Chương 34

Mặc dù Hàm Ninh đã cố sức che đậy không muốn vú nuôi và mẫu thân biết chuyện mình từng ghé thăm Dịch đình, nhưng trên đời không có tường nào là không lọt gió, đặc biệt là trong cung cấm. Chuyện nàng thăm Dịch đình và cưỡng chế Thái y xem mạch cho Tiết phu nhân vẫn bị truyền đến tai Tiết Uyển Anh qua lời các cung nhân một cách gần như tức thì. Vú nuôi của Hàm Ninh quỳ rạp dưới đất, run rẩy tâu bẩm hành tung của công chúa, tâu xong thì liền áp trán xuống đất rồi không dám ngẩng đầu lên lần nào nữa.
Đồ Bích đứng dưới ánh đèn, nhìn Tiết Uyển Anh bằng một ánh mắt lo lắng và đầu mày cau lại.
Thiên tử đã cương quyết ương ngạnh lại đa nghi bạc tình, mặc dù xưa nay vẫn luôn sủng ái Công chúa Hàm Ninh, nhưng ai có thể đảm bảo lần này không chạm đến vảy ngược của hắn?
Chân Nhược Y xoa xoa tay, đằng hắng một tiếng:
— Công chúa tuổi đời còn trẻ mà đã quả quyết dũng cảm, biết yêu thương bạn bè, quả là một điều tốt.
Đồ Bích nghe mà lập tức sa sầm mặt mày. Công chúa quá quan tâm đến gia quyến của quan lại phạm tội, thậm chí không tiếc thân vàng ngọc mà bước vào nơi như Dịch đình, đó chẳng phải đang tát thẳng vào mặt Thiên tử hay sao? Giả như Thiên tử vì chuyện này mà cho rằng Công chúa bất mãn với quyết định của mình, thương yêu kẻ phạm tội, rồi giận lây sang Hoàng hậu, thì biết phải làm sao?
Đồ Bích mở miệng định nói gì đó, không ngờ đã bị Tiết Uyển Anh chặn đứng bằng một tiếng thở dài:
— Tất cả lui ra hết đi.
Đồ Bích sáng lên hẳn, lập tức lộ vẻ mừng rỡ, liếc xéo Chân Nhược Y một cái, ý tứ thế nào thì không cần nói cũng rõ, rõ đến mức chỉ thiếu nước làm động tác mời và thẳng tay kéo Chân Nhược Y ra khỏi điện Lệ Chính nữa thôi. Nhưng Chân Nhược Y cứ đứng im không nhúc nhích, thậm chí còn cứ giương mắt nhìn Đồ Bích, thong dong nở một nụ cười. Đồ Bích giận ở trong lòng, vừa định nhắc lại lời của chủ tử cho Chân Nhược Y nghe thì Tiết Uyển Anh đã lại liếc nhìn tất cả mấy người bọn họ, chỉ vào Đồ Bích và vú nuôi vẫn đang quỳ dưới đất, đỡ trán rồi nói:
— Không nghe thấy gì hay sao? Tất cả các ngươi lui xuống hết đi, ở đây không cần người hầu hạ nữa, chỉ cần Nhược Y ở lại với ta là được rồi.
Đồ Bích trợn mắt, thầm nghĩ, Chân Quý phi này chẳng lẽ là hồ ly trăm năm tu luyện thành tinh rồi hay sao? Bằng không, biết giải thích thế nào về việc nàng ta cứ quấn lấy Hoàng hậu, còn Hoàng hậu thì muôn phần dung túng và che chở? Vừa nghĩ đến đó Đồ Bích đã giật mình, trong lòng tự tát hai cái vào mặt mình – dù cho Chân Quý phi kia là hồ ly tu luyện trăm năm thành tinh đi chăng nữa thì lẽ nào Hoàng hậu nương nương lại là hôn quân Trụ Vương? Đồ Bích vừa cúi đầu nghĩ lẩn thẩn vừa kéo nhũ mẫu đang quỳ dưới đất đứng dậy, cả hai nhanh chóng bước ra khỏi điện Lệ Chính, lại còn theo thói quen tiện tay đóng cửa lại.
Ánh sáng bên ngoài dần yếu, bầu trời trên không dần tối, hóa ra bấy giờ đã quá giờ Thân. Vầng trăng ngoài cửa sổ nhàn nhạt, rất mờ ảo, dường chỉ có một vết nhỏ xíu in trên nền trời.
Chân Nhược Y vẫn ngồi sau án kỷ, chăm chú dõi mắt nhìn vầng trăng cong cong mảnh mai ấy, xem được nửa khắc thì nghe thấy Tiết Uyển Anh lại thở dài một tiếng thật là dài ở bên tai. Nàng cũng theo thế, thở dài một tiếng, còn dài hơn cả tiếng vừa nghe.
Tiết Uyển Anh hỏi nàng ngay:
— Sao mà thở dài? Ngươi lại đang lo lắng chuyện gì nữa?
Chân Nhược Y quay mặt sang nhìn nàng, đôi mắt tràn đầy rung động, cánh tay vòng qua đỡ lấy Tiết Uyển Anh:
— Ta thở dài vì a tỷ thở dài, ta đang lo chuyện a tỷ đang lo.
Lời nói lòng vòng, loằng ngoằng, Tiết Uyển Anh ngày thường thông minh nhanh trí mà khi đối diện với Chân Nhược Y thì cũng ngẩn ra một lát rồi mới kịp phản ứng lại. Sau khi phản ứng lại rồi, Tiết Uyển Anh có vẻ không vui đánh bật cái tay Chân Nhược Y đang vòng qua vai mình, lườm nàng một cái sắc như lưỡi dao cau:
— Hay lắm. Đời ta chỉ thấy có ngươi là mồm mép nhanh nhảu nhất trần, nói cái gì cũng như bôi mỡ. Để rồi khi rảnh ta sẽ chép những lời hoang đường của ngươi thành tuỳ bút, chưa chừng tới hạng như Cao Thái hậu mà đọc được thì cũng phải thẩm thấu mà khen hay.
Tiết Uyển Anh cứ thế là đường hoàng châm chọc móc mỉa bà mẹ chồng của mình trước mặt Chân Nhược Y. Trong ba năm qua chung sống với nàng, Chân Nhược Y dần cảm thấy Tiết Uyển Anh càng lúc càng trở nên chân thật và sống động hơn ngay trước mắt mình. Tiết Uyển Anh của trước đây đương nhiên cũng rất tốt, rất đẹp, nhưng những điều tốt đẹp ấy hệt như hoa trong gương, trăng dưới nước, cứ mãi phiêu bồng xa vời. Chỉ khi ở bên cạnh nàng như thế này, Chân Nhược Y mới có thể thấy nụ cười hạnh phúc, lời nói chua ngoa, ánh mắt có hồn, mọi điều ẩn dưới cái mặt nạ da người. Và chỉ lúc thế này, Chân Nhược Y mới cảm thấy Tiết Uyển Anh đúng là một người phàm chứ không phải là một thiên nữ.
Mỉm cười rồi im lặng một lát, Chân Nhược Y vẫn nghiêm túc trở lại, hỏi Tiết Uyển Anh:
— A tỷ đang lo Bệ hạ sẽ vì chuyện này mà giận lây sang Công chúa?
Tiết Uyển Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, bẻ một cành hoa nhài:
— Ai mà biết được?
Rồi lại nói Tiết Uyển Anh:
— Thế giới của con trẻ luôn thuần khiết và giản đơn. Chúng cũng biết sợ hãi, nhưng thường xuyên vì tình yêu thương và sự quan tâm dành cho người khác mà quên đi nỗi sợ ấy. Nhưng người lớn thì hoàn toàn ngược lại. Tình yêu trong lòng người lớn thường bị che lấp bởi sợ hãi, lòng tham, và vô số những điều không quan trọng khác.
Gió đêm vi vu thổi tung một góc váy, Tiết Uyển Anh bước trên ánh trăng, trở lại bên cạnh Chân Nhược Y, cài đóa hoa nhài mang hương thơm dịu dàng kia lên tóc người ấy.
Chân Nhược Y lấy đóa hoa nhỏ xuống, đặt trong lòng bàn tay rồi ngắm nghía, nghe Tiết Uyển Anh bỗng nhiên tự cười giễu một tiếng:
— Ngay cả ta cũng không phải là ngoại lệ.
Chân Nhược Y ngẩng lên, đối diện với ánh mắt của Tiết Uyển Anh đang chăm chú nhìn mình.
Hai người cùng lặng đi một thoáng, đột nhiên Tiết Uyển Anh nói:
— Mấy hôm trước, trong triều đã xảy ra một chuyện xấu xí đáng bị cười chê.
Chân Nhược Y nhếch môi cười, xoè bàn tay tỏ ý sẵn lòng lắng nghe.
Tiết Uyển Anh tiếp tục nói:
— Bệ hạ nghe theo sớ tấu của Đông cung Tẩy mã Quách Yêm, hạ chiếu lệnh, quan lại từ hàm Nhị phẩm trở xuống không được phép nạp thêm thiếp, người nào vi phạm chiếu lệnh này đều bị phạt bổng lộc và giáng chức. Bệ hạ nói rằng thời nay thiên hạ thái bình, vạn vật sinh sôi, nhà quyền quý dựa vào uy thế mà thiếp hầu vô số, còn đàn ông nhà nghèo khó thì cả đời không lấy được vợ, nếu cứ kéo dài như vậy thì oán hận sẽ sinh.
Chân Nhược Y nghe, có chút bất ngờ, lại thầm nghĩ Thiên tử nạp mỹ nhân thê thiếp còn nhiều hơn bất kì ai trong thiên hạ này. Nhưng Chân Nhược Y cũng phải thành thật thừa nhận lời Thiên tử nói không phải là không có lý. Quách Nữ Vương, Hoàng hậu Tào Phi đời trước, cũng từng nghiêm cấm anh em mình nạp thiếp, mục đích là để làm gương, không để xảy ra cảnh đàn ông nhà nghèo không thể cưới được vợ.
Lòng nàng bắt đầu sinh ra một nỗi buồn man mác.
Thiếp như nô tỳ, trên đời có cô gái nào thực sự cam lòng làm vợ lẽ cho người ta? Nhưng cấm nạp thiếp với lý do như vậy, thực ra sau cùng vẫn là vì đàn ông.
Nàng hỏi Tiết Uyển Anh:
— Chuyện này xấu xí đáng cười chê ở chỗ nào?
Tiết Uyển Anh cười:
— Bệ hạ, dưới sự can thiệp của Cao Thái hậu, phong cho Cao Thông một chức Viên ngoại lang hàm Lục phẩm, đường đường chính chính cùng một đám Tể tướng vào triều để bàn việc.
Chân Nhược Y nhớ lại vẻ ngoài phù phiếm và thái độ xu nịnh của Cao Thông mà nàng đã nhìn thấy tại yến tiệc mấy năm trước, không kìm được phải đảo mắt bĩu môi. Tiết Uyển Anh vẫn chưa từng rời mắt khỏi khuôn mặt Chân Nhược Y, giờ nhìn thấy phản ứng ấy, thấy vui lòng rồi nói tiếp:
— Cao Thông nghe sớ tấu ấy của Quách Yêm trên triều, lại nói đàn bà con gái gả vào nhà giàu làm thiếp hay nô tỳ thì vẫn còn được hưởng cẩm y ngọc thực, còn gả vào nhà nghèo khổ, thiếu ăn thiếu mặc thì không nói, lại còn phải lao động vất vả cực nhọc. Vẫn nói ‘xương thịt của con gái là nước kết thành, xương thịt của con trai là bùn kết thành'[1], vậy tại sao lại để những cô gái đẹp gả cho những gã đàn ông ngoài đồng kia? Chẳng phải là phí hoài mỹ nhân hay sao?
[1] Câu nói nổi tiếng của Giả Bảo Ngọc, xuất hiện trong Hồng Lâu Mộng, Hồi 2.
Chân Nhược Y nghe vậy lấy làm kinh ngạc rồi không nhịn được mà cười thành tiếng. Cười xong, nàng nhớ lại, di nương Chân Biên thị nhà mình thực ra đã nói những lời tương tự: “Cái suy nghĩ thà làm vợ người nghèo chứ không làm thiếp người giàu, đó chẳng qua là ý nghĩ của con gái nhà giàu sang thôi.”
Nàng không cười nổi nữa, bèn hỏi Tiết Uyển Anh:
— Thế sau đó thì sao?
Tiết Uyển Anh lúng liếng liếc nàng một cái như đưa tình, cố ý sẵng giọng:
— Sau đó gì?
Chân Nhược Y tặc lưỡi một tiếng, cũng trêu chọc lại:
— Bệ hạ không kéo Cao đại lang quân xuống đánh năm mươi roi à?
Tiết Uyển Anh mím môi nhịn cười:
— Bậy bạ quá, làm gì có chu/y3n ấ./y. Chỉ kéo xuống đánh ba mươi roi thôi.
Tiết Uyển Anh hiếm lắm mới khôi hài, Chân Nhược Y cười ha hả thành tiếng, ngón tay cứ chỉ vào nàng mà cười đến mức không nói nên lời suốt một hồi lâu. Tiết Uyển Anh mỉm cười nhìn người kia cười vang, đuôi mắt cong cong lên như trăng.
Nhưng nàng cũng chỉ thoải mái được một lát, bỗng chốc cúi đầu, nhìn dải tua ở ống tay áo mình rồi làm như vô thưởng vô phạt nói với Chân Nhược Y:
— Ngày mai ta sẽ đi nói với Bệ hạ, để ngài hạ chiếu cho Chỉ nương thành hôn với Hoài Anh trong lúc còn đang để tang, nước mắt chưa kịp khô.
Hoài Anh chính là tên tự của Chu Ngọc Minh.
Chân Nhược Y hơi ngạc nhiên, nói:
— Nhưng Công chúa mới mười ba tuổi…
Nàng nắm lấy tay Tiết Uyển Anh, có ý trấn an:
— Bệ hạ xưa nay luôn thương yêu trân trọng Công chúa, hạng người rác rưởi như Cao Thông tuyệt đối không có khả năng được lên làm phò mã đâu.
Tiết Uyển Anh cười nhạt, cứ để người kia nắm lấy tay mình, một tay thì nhẹ nhàng vuốt ve tóc mai và vành tai nàng:
— Miệng ngươi nói ra lời này, tim ngươi có tin không?
Rồi giọng nàng lạnh đi và nồng đậm sự châm biếm:
— Vị Bệ hạ này của chúng ta có lẽ không phải là Hoàng đế tệ nhất cổ kim trong việc trị quốc, nhưng nếu nói về việc làm cho những người xung quanh thất vọng, thiên hạ này sẽ không có ai giỏi hơn ngài đâu. Ngài đã quyết tâm chứng minh cho người đời thấy mình mới là chủ nhân tôn quý nhất của thiên hạ, coi trọng nhà mẹ đẻ, quyết tâm biến nhà họ Cao từ một đám thấp hèn thành một dòng hoàng thân quốc thích, thì ban địa vị và quyền lực dành cho người trong họ ấy chẳng phải là cách tốt nhất đó sao?
Chân Nhược Y nhíu mày:
— A tỷ đừng quá lo lắng, cho dù Bệ hạ có dã tâm ấy thì chẳng lẽ hai nhà họ Tiết, họ Chu, lại có thể khoanh tay đứng nhìn hay sao?
Tiết Uyển Anh ngừng động tác ve vuốt trên tay, ngưng mắt nhìn sâu vào Chân Nhược Y, giọng nói cũng trở nên rất khẽ, rất nhẹ:
— Ngươi không hiểu… Chỉ duy nhất một chuyện này là hai nhà Tiết, Chu không thể nhúng tay vào được. Cũng như vợ là tài sản của chồng, con cái cũng là tài sản của cha mẹ. Hôn nhân đại sự, từ xưa đến nay đều phải theo lời cha mẹ, nghe lời mai mối. Ngày xưa Di mẫu còn đó thì vẫn còn có thể dựa vào đại nghĩa luân thường để ban hôn cho Chỉ nương, nhưng Di mẫu đi rồi, giờ đây không còn ai có thể quyết định việc này ngoài Bệ hạ nữa.
Thực ra không phải là không có – Chân Nhược Y nghĩ – chỉ là người giờ đây có thể quyết định thay Thiên tử thì từ trước đến nay không ưa Tiết Hoàng hậu, cũng chưa bao giờ quan tâm hay đối xử tốt với Công chúa Hàm Ninh. Cao Thái hậu tuyệt đối sẽ không suy nghĩ cho Hàm Ninh, mà ngược lại, rất có thể sẽ còn dựa vào thân phận sinh mẫu của Thiên tử để đòi lợi ích cho Cao Thông.
— Dù sao thì cũng đã có hôn ước rồi. Bệ hạ ra lệnh biệt táng Thái hậu, không được an táng cùng Tiên đế, ấy đã là phạm vào lễ pháp, các vị Tể tướng đều bất mãn vô cùng. Chẳng lẽ Bệ hạ còn muốn phá mối hôn sự do chính Thái hậu định đoạt để mà gây thêm lời dị nghị hay sao?
Sắc mặt Tiết Uyển Anh cuối cùng cũng hơi giãn ra, thở dài một hơi:
— Chỉ mong là như vậy.
Tiết Uyển Anh tựa sát vào, Chân Nhược Y bao trọn lấy cả hai bàn tay nàng để ủ ấm, đôi tay mềm mại giờ phút này lạnh toát.
Đêm đó bên nhau, cả hai đều không ngờ rằng điều đáng lo lắng lại tới sớm đến thế.
________
Đó là ngày cuối cùng của tháng Tư.
Buổi sáng, trời vừa mưa xong, bầu trời trong veo và tĩnh lặng như một hồ nước khổng lồ. Một vòng cầu vồng xuyên qua mây, vắt chéo bên cạnh mặt trời, thời tiết đẹp đến khó tin. Hòa An, tiểu oan gia vừa mới ngủ dậy lúc sáng sớm, giờ đã làm nũng trước tẩm điện của Tiết Uyển Anh mà mãi không chịu đi, nhất quyết đòi Tiết Uyển Anh dẫn mình đến Ngự Hoa viên xem cá chép xinh đẹp mới chịu. Chân Nhược Y nghe cung nhân tâu bẩm việc ấy thì vừa giận vừa buồn cười, khoác vội một chiếc áo mỏng đến cửa tẩm điện của Tiết Uyển Anh để xách con gái về.
Nàng cúi người xuống, thấy Hòa An chu môi, vẻ mặt không vui, nên cố ý chọc:
— Muốn xem cá chép có gì khó đâu mà phải khóc. Để giờ ta bảo người ta vớt cá chép vào chậu rồi mang đến điện Lệ Chính cho con xem, cũng vậy cả thôi.
Hòa An nghe thế thì mếu máo, vẻ mặt sắp khóc đến nơi. Chân Nhược Y vẫn còn muốn trêu nữa, bặm môi làm một bộ mặt dữ:
— Không được khóc. Làm ồn ào, nương nương không ngủ được thì sao?
Thế là Hòa An òa lên khóc to hẳn:
— Trong lòng a nương lúc nào cũng chỉ có nương nương thôi!
— Nhược Y…
Giọng Tiết Uyển Anh vang lên từ bên trong cửa, Chân Nhược Y ngẩng đầu lên thì đã thấy Tiết Uyển Anh mở một cánh cửa, thướt tha bước ra:
— Có chịu thôi đi không? Ngươi lại ức hiếp Hòa An nữa, thật là chẳng có dáng vẻ của một người làm mẹ gì cả.
Nàng tới bế Hòa An lên, dỗ dành cô bé vài câu, Hòa An nín khóc ngay, chuyển nước mắt thành nụ cười.
Tiết Uyển Anh luôn được lòng trẻ con, điểm này Chân Nhược Y luôn phải thực dạ cam bái hạ phong. Nàng thực sự không có cảm giác làm mẹ, chỉ luôn cảm thấy đứa trẻ giống như một người bạn nhỏ của mình, mà đã là bạn thì phải trêu chọc mới vui.
Dùng bữa sáng xong, Tiết Uyển Anh sai người chuẩn bị kiệu ngay, cùng Chân Nhược Y và Công chúa nhỏ đến hồ Thái Dịch.
Ba người vừa mới ngồi xuống ở đình Thiên Thu bên hồ Thái Dịch, đang vui vẻ nhàn nhã, không ngờ lại gặp Cao Thục phi.
Sắc mặt Chân Nhược Y đang tươi tỉnh lập tức lạnh đi ngay.
Cao Thục phi lại như không hề hay biết thái độ ấy, không những hành lễ với Tiết Uyển Anh nghiêm cẩn như thường lệ mà thậm chí còn đon đả hỏi thăm Chân Nhược Y một câu:
— Nhược Y muội muội, gần đây thần sắc muội có vẻ vui khoẻ lắm?
Chân Nhược Y không biết trong bầu hồ lô của cô ta chứa loại thuốc độc gì, cười mỉm chi đáp lại lời ấy rồi quay mặt đi mà chẳng nói chẳng rằng.
Tiết Uyển Anh nâng tay, lạnh nhạt nói một tiếng “Đứng dậy”. Ánh mắt nàng liếc tới thiếu nữ xinh đẹp ở phía sau Cao Thục phi, dừng lại trên nàng kia một lát.
Cao Thục phi dùng quạt tròn che đi nửa mặt, chưa kịp mở lời thì thiếu nữ kia đã tự mình bước lên, hành lễ với Tiết Uyển Anh rất đường hoàng, có vẻ rất tu dưỡng:
— Nương nương vạn phúc kim an. Khi còn ở khuê phòng, thần thiếp thường nghe danh nương nương mỹ mạo vô song, hôm nay cuối cùng cũng được tận mắt chiêm ngưỡng, thế mới thấy lời đồn của người trong Kinh Kỳ quả thực không nửa phần sai.
Hay nhỉ, lại còn định nịnh hót đấy à?
Chân Nhược Y quay sang liếc một cái, hừ một tiếng trong lòng: Hoàng hậu đương nhiên rất đẹp, nhưng đẹp hay không thì liên quan gì đến nhà ngươi?
Rồi lại quay mặt đi, thấy gai mắt không buồn nhìn tới. Nhưng lại thoáng thấy trong đôi mắt Cao Thục phi thoáng hiện lên một vẻ mất hứng, không vui.
Chắc thế cũng phải, người phụ nữ như Cao Thục phi, có lẽ cả đời sẽ không thể nào có dù chỉ một chút thiện chí dành cho những người phụ nữ vừa xinh đẹp lại vừa có địa vị hơn mình.
Tiết Uyển Anh nghe lời ấy cũng coi như không, nhìn thiếu nữ kia, hờ hững nói:
— Không biết là tiểu thư nhà ai?
Cao Thục phi lên tiếng, nói như thể không có gì đặc biệt:
— Bẩm Nương nương, đây là tiểu thư nhà họ Hứa, nhà họ ngoại của thần thiếp.
Nói xong câu này thì không còn lời nào tiếp theo nữa.
Hứa tiểu thư cắn môi, vẻ mặt dường như buồn bã, nhưng lại cũng không thể làm gì.
Cao Thục phi nhẹ nhàng phe phẩy chiếc quạt tròn trong tay, tìm một chủ đề để nói, chẳng hiểu do đâu mà lại nói đến việc dạo gần đây Thiên tử thường xuyên đến thăm phủ đệ của các vị Tể tướng ngoài cung.
Tiết Uyển Anh thầm nghĩ Thiên tử hẳn đã để mắt đến phu nhân của một bề tôi đang chịu tang nào đó rồi, nhưng từ trước đến nay nàng không quan tâm đến chuyện phòng the của Thiên tử, vì vậy cũng chỉ cười nhạt với Cao Thục phi một cái, nói:
— Bệ hạ khát khao hiền thần, năng lui tới gần gũi thần tử chẳng phải là chuyện tốt hay sao?
Cao Thục phi ngẩn ra một lát, nhìn Tiết Uyển Anh như thể đang đánh giá, không hiểu sao lại cười:
— Lời ấy phải lắm. Nhưng thần thiếp chỉ sợ rằng hiền thần mà Bệ hạ tìm kiếm lần này, không hiền.
Hiền hay không hiền, đối với Tiết Uyển Anh cũng đều không quan trọng. Nhưng những lời Cao Thục phi nói tiếp theo đây thì lại hệt như một tiếng sét đánh ngang tai.
Cao Thục phi hạ giọng, nói nhỏ với Tiết Uyển Anh:
— Nương nương có biết tiểu thư nhà họ Thẩm ở Linh Châu không? Năm năm trước, người Đột Quyết quấy nhiễu biên giới, Châu phủ Tri Linh là Thẩm Trung Tiết dẫn dắt toàn bộ nam đinh trong nhà tử thủ để giữ châu phủ, bất hạnh mà tử trận. Đến khi Châu phủ Tri Diêm ở lân cận dẫn binh đến cứu viện thì trong nhà họ Thẩm chỉ còn lại có Thẩm tiểu thư và một em trai nhỏ. Thẩm tiểu thư thề giữ trinh tiết, quyết không tái giá, ở vậy nuôi em trai khôn lớn. Bệ hạ cảm động lắm, để biểu dương tiết hạnh của nàng còn phong nàng là Quận quân. Mấy hôm trước, con trai độc nhất nhà họ Thẩm mười ba tuổi đã thi đỗ Cử nhân, nhưng cậu ta vì thảm kịch diệt môn khi còn nhỏ mà thể trạng sinh ra yếu ớt luôn. Nay, cậu ta dâng sớ thỉnh cầu Bệ hạ ban hôn cho chị gái mình.
Ngừng một chút rồi nói thêm:
— Đã bàn bạc độ hai ba ngày, chắc là cũng sắp ra kết quả rồi. Nhưng thần thiếp đã biết, người Bệ hạ thầm ưng thuận là ai.
Tiết Uyển Anh thấy tim mình nảy lên, trong thoáng chốc sắc mặt cũng trở nên trắng bệch, đôi môi mấp máy hai chữ:
— Là ai?

—— Hết chương 34 ——

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 34
Xuân Nhật Yến