Chương 42

“Đêm thu trăng sáng như gương,
Nghiêng soi màn lụa bên giường của ta.
Sầu lo ngủ được đâu mà,
Tần ngần khoác áo hết ra lại vào.
Người đi vui vẻ được sao,
Chẳng bằng sớm bước tiêu dao trở về.
Bóng người quạnh quẽ phòng khuê,
Lòng riêng khôn tỏ, biết bề nào nguôi.
Cũng đành cất bước về thôi,
Áo xiêm ai cũng lệ rơi ướt đầm.” (*)

Việc trong cung vốn bộn bề, Tiết Uyển Anh cũng chỉ là tranh thủ lúc rảnh rỗi, thỉnh thoảng mới có thể đến thăm Chân Nhược Y.
Lần này tới rồi, không biết phải đến ngày nào tháng nào mới lại tới lần nữa.
Nếu mối quan hệ giữa nàng và Tiết Uyển Anh chỉ dừng lại ở duyên gặp gỡ thoáng qua giữa biển người, vậy thì thì nàng cũng sẽ không vì việc Tiết Uyển Anh không đến thăm mà đau lòng. Chân Nhược Y chợt hiểu, thì ra mình không phải là người bẩm sinh đã lạnh lùng vô cảm.
Trước đây nàng có thể thờ ơ trước chính cha mẹ, anh em, có thể không mảy may động lòng trước phú quý ngất trời mà Thiên tử ban cho, thì ra chỉ vì thâm tâm nàng đã sớm hiểu rằng nàng sẽ không bao giờ có thể tìm thấy chút gì là tình cảm chân thành, dịu dàng và ấm áp mà nàng mong muốn, từ nơi họ.
Nhưng nàng đã tìm thấy điều đó ở Tiết Uyển Anh.
Điều này thật sự chí mạng.
Tiết Uyển Anh nán lại Thanh Bình Quán ước chừng khoảng hơn nửa canh giờ nữa rồi mới kìm lòng đứng dậy, khởi hành hồi cung.
Do buổi trưa nay Chân Nhược Y ham cái mát mẻ nên ngâm chân trần trong nước giếng lạnh một lúc lâu, trời về chiều lại thấy như hơi bị cảm, trong lúc nói chuyện với Tiết Uyển Anh thỉnh thoảng lại ho khan vài tiếng. Tiết Uyển Anh nghe mỗi một tiếng ho lại thấy thêm một phần lo lắng, cuối cùng ra lệnh nàng phải đắp chăn nằm trên giường, dập nến nghỉ ngơi sớm, không cho phép nàng bước ra ngoài đưa tiễn; nhưng có nói thế nào thì Chân Nhược Y cũng ương bướng không chịu, vẫn nhất quyết tự tay xách lồng đèn tiễn Tiết Uyển Anh đi xuống đến tận chân núi.
Xe ngựa đã chờ sẵn ở đó từ lâu, cùng với Đồ Bích đang kìm đầy những lời than phiền trong bụng.
Chân Nhược Y cúi đầu, nhẹ giọng nói:
— Nếu sau này việc trong cung quá bận rộn thì a tỷ không cần phải cất công đến thăm ta vào lúc đêm hôm khuya khoắt thế này nữa. Sương đêm ướt lạnh, đường núi khó đi, a tỷ chỉ cần còn nhớ đến ta, giữ tấm lòng đó, thế là đã đủ với ta rồi.
Khoảnh khắc đó, Chân Nhược Y chỉ nghĩ thà rằng ngay từ đầu tự mình không cho mình chút hy vọng nào còn tốt hơn là ôm ấp hi vọng rồi ngày ngày khổ sở, vò võ chờ đợi trong Thanh Bình Quán, thấp thỏm suy đoán xem liệu hôm nay Tiết Uyển Anh có đến hay không.
Chân Nhược Y sống tới tận bây giờ mới biết chờ đợi lại có thể đau đớn đến vậy, còn suy đoán thì lại có thể bức người ta phát điên. Giống như ngày xưa, từ khi còn rất bé, nàng đã biết cha mẹ mình không yêu thương mình. Trong những mảnh vỡ ký ức ít ỏi về tuổi thơ của Chân Nhược Y, Chân Biên thị luôn dành cho nàng một thái độ hờ hững và những cái liếc nhìn lạnh nhạt. Cứ thế, theo năm tháng, từ bé Chân Nhược Y cũng học được thái độ tương ứng với thái độ của Chân Biên thị dành cho mình, nàng cũng dùng sự hờ hững và lạnh nhạt để đối diện với chính mẫu thân của mình.
Và nàng tự ngộ ra một chân lý: trước khi người khác từ chối mình, mình hãy chủ động từ chối họ.
Thế rồi giờ đây nàng lại như một đứa trẻ, rõ ràng khao khát chiếc kẹo mạch nha ngọt ngào nhưng chỉ vì biết rằng rốt cuộc mình sẽ không bao giờ có thể có được, nên đành gắng sức quay đầu đi.
Vốn dĩ Chân Nhược Y cũng không phải là người trời sinh đa cảm. Đối với cha mẹ, anh em, hay ngay cả cô con gái nuôi mà nàng nuôi dưỡng, nàng cũng đều đối xử như nhau vậy thôi.
Nhưng Tiết Uyển Anh… Tiết Uyển Anh…
Nàng lại thầm niệm cái tên này một lần nữa, đột nhiên cảm thấy một vị đắng ngắt lan ra từ đầu lưỡi, thấm vào đến xương tủy.
Nàng không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào Tiết Uyển Anh, chỉ cúi gằm mặt, hàng mi chớp nhẹ, đổ xuống một bóng râm âm u.
Tiết Uyển Anh nghe lời nàng nói như thế, biểu cảm trên mặt hơi cứng lại, nàng nhíu mày, rồi lại cười nhạt:
— Xem ra là đã chê ta phiền rồi. Thôi, được, vậy thì ngươi hãy mau quay về nghỉ ngơi đi.
Rồi nàng dặn dò người hầu đi theo sau Chân Nhược Y:
— Khi về nhớ nấu một bát canh gừng cho nương tử, sau này phải chăm sóc nàng thật kỹ, đừng để cho nàng bị cảm lạnh thế này thêm một lần nào nữa.
Người hầu vâng dạ liên hồi, Tiết Uyển Anh đưa mắt nhìn Chân Nhược Y thêm một lần cuối rồi cũng hạ rèm xe xuống.
Bánh xe lăn đi, ngày một xa nơi Chân Nhược Y đang đứng, người và ngựa hướng về phía cung thành.
Mãi cho đến khi tất cả trở thành một chấm đen rất nhỏ trong tầm mắt Chân Nhược Y.
Cuối cùng, chấm đen rất nhỏ đó cũng đã biến mất hoàn toàn trước mắt nàng, không để lại một vết tích gì nữa.
Người hầu đứng sau giục giã Chân Nhược Y:
— Đêm đã khuya, sương lạnh rồi, nương tử mau trở về đi thôi!
Nhưng lời nhắc nhở ấy như kích thích thứ gì bên trong nàng, nàng bỗng nhiên bất chấp mọi thứ, lao theo con đường mòn nhỏ và chạy thục mạng về hướng chiếc xe ngựa vừa đi. Nàng cứ chạy một mạch khoảng như vài chục mét mà chẳng hề dừng lại. Người hầu già vừa bị bất ngờ vừa bị hoảng sợ, đuổi theo cũng không kịp, chỉ còn biết đứng chôn chân tại chỗ, hoang mang gọi lớn theo nàng.
Gió hè trên núi mang theo chút se lạnh của đêm, vù vù phả vào mặt Chân Nhược Y, thấy mát rượi.
Cuối cùng nàng hụt hơi, bước chạy đành chậm lại, từ từ ngồi xổm xuống tại chỗ, ôm đầu gối để thở dốc. Bấy giờ mặt trăng ló ra sau đám mây mờ, ánh trăng trắng bệch trùm trên vai và phủ lên sống lưng nàng, khiến chiếc quần vải ống rộng mà nàng đang mặc có cảm giác càng thêm thùng thình.
Liệu sau đêm nay Tiết Uyển Anh có đến thăm mình thêm lần nào nữa không?
Chân Nhược Y bỗng nhiên chìm vào một nỗi ân hận sâu sắc.
Cũng chính lúc này, Chân Nhược Y cũng đã hiểu được rõ ràng hơn bao giờ hết, rằng mình đã sa vào lưới tình.
Mà tình đã sâu nặng thì sao đặng thoát thân?
__________
Tiết Uyển Anh vừa bước lên bậc thềm cao, tiến vào điện Lệ Chính, thì phó mẫu Thẩm thị đã lập tức đi lên để đón, nhìn Tiết Uyển Anh với vẻ mặt nặng trĩu.
Tiết Uyển Anh thấy dáng vẻ như đang lâm đại địch của bà ta thì cũng lập tức dẹp ngay những suy tư miên man ngổn ngang trong lòng về Chân Nhược Y, cất giấu hết vẻ ngẩn ngơ vẫn còn ở trên mặt. Nàng phất tay, cho Đồ Bích và Họa Câu lui xuống cả.
— Điện Bồng Lai lại có chuyện gì nữa?
Tiết Uyển Anh ngồi xuống sau án kỷ, dung nhan thấm sương đêm ẩn hiện trong ánh nến, không nhìn rõ được biểu cảm trên mặt nàng.
Thẩm thị hạ thấp giọng, không giấu được sự lo lắng:
— Nương nương, hôm nay điện Bồng Lai lại tiến cử thêm vài quý nữ nữa cho Bệ hạ.
Tiết Uyển Anh vốn đang ngồi nghiêm trang, vẻ mặt trầm tĩnh, nghe câu này thì không nhịn được mà bật cười:
— Thế thì có sao?
Nói rồi nàng đứng dậy khỏi án thư, vén rèm lên và bước vào nội điện. Thẩm thị đi theo sau Tiết Uyển Anh, dường như không hiểu được sự thờ ơ đến mức khinh miệt và hài hước đến mức châm chọc trong lời nói của Tiết Uyển Anh, cũng không biết chúng từ đâu mà có. Bà luôn cảm thấy, kể từ khi mối hôn sự của Công chúa gặp sóng gió, Hoàng hậu dường như đã thành một người khác mất rồi.
Thẩm thị đã ở bên Tiết Uyển Anh từ khi nàng mới chào đời, tự nhận mình hiểu con người Tiết Uyển Anh, có lẽ còn hiểu nàng hơn cả mẫu thân ruột thịt của nàng, là Chu phu nhân. Bà vẫn còn nhớ cảnh Tiết Uyển Anh học Nữ Tứ Thư thuở còn nhỏ, khi ấy bà mới biết thế nào là trí tuệ trời ban – cô bé vừa đọc một hai lần đã nhớ được ngay, được thầy dạy hết lời khen ngợi.
Trong trí nhớ và ấn tượng của Thẩm thị, Hoàng hậu luôn là người khoan dung nhu hoà, nghiêm cẩn lễ độ, tuyệt đối không để bản thân vượt nửa bước qua khỏi giới hạn lễ giáo; chứ không phải như bây giờ, đối diện sự sa đoạ ngày một hiển lộ ra trước mắt của Thiên tử mà lại trơ mắt làm ngơ, ung dung cười cợt.
Bà không kìm được sự bất an, nói:
— Huệ phi vì muốn tranh sủng mà bày đủ trò thác loạn cung đình, cổ chí kim giờ đây mới thấy có tần phi nào mà lại không tiếc tay dâng mỹ nhân lên cho Bệ hạ! Huệ phi vừa nhập cung chẳng bao lâu mà đã thế, nếu cứ tiếp diễn thì trong cung này ai ai cũng biết cả, Hoàng thất lấy ấy làm gương ắt sẽ thành đồi phong bại tục! Bệ hạ đang ở độ tuổi tráng niên, nếu vì những chuyện này mà suy tổn thánh thể, thì…
Nói đến đây, Thẩm thị không khỏi ngừng lại một chút, rồi quyết nói tiếp:
— Nương nương đã là Trung cung, lý nên thường xuyên can gián Bệ hạ sao cho ngài theo chính đạo, vả lại để chấn chỉnh thuần phong mỹ tục trong cung này thì cũng nên…
Tiết Uyển Anh ngắt lời bà, cười với đuôi mắt hơi cong:
— Thôi, được rồi, ma ma không cần phải nói nữa làm gì. Huệ phi chọn mỹ nhân cho Bệ hạ âu cũng là để có thể mở rộng tông tộc, khai chi tán diệp cho Bệ hạ. Cao Thái hậu mà có mặt ở đây thì nhất định là rất hài lòng, sẽ khen ngợi không ngớt.
Thẩm thị bị những lời đường hoàng thấu tình đạt lý không kẽ hở này chặn họng, không nói nên lời, mãi một lúc lâu sau mới thốt lên:
— Có một việc này nô tỳ đã suy nghĩ từ lâu nhưng trong lòng vẫn không yên. Công chúa dù sao cũng là con gái nhà họ Lý, làm sao có thể theo phu nhân đến Tịnh Châu ở mãi thế này được? Sau này khi bàn việc hôn nhân đại sự, chẳng lẽ lại không cần phải thông qua Tam Ti mà hành sự hay sao? Suy cho cùng Bệ hạ vẫn là chủ nhân thiên hạ, là phụ thân của Công chúa. Nương nương, người đọc nhiều học sâu, cũng hiểu đạo lý ‘thương con tức là phải lo xa cho con’. Vì Công chúa và Đông cung, cũng vì sự vẹn toàn của nhà họ Chu, nhà họ Tiết, nô tỳ cầu xin nương nương sớm ngày xóa bỏ hiềm khích với Bệ hạ, làm cho cơm lành canh ngọt lại thì hơn.
Tiết Uyển Anh đưa mắt nhìn Thẩm thị, dẫu cho khoé miệng vẫn như đang ngậm cười mà lại không có chút nhiệt độ nào trong đôi mắt, ngữ điệu dịu dàng nhưng không có cảm xúc gì trong giọng nói:
— Ma ma, tuổi bà đã cao, sao ngay ngày mai không xuất cung mà mua lấy một mảnh ruộng, kiếm lấy một căn nhà, đặng an dưỡng tuổi già, an phận sống nốt phần đời còn lại cho thanh thản? Sao mà lại phải tự làm khổ mình, suy nghĩ nhiều đến như vậy để làm gì?
Thẩm thị đứng sững, lặng người đi, không thể tin được đây có thể là lời Tiết Uyển Anh sẽ nói với bà.
Tiết Uyển Anh ngồi xuống trước bàn trang điểm, tháo cái trâm hoa trên búi tóc mình ra và tự ngắm nhìn khuôn mặt mình ở trong gương. Một lúc lâu sau nàng mới lại lên tiếng, lúc này giọng điệu dường như đã quay về như thường ngày:
— Những chu/y3n ấ./y ta sẽ tự có tính toán.
Thực ra, thứ mà Chu Đường dâng lên Thiên tử không chỉ là hàng chục mỹ nữ, mà còn là đan dược bổ thận tráng dương , trường sinh bất lão.
Trước tất cả những điều này, Tiết Uyển Anh đều biết, và cũng đều không hề ngăn cản nàng.
Công bằng mà nói, Chu Đường quả thực là một người thông minh nổi bật trong thế hệ con cháu nhà họ Chu này. Thứ nàng thiếu là kinh nghiệm, vì nếu nàng trưởng thành và chín chắn hơn một chút, nàng sẽ tự khắc hiểu rằng những người như Tiết Uyển Anh tuyệt đối sẽ không để mình mắc sai lầm hai lần trên cùng một vấn đề. Việc Thiên tử giấu giếm nàng và âm thầm gả Hàm Ninh cho Cao Thông cũng giống như một chiếc kim châm kề bên cổ; từ ấy đến nay từng giây từng phút rung chuông bên tai nàng, nhắc nàng nhớ rằng việc nắm giữ nhất cử nhất động trong từng ngóc ngách của Hoàng thành này, là một việc quan trọng đến nhường nào.
Tính cho tới thời khắc này thì đã là tròn mười một năm kể từ khi Tiết Uyển Anh trở thành nữ chủ nhân tôn quý của tòa cung thành này.
Trong mười một năm đó, nàng hoà ái với phi tần, khoan dung với kẻ dưới, quán xuyến việc nội cung. Trong mười một năm đó, nàng đã cất nhắc và ban ân huệ cho vô số người.
Tiết Uyển Anh lại nói:
— Nghe nói cách đây vài hôm Định An Huyện chúa tang chồng có phải không?
Phụ thân của Định An Huyện chúa là Nghi Đô Quận Vương – người anh trai cùng cha khác mẹ của Thiên tử.
Nghi Đô Quận Vương mất sớm, dưới gối không con, quận Nghi Đô bị phế, Vương phi bèn đưa con gái về Trường An sinh sống. Thiên tử muốn thể hiện lòng nhân nghĩa của mình nên cũng khá quan tâm chăm sóc cô cháu gái mồ côi cha này, mọi mặt đều đối đãi tương đương với Quận chúa. Hơn nữa, sau khi Định An cập kê, Thiên tử đã gả nàng cho thứ tử của Đông cung Tẩy Mã Thẩm Vĩ. Đáng tiếc, chỉ một năm sau khi kết hôn, phu quân của Định An đã bệnh ch3t tại nhà.
Tiết Uyển Anh đột ngột nhắc đến cái tên Định An, Thẩm thị nhất thời chưa kịp định thần. Thật ra, những vị Vương nữ, Quận chúa lấy cớ tận hiếu với Thái hậu mà nán lại Trường An nhiều vô kể, Định An Huyện chúa nếu có ở trong số đó thì cũng là thường, thân phận vốn cũng không có gì nổi bật. Lần duy nhất gây cho bà ấn tượng với Định An đó là lần Tiết Uyển Anh chỉ đích danh, triệu nàng ta vào cung. Lần ấy Huyện chúa cự cãi với phu quân mới cưới, dùng gậy đánh ch3t hai thị thiếp của chồng, và Hoàng hậu đã triệu Huyện chúa vào cung hạch tội.
— Sao nương nương đột nhiên lại nhớ đến Định An Huyện chúa? – Thẩm thị khó hiểu.
Tiết Uyển Anh chỉ cười:
— Ngày mai hãy truyền lệnh chỉ của bản cung, triệu Nghi Đô Vương phi và Định An huyện chúa vào cung.
__________
Nửa tháng sau, Hàm Ninh nhận được thư nhà từ mẫu thân để báo cho nàng biết: Hôn sự của Cao Thông đã được định đoạt. Người được gả cho Cao Thông không phải ai xa lạ mà chính là Định An Huyện chúa – cô chị họ của nàng.
Hàm Ninh lớn lên trong cung cấm, không có mối quan hệ gần gũi với các vị Vương nữ, Công chúa chi xa, và xưa nay thì lại không thường xuyên qua lại. Ấn tượng của Hàm Ninh về vị Định An Huyện chúa này chỉ giới hạn ở một cái Tết vào khoảng vài năm trước, nàng đến chúc thọ Tổ mẫu Chu Thái hậu thì tình cờ gặp Nghi Đô Vương phi đưa con gái vào cung. Định An Huyện chúa đẹp, có vẻ sắc sảo quyến rũ, ăn nói lanh lợi, khá được lòng Chu Thái hậu, nhờ đó năm ấy còn được Chu Thái hậu ban thưởng không xoàng.
Một người như vậy sao lại dính dáng đến Cao Thông được?
Hàm Ninh cau mày nhìn chằm chằm vào bức thư trên tay một hồi lâu, không khỏi lo lắng đây là đòn đánh trả mà mẫu thân nàng tung ra để nhanh chóng cắt đứt mối hậu họa. Nàng nhanh chóng trải giấy thư ra, chấm mực, vừa viết được vài câu thì Triệu Đình Khương đã đẩy cửa bước vào.
Thoáng thấy phong thư có con dấu Trung cung trên án thư, Đình Khương cười nói:
— Nương nương quả là quan tâm tới Công chúa quá, thư từ liên miên.
Rồi nàng lại ghé sát vào xem Hàm Ninh viết gì. Chỉ thấy Hàm Ninh mở thư báo bình an, rồi hỏi thăm sức khoẻ vài câu về sức khoẻ của mẫu thân, bài vở của đệ đệ, tình hình của Chân nữ quan… đại khái là những chuyện bình thường. Sau đó, nàng mới viết cho Hoàng hậu rằng nàng không muốn vì mình mà Định An Huyện chúa phải bất hạnh cả đời.
Viết đến đâu Triệu Đình Khương đọc đến đấy, xong lại cười:
— Muội hoàn toàn không cần phải bận tâm về những chuyện này làm gì. Nếu Cao lang quân và Định An Huyện chúa thật sự về một nhà thì còn chưa biết ai sẽ là người chịu thiệt đâu.
Cây bút trong tay Hàm Ninh khựng lại, nàng dừng viết, nhìn Triệu Đình Khương:
— A tỷ nói thế là sao?
Triệu Đình Khương nhìn cặp lông mày đang nhíu chặt của nàng, không nhịn được cười:
— Chuyện này ấy à, mẫu thân muội hành xử đúng đạo lắm rồi. Xưa nay vỏ quýt dày có móng tay nhọn, kẻ háo sắc đê tiện xứng người đàn bà độc ác ghen tuông, thế chẳng phải là xứng đôi vừa lứa lắm hay sao?
Hàm Ninh nghe xong, chỉ mỉm cười, một lúc lâu sau mới nói:
— Sao lại giống nhau được chứ? Phụ nữ ghen tuông, mười người may ra có một, thì cũng chỉ là vì muốn tìm sự chung thuỷ toàn tâm toàn ý của chồng. A tỷ thử nghĩ xem đàn ông trên thế gian này có ai có thể dung thứ cho vợ mình cặp kè lén lút với người khác được không? Có mà dù cho cho ch3t rồi thì cũng vẫn bắt vợ mình phải thủ tiết thì có ấy!
Triệu Đình Khương đờ ra, sau đó cầm một cây bút ngọc trên án thư lên, gõ nhẹ vào đầu Hàm Ninh một cái:
— Muội mà nói thế thì chẳng khác nào mắng cả tất cả đàn ông trong thiên hạ. Nếu đã không chàng nào vừa mắt muội, sao bây giờ? Sau này chẳng lẽ muội muốn chung sống với nàng nào hay sao?
Giọng điệu Hàm Ninh lại rất thản nhiên, còn mang theo vài phần như tự nhiên là thế:
— Thế thì không được à? Có gì mà không được?
Triệu Đình Khương ho khù khụ hai tiếng:
— Muội nói ra câu này thì giờ ta cũng không biết có nên truyền lời không nữa. Chu phu nhân đang đợi muội ở sảnh trước… – Rồi nàng hạ thấp giọng, ghé sát vào tai Hàm Ninh. – Chu tiểu lang quân đến rồi.

—— Hết chương 42 ——

(*) Minh Nguyệt Hà Hạo Hạo – Cổ Thi Thập Cửu Thủ

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 42
Xuân Nhật Yến