Chương 35

Tổ phụ của Tiết Uyển Anh năm xưa yêu thương đến mức thiên vị Tiết Uyển Anh, thường để Tiết Uyển Anh cùng học với các anh em họ, không chỉ riêng trong chi mà còn trong cả tộc. Đã đành là dạy học, lại thường cùng bàn luận riêng với Tiết Uyển Anh về thế thái cổ kim, khuyến khích Tiết Uyển Anh đưa kiến giải, cho phép bày tỏ suy nghĩ về sử sách điển cố. Ngay cả Tiết Lâm Chi là đích trưởng tôn mà đôi khi cũng thấy mình chẳng nhận được sự ưu ái đến mức như vậy của tổ phụ.
Lời này của tổ phụ, Tiết Lâm Chi đương nhiên là nhớ rõ, nhưng không ngờ vào hôm nay đột nhiên lại bị Tiết Uyển Anh nhắc nhở. Hắn không khỏi có chút hoang mang và chột dạ, vẫn gượng gạo nói:
— Vi thần thực sự không hiểu Nương nương đang nói gì.
Tiết Uyển Anh nói:
— Hoài Anh cưới một cô nhi chỉ có hư danh Quận quân, thế hệ sau này của nhà họ Chu ắt sẽ suy thoái, khi đã trượt một bước thì tương lai sẽ kém xa quá khứ. Như vậy thế lực sĩ tộc trong triều lại càng bị mai một, coi như nhà họ Tiết một mình một cõi xưng Vương, ngày A huynh dưới một người trên vạn người chỉ là chuyện sẽ đến sớm hay muộn. Đương nhiên, nhà họ Chu cũng biết điều này, cho nên họ chắc chắn sẽ không chịu để Hoài Anh cưới Thẩm Quận quân, nhưng Bệ hạ đã có lý do vẹn toàn, đội cho con gái nhà họ Thẩm một cái mũ con côi của trung thần, Bệ hạ lại là bậc minh quân chí công vô tư, tiếng thơm sẵn sàng nhường con rể quý, khiến cho nhà họ Chu khó lòng tỏ thái độ từ chối ra mặt. Vậy thì phải làm sao đây? Đành phải để Hoài Anh nói nó tạm thời không có ý định thành gia lập thất, chỉ muốn tu thân kiến quốc lập công danh. Như vậy thì Chỉ nương cũng không thể gả cho Hoài Anh được nữa. Nhưng…
Tiết Uyển Anh ngừng tiếng, bị nghẹn lời, bỗng nhiên bật lên tiếng than ai oán:
— Nhưng Chỉ nương của ta đã làm sai điều gì!
Tiết Lâm Chi cuối cùng cũng nhìn thẳng vào cô em họ từ khi lọt lòng đã được mọi người nâng niu trong lòng bàn tay, một hồi lâu sau mới thở dài một hơi nặng nề:
— Thực ra ngay từ đầu khi muội định hôn sự cho Chỉ nương và Hoài Anh… muội đã làm sai rồi. Muội chỉ nghĩ Hoài Anh là một phu quân tốt dành cho Chỉ nương nhưng lại không từng nghĩ Chỉ nương gả cho Hoài Anh thì có lợi ích gì cho Hoàng tộc và nhà họ Tiết.
Mặc dù nhà họ Tiết và Thiên tử chưa bao giờ thực sự đồng lòng và ở một số phương diện còn có thể nói là đối đầu gay gắt, nhưng trong chuyện hôn sự của Công chúa Hàm Ninh, cả hai bên lại có cùng một ý kiến hoàn toàn giống nhau, đó là: Hàm Ninh gả cho Chu Ngọc Minh thực sự không phải là một mối hôn sự tốt.
Đông cung Thái tử và Công chúa Hàm Ninh là chị em ruột cùng mẹ, tình cảm xưa nay vô cùng khăng khít thân thiết. Mặc dù chỉ chênh nhau một tuổi nhưng bất luận về tâm tư suy nghĩ hay tài hoa thực học, Hàm Ninh đều có vẻ lấn lướt Đông cung. Nếu một vị Công chúa như vậy mà gả cho Chu Ngọc Minh, lại thêm dựa vào sức ảnh hưởng của Hàm Ninh đối với Đông Cung, ngày sau uy thế của nhà họ Chu nhất định sẽ càng lớn mạnh. Đây là điều mà cả nhà họ Tiết và Thiên tử đều không hề muốn thấy.
Nhưng thời khắc này, nhìn thấy sắc mặt trắng bệch như mất máu của Tiết Uyển Anh mà Tiết Lâm Chi lại đột nhiên không nói ra được những lời kia nữa. Hắn lớn hơn Tiết Uyển Anh tròn sáu tuổi, khi Tiết Uyển Anh chào đời, hắn đã bắt đầu hiểu chuyện. Hồi nhỏ, khi Tiết Uyển Anh cùng đi học với các anh em trong cả nhà họ Tiết, vì nàng là con gái nên lúc đầu có những cậu ấm trong các dòng, các chi thường hay trêu chọc nàng; Tiết Lâm Chi là trưởng tôn, lại cảm thấy mình là một người anh, nên thường luôn bảo vệ che chở cho Tiết Uyển Anh.
Nay vẫn như xưa, hắn lại mềm lòng, cố gắng khuyên giải Tiết Uyển Anh:
— Nương nương, công chúa không quan trọng, quan trọng là Đông cung.
Đông cung mới là tương lai của nhà họ Tiết, mới là chỗ dựa của Tiết Uyển Anh.
Tiết Uyển Anh nghe thấy lời ấy thì đột nhiên hét lên:
— Huynh thì hiểu gì! A Nguyên không phải là của ta! Nó chỉ là một đứa trẻ mà nhà họ Lý và nhà họ Tiết cần, chỉ có Chỉ nương mới là tất cả của ta!
Tiết Lâm Chi bị thét vào mặt, giật mình rồi im bặt.
Tiết Uyển Anh cũng lặng người đi, hai người cứ thế ngồi đối diện nhau mà chẳng nói một lời.
Cho đến khi, Tiết Uyển Anh chẳng nói chẳng rằng, lại như ung dung lắm, rút từ trong tay áo trắng ra một thanh đoản kiếm, kề lưỡi lạnh toát lên cổ mình.
Tiết Lâm Chi thất hồn lạc phách, kinh hãi chồm dậy mà không dám động vào nàng, hét lên:
— Uyển Anh! Uyển Anh, muội đang làm gì thế này!
Tiết Uyển Anh lặng lẽ rơi nước mắt, nói rất nhỏ:
— Cầu xin a huynh.
Hồi lâu sau, Tiết Lâm Chi thở dài một hơi:
— Nói đi, muội muốn ta làm gì?
___________
Hôm nay Nữ sư của Hàm Ninh kết thúc buổi giảng sớm hơn thường lệ. Nữ sư nói với Hàm Ninh rằng bà đã không còn gì để dạy cho nàng nữa. Đôi khi Hàm Ninh cũng cảm thấy đúng là như vậy, bởi mỗi khi Nữ sư dạy nàng điều gì đó, nàng luôn có thể nhanh chóng sửa lại những chỗ sai của Nữ sư. Nhưng nàng vẫn không muốn kết thúc buổi học quá sớm như thế, học xong rồi, nàng sẽ phải ở lì trong phòng thêu.
Hàm Ninh không thích thêu thùa và càng lớn thì cảm giác âm thầm ghen tị với các em trai càng trở nên rõ rệt. Các Hoàng tử có thể được danh sĩ, Đại Nho trong khắp cả thiên hạ tề tựu dốc lòng dạy dỗ. Lúc này nàng chợt lại nhớ đến Đình Khương. Cha của Đình Khương cũng là một danh sĩ ưu tú, ông lại chỉ có mình Đình Khương là con gái, nên rất thương. Bình thường nàng muốn đọc sách gì, Triệu Ung cũng đều tìm về cho nàng bằng được.
Vú nuôi nói Hàm Ninh là Công chúa, so với triệu thiếu nữ trong thiên hạ thì Công chúa càng phải có khuê đức, càng phải trở thành tấm gương cho nữ giới trong thiên hạ. Nàng nghe mà thấy không hiểu, sách nói Gia Cát Lượng tay không rời sách và ca ngợi ông là người hiếu học, tại sao đến lượt nàng thì hiếu học lại không còn phải là một việc đáng ca ngợi nữa?
Nàng và những bậc tiên hiền kia có gì khác biệt?
Vẫn nhớ, hồi nhỏ, khi nàng và A Nguyên, A Kỳ cùng chơi cửu liên hoàn, trong cả ba chỉ có một mình nàng là giải được. Hàm Ninh thấy mình còn thông minh hơn họ nữa kia mà?
Trong lòng Hàm Ninh vẫn luôn xót xa và nhớ thương Đình Khương, bèn chọn mấy cuốn sách mà Đình Khương thích, giấu trong tay áo, quen con đường cũ và đi về phía Dịch đình cung.
Bất ngờ, Hàm Ninh nhìn thấy cung tì bên cạnh mẫu thân đang đứng đợi sẵn ở ở đầu con đường nhỏ mà nàng hay đi, nhìn thấy nàng là liền nói với vẻ mặt lo lắng:
— Công chúa, nô tỳ tìm được người rồi!
Hàm Ninh có chút chột dạ, theo bản năng sờ sờ lên mũi.
Họa Câu kéo tay nàng chạy đi, nhưng Hàm Ninh chạy theo được một lúc mới phát hiện dường như con đường này không phải là đường về điện Lệ Chính. Nhận ra điều ấy nên không khỏi chậm bước chân, quay đầu nhìn Họa Câu:
— Họa Câu cô cô, đây là…
Họa Câu nén nỗi sợ hãi ở trong lòng, dịu giọng nói với nàng:
— Chu phu nhân đang bị bệnh, Nương nương bảo Công chúa hãy về nhà ngoại để thăm bệnh ngay.
Hàm Ninh nghi ngờ, nhíu mày nói:
— Vậy thì để ta về thỉnh an a nương trước đã.
Họa Câu giữ Hàm Ninh lại ngay, do dự một lát rồi cắn răng nói:
— Thế cũng được. Chỉ là Công chúa phải đi thật nhanh lên.
_________
Hàm Ninh vào điện, từ cái nhìn đầu tiên đã không bỏ sót vệt nước mắt chưa kịp khô trên khuôn mặt của mẫu thân.
Nàng giật mình, hỏi ngay:
— A nương làm sao vậy?
Tiết Uyển Anh không trả lời nàng, chỉ đưa tay ra nhẹ nhàng sửa lại tóc mái của con gái, lát sau khẽ nói:
— Con ra hậu viện đi, a cữu của con đang đợi ở trên xe. Con cứ đến Tĩnh Châu, tới nơi sẽ có người bảo con phải làm gì.
Tĩnh Châu là nơi có nhà thờ tổ của nhà họ Tiết, gốc gác của dòng họ cũng xuất xứ từ đây. Tổ phụ của Tiết Uyển Anh sau khi mất cũng được chôn cất ở Tĩnh Châu. Ở nơi đó nay vẫn còn có không ít tôi tớ trung thành của nhà họ Tiết; quan trọng nhất là Tiết Uyển Anh đã có được thông tin từ Tiết Lâm Chi rằng để Chu Ngọc Minh tránh được hôn sự mà Thiên tử muốn ban, nhà họ Chu đã huy động phe cánh và lập tức giành được cho cậu một chức Tri huyện ở một huyện phụ cận Tĩnh Châu. Nay cứ để Hàm Ninh trốn đến Tĩnh Châu trước, rồi hoàn hôn với Chu Ngọc Minh, đến lúc đó gạo nấu thành cơm, Thiên tử có giận dữ thế nào đi chăng nữa thì cũng có thể làm gì được? Huống hồ, hai đứa trẻ vốn đã có hôn ước.
Hàm Ninh sững sờ, hỏi ngược lại:
— Con đi Tĩnh Châu, vậy a nương và a đệ thì sao?
Tiết Uyển Anh cười:
— Phụ thân con không có lá gan phế Hậu, phế Thái tử đâu.
Nhìn khuôn mặt lo lắng của con gái, Tiết Uyển Anh áp hai bàn tay lên khuôn mặt nhỏ nhắn:
— Đời này a nương chưa bao giờ được tự do, nếu con gái của ta mà cũng giống như ta, bị người khác thao túng, không có được hạnh phúc, thì khi ấy cuộc đời này của ta mới thực sự là thất bại. Con hãy đến Tĩnh Châu đi. Hoài Anh chắc sẽ lên đường muộn hơn con một chút.
Hàm Ninh còn muốn nói gì đó nhưng đã bị hai cung nhân kéo tay ra hậu viện.
Để lại một mình Tiết Uyển Anh lặng người nhìn hai cánh cửa điện sơn son thiếp vàng trong những vệt tàn dư cuối cùng của ánh hoàng hôn, một lần nữa bị đóng sầm lại.
Đi đi. Hãy đi xa nơi này, làm một người tự do và vui vẻ.
Lòng nàng thầm nói với con gái như vậy.
Nhưng rất nhanh thôi, nàng lại thất vọng một lần nữa.
Nhà họ Chu khước từ lời gửi gắm mà Tiết Lâm Chi thay mặt Tiết Uyển Anh mang đến. Họ không muốn để tài năng non trẻ quý giá duy nhất có khả năng cáng đáng tương lai lâu dài của nhà họ Chu là Chu Ngọc Minh mạo hiểm đắc tội Thiên tử, cũng không muốn đẩy cả gia tộc họ Chu rơi vào vũng bùn lầy sâu hơn chỉ vì mối hôn sự giữa Công chúa Hàm Ninh và Chu Ngọc Minh.
Tiết Uyển Anh cứ ngỡ chàng trai trẻ này đã đủ đức tính để trở thành lương phối cho con gái nàng, nhưng lại quên mất rằng thế gian này không chỉ cầm tù phụ nữ mà đến đôi khi đàn ông cũng chẳng được tự do. Phụ nữ thuộc về cha, thuộc về chồng; đàn ông thì thuộc về gia tộc. Chút tình nghĩa thanh mai trúc mã mỏng manh và sự yêu mến giữa hai đứa trẻ hiển nhiên sẽ không địch lại lợi ích gia tộc.
Một ngày sau đêm tiễn con gái đi, Tiết Uyển Anh lại một lần nữa nhìn thấy con gái ngay trong điện Lệ Chính.
Nàng chợt nhận ra mình không hề thất vọng và tức giận như vẫn tưởng tượng. Nàng chỉ nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt của con, sai cung nhân đưa Công chúa về tẩm điện để ngủ một giấc thật ngon.
Còn riêng Tiết Uyển Anh, nàng thay bộ Địch y đã cất công lấy ra ngày hôm ấy. Với Địch y màu xanh màu thẫm, viền đỏ thêu chỉ vàng uốn lượn quanh khắp mép vải; mũ phượng đồ sộ khảm mười hai viên minh châu, nàng đi thẳng một mạch đến trước điện Hàm Nguyên để yết kiến Thiên tử.
Bấy giờ Thiên tử đang bàn chính sự cùng vài vị Tể tướng, nghe Phương Ngọc bẩm báo, theo bản năng hắn nhíu ngay đôi mày lại. Người trong điện Lệ Chính ai nấy đều tuyệt đối trung thành với Tiết Uyển Anh, cho nên chuyện Công chúa âm thầm xuất cung một ngày tới nay vẫn được giấu kín như bưng. Mấy năm nay Thiên tử nhiều sủng phi, quan hệ phu thê với Tiết Uyển Anh đã xa cách đến mức không thể xa cách nổi nữa. Nói là thế, trong thâm tâm, Thiên tử rốt cuộc vẫn là một người đàn ông hun đúc từ luân thường Khổng Mạnh và cương quyết giữ lấy đạo đức Nho gia, nên thê thiếp dù có đẹp có hay đến đâu, rốt cuộc vẫn không thể nào bằng với chính thê.
Huống hồ, trên thế gian này quả thực cũng chỉ có duy nhất một Tiết Uyển Anh. Dung mạo, gia thế, học thức của nàng đều là bậc độc nhất vô nhị trong đám quần thoa. Thiên tử vốn ưa sủng ái những người phụ nữ yếu đuối có xuất thân thấp hèn, nhưng lí trí hắn cũng phải thừa nhận rằng chỉ có quý nữ thế gia như Tiết Uyển Anh mới xứng đáng với ngôi vị Trung cung.
Hắn bèn cho quan lại lui hết, rồi mới bảo Phương Ngọc mời Tiết Uyển Anh vào.
Khoảnh khắc nhìn thấy bộ Địch y trên người Tiết Uyển Anh, Thiên tử sa sầm mặt mày, trầm giọng nói:
— Hoàng hậu làm cái gì đây?
Tiết Uyển Anh nói:
— Thần thiếp dám hỏi Bệ hạ, hôn sự Thái hậu sắp xếp cho Hàm Ninh năm xưa, Bệ hạ có còn nhớ không?
Mặt Thiên tử thoáng hiện một tia mất tự nhiên:
— Đương nhiên là nhớ.
Tiết Uyển Anh cười:
— Còn nhớ thì tại sao Bệ hạ lại hạ lệnh để con gái nhà họ Thẩm ở Linh Châu gả cho Hoài Anh?
Thiên tử không ngờ chuyện này rốt cuộc vẫn truyền đến tai Tiết Uyển Anh nhanh thế, sau một thoáng quẫn bách, hắn quay lưng không nhìn đến Tiết Uyển Anh, chỉ đằng hắng:
— Đó là ý của các vị Tể tướng.
— Vậy tại sao Bệ hạ không từ chối?
Tiết Uyển Anh vững vàng không hề lay chuyển.
Nàng cứng rắn như thế, Thiên tử cuối cùng cũng thẹn quá hoá tức giận:
— Tiết Uyển Anh! Thế nào là phụ ngôn? Thế nào là phụ đức? Hôm nay nàng hung hăng đe dọa, thất lễ trước Ngự tiền, thử xem mình có còn chút phong thái mẫu nghi thiên hạ nào không?
Hắn hít sâu một hơi như để kìm chế, nói tiếp:
— Con gái của Trẫm, thân phận Công chúa là tôn quý, sinh ra đã được vạn dân cung phụng, đừng nói là một vị hôn phu, cho dù là hòa thân ngoài biên ải cũng là lẽ thường tình!
Tiết Uyển Anh nghe hắn dùng những lời lẽ đường hoàng và công minh nhất để che đậy sự tàn nhẫn và vô liêm sỉ trong lòng mình, không hiểu sao đột nhiên bật cười một tiếng rõ vang:
— Vậy thì Bệ hạ cảm thấy ai xứng là lương phối của Chỉ nương?
Thiên tử nghẹn lời, một lát sau như một con gà trống mạnh mẽ bề ngoài yếu ớt bên trong, phất mạnh tay áo, quát lên:
— Cao Thông tướng mạo đường hoàng, là con cháu Hoàng thất, lại hiếu thuận với Thái hậu, đó chính là lương phối!
Tiết Uyển Anh cúi đầu, giọng nói trầm thấp:
— Nó mới hai mươi tuổi mà đã có mười một phòng thiếp thất. Người như vậy cũng xứng gọi là lương phối? Bệ hạ, tại sao Bệ hạ không nói thẳng ra đi, rằng tất cả chỉ là vì tư tâm của Bệ hạ, muốn nâng đỡ Cao Thông, muốn nâng đỡ nhà họ Cao!
Trong đại điện trống trải không người, giọng của Tiết Uyển Anh trở nên sắc nhọn và đanh thép lạ thường, từng chữ vang lên, rõ ràng.
Thiên tử như bị một lưỡi kiếm đâm thẳng vào tim, giận lôi đình, mất kìm chế:
— Phải! Là tư tâm của Trẫm! Dưới gầm trời này cái gì không phải là của Trẫm? Hôn nhân đại sự xưa nay là lệnh cha mẹ lời của mai mối, nó là con gái ta, hôn sự của nó phải do ta làm chủ! Nhà họ Chu không thể làm chủ, cô cũng không thể! Tiết Uyển Anh, cô cậy sủng mà kiêu! Cô…
‘Chát’ một tiếng, chói tai như sét giữa trời quang!
Tiết Uyển Anh dồn hết sức bình sinh để tát một cái như trời giáng vào thẳng mặt Thiên tử.
Trước khi cơn thịnh nộ của Thiên tử ập đến, Tiết Uyển Anh cười gằn:
— Ngươi cũng không thể! Ta ngậm đắng nuốt cay sinh ra Chỉ nương là để con bé có thể sống một cuộc đời tự do vui vẻ! Con bé không thuộc về ngươi! Con bé chỉ thuộc về chính nó! Ngươi có quyền gì, ngươi dựa vào cái gì mà hủy hoại cả đời con bé!
Trong điện chỉ là một không gian im phăng phắc.
Trán Thiên tử nổi gân xanh, trừng trừng lặng đi như ch3t đứng, một hồi lâu sau cuối cùng cũng phản ứng lại được. Mắt hắn long lên vì phẫn nộ định vươn tay b/.óp co? Tiết Uyển Anh, nhưng cái khuôn mặt lạnh băng và tái mét không chút sức sống của nàng như thể doạ hắn sợ, bèn rụt tay về, cười lạnh liên hồi:
— Tiết Uyển Anh! Tiết Uyển Anh!
Hắn còn chưa kịp nói ra những lời tàn nhẫn hơn thì Tiết Uyển Anh đã lại nhanh như cắt rút phắt cây trâm bạc từ trong tay áo ra. Thoạt tiên Thiên tử kinh hãi quá, còn chưa kịp phản ứng thì Tiết Uyển Anh đã giơ trâm bạc lên, trông điệu bộ như toan đâm vào họng của chính mình. Phương Ngọc nãy giờ co rúm một góc cuối cùng không thể ngồi yên được nữa, như một mũi tên lao vút đến bên cạnh nàng, giật lấy trâm bạc, phủ phục quỳ xuống đất rồi thống thiết vái lạy Tiết Uyển Anh:
— Nương nương, nô tài xin người, nô tài lạy người! Người nói xem trên đời này chuyện mà không thể từ từ nói chuyện được cơ chứ? Nương nương!
Bỗng dưng Tiết Uyển Anh tối sầm mặt mũi, đổ sập xuống ngay trước mặt Phương Ngọc và ngất đi.
_________
Chân Nhược Y lo lắng đến mức không thể ngồi xuống nổi, cứ đi đi lại lại trong điện Chiêu Dương như một con thoi. Ba năm trôi qua, lại một lần nữa nàng dọn về điện Chiêu Dương. Lần này nàng cảm thấy nơi này vẫn giống y như trước kia, chỗ nào, góc nào cũng khiến người ta cảm thấy chán ngán, cảm thấy không hài lòng. Mà, thậm chí còn tệ hơn trước kia. Cây hải đường trong sân, mấy năm nay không có ai chăm sóc, đã sớm ch3t khô rồi. Hòa An đổi chỗ ở nên không quen, cả ngày cứ khóc lóc đòi gặp Tiết Uyển Anh.
Tiết Uyển Anh…
Chân Nhược Y lại một lần nữa nhớ đến cái tên này. Cũng không biết đây là lần thứ bao nhiêu.
Kể từ trận cãi vã kinh thiên động địa giữa Tiết Uyển Anh với Thiên tử nổ ra ở điện Hàm Nguyên, nàng đã bị cấm túc ở điện Lệ Chính. Đến nay, mười ngày đã trôi qua.
Nàng bị bắt buộc phải dọn về điện Chiêu Dương và chăm sóc Hòa An, đã mấy lần cầu kiến Thiên tử mà đều bị từ chối ở ngoài cửa.
Đang rối bời lòng dạ thì Thái Tang vội vã bước vào, hành lễ với Chân Nhược Y:
— Bẩm nương nương, Chu nương tử đã vào cung rồi!
Mắt Chân Nhược Y sáng bừng lên, hẵng còn tưởng là mẫu thân của Tiết Uyển Anh đã tới, nhưng chốc lát sau mới sực nhớ ra Chu nương tử ấy chính là Chu Đường.
Nàng nghiêng đầu nói với Thái Tang:
— Đi. Đến điện Lệ Chính!

—— Hết chương 35 ——

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 35
Xuân Nhật Yến