Chương 36
Cửa sâu lê rụng mưa bay,
Bùi ngùi nhớ lại những ngày xuân qua.
Chuyện lòng ai sẽ cùng ta,
Trông trăng thở ngắn, trông hoa than dài.
Bao nhiêu sầu đọng mày ngài,
Mà sao dòng lệ làm phai má hồng.
Nhớ người ra ngóng vào trông,
Đi trông mây sớm, ngồi trông nắng chiều.(*)
Khi nghe cung nhân khép nép cúi đầu tâu bẩm rằng Chu Đường đến điện Lệ Chính thăm nàng, khuôn mặt vốn dĩ tĩnh lặng như mặt nước giếng cổ của Tiết Uyển Anh rốt cuộc cũng hiện lên một chút kinh ngạc.
Nhưng tia ấy rất mảnh, chỉ thoáng qua rồi biến mất. Đến nỗi khi cung nhân bẩm xong và ngẩng đầu lên nhìn nàng một lần nữa thì đã lại chỉ thấy khuôn mặt không chút gợn sóng của Hoàng hậu.
Hệt như một bức tượng Phật Bà Quan Âm bằng ngọc được điêu khắc tinh xảo, với những đường nét hoàn mỹ nhất, ngồi đoan trang trên thần khám, không vương chút bụi trần, nhưng cũng chẳng mảy may hỉ nộ. Cung nhân nhìn Tiết Uyển Anh trong bộ y phục trắng, nhớ đến lời đồn lan truyền khắp trong cung, nói Hoàng hậu và Thiên tử đã cãi nhau một trận rất lớn ở điện Hàm Nguyên, trong cơn thịnh nộ Hoàng hậu thậm chí đã tát Thiên tử một cái rất mạnh. Lời đồn là thứ không bao giờ đáng tin cậy. Rõ ràng Hoàng hậu nương nương vừa dịu dàng vừa lương thiện, nhu mì như thế, sao có thể làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như lời đồn chứ? Nghĩ đến đây, cung nhân cũng không khỏi thầm lắc đầu trong lòng. Nhưng chốc lát, cô ta nhớ lại lời răn dạy của Phương công công hầu hạ trước Ngự tiền dành cho đám cung nhân mới được điều đến hầu hạ ở điện Lệ Chính như các nàng. Phương công công nói: mọi sự trên đời, nhìn nhiều nói ít, chẳng bao giờ sai.
Nghĩ đến đây, cung nhân nuốt những lời đã dâng lên đến đầu lưỡi ngược vào trong, ngoan ngoãn cúi đầu, chờ đợi sự sai bảo của Hoàng hậu.
Nhưng Tiết Uyển Anh mãi vẫn không lên tiếng.
Lại qua một lúc lâu nữa, cung nhân cuối cùng không kìm được, bèn ngẩng đầu lên và lấy hết can đảm nói:
— Nương nương có cho gọi Quận quân vào không ạ?
Tiết Uyển Anh nghiêng mặt, ánh sáng trong điện lại mờ ảo nửa sáng nửa tối, có một khoảnh khắc thoáng qua cung nhân cũng không thể phân biệt được biểu cảm của Tiết Uyển Anh trong bóng tối đó là như thế nào.
Cho đến khi Tiết Uyển Anh gật đầu nhẹ một cái.
Cung nhân lúc này mới thở phào, vội vàng lui ra.
Không lâu sau, một cung nhân khác lại vào, vén rèm châu lên. Và đập vào mắt nàng khi ấy là một đôi giày thêu dệt bằng sợi vàng.
Cứ như vậy, sau hơn mười ngày Tiết Uyển Anh hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài, nay cuối cùng cũng gặp lại một người mà nàng đã từng thân cận trong quá khứ.
Chu Đường cởi chiếc mũ che mặt xuống, nheo mắt đánh giá bóng lưng tịch mịch của Tiết Uyển Anh một cái. Nàng không hề hành lễ, chỉ tùy ý thong dong ngồi xuống sau án Bát Tiên, những ngón tay chạm vào bộ dụng cụ pha trà mới tinh ở trên án, quay đầu nhìn cung nhân đang đứng hầu bên cạnh, hất cằm và nhẹ giọng:
— Đi lấy nước đến đây.
Tiết Uyển Anh quay hướng mặt về phía Chu Đường, hỏi nàng:
— Hiện tại bây giờ Chỉ nương đang ở đâu?
Chu Đường không trả lời nàng, lại đưa ngón trỏ lên, đặt lên môi mình:
— A tỷ hãy cứ đợi ta uống xong chén trà này đã.
— A Đường!
Tiết Uyển Anh đỡ trán, chỉ cảm thấy cơn choáng váng lại ập đến.
Chu Đường đặt bộ pha trà đang nghịch trong tay xuống, đột nhiên nói:
— Cảm giác không nhìn thấy ánh mặt trời có phải là rất khó chịu hay không?
Tiết Uyển Anh nhíu mày, nhìn nàng một cái, không trả lời câu hỏi này.
Hàm Ninh của ta thế nào rồi?
Nhược Y có bị liên lụy gì không?
Còn Đồ Bích và Họa Câu…
Bàn tay Tiết Uyển Anh trong tay áo từ từ siết chặt chặt thành nắm đấm, Chu Đường nhìn sang, ung dung mỉm cười:
— Công chúa đang ở điện Hoằng Huy, tuy không có gì nguy hiểm nhưng với tính khí như Cao Thái hậu, e rằng những ngày tháng lúc này của con bé cũng chẳng dễ chịu gì. A tỷ, lúc a tỷ đánh Bệ hạ, a tỷ chưa từng nghĩ đến điều này ư?
Tiết Uyển Anh mím chặt môi, mấy lần muốn mở miệng lại phát hiện mình không thốt ra được chút âm thanh nào.
Hồi cuối tháng Tư, lại một trận mưa phùn rả rích liên miên quét qua Trường An.
Nước sông Hoàng Hà dâng lên cao, liên tiếp hai tháng mà không thấy rút bớt. Vụ xuân canh năm nay xem chừng là bỏ cả, vô vọng rồi. Lại đúng vào lúc này tin tức Trung cung và Thiên tử bất hòa bị truyền ra khắp nẻo, hẳn trong lòng Thiên tử lúc này cũng chẳng vui vẻ gì. Lúc như thế này, người duy nhất trong cung vẫn có thể vui thú hưởng lạc như thường, sống những ngày tháng thú vị, xem ra chỉ có mình Cao Thái hậu mà thôi.
Nhớ đến người nhà họ Cao, Chu Đường lại cười khẩy ở trong lòng.
Thành cũng Tiêu Hà, bại cũng Tiêu Hà.[1] Lên vinh quang tột đỉnh nhờ cái gì thì một ngày nào đó, cũng sẽ vì chính cái đó mà suy tàn.
[1] Tiêu Hà là Thừa tướng thời nhà Hán, có công giúp Hàn Tín đến với Lưu Bang nhưng đồng thời cũng có trách nhiệm trong cái ch3t của Hàn Tín.
Cung nhân bước vào, dâng lên hai chén trà mới pha, Chu Đường lại chỉ nhấp một ngụm nhỏ rồi đặt xuống.
— Năm xưa, khi a tỷ còn ở nhà, a tỷ từng thường dạy ta cách pha trà. Lúc đó ta không thích những việc như gảy đàn cắm hoa, lại càng ghét cay ghét đắng những việc như bếp núc pha trà.
Chu Đường quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, những cây tùng cây trúc được nước mưa trong vắt gột rửa càng thêm xanh tươi. Nàng ngừng lại một chút rồi tiếp:
— Sau nghĩ lại, thực ra ta cũng không phải là ghét cầm kì thi họa, pha trà cắm hoa. Cái ta ghét là mẫu thân luôn bảo ta, chỉ khi ta học được giỏi những thứ này thì mới có thể hầu hạ phu quân của ta cho tốt. Nực cười. Dựa vào cái gì mà ta phải hầu hạ hắn?
Chu Đường cười lên một tiếng khe khẽ. Nàng có một đôi mắt phượng rất đẹp, đuôi mắt hơi xếch, khi cười luôn khiến người ta cảm thấy trong vẻ yểu điệu dường như pha thêm chút anh khí. Trong tất cả những đứa con cháu của nhà họ Chu, nàng là người có tướng mạo giống Chu Thiếu đã quá cố nhất. Cũng vì lẽ ấy, Chu Thái hậu sinh thời vô cùng cưng chiều và khoan dung với Chu Đường.
— Những lúc đó a nương luôn bảo ta, trước đây Uyển Anh tỷ tỷ cũng đã sống như vậy, cũng đã tu dưỡng như vậy. Lúc đó ta nghĩ… a tỷ làm gì cũng đúng.
Chu Đường không nhìn ra ngoài cửa sổ nữa, nàng đứng dậy và chậm rãi bước lại gần Tiết Uyển Anh, nói khẽ:
— Nhưng hôm nay ta mới phát hiện, a tỷ chưa bao giờ đúng cả. – Nàng như thủ thỉ. – Cô mẫu để a tỷ làm Hoàng hậu vì muốn a tỷ đảm bảo liên minh ba nhà Tiết, Chu, Lục vững như bàn thạch. Nhưng a tỷ đã không làm được. A Tỷ thương yêu xót xa Hàm Ninh, không muốn con bé bị gả cho một kẻ phóng đãng hèn hạ, nhưng a tỷ thậm chí còn không nắm được chuyện Bệ hạ bàn bạc hôn sự cho Hoài Anh, để cho đến khi mọi sự đã ngã ngũ mới biết. Ôi… Bề ngoài a tỷ luôn từ bi, trong lòng a tỷ lại luôn ôm ấp bất mãn, thế nhưng lại chưa bao giờ làm bất kì điều gì để thay đổi định mệnh. Chưa bao giờ.
Nàng gằn giọng nhấn mạnh ba chữ cuối ấy, lặp lại một lần nữa, bước đến ngay trước mặt Tiết Uyển Anh.
Khi nói chuyện, đôi hoa tai bằng mã não treo trên dái tai trắng ngần lung lay như sắp rụng, nom như hai ngọn lửa nhỏ bập bùng lướt qua trước mặt Tiết Uyển Anh. Đây là lần đầu tiên từ khi gặp nhau đến giờ Tiết Uyển Anh bắt đầu nhìn thẳng vào cô gái ở trước mặt.
Nàng lớn hơn cô gái này tròn mười tuổi. Khi Chu Đường chào đời, Tiết Uyển Anh đã nhờ danh tiếng về tài học và tiếng thơm về phẩm chất mà nhận được sự cưng chiều và coi trọng của tất cả mọi người trong gia tộc. Trong quỹ đạo trưởng thành của Chu Đường, cái tên “Tiết Uyển Anh” luôn là một cái tên đi đâu cũng nghe, không thể tránh né.
Nhưng con người ta vốn dĩ đâu có ai hoàn hảo? Nhân vô thập toàn, Tiết Uyển Anh tự thấy rằng chẳng qua là mình đã làm trọn vẹn sự hoàn hảo giả dối của chính mình trong mắt người khác mà thôi.
Giờ đây Tiết Uyển Anh nhìn cô em họ chưa đầy hai mươi tuổi này, không hiểu sao, đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười.
Chu Đường lại như bị nụ cười của nàng chọc giận, đanh mặt lại, lời lẽ chất vấn cũng thẳng thừng và lạnh băng:
— A tỷ yêu thương Hàm Ninh nhưng a tỷ có thể làm gì cho con bé? Chẳng qua là đi cầu xin Tiết Diễm, cầu xin Tiết Lâm Chi, cầu xin Bệ hạ! Nhưng mà, a tỷ, quyền lực chưa bao giờ là có thể có được nhờ cầu xin! Tại sao a tỷ không hiểu?!
Đến cuối cùng, nàng quỳ một gối xuống trước mặt Tiết Uyển Anh, dùng một chất giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy được để nói với Tiết Uyển Anh:
— Nếu a tỷ đã không thể bảo toàn nhà họ Chu, vậy thì… đành phải để cho ta làm thôi.
Tiết Uyển Anh ngẩng đầu lên, nhìn người phụ nữ trẻ đang sát bên mình, giọng nói rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến chính bản thân Chu Đường cũng cảm thấy kinh ngạc.
Nàng hỏi Chu Đường:
— Làm như vậy thì muội sẽ vui vẻ ư?
Chu Đường hỏi ngược lại nàng:
— Vậy bây giờ a tỷ đã vui vẻ chưa?
Tiết Uyển Anh im lặng.
Hồi lâu, nàng bỗng nhiên nói:
— Năm xưa Lạc Tân Vương viết hịch thảo phạt Võ thị, lấy cớ Tắc Thiên Hoàng hậu xuất thân hèn mọn, lại mưu đoạt ngôi vị thiên hạ, đó là điều không hay. Nhưng dường như, một khi phụ nữ muốn chạm tay vào quyền lực, dù chỉ một chút, thì cũng tuyệt đối không thể nào rời xa khỏi đàn ông.
Khi nói câu này, mắt nàng nhìn chằm chằm vào Chu Đường, nhìn cho đến khi Chu Đường phải quay mặt đi.
— Thôi, được rồi, a tỷ. Hôn sự của Hàm Ninh và Cao Thông chẳng qua chỉ là chuyện sớm muộn, muốn trách thì hãy chỉ trách trước kia a tỷ có quá nhiều những sự không nỡ. Giá như, giá như…
Nói đến đây Chu Đường không nói tiếp nữa, nhưng Tiết Uyển Anh đã hiểu ý của nàng: Giá như Tiết Uyển Anh đã có thể quyết đoán ngoan độc, nhẫn tâm thủ đoạn, ra tay với Thiên tử để phò tá ấu chúa lên ngôi.
Nhưng những điều này quả thực dễ dàng như tưởng tượng ư?
Cổ chí kim từng thấy Hoàng hậu nào phế truất Thiên tử, huống hồ một khi đã mang danh gi3t vua thì làm sao đảm bảo sẽ không bị phản phệ?
Liên minh được dệt nên bởi hôn nhân của ba nhà Tiết, Chu, Lục còn lâu mới vững chắc như trong tưởng tượng trước kia.
Thực tế tàn khốc, luôn có kẻ chờ làm con chim sẻ rình bắt con bọ ngựa đang bắt con ve sầu.
Chu Đường đứng dậy, như sực nhớ ra điều gì, buông thêm một câu:
— Ta còn mang theo một người đến gặp a tỷ. Thực ra ta vốn cũng chẳng muốn mang cô ta theo làm gì, chỉ là cô ta cứ năm lần bảy lượt bám lấy không buông.
Nghe thế sắc mặt Tiết Uyển Anh mới biến, nàng sững sờ, nhìn ra và thấy sau rèm châu thấp thoáng nét mặt lo âu của Chân Nhược Y. Giây tiếp theo, Chân Nhược Y vén rèm lên, như một cơn gió lành lướt qua người Chu Đường bấy giờ đang quay lưng đi ra ngoài, không dừng lại một khắc nào, đi thẳng đến bên cạnh Tiết Uyển Anh, ngồi xổm xuống, nâng tay nàng lên và nắm lấy, nói bằng một giọng trầm trầm ấm áp:
— A tỷ, a tỷ có được khoẻ không?
—— Hết chương 36 ——
(*) Nhất Tiễn Mai – Đường Dần (Minh)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận