Chương 43

Cây bút trong tay Hàm Ninh khựng lại, nàng cúi đầu ừ hữ một tiếng, giọng điệu bình thản và không hề bận tâm:
— A tỷ đi nói với bà rằng một lát nữa ta sẽ đến.
Lần này thì lại đến lượt Triệu Đình Khương ngạc nhiên. Nàng nhìn chằm chằm Hàm Ninh một lúc lâu, không nhịn được, che miệng cười:
— Ta còn tưởng muội còn định từ mặt Chu tiểu lang quân đến già luôn kia chứ!
Hàm Ninh nghe lời nàng nói cũng bật cười:
— Có gì mà phải từ mặt nhau đến già cơ chứ?
Nàng đặt bút xuống, quay đầu nhìn Triệu Đình Khương, thấy thiếu nữ tựa vào án thư, nheo mắt đánh giá mình:
— Thật sự là không để bụng?
Hàm Ninh thu dọn sách giấy trên án thư, nhìn vẻ trêu đùa hóm hỉnh của Đình Khương cũng chỉ ôn hòa nói:
— Huynh ấy… có nỗi khổ riêng. Trên thế gian này như đến ngay cả phụ thân của ta, cũng chưa chắc đã thật sự có tự do.
— Vậy… ta đang nói là nếu, nếu có cơ hội thì muội có còn muốn…
Hàm Ninh lắc đầu luôn, ngắt lời nàng, hỏi ngược lại:
— A tỷ có còn nhớ lời ta đã nói với người trước đây không?
Triệu Đình Khương im lặng.
Hàm Ninh tiếp tục:
— Ta mong sau này con gái cũng có thể vào triều làm quan, sống theo hoài bão của mình, có một vùng trời riêng. Đến lúc như thế, gả cho ai, hay có gả không, thì cũng đều không còn quan trọng nữa.
Nàng dừng lại một chút rồi lát sau mới tiếp lời:
— Đàn ông không đáng tin, tình cảm không đáng tin, nhưng trên đời vốn dĩ đã không nên dựa dẫm vào bất kì ai, vốn dĩ chỉ nên dựa vào chính bản thân mình.
Triệu Đình Khương chợt vươn tay, khẽ đập tay với nàng một cái.
Hàm Ninh thoạt tiên là không kịp phản ứng, chỉ ngây người ra đó, cho đến khi lòng bàn tay bị chạm nhẹ lần nữa thì nàng mới bật cười, đôi mắt hạnh cong cong như hai vầng trăng xinh đẹp. Nàng đứng dậy, kéo Triệu Đình Khương chạy vụt ra khỏi phòng như hai chú chim sổ lồng.
Chạy nhanh quá, Triệu Đình Khương dẫm phải gấu váy của mình, theo bản năng nghiêng ngả về phía Hàm Ninh. May mắn thay các người hầu theo sau đều nhanh tay lẹ mắt, lập tức đỡ nàng cho vững vàng. Hàm Ninh cười rộ lên, muốn xin lỗi nàng, mà Triệu Đình Khương thì cũng chỉ liếc xéo một cái thật dài, rồi cả hai lại dắt nhau đi về phía tiền sảnh.
Chu phu nhân đã đợi ở sảnh từ lâu.
Triệu Đình Khương tiễn Hàm Ninh đến cửa rồi nhất quyết không chịu bước vào nữa. Kể từ khi Chu Thái hậu qua đời, tâm trạng của Chu phu nhân luôn không được tốt, tính tình cũng trở nên thất thường hơn xưa. Dù sao Hàm Ninh cũng là cháu ngoại ruột thịt, cũng còn đỡ hơn một chút, chứ đối với người ngoài thì gần đây bà chẳng hề cho ai sắc mặt tốt bao giờ.
Hàm Ninh cũng biết tính bà ngoại nên cũng chỉ vỗ vỗ lên mu bàn tay tay Triệu Đình Khương, rồi một mình mình bước vào.
Chân nàng vừa bước qua ngưỡng cửa thì Chu Ngọc Minh đang ngồi sau án thư liền đứng ngay dậy, hơi nghiêng người chạy về phía trước, gần như chỉ vài bước nữa là đến bên cạnh nàng. Năm nay chàng đã tròn mười sáu tuổi, là một thiếu niên tài tuấn, phong thái thanh nhã, so với Phan An ngày xưa có lẽ cũng chẳng ngoa.
Nếu không vì tư tâm ích kỷ của Thiên tử, lẽ ra họ sẽ nên duyên uyên ương trong một tương lai gần.
Hàm Ninh vòng qua Chu Ngọc Minh, đi thẳng đến bên Chu phu nhân và ngồi xuống.
Chu Ngọc Minh nhất thời tiến thoái lưỡng nan, chôn chân tại chỗ, biểu cảm cứng đờ.
Cứ thế, cho đến khi Chu phu nhân mở lời, nói với Hàm Ninh:
— A cữu của con vốn đã sắp xếp cho biểu ca con một chức Tri huyện ở Tịnh Châu, muốn để nó rèn luyện một thời gian. Chỉ là biểu ca con tự có chủ ý riêng, đã tự đề đạt xin được đến Lương Châu rồi. Nơi đó đang có nguy cơ bị người Đột Quyết quấy nhiễu, hẳn là biểu ca con tới đó cũng có thể vùng vẫy cho thoả chí nam nhi, nếu đủ tài thì sẽ làm nên trò trống.
Hàm Ninh ngẩng đầu nhìn, không bỏ sót vẻ ngượng ngùng chợt lóe trên mặt gương Chu Ngọc Minh.
Quả nhiên là còn trẻ tuổi, trong tấm lòng trong sáng vẫn còn giữ tình nghĩa, thế nhưng lại không thể phản kháng, cũng không thể chỉ trích sắp đặt của trưởng bối.
Chu phu nhân chỉ thong thả gảy nhẹ vào bộ pha trà rồi lại cười:
— Hôm nay gọi con đến đây là để con bầu bạn với bà già này và biểu ca con, cùng nhau uống một chén rượu. Tuy là họ hàng nhưng dù sao cũng lớn lên cùng nhau từ nhỏ, chẳng khác gì anh em ruột thịt là bao. Sau này, nếu biểu ca con lập công danh lừng lẫy, phong tước nơi biên ải, ấy cũng coi như là một việc tốt đẹp cho tất cả chúng ta.
Hàm Ninh cúi mặt, cảm nhận được hai luồng ánh mắt đang cùng chiếu vào mình, nhưng rồi nàng cũng không ngẩng đầu lên.
Chu phu nhân đã đưa ra quyết định thay cho nàng và cũng đã nói ra hết những lời cần nói.
Sau khi Chu Ngọc Minh thất thần mà đi, bấy giờ người hầu trong nhà mới thong thả mang lên đây một bình rượu cúc.
Đáng tiếc bây giờ mới là giữa hạ, chưa đến mùa của những con cua béo mập, đầy thịt. Bằng không, hâm một bình rượu cúc, hấp thêm vài con cua, ấy cũng coi như là một bữa tiệc vui thú mỹ mãn hiếm có ở đời.
Trước kia, khi nàng ở cùng mẫu thân trong điện Lệ Chính, cứ đến gần Tết Trùng Dương là mẫu thân luôn thích độc tấu cổ cầm, làm thơ, đối chữ; không khi nào thiếu một bình rượu cúc và một lồng cua hấp. Lệ ấy giữ từ năm này sang năm khác, cho đến khi Chân nương nương chuyển đến ở cùng trong điện Lệ Chính thì mẫu thân nàng chơi thêm cả trò tửu lệnh, và nàng phải công nhận rằng sự hiện diện của Chân nương nương khiến cho không khí náo nhiệt, vui vẻ hơn hẳn. Vẫn là làm thơ, rượu cúc, cua hấp, nhưng thêm một người thì cũng mang tâm trạng khác.
Chợt Chu phu nhân hỏi nàng:
— Con có oán ta đã thẳng tay cắt đứt ý niệm của nó không?
Hàm Ninh lắc đầu, rất thành thật đáp:
— Chỉ nương không hề oán, mà nên cảm tạ bà ngoại mới phải.
Chu phu nhân nghe nàng nói lời ấy, cười một tiếng nhẹ đến mức hầu như không nghe thấy:
— Nếu để nó đến đây nối lại tình xưa thì chẳng phải là chà đạp thể diện của điện Lệ Chính ngay dưới chân sao? Sao có thể như thế được?
Chu phu nhân sửa lại tóc mái trên trán nàng, thở dài thủ thỉ:
— Cháu gái của ta, sai lầm lớn nhất trong cuộc đời của cả ta lẫn mẫu thân con chính là đã lấy một người đàn ông vô dụng làm phu quân. Ông ngoại con một đời vui phong hoa tuyết nguyệt, mải mê thơ phú văn chương mà không nghĩ đến đường lui cho gia tộc, còn phụ thân con thì…
Bà cười hai tiếng rồi không nói tiếp nữa.
— Cháu gái ngoan, phải nhớ, nhất định chớ lặp lại sai lầm của mẫu thân và bà ngoại. Sau này phải tìm một người đàn ông vĩ đại, có chí khí đỉnh thiên lập địa để gửi gắm suốt đời, vậy mới xứng đáng.
Hàm Ninh nhìn bà ngoại của mình, chợt im lặng. Một lúc lâu sau, Hàm Ninh nghiêm mặt nói với Chu phu nhân:
— Nhưng tại sao con nhất định phải tìm một người đàn ông để nương tựa? Tại sao cứ nhất định phải đợi chồng, đợi con lập công danh, thì mới dựa vào đó để mà lấy vinh hiển cho bản thân? Tại sao con không thể tự vào triều làm quan, hoặc tạo phúc một phương, hoặc ngự địch biên ải, tự lập công danh?
Hàm Ninh xoè hai bàn tay ra, nhìn mười ngón tay trắng nõn mịn màng của mình:
— Đôi tay này của con thì có khác biệt gì so với tay biểu ca chứ? Là vì con yếu đuối hơn, không thể nâng nổi ngàn cân hay sao? Nhưng con nghe nói Trịnh A Vũ ở chợ Tây có sức mạnh nâng được vạc đồng kia mà, cô ấy chưa từng thua một người đàn ông nào; huống hồ trên đời này đâu phải người đàn ông nào cũng có sức mạnh phi thường đâu?
Chu phu nhân lặng thinh, cứ nhìn chằm chằm đứa cháu gái, rất lâu sau mới ôm lấy Hàm Ninh, thở dài một tiếng:
— Đứa trẻ ngốc nghếch này…
————
Chân Nhược Y cảm thấy mình sắp phát điên thật rồi.
Trọn vẹn hai tháng, Tiết Uyển Anh không một lần nào đặt chân đến Thanh Bình Quán nữa.
Nàng chỉ phái cung nhân đến tặng y phục mới, hai lần.
Chân Nhược Y thường cố gắng thức đến hơn nửa đêm mới chịu ngủ, vì trước đây Tiết Uyển Anh trước đây luôn đến vào giờ này. Nhưng nàng đã không đến. Chân Nhược Y chờ từ nửa đêm đến rạng sáng, rồi lại chờ từ rạng sáng đến nửa đêm.
Chờ từ mùa hè, chờ mãi đến mùa thu.
Trong khoảng thời gian chờ đợi dài đằng đẵng đó, Tiết Uyển Anh từng viết thư cho nàng, thư nói việc trong cung gần đây bận rộn, dặn dò nàng dưỡng bệnh thật tốt.
Cũng không biết đây là lần thứ bao nhiêu Chân Nhược Y siết chặt bức thư trong tay, gần như bị nỗi nhớ và sự giày vò làm cho tức ngực, khó thở.
Dưỡng bệnh… dưỡng bệnh.
Bệnh tương tư thì chữa bằng cách nào đây?
Tại sao nàng không đến thăm mình?
Bao giờ nàng mới chịu đến thăm mình?
Khi những câu hỏi này tràn ngập trong tâm trí, Chân Nhược Y đột nhiên cảm thấy mệt mỏi vô cùng.
Nhưng Tiết Uyển Anh thì mắc nợ nàng điều gì cơ chứ? Có nợ nần nàng điều gì đâu?
Tiết Uyển Anh đã xử tử tế và ân cần với nàng đến thế. Chính người đã quỳ gối và dập đầu để cứu nàng thoát khỏi cơn thịnh nộ của Thiên tử. Biết nàng không muốn thị tẩm, người đã đứng ra che chở cho nàng, để nàng được ở lại điện Lệ Chính lâu dài. Người còn dạy nàng viết chữ, học sử, đọc sách, đối thơ, đánh đàn, tửu lệnh… Dạy biết bao nhiêu là thứ.
Đã cho bao nhiêu như thế rồi mà nàng vẫn không biết đủ.
Nhưng con người thì làm sao biết đủ được? Con người là một loài có lòng tham không đáy, được voi rồi thì sẽ đòi tiên. Một khi đã nếm được dù chỉ là một chút tia nắng ấm áp, người ta sẽ muốn chiếm hữu luôn cả mặt trời.
Hồi nhỏ, hàng xóm nhà Chân Nhược Y có một tú tài già thi mãi mà không đỗ.
Không biết có phải do Tú tài già đó đã dự kỳ thi hương quá nhiều lần rồi hay không, đã quá chán ngán Tứ Thư Ngũ Kinh rồi hay không, mà dần dần trở nên điên cuồng, ngày ngày lẩm bẩm trong miệng những lời mà người khác không hiểu.
Đầu tiên là nói: Cha mẹ không yêu thương con, sinh con ra chỉ mong khi mình ch3t có người đưa tang thôi mà!
Rồi lại nói: Cha mẹ không yêu thương con vô điều kiện, thì sao con yêu cha mẹ vô điều kiện được!
Trong lời lão, bản chất của mọi loại mối quan hệ giữa người và người, suy cho cùng đều là vì lợi ích hết ráo!
Quả nhiên vật cực tất phản, đọc sách thánh hiền, học điều nhân nghĩa nhiều quá đỗi; đến cuối cùng trong đầu óc lại chỉ toàn là những lời phản thánh hiền và điều vô nhân đạo tất thảy!
Lúc đó Chân Nhược Y còn nhỏ, nghe những lời nửa văn nửa tục đó của lão, nàng cũng chỉ hiểu lơ mơ. Nhưng sau này lớn lên một chút, bị cha mẹ quyết đưa vào cung để tranh sủng, có khi ngồi trong điện Chiêu Dương và nhớ lại lời của tú tài già đó thì lại cảm thấy lời lão chẳng hẳn đã là nói càn nói quấy. Nàng ngộ ra, đúng là quan hệ giữa người và người vốn dĩ cũng chỉ có thế. Tỉ như, cha mẹ sinh ra nàng, nuôi lớn nàng lớn, cuối cùng thì chẳng phải là cũng ham muốn những lợi ích mà nàng có thể mang lại cho họ hay sao?
Nhưng có một điều, mãi đến khi gặp Tiết Uyển Anh thì nàng mới thực sự hiểu ra: Con người cần tình yêu đến nhường nào.
Lúc rời khỏi hoàng cung, nàng đã không mang theo gì cả, chỉ mang theo lá bùa bình an mà Tiết Uyển Anh tặng. Thế rồi sau đó, Tiết Uyển Anh lại liên tục cho người chuyển rất nhiều đồ đạc đến Thanh Bình Quán cho nàng.
Trong số đó thậm chí có cả một cây cổ cầm.
Chân Nhược Y nhớ lại lần Tiết Uyển Anh tận tay kề bên cạnh và chỉ cho nàng tấu khúc Phượng Cầu Hoàng, đó là chuyện xảy ra cách đây đã vài năm. Sau đó nàng đã lén lút tập luyện rất nhiều, nhưng tiếng đàn vang lên thì vẫn khó tránh khỏi không được điêu luyện cho lắm.
Cổ cầm để lâu không dùng, giờ đã bám bụi. Chân Nhược Y dùng khăn ẩm để cẩn thận lau chùi từng dây đàn, từng đường vân.
Ban đầu nàng sợ tai mắt của Thiên tử có thể sẽ dò la đến Thanh Bình Quán, cho nên hai tháng đầu có thể nói là chôn mình ở trong phòng, không bước ra khỏi cửa. Nhưng dần dần nàng phát hiện ra mình lo hão, Thiên tử thực sự đã quên hẳn đi sự tồn tại của nàng, lúc ấy nàng mới yên tâm hơn.
Nàng gảy dây đàn đầu tiên.
Tiếng đàn vang lên tựa như suối trong chảy xiết, có chỗ buốt vào lòng, ấy là khi nước suối va đập vào vách đá.
Khi khúc nhạc đã gần đến hồi kết thúc, cửa phòng đột nhiên bị ai đó dùng lực đẩy mạnh một cách gần như là gấp gáp, mở toang ra.
Nay đã là thu, tiết trời bắt đầu se lạnh. Tiết Uyển Anh khoác một chiếc áo choàng dài màu xám xanh như màu rêu, một cây trâm vàng khảm ngọc trai xuyên qua trên búi tóc đen nhánh ở trên đầu.
Nàng đứng chôn chân trước ngưỡng cửa, cứ lặng đi mà nhìn Chân Nhược Y còn đang ôm cây cổ cẩm. Hẳn là nàng đã đứng nghe được một lúc lâu rồi, vì không đợi Chân Nhược Y hoàn hồn thì nàng đã kịp phản ứng trước, nói:
— Sai rồi. Lạc một điệu rồi.
Sai thì có sao chứ?
Chân Nhược Y vốn không phải là người có hứng thú với sơn thủy phong lưu.
Nhưng nàng vẫn cố sức kiềm chế nụ cười sắp tràn khỏi khóe môi vì hạnh phúc, tỏ ra ôn tồn nói với Tiết Uyển Anh:
— Vậy A Anh hãy dạy ta đi?
Tiết Uyển Anh liếc nàng một cái đầy duyên dáng, rồi cũng mỉm cười, đi vào và ngồi xuống sát bên cạnh Chân Nhược Y. Cũng hệt như ba năm trước, nàng vuốt dây đàn, bàn tay áp trên mu bàn tay của người kia, dẫn dắt những ngón tay hơi run ấy lướt đi, vô cùng ân cần và kiên nhẫn.
Gặp mỹ nhân lòng nhớ chẳng buông
Ngày ta cách trở tưởng điên cuồng
Ngao du bốn bể tìm chim phượng
Chỉ tiếc giai nhân chẳng sát tường.
Chân Nhược Y bỗng lật bàn tay lên, những ngón tay mềm mại mảnh mai của Tiết Uyển Anh bị nắm lấy, đang hé môi định nói gì đó thì Chân Nhược Y lại đột nhiên nghiêng đầu, phong bế đôi môi đang hé mở của nàng bằng một nụ hôn.
Nụ hôn này tràn đầy nhu tình và dạt dào xúc cảm, hạ gục mọi giác quan, tưởng như chỉ chốc lát là sẽ tan biến vào trời đất. Dịu dàng và đầy nhục cảm là thế nhưng nó cũng nặng nề đến mức, trong khoảnh khắc đó, nó đã viết lại cuộc đời của cả hai người.
Khi Chân Nhược Y rời môi, Tiết Uyển Anh sững sờ như một pho tượng đá. Chân Nhược Y chăm chú nhìn khuôn mặt trắng bệch của nàng, cố gắng tìm kiếm xem có sự tức giận hay bất kì một cảm xúc nào khác không, nhưng tuyệt nhiên không có gì.
Tiết Uyển Anh giật mình bừng tỉnh khỏi cơn mộng mị, hoàn hồn rồi quay mặt đi, đứng dậy ngay rồi lẳng lặng bước ra ngoài.
Chân Nhược Y gục xuống cánh tay mình, nhìn theo bóng lưng Tiết Uyển Anh xa dần và xa dần, chợt nghĩ – có lẽ, sau lần này, Tiết Uyển Anh thật sự sẽ không đến thăm nàng thêm một lần nào nữa.
Và lần chờ đợi này là trọn vẹn bốn tháng.

——— Hết Hồi II ———

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 43
Xuân Nhật Yến