của người, chạm vào da đầu và để tóc mềm lấp đầy những kẽ ngón tay. Một tay kia của nàng thì vẫn luôn bị người nắm chặt, cảm thấy đến lúc này cuối cùng mới được ủ cho ấm một chút.
— Họa Câu!
Tiết Uyển Anh rút tay ra khỏi mái tóc Chân Nhược Y, cao giọng gọi vọng ra ngoài. Họa Câu lập tức chạy những bước nhỏ vào tẩm điện.
Tiết Uyển Anh quay lưng lại, nói với Hoạ Câu:
— Cầm lệnh bài của ta, lập tức triệu Tiết Lâm Chi vào cung. Nếu hắn không chịu vào cung gặp ta thì hỏi hắn: Còn nhớ năm xưa tổ phụ dạy chúng ta đọc Sử Ký, khi giảng đến tích Hồ Hợi vong Tần[3] thì ông đã nói những gì không?
[1] Tần Nhị thế Hồ Hợi làm mất nước Tần.
Họa Câu nghe mà không hiểu gì cả, nhưng hiếm có khi Tiết Uyển Anh trực tiếp sai bảo mình chứ không phải Đồ Bích, nên trong bụng không khỏi mừng rỡ, tức thì nhận lệnh đi ngay.
Chân Nhược Y vẫn quỳ ngồi sau án kỷ, thấy Tiết Uyển Anh đang nhìn mình với một ánh mắt lo âu.
— Mọi sự sẽ ổn cả thôi.
Nàng nhẹ nhàng vỗ vỗ vào tay Tiết Uyển Anh. Suốt ba năm nay nàng nuôi dạy Hòa An cũng chưa một lần nào từng dịu dàng đến thế.
Tiết Uyển Anh mỉm cười, vén một lọn tóc vừa bị chính mình làm cho loà xoà ra sau vành tai giúp nàng, giọng dịu vô ngần:
— Nhược Y, cảm ơn ngươi. Ta thật sự cảm ơn ngươi.
Nàng nhìn Chân Nhược Y bằng ánh mắt như có thể tan chảy ra thành nước, bỗng nhiên nhắc lại vở bi hài kịch trong bữa tiệc mừng thọ mấy năm trước:
— Khi đó… ta nghe những lời ngươi nói với A Nguyên, thầm nghĩ người này thật là to gan hết sức, phải biết rằng cha gi3t con, chồng đánh vợ xưa nay cũng chỉ là chuyện thường. Lúc đó ta cũng nghĩ, giá như ngay từ đầu ta cũng dũng cảm được như người này thì thật tốt biết mấy. Nếu ta cũng có thể dũng cảm nói ra lời trong lòng mình giống như ngươi, thì khi tổ phụ hỏi ta có nguyện ý vào cung hay không, ta đã có thể nói với ông: “Cháu không muốn, cháu muốn đi Mạc Bắc, cháu cũng muốn giống như ông, cháu muốn ngăn giặc ở tận phía Bắc ngoài quan ải.” Nhưng ta đã không dũng cảm, ta đã không làm thế.
Tiết Uyển Anh nói những lời ấy khiến cho Chân Nhược Y đột nhiên cảm thấy bất an vô cùng, nàng nắm chặt lấy cả hai tay Tiết Uyển Anh, thủ thỉ thiết tha:
— Không sao đâu, sẽ luôn có cơ hội để dũng cảm. Một ngày nào đó, nếu a tỷ thực sự có thể đi Mạc Bắc, chỉ xin a tỷ hãy đưa ta đi cùng.
Tiết Uyển Anh cười ấm áp vô cùng, nhưng hơi ấm chỉ loé lên rồi tắt ngấm, mặt này sa sầm, trầm giọng:
— Thôi, Nhược Y, ngươi ra ngoài đi. Đêm nay… không, ngay bây giờ, hãy đưa Hòa An về điện Chiêu Dương của ngươi đi.
Chân Nhược Y ngẩn ngơ cả người, định nói thêm gì đó nhưng Tiết Uyển Anh lập tức đã đứng dậy khỏi mặt đất, quay gót và xuyên qua trùng trùng lớp rèm che trướng rủ, đi sâu về phía nội điện, chỉ để lại cho Chân Nhược Y một bóng lưng mờ ảo trong không gian cô quạnh.
_________
Khi Tiết Lâm Chi vào cung thì trời đã ngả bóng tà dương, chỉ chưa đến nửa canh giờ nữa các cửa cung sẽ hạ chốt, đóng khóa.
Hắn xuống ngựa ở Quang Hoa môn, vào cung thành, gặp cung nhân và nội thị ai nấy đều quen mặt, tất cả đều khom người hành lễ. Bình thường, những lúc vào cung thế này hắn sẽ dừng bước để hàn huyên vài câu với các quản sự trong cung, phô trương một chút phong độ, lại tiện nghe ngóng một chút tin tức ở hậu đình. Nhưng hôm nay mọi người lại phát hiện vị Đại lang quân nhà họ Tiết này không biết vì cớ gì mà dáng vẻ vội vã khác thường, sắc mặt nghiêm nghị thấy rõ; thậm chí đi va phải mấy người đào hát đang trên đường đến hát tuồng hầu cho Cao Thái hậu mà cũng chẳng hề để tâm cáo lỗi gì, cứ thế lướt qua bỏ mặc mấy tên đào hát cậy sủng mà kiêu kia đứng tại chỗ bực tức dậm chân liên hồi.
Tiết Lâm Chi bước dài lên những bậc thềm, đợi các cung nhân đẩy cánh cửa điện sơn son thiếp vàng uy nghi nặng nề ra cho mình.
Tiết Uyển Anh mặc một bộ y phục trắng muốt, quỳ ngồi sau án kỷ, thấy hắn bước vào mới hơi ngước mắt lên nhìn, nhưng nhìn một cái rồi lại cúi đầu ngay tắp lự. Nàng rủ đôi mắt, ánh mắt nhẹ nhàng lướt qua đóa hoa cúc thêu trên tay áo mình.
Tiết Lâm Chi thấy Tiết Uyển Anh ăn vận như vậy, thoạt tiên là sững sờ, sau đó mới quỳ ngồi xuống trước án kỷ, chắp tay hành lễ với Tiết Uyển Anh đang ngồi trên ghế chủ tọa. Hành lễ xong hắn lại không dám nhìn thẳng vào Tiết Uyển Anh, chỉ hơi cúi mặt, hạ giọng:
— Không biết Nương nương truyền gọi vi thần đến là vì việc quan trọng gì?
Tiết Uyển Anh nhìn sâu vào hắn một cái, bỗng đứng dậy khỏi án Bát Tiên, bước xuống những bậc thềm, quỳ xuống trước mặt Tiết Lâm Chi.
Tiết Lâm Chi kinh hãi quá, luống cuống, vội vàng định đưa tay định đỡ Tiết Uyển Anh dậy:
— Nương nương! Người đang làm gì vậy?
Tiết Uyển Anh phủ phục trước mặt hắn, dập đầu cho trán chạm xuống đất, hành lễ một cách trang trọng:
— Xin A huynh cứu lấy con gái ta.
Ánh mắt Tiết Lâm Chi lấp lóe lên, miệng lại nói:
— Sao nương nương lại nói lời ấy, vi thần hoảng sợ!
Vừa nói vừa định kéo Tiết Uyển Anh dậy, nhưng dù hắn có kéo thế nào thì cũng vẫn không kéo nổi.
Tiết Uyển Anh đột nhiên cao giọng:
— Năm xưa khi tổ phụ đích thân dạy chúng ta học Sử Ký, ông đã giảng đến chuyện Tần Nhị Thế làm mất nước Tần, đã luôn cảm thán Hồ Hợi gi3t sạch con cháu họ Doanh, đến nỗi giặc dã nổi lên khắp thiên hạ mà không còn ai bảo vệ Hàm Dương nữa. A huynh, chẳng lẽ ngày nay huynh cũng muốn thiên hạ này, dòng họ ta, trở thành như thế hay sao?
—— Còn tiếp ——
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận