Chương 40
“Trời lặn núi Yểm đàng tây,
Thăm tăng, lều cỏ ở đây một mình.
Người đâu, lá rụng lặng thinh,
Ngồi đâu, gõ khánh một mình trong đêm.
Mây lạnh khúc khuỷu tầng lên.
Dây leo một nhánh tựa bên thư nhàn.
Bụi đầy đây đấy thế gian,
Bận tâm gì kệ luận bàn ghét yêu!” (*)
Tiếng gõ cửa của người hầu già cuối cùng cũng đã kéo Chân Nhược Y thoát ra khỏi dòng suy nghĩ, trước khi nàng tự nhấn chìm chính mình.
Cột đèn đá trong sân đã được châm lửa, ánh lửa bập bùng mờ ảo nhảy múa trong bóng tối nhá nhem và in cái bóng của người hầu già lên giấy dầu dán trên khung cửa. Chân Nhược Y ngẩng đầu nhìn một lúc lâu, cuối cùng mới uể oải đứng dậy khỏi giường, từng bước chậm đi về phía cửa.
Vừa hé mở một cánh cửa ra thì đập vào mắt đã là khuôn mặt tươi tỉnh phấn khởi, rạng rỡ niềm vui của người hầu già.
Chân Nhược Y hơi sững sờ, không hiểu thế nào và cũng chưa kịp phản ứng thì đột nhiên đã nghe thấy một giọng nữ thanh thoát và êm tai vô cùng vang lên ngay trong sân:
— Mạch Mạch nói với ta rằng ngươi không chịu bôi thuốc? Ương bướng như thế là vì đâu?
Giọng nói đó quen thuộc đến nhường nào.
Hai mắt Chân Nhược Y mở lớn, cứ như là trợn trừng lên, vừa lúc người hầu lùi nửa bước và tránh người sang bên thì bóng dáng Tiết Uyển Anh cũng cứ thế đột ngột hiện ra ngay trước mắt nàng. Giai nhân mặc một bộ váy mỏng màu ngọc, một chiếc trâm bạc xuyên qua mái tóc đen búi cao, ngoài trâm bạc ra thì trên người không còn thứ trang sức nào khác. Nàng mang một vẻ trong sạch và thanh khiết, quyến luyến và mong manh cũng như trong giấc mơ vừa rồi, lúc này như muốn hòa làm một với ánh trăng.
Ấy thế mà Hoàng hậu lại tới cả chốn Đạo Quán này để thăm cố nhân.
— Đã lớn đến thế rồi mà lại không hề biết thương xót cho bản thân.
Người hầu bưng nước chậu nóng đã đun sẵn vào phòng Chân Nhược Y. Đồ Bích nhanh tay nhạy ý, quay sang nhận lấy chậu nước từ tay bà ta luôn, lại khẽ giọng nói:
— Được rồi, bà cứ ra ngoài đi. Ở đây chỉ cần có ta và nương nương là đủ rồi.
Khi ấy Chân Nhược Y đã ngồi xuống bên giường. Tiết Uyển Anh đứng ở bên, nghe Đồ Bích nhanh nhảu thì liếc nhìn một cái rồi nhận lấy chiếc khăn mặt trắng từ tay cô ta, nhúng vào chậu nước nóng rồi vắt đi cho vừa khô. Một tay nàng giữ lấy cằm Chân Nhược Y, tay còn lại dùng chiếc khăn mặt để nhẹ nhàng nửa thấm nửa lau trên mặt của người đó.
Đồ Bích đứng ngây ra, nhìn cảnh tượng chủ tử mình lần đầu tiên có cái dáng vẻ như một người vợ hiền hầu chồng mà không hiểu sao thấy lông mày muốn dựng ngược và đầu óc thì dại đi.
Tiết Uyển Anh cũng cảm nhận thấy sự bất ổn rồi, quay đầu lại, thản nhiên nói với Đồ Bích như thường:
— Ngươi cũng ra ngoài đi.
Chân Nhược Y nghe thế cũng mới hoàn hồn khỏi cơn mụ mị, ngẩng đầu nhìn Tiết Uyển Anh, ánh mắt cứ vọng ra cửa, đuổi theo bóng lưng Đồ Bích.
Cho đến khi Tiết Uyển Anh giữ lấy cằm và ép người kia phải quay đầu nhìn thẳng vào mình, cười hỏi:
— Sao không nhìn ta? Ngươi cứ dán mắt vào cô ta làm gì?
Chân Nhược Y giật mình, lấy đi chiếc khăn đang trên tay Tiết Uyển Anh rồi cúi đầu để tránh đi đụng chạm và ánh mắt nàng, nói nhỏ:
— Để ta tự làm.
Tiết Uyển Anh giữ lấy tay người kia, rất nghi hoặc:
— Sao bây giờ ngươi không một câu a tỷ hai câu a tỷ nữa?
Giây tiếp theo nàng hơi nâng giọng:
— Người ở đây hầu hạ chăm sóc ngươi có được chu đáo không? Có khiến ngươi phải chịu khổ sở không?
Ngón tay nàng vẫn mảnh và vẫn lạnh như trong quá khứ, chạm vào mu bàn tay của Chân Nhược Y. Chân Nhược Y đột nhiên thấy run lên một cái, muốn rụt tay lại, tránh đi xúc cảm ấy, nhưng rồi lại lưu luyến mà không nỡ lòng nào. Hương thơm dịu dàng toả ra từ mái tóc và sự thướt tha trên da thịt Tiết Uyển Anh, vào đêm tái ngộ này, trở nên rõ ràng hơn bất kì một lúc nào trong hơn ba năm chung sống. Những xúc cảm ngả màu tình ái như bị phóng đại bởi các giác quan, quấn quýt nơi chóp mũi nàng, quyến rũ và lưu luyến không tiêu tan.
Lúc này Chân Nhược Y có thể khẳng định mình thật sự đã có thứ tình cảm không thể nói nên lời nhất và đã sinh ra ham muốn thầm kín nhất trên đời này đối với người phụ nữ trước mặt này rồi.
Tiết Uyển Anh cứ kề cận gần sát như thế, bỗng dưng Chân Nhược Y muốn ôm lấy nàng, đè lên nàng, giữ chặt nàng, muốn hôn nàng, và thậm chí là muốn…
Nhưng những điều này làm sao có thể nào xảy ra được!
Trời đất có âm dương, luân thường có phu thê.
Trong trải nghiệm cuộc sống hữu hạn của Chân Nhược Y, những việc nàng muốn làm với Tiết Uyển Anh bây giờ, toàn bộ, việc nào việc nấy đều là những việc có chỉ vợ chồng mới có thể làm.
Vấn đề mà Chân Nhược Y còn không thể hiểu: tại làm sao mà mình lại có thể… làm sao mà mình lại có thể nảy sinh không chỉ là tình cảm ái mộ mà còn cả ham muốn nhục dục đối với một người phụ nữ được cơ chứ?
Nhưng trong lòng lại đồng thời vang lên một giọng nói khác, mách bảo và thúc giục nàng: Có gì mà phải sợ, có gì mà phải phủ nhận? Chẳng lẽ Tiết Uyển Anh không xứng đáng được khao khát, không xứng đáng được thoả mãn, không xứng đáng được yêu hơn bất kì người đàn ông nào trên đời sao? Có gì mà phải hoang mang? Chỉ là mình thích những người đẹp và những thứ tốt, mà vừa khéo Tiết Uyển Anh lại tốt đẹp đến như vậy.
Trong lúc Chân Nhược Y thất hồn lạc phách đấu tranh với ham muốn của chính mình, Tiết Uyển Anh đã bôi thuốc xong xuôi.
Rồi nàng nhìn chằm chằm vào vết thương trên trán Chân Nhược Y, ánh mắt xót xa và trìu mến trong im lặng, một lát sau mới thì thầm, hỏi:
— Có đau không?
Chân Nhược Y lắc đầu, nói:
— Không đau.
Bàn tay Tiết Uyển Anh ôm lấy mặt Chân Nhược Y, dần dần dùng lực và siết nhẹ hàm nàng, sẵng giọng như giận dỗi:
— Nói dối!
Chân Nhược Y chỉ nhìn Tiết Uyển Anh, trong lòng có vạn lời mà rốt cuộc không nói ra chữ nào. Bàn tay Tiết Uyển Anh buông lỏng, lại trở về với sự dịu dàng khi vuốt ve vỗ về khuôn mặt người kia, thở dài rồi nhỏ giọng:
— Đều là lỗi của ta cả… Giá như lúc trước ta không quá yếu mềm. Nhưng đã không còn như vậy nữa. Sẽ nhanh thôi.
Giọng nàng rất khẽ và rất dịu dàng, như đang thủ thỉ một điều gì sâu kín và ngọt ngào, nhưng Chân Nhược Y lại lờ mờ cảm thấy có điều gì đó đang âm thầm hồi sinh và sục sôi trong cơ thể Tiết Uyển Anh. Có lẽ là dã tâm, có lẽ là thù hận? Có lẽ là dã tâm được nuôi dưỡng từ thù hận.
Nàng chớp mắt, nhẹ giọng hỏi Tiết Uyển Anh:
— Hòa An thế nào rồi?
Tiết Uyển Anh mỉm cười, dịu dàng nói:
— Ta đã đón Hòa An về điện Lệ Chính rồi. Con bé còn nhỏ, đêm về gió lớn, ta mới không đưa con bé xuất cung ra ngoài. Sau này…
Nói đến đây Tiết Uyển Anh chợt ngừng lại. Chân Nhược Y lại theo lời còn bỏ ngỏ ấy, suy nghĩ tiếp:
Sau này, sau này sẽ như thế nào nữa đây?
————
Ngay khi Tiết Uyển Anh vừa bước vào điện Lệ Chính, Họa Câu lập tức đi lên đón, nói nhỏ với nàng:
— Bẩm, Huệ phi đã đến rồi.
Vì thời gian gấp rút, chiếu thư của Môn Hạ tỉnh vẫn chưa được soạn thảo xong xuôi. Nhưng Thiên tử đã hạ khẩu dụ, phát thông cáo cho lục cung, mọi việc coi như đã ngã ngũ, nên Họa Câu cũng phải đổi cách xưng hô.
Mặt Tiết Uyển Anh không đổi sắc, thong dong đi thẳng một vòng qua cửa phụ để vào chính điện.
Chu Đường đang chờ sẵn ở đó, nghe thấy tiếng bước chân của Tiết Uyển Anh bèn quay người lại, nhìn nàng rồi duyên dáng cúi chào:
— A tỷ.
—— Hết chương 40 ——
(*) Bắc Thanh La – Lý Thương Ẩn (Đường)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận