Chương 39

May sao gặp được ân nhân
Là nhờ dư phúc nương thân đó mà
Âm công vun lấy phúc nhà
Hết lòng cứu giúp người ta khi nghèo
Anh gian, cậu ác chớ theo
Nhãng tình máu mủ, chỉ yêu bạc tiền
Có trời báo ứng ở trên!(*)

Phương Ngọc bước vào, nhìn thấy một bóng dáng màu hồng nhạt đang đứng bên cửa sổ, lòng thoạt tiên trùng xuống.
Chân hắn vẫn còn do dự, cứ đứng mãi ở cửa ra vào, tiến thoái lưỡng nan, nhưng Họa Câu lại quay người trước rồi cúi mình hành lễ với hắn. Chưa đợi Phương Ngọc mở miệng nói gì, Hoạ Câu đã lấy ra một đôi bảo hộ đầu gối và một chiếc bình hồ lô mạ vàng ra, cười cười, nhét vào tay Phương Ngọc.
Cũng không để Phương Ngọc mở lời từ chối, Họa Câu đã nói:
— Phương công công, ngài cứ nghe nô tỳ nói đã. Lần ấy, ở điện Hàm Nguyên, nhờ có ngài xả thân cứu giúp mà nương nương mới được bình an vô sự, bằng không thì thật là không thể dám tưởng tượng. Mà thực ra đâu chỉ riêng lần ấy, trước đây cũng mấy lần rồi, đều nhờ ngài có lời trước Ngự tiền thì cũng mới có thể xoay chuyển tình thế, có ngài thì nương nương và cũng như những người khác nữa, mới tránh được đại hoạ. Nương nương tuy kiệm lời, hiếm khi nói ra, nhưng trong vẫn luôn ghi tạc công lao của Phương công công ở trong lòng. Nương nương nghe nói gần đây công công bị thương ở đầu gối, rất là đau, cho nên đã tự tay thêu đôi đệm vải này, lại sai nô tỳ đặc biệt mang đến cho ngài thuốc Tán Thư Cân thượng hạng này đấy ạ.
Nói xong rồi tủm tỉm cười hiền nhìn Phương Ngọc. Hoạ Câu được trời sinh một gương mặt nhỏ, trái xoan xinh xắn, dù có bao nhiêu tuổi vẫn phảng dáng vẻ trẻ con, khiến cho người ta khó lòng mà nảy sinh phòng bị.
Phương Ngọc liếc Hoạ Câu một cái, vẫn trầm ngâm từ tốn nói:
— Nương nương khách khí quá, những điều này chẳng qua chỉ là bổn phận của nô tài mà thôi, có gì mà đáng để nhớ đâu?
Họa Câu lại cười:
— Phương công công, nô tỳ vụng về không biết ăn nói, nhưng vẫn nhớ trước đây hầu hạ bên cạnh nương nương cũng từng nghe nương nương dạy bảo: điều tối quan trọng khi tặng quà là thứ tự trước sau. Cũng như người có sang có hèn, vật cũng có vật quý vật xoàng, phàm những thứ quý báu hiếm có, đương nhiên là phải để dành lại tặng cuối cùng rồi.
Phương Ngọc im lặng xem Hoạ Câu định làm gì, chỉ thấy rút ra từ trong tay áo một phong thư.
Đa số cung nhân không biết chữ. Hoạ hoằn thì như Đồ Bích, Họa Câu theo hầu bên cạnh Tiết Hoàng hậu, được Tiết Hoàng hậu nhân từ thương xót, vả lại vốn ưa cái sự học hành, cho nên mới cho học được vài chữ mà thôi.
Còn Phương Ngọc thì vốn đã tự mình biết chữ. Trước khi vào cung, hắn vốn là con em của một nhà làm nông, không có bệ đỡ để xuất sĩ nhưng lại có tinh thần hiếu học, thành ra mấy đời ông cha là học trò nghèo chăm đèn sách. Trong nhà có mấy chục mẫu ruộng cằn cỗi truyền từ đời này tới đời khác, cha Phương Ngọc là một học trò giỏi được Học phủ chu cấp, tuy không thể sánh bằng những gia đình giàu có thực sự có của cải nhưng dù sao mỗi tháng cũng có thể có hai lạng thịt lợn để uống rượu cho khuây. Đáng tiếc, ở đời ngày vui vẫn thường ngắn chẳng tày gang, đến năm Phương Ngọc mười tuổi thì cha mất vì bệnh, trong lúc anh trai lo việc tang cho cha thì lại xảy ra việc mâu thuẫn với một tên vô lại trong tộc, kết quả là bị tên vô lại đó đánh ch3t. Năm ấy tang trùng tang, cả nhà chỉ còn lại Phương Ngọc, người chị dâu cả, cùng một đứa cháu trai bấy giờ mới hơn hai tuổi.
May mắn thay, trời không lấy hết của ai bao giờ, chị dâu của Phương Ngọc dường như là một người nhân hậu và có chí khí, vào nghịch cảnh như thế mà vẫn quyết chí thủ tiết nuôi nấng em chồng và con trai. Nếu chuỗi bi kịch chỉ dừng lại ở đấy và số phận của Phương Ngọc cứ an bài như thế thì hẳn cũng chưa phải là hoàn toàn tệ hại. Nhưng điều khi mười tuổi Phương Ngọc đã không biết chính là lòng người còn xấu xa và tàn bạo hơn hắn tưởng tượng hàng nghìn, hàng vạn lần. Chỉ mới mười ngày sau khi anh trai ch3t, người trong dòng họ vì muốn nuốt chửng chỗ gia sản ít ỏi mà cha và anh của Phương Ngọc để lại, lại hùa nhau vu vạ người chị dâu của Phương Ngọc thông gian với người khác khi chồng đang còn sống, một đám người nhà không những muốn dìm chị dâu của hắn xuống sông mà còn muốn đánh ch3t cả đứa cháu nhỏ vì nói rằng nó là oan nghiệt. Để chứng minh mình trong sạch và cũng để bảo vệ đứa con trai, chị dâu của Phương Ngọc t/ự v./ẫn trong uất hận, để lại Phương Ngọc và đứa cháu trai nhỏ tuổi của hắn.
Không nơi nương tựa, căm ghét gia đình, Phương Ngọc vào cung, một là để mưu sinh, hai là để báo thù. Trong dòng họ Phương Ngọc nhìn ai cũng chỉ toàn thấy mặt ác quỷ ấy chỉ có duy nhất đứa cháu trai nhỏ tuổi khiến cho hắn xót thương không nỡ từ bỏ, cho nên đã gửi lại cho một người đàn bà goá bụa trong cùng thôn nuôi dưỡng, hứa dõng dạc rằng vào cung rồi sẽ gửi tiền ra để chu cấp hàng tháng cho bà ta.
Phương Ngọc xuất thân từ gia đình lương thiện, dù dòng dõi nhà nông nhưng lại biết chữ biết nghĩa, vào cung khi nhỏ tuổi, đã được Chu Hoàng hậu – nay là Chu Thái hậu đã giá hạc về Tây – để mắt tới và sắp xếp cho hầu hạ việc ăn ở của Thiên tử ở Đông cung. Cứ thế, Phương Ngọc hầu hạ trong cung thành này đã được mười mấy năm.
Nhưng tất cả những chuyện kể trên đây đã là chuyện xưa tích cũ xảy ra từ rất nhiều năm trước rồi, Phương Ngọc chôn sâu ở trong lòng, nay kể lại ở đây để thấy khả năng sinh tồn mãnh liệt của Phương Ngọc, và thói đời xưa nay con người những tưởng là giống loài nhân nghĩa mà vốn dĩ còn tàn ác hơn ma quỷ mà thôi.
Chuyện xa xưa thôi không nhắc nữa, lúc này Phương Ngọc nhận lấy phong thư tay từ Họa Câu, do dự một chốc rồi gẩy cái dấu niêm phong bằng sáp đỏ, mở phong thư ra.
Thì ra phong thư tay không phải do Tiết Hoàng hậu viết. Thư ấy là do phụ thân của Tiết Uyển Anh, Tiết Huân, tự tay viết từ chữ đầu đến chữ cuối. Tiết Huân dùng thư này để làm lời giới thiệu cho cháu trai của Phương Ngọc vào Học đường Bạch Lộc danh tiếng ở Giang Châu. Đó là nơi tu học của con em thế gia sĩ tộc. Việc học hành, ăn ở của thiếu niên sẽ được chu cấp hoàn toàn.
Phương Ngọc siết chặt lá thư trong tay, không thể tin nổi Hoàng hậu lại tặng mình một món quà nặng tưởng ngàn cân đến như thế.
Hầu hạ trước Ngự tiền, mà lại còn là tâm phúc bên cạnh Thiên tử nhiều năm như thế, Phương Ngọc tuy là một thái giám nhưng hoạn quan thì cũng phân ra sang quý hay ti tiện. Những hoạn quan cấp thấp, không có tiền đồ gì, ước nguyện cả đời chẳng qua chỉ là tích góp tiền bạc để chuộc lại vật của mình, đặng sau khi ch3t còn giữ được toàn thây, đầu thai sang kiếp sau không phải khổ sở như kiếp này nữa. Nhưng như Phương Ngọc đây, đến nay đã dư dả tiền bạc, mua được cả nhà cửa rộng rãi bên ngoài cung, cũng đã cưới vợ, giờ chỉ còn một điều duy nhất cứ đau đáu thành tâm bệnh, đó chính là đứa cháu do anh trai và chị dâu để lại này.
Từ khi Hoàng đế Nhân Tông mở ra khoa cử, sĩ tử hàn môn khắp thiên hạ ai mà chẳng thắp đèn thâu đêm, dùi mài kinh sử, chỉ mong một ngày được đứng vào hàng ngũ quan lại trên triều. Nhưng dù khoa cử là sự ưu ái dành cho sĩ tử hàn môn đi chăng nữa thì con cháu của những người có thân phận thấp kém như Phương Ngọc vẫn không thể tham gia khoa cử được. Mấy năm trước, khi Phương Ngọc bắt đầu có điều kiện, hắn bèn tìm cách đưa tên cháu trai vào hộ khẩu của một gia đình thanh bạch, nhưng vấn đề thứ hai lại xuất hiện – không thể tìm được thầy giỏi.
Sở dĩ Tiết Hoàng hậu có thể thông kim bác cổ là vì nàng đã đọc gần như là hết sách xưa sách nay trong thiên hạ. Mà nàng đọc được nhiều sách như thế thì ngoại trừ nhờ việc nàng thông minh thiên bẩm, chăm chỉ học hành, thì còn là vì ông Trời ưu ái nàng, cho nàng sinh ra đã mang họ Tiết, lọt lòng là quý nữ thế gia, trong nhà có tàng thư trữ như mười vạn cuốn sách.
Vạn sự bất công trên đời, quá nửa đều xuất phát từ việc mỗi người có một xuất phát điểm khác nhau, chẳng ai được hưởng phúc giống như ai. Nhà họ Phương ắt không được hưởng cái phúc như nhà họ Tiết. Các đại Nho nức tiếng đương thời, những học sĩ có thành tựu về học vấn, ai nấy vừa nghe đến thân phận của Phương Ngọc là đã liền vội vã từ chối, sợ dạy học cho con em hoạn quan sẽ làm ô cái thanh danh tiếng hiền sĩ Khổng Nho thanh cao của mình. Trong tình cảnh thế này, dù Phương Ngọc có tích trữ được bao nhiêu của cải đi chăng nữa thì cũng không thể tìm được một người thầy tốt cho cháu trai. Cũng là bởi sự tôn quý thanh bạch, đáng tiếc thay lại là thứ xưa nay không mua được bằng tiền.
Cho nên Phương Ngọc ý thức rõ trọng lượng của phong thư này.
Xưa nay Đô An hầu Tiết Huân nổi danh là người coi trọng địa vị và thứ bậc tôn ti, coi môn đăng hộ đối là cơ sở để bảo vệ sự lâu bền của tầng lớp thế gia sĩ tộc. Chớ có nói đến con em thường dân và sĩ tử hàn môn, ngay như đến con cháu thứ tộc cũng đừng có hòng mà ngồi cùng bàn với Đô An hầu Tiết Huân. Một người như thế mà lại bằng lòng tự tay mài mực viết thư giới thiệu này cho cháu trai của Phương Ngọc vào học trong Học đường Bạch Lộc. Một việc như vậy, chỉ có thể là việc người cha nuốt đắng ngậm cay làm vì con gái của mình mà thôi.
Hoàng hậu đây là đang lấy nghìn vàng ra mua xương ngựa. Điều nàng muốn chính là sự quy phục và lòng trung thành của Phương Ngọc.
Trong khoảnh khắc, Phương Ngọc chỉ cảm thấy tờ thư mỏng manh trên tay này nặng tựa ngàn cân.
Nhận, hay không nhận?
Mặc dù tất cả những gì bây giờ Phương Ngọc có trong tay đều đến từ Thiên tử, nhưng Thiên tử thì chẳng qua cũng coi hắn là chó lợn, gọi đến thì đến, đuổi đi thì đi, có thể tùy ý đánh mắng sỉ nhục. Nói tóm lại, nô tài vẫn hoàn nô tài, và nô tài thì không phải là người.
Đang tư lự thì lại cảm thấy cái đầu gối bị Thiên tử đá bỗng dưng nhói lên, cứ đau âm ỉ mãi.
Họa Câu vẫn nhìn hắn, cười mỉm mà không nói gì.

—— Còn tiếp ——

(*) Lưu Dư Khánh – Tào Tuyết Cần (Thanh)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 39
Xuân Nhật Yến