Chương 41

— Nương nương, không thể giữ đứa bé này ở đây mãi được đâu ạ!
Cả tẩm điện đang yên, Đồ Bích đột nhiên lên tiếng, vẻ mặt có chút dữ dằn. Hòa An vốn đang ngủ ngon bên cạnh Tiết Uyển Anh, bị câu nói ấy của Đồ Bích làm cho giật mình tỉnh giấc, vừa cựa quậy mở mắt ra đã nhìn thấy vẻ mặt hung hăng của cô ta là liền sợ hãi khóc òa lên.
Tiết Uyển Anh chỉ có thể khom lưng xuống ngay, ôm chầm lấy Hòa An, nhẹ giọng hát ru để dỗ dành đứa trẻ.
Đồ Bích không thích Tiết Linh Quân, cũng không ưa Chân Nhược Y, càng chẳng có tình cảm gì đặc biệt với Công chúa Hòa An bé nhỏ chỉ biết gây rắc rối này. Chỉ là dù cho Hòa An dù không được Thiên tử và Cao Thái hậu ưa thích đi chăng nữa thì rốt cuộc vẫn đường đường chính chính là cành vàng lá ngọc, Đồ Bích đương nhiên không dám làm càn. Cho đến hôm nay, thấy chủ tử phải ngồi trông cho đứa trẻ ngủ yên giấc, cuối cùng cũng không nhịn được mà phải nói:
— Xưa nay sức khỏe của nương nương cũng chẳng hơn người gì cho cam, cớ gì lại phải đích thân nuôi nấng trông nom Công chúa Hòa An thế này nữa? Trong cung có rất nhiều phi tần không có con, bây giờ nương nương giao Công chúa cho họ nuôi dưỡng, có ai dám không dốc lòng cơ chứ? Hơn nữa…
Giọng cô ta hạ thấp xuống, nghe chân thành đến mức khẩn khoản, nói:
— Nô tỳ mạo muội nghĩ nương nương cũng nên dành chút thời gian cho Đông cung điện hạ chứ ạ? Mẫu tử ruột thịt, nương nương có thể vì Công chúa mà đối đầu Bệ hạ, tại sao lại không quan tâm gì tới Đông cung như thế?
Tiết Uyển Anh đổi sắc, trầm giọng quát:
— Nói đủ rồi!
Câu này làm Đồ Bích im bặt. Cô ta hầu hạ bên Tiết Uyển Anh đã nhiều năm, vẫn thường cảm thấy Tiết Uyển Anh không dành cho Đông cung đủ sự quan tâm, và thường thay chủ tử lo lắng vì điều này. Công chúa dù hiếu thảo đến đâu thì rồi cũng có ngày trở thành dâu nhà người, sau khi Thiên tử trăm tuổi thì chỗ dựa duy nhất của Tiết Uyển Anh và cả nhà họ Tiết chẳng phải chính là Đông cung đó sao?
Tiết Uyển Anh ngẩng đầu, nhưng không nhìn Đồ Bích mà đưa ánh mắt về phía Họa Câu đang đứng sau lưng cô ta.
Nàng giao Hòa An cho vú nuôi vừa mới vội vàng bước vào, sai vú nuôi đưa Công chúa đến phòng bên cạnh chơi một lát, sau đó mới hỏi Họa Câu:
— Phương Ngọc còn nói gì khác nữa không?
Họa Câu cắn môi suy nghĩ, qua một lúc lâu mới lắc đầu:
— Không ạ. Y chỉ bảo nô tỳ chuyển lời cho nương nương rằng trong cung sắp có Hoàng thất tử.
Trong hơn ba năm vừa qua, Trịnh mỹ nhân và Lý mỹ nhân lần lượt đắc sủng, cũng lần lượt sinh hạ Hoàng ngũ tử và Hoàng lục tử, nhưng rồi cả hai cũng lại nhanh chóng thất sủng, hai vị Hoàng tử nhỏ tuổi cũng không được Thiên tử coi trọng.
Còn Hoàng thất tử…
Chính là đứa bé trong bụng Chu Đường.
Họa Câu nghiêng đầu, như nhận ra điều gì đó và thấy khó hiểu:
— Phương công công cần gì phải đặc biệt dặn nô tỳ chuyển lời này cho nương nương chứ? Lẽ nào y không đoán được Chu nương tử sẽ nói chuyện có mang cho nương nương hay sao?
Tiết Uyển Anh im lặng một lát, chợt mỉm cười:
— Quả là y không ngờ. Phương Ngọc những tưởng rằng A Đường tuyệt đối sẽ không nói cho ta biết rằng nàng đã có một đứa bé ở trong bụng. Ôi… đứa bé nào kia? Y đã không biết rằng mưu toan của A Đường còn nhiều hơn y tưởng.
_________
Trong điện Bồng Lai, a hoàn thân cận của Chu Đường cũng hỏi Chu Đường một câu hỏi tương tự:
— Nương tử đã khẩn cầu Bệ hạ cho người giữ lại đứa bé này, hà tất lại còn phải đến điện Lệ Chính nói với Hoàng hậu rằng Người có thai? Dù sao, dù sao…
— Dù sao đứa bé cũng là giả.
Chu Đường nối tiếp lời a hoàn, làm cho cô ta sợ hãi cúi ngay đầu xuống, im bặt không nói thêm gì nữa.
Chu Đường chầm chậm đi đi lại lại vài bước, cởi bỏ chiếc váy lụa mỏng ở trên người. Bấy giờ chỉ thấy vòng eo thon nhỏ của nàng quấn mấy vòng vải dày, mặc thêm chiếc ngoại bào rộng thùng thình thì trông quả thật là giống như đang mang thai khoảng hai tháng, lờ mờ lộ bụng.
— Thiên hạ không có bức tường nào không lọt gió. Dù ta có ngày ngày trốn trong điện Bồng Lai thì sớm muộn gì Hoàng hậu cũng sẽ biết ta có thai, đến lúc đó muốn che giấu lại càng khó. Chi bằng lợi dụng lúc chưa bụng còn chưa lộ rõ cứ nói cho Hoàng hậu biết, mấy tháng cuối thai kì cứ chỉ cần ngồi yên trong điện là được.
A hoàn đi theo Chu Đường vào cung để hầu hạ này tên là Liên Tâm, xưa nay được Chu Đường trọng dụng, tuy là thân nữ nhi nhưng gan dạ và chu đáo khác thường. Nghe lời Chu Đường nói, tuy cảm thấy cũng có lý nhưng Liên Tâm vẫn không hoàn toàn yên tâm, lại nói:
— Hoàng hậu thông minh, nếu đoán ra nương tử không có thai thì phải làm sao đây?
Mặt Chu Đường hơi sững lại một chút, nhưng chỉ trong chốc lát rồi phủ nhận ngay:
— Sẽ không đoán ra đâu.
Liên Tâm thở dài một tiếng:
— Nương tử đã suy nghĩ kỹ chưa? Người thật sự muốn đi nước cờ này ư?
Cô ta thấy cay đắng quá, bèn cắn răng khuyên Chu Đường thêm lần nữa:
— Nước cờ này đầy rẫy hiểm nguy, nếu có sơ suất thì sẽ là vạn kiếp bất phục!
Sở dĩ Chu Đường giả có thai vào lúc này, nói cho rõ thì có ba lý do: Một là để ép Thiên tử phải đón nàng vào cung ngay, hai là có thể nhân cơ hội này sở hữu một ‘Hoàng tự’ thuộc về nhà họ Chu, và một lợi ích nữa đi kèm đó là, Chu Đường có thể lấy cái thai này làm lý do để từ chối sự gần gũi của Thiên tử – điều này là phụ, nhưng lại cực kỳ quan trọng đối với cá nhân nàng. Mặc dù lúc mới bắt đầu mưu tính quả thực nàng đã cố ý mang thân ra để quyến rũ Thiên tử đặng thành tựu chuyện nam nữ tốt đẹp, nhưng cũng là sau đó Chu Đường nhận ra mình căm ghét sự gần gũi của Thiên tử vô cùng, căm ghét đến mức gần như sợ hãi bản thân mình không thể che giấu được sự căm ghét.
Sau khi Chu Đường có thai, Thiên tử vẫn thường xuyên ghé thăm điện Bồng Lai, lý do không gì khác ngoài việc Chu Đường đã chu đáo sắp xếp rất nhiều mỹ nữ đến điện của mình để hầu hạ Thiên tử. Thiên tử đang ở tuổi sung mãn, tự phụ nhưng cũng tự ti, điều hắn yêu thích nhất chính là những quý nữ thế gia như Chu Đường dẫu cho cao quý nhưng vẫn phải hết lòng hầu hạ mua vui.
Hy vọng của Thiên tử là những quý nữ thế gia xuất thân danh môn, tài đức vẹn toàn – như Tiết Uyển Anh – có thể hạ mình trước mặt hắn giống như Cao Thục phi.
Còn hy vọng của Chu Đường là Thiên tử sẽ ch3t sớm đi, tốt nhất là ngay sau khi đứa bé trong bụng nàng ra đời.
Chu Đường nâng tay lên, giơ một mẩu giấy nhỏ lên cạnh ngọn đèn. Giấy bén lửa, khói xanh nhạt từ từ lượn lờ bay lên quanh những ngón tay trắng nõn của nàng. Nàng quay đầu hỏi Liên Tâm:
— Bạch thái y không có sai sót nào đấy chứ?
Liên Tâm lắc đầu:
— Nương tử cứ yên tâm. Bạch thái y là người được Văn Hiếu Thái hậu nâng đỡ, ông ta chịu ơn nuôi dưỡng sâu nặng. Đừng có nói là bắt ông ta khi quân vì nhà họ Chu, e rằng bắt ông ta gi3t vua vì nhà họ Chu thì ông ta cũng sẽ bằng lòng làm ngay ấy chứ.
Chu Đường bật cười thành tiếng:
— Ôi, lại nói lời hồ đồ gì thế này?
Giọng nàng bắt đầu nhỏ dần, trở nên rất khẽ, và chỉ lúc này mới để lộ một chút nỗi u sầu và vẻ đa sầu đa cảm riêng thuộc về một cô gái trẻ:
— Liên Tâm, ngươi nói xem giống người có kỳ lạ không? Ba nhà Tiết, Chu, Lục đời đời kết thông gia, cô mẫu ta lại luôn coi Hoàng hậu như con gái ruột của mình, mọi việc mọi điều liên quan đến Hoàng hậu, không việc gì là cô mẫu không dốc hết lòng. Nhưng Hoàng hậu đã báo đáp công ơn của cô mẫu ta như thế nào? Ngồi yên trơ mắt nhìn đứa con trai của ả tỳ nữ kia gửi cô mẫu vào cửa Phật. Ôi… chúng chôn cất cô mẫu của ta ở một ngọn núi hoang! Hôm đó cha hỏi ta nhà họ Chu chúng ta còn có nên thành toàn cho mối hôn sự của Hoài Anh với Hàm Ninh công chúa nữa hay không? Ta biết cha muốn thành toàn cho đám trẻ, vì ông vẫn nghĩ Hoàng hậu là cháu gái ông. Ông nghĩ rằng Hàm Ninh là trưởng tỷ của Đông cung, sau này Đông cung lên ngôi rồi, nhà họ Chu có một nàng dâu như Hàm Ninh hẳn cũng sẽ là một vinh hạnh của dòng tộc. Nhưng ta phản đối. Ta không muốn thành toàn. Ta chỉ muốn biết khi Hoàng hậu trơ mắt nhìn ái nữ của mình phải gả cho một kẻ khốn kiếp thì sẽ đau lòng đến mức nào?
Liên Tâm nghe những lời thủ thỉ này của nàng mà thở dài thườn thượt ở trong lòng. Ai có thể ngờ được người chị họ Chu Đường luôn dùng cả trái tim để ngưỡng mộ và sùng bái ngày xưa chính là vị Hoàng hậu vong ơn bội nghĩa không ra gì trong lời nàng thế này?
Lý trí mách bảo Liên Tâm rằng Hoàng hậu cũng có nỗi bất đắc dĩ của riêng Hoàng hậu. Nhưng những điều này, trong mắt Chu Đường, đều là không đáng nhắc tới.
Hoặc có lẽ, từ rất lâu trước đây rồi, thực ra Chu Đường đã muốn vào cung.
Chỉ có vào cung thì mới tiến gần đến chiếc long ỷ kia, mới có một tia cơ hội mong manh để chạm tới quyền lực thực sự – bất kể bằng thân phận nào.
Sau Thái úy Chu Thiếu, phụ nữ của dòng tộc nhà họ Chu luôn có dã tâm và yêu quyền lực hơn đàn ông nhà họ Chu, từ Chu Thái hậu đến Chu Đường – đời nào đời nấy đều là như vậy, như một lời nguyền mà hương hồn của Chu Thiếu đã gieo rắc vào tâm khảm đám quần thoa.
_________
Thanh Bình Quán nằm ở trên lưng chừng sườn núi, đoạn ấy thoai thoải.
Trong tiểu viện nơi Chân Nhược Y ở có một cây đào. Nay đã là giữa hạ, trên cành vẫn còn lác đác vài đóa hoa đào treo lơ lửng. Khi những cánh hoa đào cuối cùng lìa khỏi cành và chạm mặt đất, đó cũng là khi Chân Nhược Y rốt cuộc cũng chịu bước ra cái sân nhỏ của mình. Nàng ngồi xổm xuống, cẩn thận và nhẹ nhàng nhặt những cánh hoa dính đầy bùn đất lên lòng bàn tay.
Nàng mặc một chiếc váy màu vàng lông ngỗng, chân đi đôi guốc gỗ cao, mái tóc đen dày được tết thành một đuôi sam sau lưng, dài đến thắt lưng. Nay nàng có dáng vẻ giống như một cô gái miền Nam bình thường nhất, chỉ là cô gái bình thường nhất này lại có một gương một khuôn mặt xinh đẹp đến bất thường.
Nàng tới bên miệng giếng, thả một vốc những đóa hoa đào rụng dính bùn đất trong lòng bàn tay vào gáo nước giếng vừa múc lên. Nước giếng trong vắt, lạnh buốt, rửa trôi hết bùn và đất bám trên những cánh hoa rụng.
Chân Nhược Y vừa xem những cánh hoa trôi nổi vừa đếm ngày, hôm nay là ngày thứ mười. Đã mười ngày Tiết Uyển Anh không đến thăm nàng rồi.
Nàng không thể diễn tả được thành lời những cảm xúc phức tạp trong lòng mình, cũng như nàng vẫn không thể nói rõ ra được Tiết Uyển Anh đến tột cùng thì có ý nghĩa như thế nào với mình.
Một người phụ nữ nhớ thương một người phụ nữ khác thì có gì sai trái không?
Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu.
Thục nữ thì không thể đem lòng yêu một thục nữ khác hay sao?
Chân Nhược Y ngồi bó gối bên thành giếng, gục đầu và vùi mặt mình thật sâu vào cánh tay, bực bội trong lòng.
Bây giờ thì nàng đã biết đây chính là mùi vị của nỗi nhớ, là mùi vị của ái tình.
Mỗi khi nàng nghĩ đến nụ cười duyên dáng của Tiết Uyển Anh, nghĩ đến giọng nói dịu dàng, nghĩ đến bao nhiêu khoảnh khắc đáng để rung động, nghĩ đến bao nhiêu ngày tháng tốt đẹp mình và Tiết Uyển Anh đã trải qua cùng nhau trong điện Lệ Chính, nàng sẽ sinh ra một loại cảm giác vui sướng đến thấy cả người lâng lâng. Nhưng giây tiếp theo, khi thoát khỏi hồi ức và ảo tưởng, Chân Nhược Y bỗng giật mình nhận ra: mình đang chìm sâu vào một tình yêu không có tương lai.
Gần như chắc chắn, Tiết Uyển Anh sẽ không đáp lại tình cảm này.
Tình cảm của Tiết Uyển Anh chỉ là tình cảm của một trưởng tỷ dành cho cô gái nhỏ vụng về cần được dạy dỗ mà thôi.
Nhưng bản thân Chân Nhược Y cũng có trưởng tỷ rồi, không cần đến Tiết Uyển Anh làm trưởng tỷ làm gì.
Chỉ là, dù cho bao đêm nàng cùng với Chân Vãn Vi nằm chung một chăn, gối chung một gối để thủ thỉ tâm sự, cũng chưa từng có cảm giác thân mật và rung động như giữa nàng và Tiết Uyển Anh.
Đối với nàng, Tiết Uyển Anh vừa là thầy, vừa là bạn, chỉ có Tiết Uyển Anh mới có thể hiểu và thông cảm cho sự mong manh trong tâm hồn và sự bất mãn trong lý trí của Chân Nhược Y.
Nếu như đã định nghĩa mối quan hệ này là tình bạn thì nàng và Tiết Uyển Anh thực sự đã là tri kỷ, Chân Nhược Y biết mình cũng không nên cầu mong gì hơn thế.
Nhưng nàng lại cũng không thể tự lừa dối mình như vậy.
Sự thật là Chân Nhược Y biết mình muốn hôn nàng, muốn cùng nàng trở thành đôi uyên ương bình thường và tự do giữa đất trời rộng lớn này.
Khi nàng đã hiểu rõ lòng mình, đó cũng là khi nàng không còn có thể được thỏa mãn và hạnh phúc một cách dễ dàng nữa.
Sẽ không có cách nào để nàng thoả mãn và hạnh phúc. Cho đến khi Tiết Uyển Anh đáp lại nàng.
Tiết Uyển Anh.
————
Lần tiếp theo Tiết Uyển Anh đến Thanh Bình Quán vẫn là vào một đêm khuya.
Nghe nói Tiết Uyển Anh đến, thậm chí Chân Nhược Y còn không kịp mang giày xỏ tất, cứ tóc xõa chân trần đã chạy thẳng ra ngoài cửa, người hầu già có muốn cản cũng không kịp.
Đêm nay Tiết Uyển Anh mặc một chiếc váy lụa rất mỏng, bên trong còn lót một chiếc áo lụa mỏng mềm như cánh ve. Cổ tay nàng trắng ngần, mỗi khi nhấc tay hay quay đầu đều như mang theo một làn hương thoang thoảng.
Nhìn từ đầu xuống chân Chân Nhược Y một cái, thấy nàng ăn mặc như thế, Tiết Uyển Anh đờ đẫn sững sờ ra mất một lúc, sau đó mới cười hỏi:
— Dưới núi kia có có công tử tuấn tú nào hay sao, khiến cho Nhược Y vội vội vàng vàng không kịp xỏ giày mà đã chạy ra như vậy?
Kể từ khi Chân Nhược Y xuất cung, Tiết Uyển Anh đã ngầm hiểu rằng nàng không còn là phi tần của Thiên tử nữa, Tiết Uyển Anh cũng không kiêng kỵ gì. Vả lại, nàng bỗng dưng cũng muốn nhắc vu vơ như thế, muốn ướm thử ý tứ của Chân Nhược Y.
Chỉ là dù sao Chân Nhược Y cũng từng là phi tần của Thiên tử, nếu thực sự muốn tái giá thì điều kiện tiên quyết là Thiên tử phải băng hà.
Nghĩ đến đây, Chân Nhược Y không khỏi xao động trong lòng.
Đúng rồi. Chỉ cần hắn ch3t, tất cả đều sẽ được tự do…
Nàng đã không còn là Quý phi của Thiên tử, nhưng Tiết Uyển Anh thì vẫn là Hoàng hậu của Thiên tử.
Chỉ cần Thiên tử ch3t, xiềng xích trên người tất cả sẽ có thể được gỡ bỏ đến bảy, tám phần.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Chân Nhược Y lại nghĩ:
Ngươi xem, trong lòng nàng vẫn chỉ luôn muốn ngươi đi tìm một người đàn ông khác, chứ đâu có bao giờ muốn ngươi ở bên nàng?
Nghĩ thế, lòng nàng lại bắt đầu nguội lạnh và trở nên nặng trĩu, thậm chí còn không trả lời câu trêu đùa của Tiết Uyển Anh, không nói không rằng quay đầu đi thẳng về phía phòng mình.
Tiết Uyển Anh bị thái độ đó làm cho sững người thêm lần nữa, rồi cũng đi theo phía sau nàng. Cả hai cùng bước về phía căn phòng khá rộng rãi và thoải mái mà Chân Nhược Y đang ở.
Khi Tiết Uyển Anh đẩy cánh cửa ra, Chân Nhược Y đang ngồi trên giường gấp đạo bào và cái mũ đạo sĩ của mình. Nàng không búi tóc, chỉ để mái tóc đen rủ xuống một cách tự nhiên khắp trên vai. Ánh nến vàng ấm lung linh chiếu lên sườn mặt nàng, cái mờ ảo khiến cho nàng đã đẹp còn càng thêm đẹp.
Tiết Uyển Anh cũng thất thần trước vẻ ấy, như bị thôi miên, cũng đi vào và ngồi xuống giường, gần bên Chân Nhược Y. Nàng vươn tay vén mái tóc của người kia ra sau tai và chăm chú nhìn ngắm khuôn mặt, khi thấy vết sẹo trên trán đã mờ đi nhiều mới thở phào một hơi:
— Đợi thêm một thời gian nữa thì vết sẹo cũng sẽ biến mất hoàn toàn thôi.
Giọng nàng dịu dàng, ngữ điệu du dương, tình cảm và sự quan tâm tràn đầy qua lời nói. Nhưng Chân Nhược Y lại càng thêm buồn bã, nàng ngoảnh mặt đi để tránh cái đụng chạm, cố gắng dùng một giọng điệu thoải mái để hỏi Tiết Uyển Anh:
— Khi ta khỏi hẳn rồi thì a tỷ có còn đến thăm ta nữa không?
Tiết Uyển Anh nhìn nàng, như thể không ngờ nàng lại hỏi câu hỏi này. Hoàn hồn lại, Tiết Uyển Anh cười:
— Đương nhiên là vẫn sẽ đến.
Sẽ kiên trì như thế được bao lâu?
Chân Nhược Y không dám hỏi câu hỏi này.
Nàng đang cố hết sức để che giấu dục vọng và ý đồ bất chính của mình đối với Tiết Uyển Anh, sợ nếu để lộ ra một chút, Tiết Uyển Anh sẽ vì thế mà ghét bỏ nàng, xa lánh nàng.
Nàng cúi đầu, rũ mắt mỉm cười, lại hỏi Tiết Uyển Anh:
— Vậy… sau này ta có thể gọi a tỷ là A Anh được không?
Tiết Uyển Anh ngạc nhiên ra mặt:
— A Anh ư? Ngay cả phụ thân, mẫu thân hình như cũng chưa từng gọi ta như vậy bao giờ. Ngươi muốn gọi ta như thế thì được thôi, chỉ là… sao hôm nay đột nhiên lại muốn đổi cách xưng hô?
Trước đây Chân Nhược Y gọi Tiết Uyển Anh là ‘a tỷ’, ấy là vì nàng muốn hoà mình vào thế giới của Tiết Uyển Anh, muốn mình giống những người thân cận bên Tiết Uyển Anh.
Bây giờ Chân Nhược Y gọi Tiết Uyển Anh là ‘A Anh’, là vì nàng không muốn mình giống bất cứ ai trong số họ.
Những điều này, nàng có hiểu không, Tiết Uyển Anh?

——— Hết chương 41 ——

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 41
Xuân Nhật Yến