Chương 52
Lệ sầu đậu đỏ không ngưng
Lầu xuân hoa chẳng chịu bung sắc màu
Hoàng hôn lạnh giấc ngủ nhàu
Quên sao được những nỗi sầu xưa nay
Miếng ngon cổ họng nghẹn đầy
Soi làm sao rõ mặt này trước gương
Nét mày chau nỗi chán chường
Giọt khuya lần lữa đêm trường, chao ôi!
Khác gì bóng núi xa xôi…
Mênh mang con nước mãi trôi không ngừng.(*)
Mùa xuân, năm Vĩnh An thứ Ba.
— Hôm nay Công chúa lại dâng tấu chương, lấy lý do hào phú chiếm đoạt ruộng đất lâu ngày khiến bách tính khổ sở không chốn dung thân, thỉnh cầu Bệ hạ đem ruộng đất mà Cao gia, Lục gia chiếm đoạt ra trả lại hết cho dân. Lại còn lấy mình làm gương, đem hai trang trại Hoàng gia mà Bệ hạ ban tặng ra chia đều cho tá điền nghèo khổ ở Kinh Kỳ nữa chứ ạ!
— Bệ hạ nói sao?
— Bệ hạ tuy không nói rõ ràng nhưng lại ban tặng viên dạ minh châu Tây cho Công chúa, quần thần tự nhiên hiểu ý của Bệ hạ. Nay Cao Thái hậu đã hoăng thệ, nhà họ Cao như gián chạy dưới đất chuột chạy qua đường, ai nấy nơm nớp lo sợ suốt ngày. Lời can gián của Công chúa vừa được đưa ra thì Chu Quốc công lập tức dập đầu mấy cái, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu con cháu bất hiếu hư hỏng ở trong nhà, khóc lóc cam đoan với Bệ hạ rằng về rồi nhất định sẽ thanh tra ruộng đất ở trong họ, nếu có chuyện chiếm đoạt ruộng dân thì sẽ tự nguyện sung số ruộng đó vào quốc khố.
— Vậy kia à? Thế Trung Thư lệnh và Gián Nghị đại phu nói sao?
— Bẩm Nương nương, Trung Thư lệnh và Gián Nghị đại phu bận này lại khác hẳn thường ngày, cả hai không nói một lời nào.
— Hai con cáo già.
Đôi môi son đỏ của Tiết Uyển Anh ngậm cười, ngón trỏ nhẹ nhàng ấn ấn lại đóa hoa bỉ ngạn trên trán cho ngay ngắn, hơi nghiêng nghiêng khuôn mặt và ngắm nhìn dung nhan lộng lẫy gần như không tì vết trong tấm gương lăng hoa.
Đồ Bích cài trâm ngọc cho nàng, cười nói:
— Kể cũng lạ, dung nhan nương nương vẫn không hề thay đổi chút nào… Mà giờ lại còn đẹp, còn rực rỡ hơn ngày xưa nhiều lắm.
Tiết Uyển Anh nghe vậy, cười nhạt, gạt tay cô ta ra, nói:
— Năm nay ta đã ba mươi hai tuổi, ba mươi hai chứ không phải là hai mươi ba. Con người ai rồi cũng già đi cả. Sẽ có một ngày tóc đen thành bạc trắng, dần dà ta cũng không đi lại được nữa, cuối cùng sẽ trở thành một bà già lẩm cẩm ốm yếu nằm chờ ch3t trên giường bệnh. Đợi mà xem, đến ngày đó, chỉ e rằng cả đời này ta cũng vẫn chưa có được thứ mình thực sự khát cầu.
Đồ Bích cúi đầu, không đáp.
Thái hậu đã là bậc chí tôn, còn thứ gì muốn mà không thể có được đây?
Nhưng cô ta không hỏi, những năm gần đây, cô ta dần cảm thấy rõ ràng là mình không còn hiểu nổi vị chủ nhân tôn quý vốn nghiêm cẩn đoan trang trước mặt này nữa.
Tuy nhiên, có một số việc lại không thể không nói.
Đồ Bích nghĩ đi nghĩ lại, vẫn nói:
— Nương nương, nay Công chúa đã mười bảy tuổi mà vẫn chưa định hôn sự. Mấy năm trước còn có thể lấy cớ giữ đạo hiếu cho Tiên đế để thoái thác, nhưng tới nay cũng đã mạn hạn tang, nếu không chọn nơi tốt để gửi gắm nương tựa thì e là muộn mất.
Bàn tay đang kẻ chân mày của Tiết Uyển Anh khựng lại.
Đồ Bích những tưởng Tiết Uyển Anh lại định dùng những lời lẽ cũ rích để phớt lờ, cái gì mà “chỉ cần Công chúa thích là được”.
Công chúa thích là được sao? Thế sao mà được? Công chúa là cành vàng lá ngọc, lại khỏe mạnh bình thường, lẽ nào lại có đạo lý cả đời ở vậy không xuất giá? Trong lòng Đồ Bích thực ra có rất nhiều điều bất mãn về việc Hàm Ninh tham chính, cũng như các đại thần vẫn nói gà mái gáy sáng thì tan cửa nát nhà vậy. Chỉ là, Tiết Uyển Anh và Lý Nguyên đều không phản đối, Đồ Bích thân kẻ tôi hầu cũng đành im hơi lặng tiếng.
Cô ta vội vàng nói với Tiết Uyển Anh:
— Nô tỳ khẩn cầu, nếu người thực sự thương Công chúa thì càng nên lo nghĩ cho tương lai đi thôi, Công chúa mà chứ ở vậy không xuất giá thì ngày sau đến lúc trăm tuổi biết quy hồn về đâu?
Huống hồ đàn bà con gái mà lạm quyền tham chính thì có mấy ai được sống đến trăm tuổi?
Tiết Uyển Anh liếc nhìn cô ta, im lặng một lát mới nói:
— Ngày mai ngươi hãy truyền thủ dụ của ta cho Hàm Ninh, bảo nó vào cung gặp ta, ta có lời muốn nói với nó.
Đồ Bích trong lòng vui mừng khôn xiết, nhưng ngay sau đó nhìn Tiết Uyển Anh trang dung lộng lẫy, sửa soạn đứng dậy thì buột miệng thốt lên:
— Nương nương lại đến Thanh Bình Quán nữa đấy ạ?!
Tiết Uyển Anh vốn đã vén rèm rồi, một chân đã bước qua ngạch cửa, nghe lời nàng ta bèn dừng lại, khẽ cười, đôi mắt sóng sánh ánh lên:
— Đưa Hòa An đến gặp Chân nữ quan.
Đồ Bích thở dài, nói:
— Chân nữ quan đã xuất gia, cũng đã xa rời hồng trần thế tục lâu rồi, dẫu cho trước kia nàng từng nuôi dưỡng Công chúa Hòa An vài năm nhưng giờ rốt cuộc cũng đã xa lạ. Nương nương hà tất cứ phải năm lần bảy lượt đưa Công chúa đến chốn cấm địa của Đạo gia làm gì chứ? Hơn nữa, ôi… Nương nương là thân ngàn vàng, nếu thực sự muốn để Công chúa đoàn tụ chốc lát với Chân nữ quan thì cứ sai cung nhân đưa Công chúa đến đạo quán Thanh Bình là được, đằng này…
Cô ta còn đang lải nhải, khi ngẩng đầu lên thì bóng dáng Tiết Uyển Anh đã biến mất từ lâu.
Tiết Uyển Anh đến Thanh Bình Quán lại đúng vào lúc Chân Nhược Y đang không có ở đó.
Quán chủ thấy Tiết Uyển Anh đến, vội vàng tiến lên cung kính đón tiếp.
Tiết Uyển Anh chỉ hỏi:
— Chân nữ quan đâu rồi?
Câu trả lời mà nàng nhận được là Chân Nhược Y đã dẫn các cô thiếu nữ lên núi hái thuốc rồi.
Tiết Uyển Anh cau mày, thái độ bất mãn hiện lên mặt, lẩm bẩm:
— Người đó thì biết hái thuốc gì cơ chứ? Chỉ chạy đi là giỏi.
Quán chủ nhất thời lúng túng không biết phải đáp lại ra sao. Theo lý mà nói, Chân Nhược Y là phế phi của Thiên gia, chẳng qua chỉ mang cái hư danh nữ quan mà thôi, vốn không nên có quyền tự do tự tại như vậy. Nhưng một là năm xưa Chu phu nhân đã từng dặn dò Quán chủ phải chăm sóc Chân Nhược Y chu đáo một chút, hai là bản thân Hoàng thái hậu lại thường xuyên ghé thăm đạo quán liên miên, đủ thấy giao tình với Chân Nhược Y không hề tầm thường. Bà ta tuy là người xuất gia nhưng cũng biết nhìn mặt đoán ý, xưa nay rất dung túng và chiều chuộng Chân Nhược Y.
Nhưng lúc này đây bà ta bỗng nhiên không nắm bắt được tâm tư và thái độ khó hiểu của vị chủ tử tôn quý trước mặt, đành im lặng không nói gì. Một lát sau Tiết Uyển Anh mới nhìn Hoà An, thở dài nói:
— Thôi, ta ở đây đợi nàng.
Quán chủ vội nói:
— Xin mời Nương nương vào trong, bần đạo sẽ sai người dâng trà nước cho nương nương nghỉ ngơi trong lúc chờ đợi.
Tiết Uyển Anh xua tay, dẫn Hòa An ngồi xuống ghế đá dưới gốc cây đào.
Đợi một mạch đến tận lúc hoàng hôn gần buông, cũng nhất quyết không chủ động đi tìm.
Chân Nhược Y về, nghe tin Tiết Uyển Anh dẫn Hòa An đến thì thoạt tiên là sửng sốt, sau đó cười lớn chạy thẳng từ cửa đạo quán vào sân, vừa thấy đã ôm chầm lấy Hòa An.
Hòa An oán trách ngay:
— A nương! Con và nương nương đợi người lâu lắm rồi đấy!
— Lỗi của ta, lỗi của ta cả!
Chân Nhược Y cười dỗ Hoà An, miệng rối rít nhận lỗi, quay sang cười rạng rỡ, lại nháy mắt đá mày với Tiết Uyển Anh. Nhưng ngoài dự liệu của nàng, hôm nay Tiết Uyển Anh chẳng cười với nàng như mọi khi, cũng chẳng lại gần nàng mà chỉ ngồi yên ở một chỗ, thậm chí còn quay mặt không thèm nhìn.
Chân Nhược Y thấy dáng vẻ lạnh nhạt rõ ràng như thế thì ngẩn ngơ ngay, bảo Hòa An và mấy cô thiếu nữ trạc tuổi ra chỗ khác chơi, còn mình thì lại gần, ngồi xuống bên cạnh Tiết Uyển Anh.
— A Anh? Nàng sao vậy? – Chân Nhược Y hỏi, nắm lấy bàn tay Tiết Uyển Anh – Sao hôm nay nàng có vẻ buồn bực không vui?
Tiết Uyển Anh chỉ im lặng, một lúc sau bỗng nói:
— Y Y, hãy hồi cung với ta đi. Như vậy ta và Mạn nhi có thể gặp ngươi mỗi ngày, không bao giờ xa nữa.
Chân Nhược Y trầm mặc giây lát, nói ôn tồn:
— Ta không thích cung thành, ta cũng không muốn quay về.
— Nhưng ta thật sự không chịu được việc việc đến đây mà không thể nhìn thấy ngươi ngay lập tức!
— Nhưng nếu nàng muốn gặp ta thì nàng vẫn có thể đến gặp ta, còn khi ta nhớ nàng thì ta chỉ có thể nhớ nhung mà thôi. – Giọng Chân Nhược Y bình tĩnh lạ thường.
Trong khoảnh khắc, cả hai người đều im lặng.
Tiết Uyển Anh nói, nghe như có gì nghẹn trong họng:
— Nếu như ngươi theo ta hồi cung…
— Tại sao không phải là nàng theo ta, cùng ta rời khỏi nơi ấy? – Chân Nhược Y ngắt lời nàng. – Ba năm trước thì còn có thể nói là vì Kim thượng còn nhỏ không thể tự xử lý được triều chính, nhưng bây giờ Bệ hạ đã mười sáu tuổi, lại có Trưởng công chúa ở bên cạnh tham chính phò tá, nàng còn có gì mà không yên tâm?
— Nhưng chúng là con của ta! – Tiết Uyển Anh đứng dậy khỏi ghế đá, nói xong rồi mới nhận ra mình đã lỡ lời.
Nàng quay mặt đi, nhìn về phía ráng chiều cuối cùng đang tan biến vào màn đêm nơi chân trời, chỉ thấy trong lòng trống rỗng mà ngực thì nghẹn ứ.
Hòa An chơi đùa với mấy cô bé lớn hơn mình vài tuổi được một lúc mới quay đầu lại tìm Chân Nhược Y, lại thấy a nương mình đang ngồi dưới gốc cây, thất thần mà không biết đang nghĩ ngợi điều gì.
Tiết Uyển Anh hồi cung lúc trời chập choạng tối, nhưng nàng về một mình, để Công chúa ở lại Thanh Bình Quán.
Đồ Bích vào hầu chủ tử, càng nghĩ càng thấy khó hiểu, càng không rõ những năm trở lại đây Tiết Uyển Anh bị làm sao. Cô ta cũng biết giữa Tiết Uyển Anh và Chân Nhược Y có mối giao hảo, khi xưa nàng cũng chiếu cố quan tâm đến người nọ rất nhiều, nhưng trước nay chỉ nghĩ rằng Tiết Uyển Anh bản tính hiền hậu lương thiện, hòa nhã thương người, lại vì Chân Nhược Y từng có ơn với điện Lệ Chính, có ơn với Công chúa Hàm Ninh, nên sau khi Thiên tử qua đời mà vẫn cứ luôn nhớ đến Chân Nhược Y.
Nhưng đồng thời cô ta cũng luôn lờ mờ cảm thấy có gì đó không đúng.
Mấy năm nay Tiết Uyển Anh ra vào cung cấm liên miên, lại chưa không một lần yêu cầu Đồ Bích và Họa Câu đi theo – ấy là điều gần như là không thể xảy ra trong quá khứ.
Đồ Bích mải mê suy nghĩ về chuyện của Tiết Uyển Anh, bước chân cũng theo quán tính, vòng qua góc khuất của hành lang uốn khúc quanh ngoại điện. Ngọn đèn cung đình bị cơn gió đêm xuân thổi tắt phụt, Đồ Bích vẫn cứ lơ đãng suy nghĩ, chìm trong bóng tối, vừa sực tỉnh toan gọi người tới thắp đèn thì từ tai đã nghe thấy loáng thoáng tiếng thì thầm của ai đó.
Một người nói:
— Muội không muốn sống nữa hay sao? Chuyện tày đình như này mà cũng dám mở miệng ra nói bậy!
Lại một giọng khác nghe có vẻ rất khẩn trương:
— Chính vì sợ mất luôn cái mạng nên mới chỉ dám nói với tỷ tỷ thôi đấy chứ! Rõ ràng hôm nay chính đôi mắt này của ta đã thấy cảnh ân ái đó mà! Thái hậu và Quý phi thật sự là có mối quan hệ ấy, bảo sao ta cứ thấy nghi! Nghi là phải, họ cũng giống như hai ta vậy thôi…”
Hóa ra là một đôi uyên ương đoạn tụ ư!
Nhưng Thái hậu và Quý phi mà họ nhắc đến là ai?
Đồ Bích chỉ cảm thấy mắt nảy đom đóm, dạ dày quặn thắt lại.
—— Còn tiếp ——
(*) Hồng Đậu Từ – Tào Tuyết Cần (Thanh)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận