Chương 39

Hoa rơi trước gió bụi thơm,
Ngày tàn biếng cả lược gương chải đầu.
Thôi rồi, cảnh đó người đâu?
Chưa lên tiếng đã tuôn trào lệ rơi.
Nghe Song Khê cảnh tuyệt vời,
Cũng toan dong chiếc thuyền chơi giải sầu.
Chỉ e mấy chiếc khinh châu,
Không sao chở đặng nỗi sầu bao la.(*)

Phương Ngọc hoàn hồn, trước tiên quát lên:
— Phu nhân đâu!
Phu nhân mà hắn gọi không phải ai khác mà chính là người vợ hắn mới cưới về, họ Lưu.
Lưu thị có gia cảnh nghèo khó, tính tình cũng yếu ớt nhu nhược luôn, tuy rằng ban đầu bị cha bán đi để làm vợ thái giám thì luôn không cam lòng, nhưng sống một thời gian cũng lâu rồi, thấy tính tình Phương Ngọc cũng không xấu xa. Phương Ngọc không có thói động một chút là thượng cẳng chân hạ cẳng tay đánh vợ giống như cha nàng, nên nàng cũng yên tâm, an phận làm vợ một thái giám, ngày thường chỉ chuyên tâm quán xuyến việc nhà và lo lắng cho cháu trai của Phương Ngọc là được.
Giờ này Lưu thị vốn đã nghỉ ngơi, nhưng bình thường nửa đêm Phương Ngọc cũng mới về đến nhà nên khi người hầu ra mở cửa lớn thì nàng cũng đã tỉnh giấc rồi. Nhưng đợi nàng vội vàng chải đầu rửa mặt xong xuôi thì người hầu lại nói Phương Ngọc còn dẫn theo một người nữa, nghe nhà có khách nên không dám ra ngoài, đành trốn ở phòng phía sau, cho đến khi Phương Ngọc hét lên một tiếng này thì mới vội vàng chạy ra, cười làm lành:
— Đại nhân, có chuyện gì thế ạ?
Phương Ngọc lạnh mặt:
— Dâng trà, bày bàn ghế ra.
Họa Câu mỉm cười, từ chối ngay:
— Nô tỳ tạ ơn công công. Chỉ là thời gian gần đây không hiểu sao Hoàng hậu nương nương cứ bị chứng mất ngủ hành hạ luôn, mấy đêm rồi không yên giấc, giờ nô tỳ còn phải về ngay, đặng kịp thắp đèn cho nương nương.
Phương Ngọc nhìn một cái rồi gật đầu, đặt phong thư trong tay xuống bàn, trầm ngâm một lát rồi bỗng nhiên cười:
— Tuy nô tài không biết vì sao nương nương mất ngủ nhưng giờ lại có một tin vui muốn báo trước cho nương nương, rằng e rằng chẳng bao lâu nữa trong cung sẽ đón Hoàng thất tử.
_________
Chân Nhược Y ngồi lặng thinh ở đầu giường, nhìn xấp đạo bào màu xám xanh gấp gọn và đang đặt trên giường. Nàng không kìm được sự thôi thúc ở trong lòng, vươn tay muốn chạm vào gương, cuối cùng thì lại rụt tay lại.
Chu phu nhân đã không lừa gạt nàng. Cuộc sống sau khi đến Thanh Bình Quán rất suôn sẻ, mọi thứ ở đây đều đã được sắp xếp thỏa đáng và chu đáo. Ban đầu Chu phu nhân muốn Chân Nhược Y an phận ở chùa Đại Từ Ân, nói rằng nàng tới đó cầu cho Chu Thái hậu được siêu sinh tịnh độ, như vậy thì Thiên tử càng không có lý do gì từ chối. Bao đời này chùa Đại Từ Ân lại được nhà họ Chu cúng dường luôn luôn, không chỉ Chu Thái hậu mà bản thân Chu phu nhân cũng có mối nhân duyên lâu bền và sâu sắc với Phương trượng Minh Nhất của chùa Đại Từ Ân. Nhưng Chân Nhược Y từ chối, nàng cảm thấy mình vẫn còn luẩn quẩn trong cái vòng nỉ nộ ái ố, vẫn còn nặng thất tình lục dục, chưa thể nào dứt được duyên trần tục.
Nàng lại ngồi ngẩn thêm một lúc mới đứng dậy khỏi bục, đi đến bên cửa sổ, vươn tay đẩy hai cánh cửa sổ đang đóng chặt ra. Bầu trời bên ngoài cao và rất xanh, trong lành. Nay tháng Sáu là đã giữa mùa hạ, gió hè thổi vào mặt chỉ thấy ấm áp chứ không hề bức bối khó chịu.
Nay nhà họ Chân có được sự che chở trọn đời của nhà họ Tiết, cuộc sống từ nay về sau hẳn cũng sẽ không tồi. Chân Nhược Y tựa vai vào bậu cửa sổ, không hiểu sao lại nghĩ đến nhà họ Chân và cả số mệnh của chính bản thân mình. Chân Nhược Y nhận ra mình đã đạt được thứ mình hằng mong ước nhất: tự do.
Giờ nàng không còn là phi tần của Thiên tử nữa, không cần phải nơm nớp đề phòng trước đàn bà và cố gượng cười để làm hài lòng đàn ông. Được như giờ là tốt lắm rồi – Chân Nhược Y tự nhủ trong lòng như thế. Mặc dù chỉ là sự tự do rất hạn hẹp trong một không gian có giới hạn, nhưng so với những tháng ngày dài đằng đẵng ở trong cung trước đây thì nay đã là tốt đẹp hơn gấp nghìn lần, gấp vạn lần.
Chân Nhược Y, ngươi còn chỗ nào không thỏa mãn nữa?
Nàng rời cửa bệ cửa sổ và lững thững đi về bên giường, ngồi xuống, tựa lưng vào đầu giường. Giơ tay lên, thấy chiếc bùa bình an nhỏ vẫn quấn trên cổ tay. Đó là chiếc bùa Tiết Uyển Anh đã cầu cho nàng ở chùa Đại Từ Ân từ mấy năm về trước. Cái ngày bước ra khỏi Hoàng cung và không quay đầu nhìn lại, Chân Nhược Y không mang theo bất cứ thứ gì, vật tuỳ thân chỉ là duy nhất chiếc bùa bình an này.
Chân Nhược Y ngắm nhìn chiếc bùa bình an không rời mắt, chằm chằm phải như đến một khắc[1], rồi mới chầm chậm cởi nút thắt ở chiếc bùa bình an đang quấn trên cổ tay ra, nắm chặt nó ở trong lòng bàn tay.
[1] 15 phút.
Thật lạ. Dẫu đã có được điều hằng khao khát, Chân Nhược Y vẫn thấy trái tim mình như đã mất đi một phần, không còn được nguyên vẹn nữa.
Nàng cúi đầu, thở dài, rồi lại nhìn chiếc bùa bình an nằm ngoan ngoãn trong lòng bàn tay.
Người ấy bây giờ ở trong cung có được vui khoẻ không?
Hẳn là sóng yên biển lặng, mọi chuyện ổn rồi.
Công chúa đã cùng Chu phu nhân lên đường đi Tịnh Châu, dù sau này Thiên tử có nảy ra ý oái oăm và gàn dở nào đi chăng nữa thì Chu phu nhân nhất định cũng sẽ bảo vệ đứa cháu ngoại của bà. Đến Tịnh Châu rồi thì sẽ hoàn toàn có thể dựa vào lợi thế đường sá xa xôi, khó bề kiểm soát, ra tay nhanh gọn chọn ngay một chàng rể tốt cho Công chúa từ trong số con cháu nhà họ Chu ở Tịnh Châu.
Qua hồi phong ba bão táp vừa qua đây, Tiết Uyển Anh hẳn cũng đã nhìn thấu bản chất của Thiên tử, bộ mặt của hắn rõ rành rành ra đấy, không còn mơ hồ gì nữa.
Người ấy sống trong cung, sau này nên nâng cao đề phòng và cảnh giác đối với Thiên tử mới được…
Nàng lại miên man suy nghĩ quẩn quanh thêm một lát, không dứt được dòng suy tư.
Tiết Uyển Anh còn nhớ mình không?
Và liệu có nhớ mình không?
Chắc là… không đâu?
Chân Nhược Y tự hỏi và tự có câu trả lời.
Hoàng hậu còn có cuộc sống riêng không kém phần phức tạp, còn có con cái dưới gối, còn có gia tộc song thân; Chân Nhược Y tự thấy rằng đối với Tiết Uyển Anh thì mình chẳng qua cũng chỉ là một vật mong manh dễ vỡ cần được che chở, vừa khéo đúng lúc ấy lại xuất hiện trong tầm tay của nàng. Trời sinh nàng đa sầu đa cảm, từ bi có tình, giàu lòng nhân ái nên những năm qua đã không tiếc gì che chở và dạy dỗ. Dịu dàng và ân cần đến thế, nhưng chỉ dừng lại ở đó mà thôi.
Người hầu đứng tuổi được chỉ định để ở cạnh giúp đỡ nàng gõ cửa và bước vào, hỏi nàng hôm nay có cần bôi thuốc mỡ hay không.
Chân Nhược Y đưa tay sờ lên vết thương trên vầng trán, vết thương đã kết vảy, lên sẹo.
Người hầu ấy là a hoàn đã hầu hạ lâu năm bên cạnh Chu phu nhân. Chu phu nhân bằng lòng để bà ta lại bên cạnh Chân Nhược Y, một là vì coi trọng lòng dũng cảm từ bỏ phú quý vinh hoa, cảm kích nàng hiểu cái đạo lý biết ơn báo đáp mà bằng lòng xả thân vì Tiết Hoàng hậu và Công chúa Hàm Ninh. Hai là, e rằng cũng là để canh chừng nàng.
Thấy Chân Nhược Y không trả lời, người hầu gái cười:
— Nương tử không cần phải lo lắng về vết sẹo trên trán này đâu, thứ nô tỳ có ở đây tên là Ngọc Cơ Cao, là thuốc thượng phẩm. Cho dù vết sẹo có ghê gớm đến đâu đi chăng nữa, cứ kiên trì bôi nhiều lần thì cũng sẽ tiêu tan hết thôi.
Chân Nhược Y lại nghĩ: Thiên tử bằng lòng cho nàng xuất cung, một mặt dĩ nhiên là vì tức giận Cao Thông đã xúc phạm đến nàng, làm cho hắn mất mặt; nhưng phần nhiều vẫn là vì dung mạo của nàng nay đã khiếm khuyết. Nàng, đối với hắn mà nói, thì đã không còn chút giá trị nào nữa.
Nếu cứ bôi Ngọc Cơ Cao, xoá được sẹo, khôi phục được dung nhan, chẳng lẽ sẽ lại phải vào cung hay sao?
Nghĩ đến đây, nàng lắc đầu với người hầu, chỉ nói:
— Bà cứ ra ngoài trước đi, ta thấy hơi choáng váng, muốn nghỉ ngơi thêm một lát đã.
Thực ra lời ấy chỉ là cái cớ, nhưng khi đã nằm xuống rồi thì chẳng bao lâu sau nàng lại thực sự ngủ thiếp đi.
Nàng nằm mơ. Một lần nữa, Tiết Uyển Anh lại hiện lên trong giấc mộng của nàng.
Giấc mộng này dường như là đặc biệt dài.
Đó là độ tháng Ba, cuối xuân. Trời xuân mơ màng và ẩm ướt, vầng trăng trên trời dường như cũng bị bảo phủ bởi một tầng hơi nước mờ ảo. Tiết trời vẫn hơi se lạnh, cơn gió thổi vào mặt khiến cho nàng vô thức kéo lại cho kín chiếc khăn lông cáo đang choàng quanh cổ mình.
Tiết Uyển Anh bẻ một cành hoa hải đường đang nở rộ và cài lên mái tóc nàng. Hải đường không hương, vậy thì hương thơm ngào ngạt quẩn quanh trên chóp mũi nàng, xông cả vào buồng phổi, là từ đâu đến thế này?
Nàng nhìn Tiết Uyển Anh.
Người này…
Chân Nhược Y đột nhiên cảm thấy lồng ngực mình thít lại, hốc mắt cay cay và trong tim thì chua xót.
Cảm giác cũng từa tựa như khi nàng còn nhỏ thường nghịch ngợm hiếu động, cứ để chân trần mà chạy trong nhà, bị va vào chân bàn nhưng mãi đến sau đó mới phát hiện vết bầm tím. Khi va phải cứ coi không hề gì, cho đến sau đó thì ngấm cơn đau.
Tiết Uyển Anh mỉm cười dịu dàng, nói với nàng:
— Hoa hải đường mỗi năm một khác, cây hải đường năm nào cũng mới.
Chân Nhược Y nhìn chằm chằm vào đôi mắt Tiết Uyển Anh đang phản chiếu gương mặt của chính mình, đột nhiên cất tiếng:
— Vậy còn nàng? Nàng sẽ mãi mãi ở bên ta chứ?
Vẫn còn chưa đợi được câu trả lời của Tiết Uyển Anh thì đã đột ngột rơi vào ảo cảnh tiếp theo.
Lần này là một buổi chiều giữa mùa hạ của năm nào đó.
Tiết Uyển Anh đang ngủ trưa, nàng nằm nghiêng trên giường mỹ nhân, còn Chân Nhược Y thì ngồi bên cạnh đều đều phe phẩy quạt tròn, kiên nhẫn xua đi hơi nóng cho giai nhân đang ngủ. Dáng vẻ Tiết Uyển Anh trong giấc ngủ ấy rất đẹp, lông mi dài đổ bóng nom cứ như một đôi bướm đen đậu trên khuôn mặt trắng nõn.
Chân Nhược Y chầm chậm đổ người đè lên thân Tiết Uyển Anh, cúi đầu xuống và áp môi lên đôi môi đang hé mở, ghì lấy giai nhân và hôn nàng.
Chân Nhược Y ngồi bật dậy khỏi giường, bấy giờ giật mình hoảng sợ, nhìn ra thì mới phát hiện trời đã về chiều chạng vạng.
Nàng đã ngủ nguyên một ngày.
Nụ hôn trong mơ kia vẫn cứ phảng phất bay lượn trong tâm trí như một cọng lông vũ lướt qua mặt hồ. Nó xuất hiện, không để lại chút dấu vết nào, nhưng lại nặng trĩu và khắc sâu trong tâm trí, đã một lần nghĩ đến thì không thể quên đi. Nó lại cũng như một tiếng chuông vang vọng, đánh thức Chân Nhược Y và ép buộc nàng cuối cùng cũng phải đối diện vấn đề đã nghi hoặc và trăn trở trong lòng bấy lâu nay:
Rốt cuộc Tiết Uyển Anh có ý nghĩa gì đối với mình?

—— Hết chương 39 ——

(*) Vũ Lăng xuân – Vãn Xuân — Lý Thanh Chiếu (Nam Tống)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 39
Xuân Nhật Yến