Chương 51
Sắc mặt Tiết Lâm Chi bắt đầu trở nên vi diệu khôn tả.
Sau một thoáng ngưng trệ, hắn hít một hơi thật sâu, quay sang nói với Tiết Uyển Anh:
— Vi thần đến khuyên giải nương nương chẳng phải chỉ vì tiền đồ của gia tộc họ Tiết, mà còn là vì… chính nương nương.
Hắn hạ thấp giọng, lời lẽ thâm trầm:
— Bệ hạ nay còn niên thiếu, vẫn còn thân thiết với Nương nương, nhưng nếu là mười năm, năm năm nữa thì sao? Tiên đế vốn có ý kìm hãm thế gia, Bệ hạ mới lên năm đã phải dọn ra sống riêng ở Đông cung. Nếu thật sự để cho con gái của Quách Yêm ngồi lên ngôi Hậu thì ngày sau trong chốn hậu cung này làm gì còn chỗ dung thân cho nương nương nữa?
Tiết Uyển Anh cười.
Nàng cười, rồi chìm vào trầm mặc rất lâu, không nói một lời.
Tiết Lâm Chi cũng chẳng hiểu vì sao trước sự im lặng khác thường của Tiết Uyển Anh, bỗng cảm thấy một tia mất tự nhiên và hoảng hốt dấy lên trong lòng.
Hắn mở miệng, vừa định nói thêm điều gì thì Tiết Uyển Anh đã bất chợt cười nói:
— Năm năm nữa, mười năm nữa ư? Khi ấy ta có còn trên cõi đời này hay không, ta cũng chưa thể nói trước được.
Tiết Lâm Chi sững sờ.
Tiết Uyển Anh nâng cằm, ánh mắt nhìn thẳng vào hắn:
— Thực ra, a huynh, tại sao a huynh cứ nhất định phải đưa Thuỵ nương vào cung này làm Hoàng hậu? Ổ son phấn thường là trường danh vọng, hậu cung xưa nay vốn là cái hang hồng phấn khô lâu[1], đám quần thoa chịu kiếp cá chậu chim lồng nơi đây ai nấy cũng chỉ là đang chịu đựng sự dày vò ngày này qua tháng khác mà thôi. Kẻ không chịu nổi thì hương tan ngọc nát, thân xác chôn vùi ở đấy mà hương hồn thì chẳng biết đã hóa thành một luồng khói nhạt phiêu dạt về chốn nao; kẻ chịu đựng được thì khi qua được bể khổ cũng là lúc dung nhan úa tàn, tâm hồn bệ rạc, cả đời này chưa chắc đã có lấy được một ngày vui.
[1] Hồng phấn chỉ người đẹp, khô lâu là bộ xương khô, tức mỹ nữ cuối cùng cũng hoá thành bộ xương khô, ám chỉ sự vô thường của sắc đẹp. Đây là thành ngữ xuất phát từ “Đại sử ký – Danh linh truyện”, Quan Thế Âm từng lấy nhục thân bố thí, hiện ra tướng phấn hồng (ý là biến thành mỹ nữ), giao cấu với người lạc đường, trong lúc giao hoan đến đỉnh điểm, chợt hiện ra hình hài bộ xương khô, hồng phấn khô lâu nghĩa là sau vui vẻ cực thịnh là đến lúc mất đi tất cả, dùng để giáo hoá người lạc đường không nên trầm mê trong những khát vọng về da thịt.
Tiết Lâm Chi nghe xong những lời ấy mà kinh sợ, mãi mới hoàn hồn, nhìn chằm chằm Tiết Uyển Anh hồi lâu với vẻ không thể tin nổi, rồi mới hậm hực nói:
— Nương nương ngày nay đã là Thái hậu, dưới một người mà trên vạn người, ngồi hưởng vinh hoa, vậy mà lại nói ra những lời như thế? Khác nào nói ngôi vị Hoàng hậu không đáng giá? Lời này chẳng phải là… chẳng phải là…
Hắn còn không nói hết câu, Tiết Uyển Anh đã trả lời:
— Trở thành Hoàng hậu, làm Hoàng Thái hậu, thì sẽ hạnh phúc ư?
— Nương nương còn mong cầu điều gì hơn thế nữa! – Tiết Lâm Chi thực lòng không hiểu.
Lần này Tiết Uyển Anh không trả lời hắn.
Nàng chỉ quay gót, đẩy hai cánh cửa điện mở toang ra, bước thẳng ra ngoài mà đầu không một lần ngoảnh lại.
Thêm một mùa hạ lại sắp sang.
Phù dung trong hồ chực nở, dưới ánh nắng ban mai, sắc xanh biếc của lá liễu trên cành thoáng chốc khiến người ta hoa mắt vì mê say.
Tiết Lâm Chi đứng trân trân như trời trồng ở trong điện, bên tai vẫn văng vẳng câu nói của Tiết Uyển Anh, lời cứ quẩn quanh không tan:
— A huynh, nếu a huynh cứ nhất quyết muốn đưa Thuỵ nương vào cung, ta tuyệt đối sẽ không ngăn cản. Nhưng hãy nhớ lấy lời ta nói hôm nay, rồi sẽ có một ngày huynh phải hối hận.
Giữa tiền đồ của con trai và vận mệnh của một cô gái khác, Tiết Uyển Anh đã chọn vế trước. Điều này vốn dĩ cũng chẳng phải chuyện gì lạ lẫm ở đời. Chẳng ai có thể phổ độ chúng chúng sinh, chỉ trừ phi đó là Quan Thế Âm Bồ Tát đại từ đại bi. Trên thế gian này có đủ loại hỉ nộ, đủ loại si hận, đủ loại ái ố, lợi ích của mỗi người thì lại một khác. Kẹo ngọt của người này chưa chắc chẳng phải là thuốc độc của kẻ kia.
Tiết Uyển Anh từ lâu đã hiểu ra rằng ngay khi nàng đang làm một điều tốt cho ai đó thì việc ấy cũng đồng nghĩa với việc hy sinh lợi ích của những người khác, đó là điều không thể tránh khỏi.
Chân chân giả giả, chính chính tà tà.
Nàng ngồi trước giường, đem những tâm tư nặng nề, rối bời, những tưởng không bao giờ có thể nói rõ ra thành lời ấy, thế mà lại có thể từng chút từng chút, bộc bạch hết với Chân Nhược Y.
Chân Nhược Y nằm trên giường, trầm ngâm lắng nghe một hồi lâu rồi bỗng nhiên mỉm cười, đưa tay vuốt ve vỗ về khuôn mặt của Tiết Uyển Anh, chớp chớp mắt:
— Việc đời đa đoan, làm sao có thể lo toan hết thảy hạnh phúc hay bất hạnh, vui vẻ hay đau buồn của tất cả mọi người được? Đời người ngắn ngủi, sống trên thế gian, chi bằng hãy nghĩ cho bản thân mình nhiều hơn một chút. Yêu lấy bản thân mình chẳng lẽ lại là chuyện đáng hổ thẹn lắm sao?
Tiết Uyển Anh cúi đầu, nhìn nàng rất chăm chú, ánh mắt như một mạch nước ấm:
— Nhưng ngươi đã vì ta mà đã làm ra những chuyện tổn thương sâu sắc đến chính mình.
Chân Nhược Y chống người dậy, đặt một nụ hôn lên môi Tiết Uyển Anh:
— Đó là vì ta yêu nàng.
Tiết Uyển Anh thoáng ngơ ngẩn cả người.
Sắc xuân rực rỡ ngoài cửa sổ tràn ngập vào trong phòng.
Nàng nhẹ nhàng khẽ nâng một lọn tóc đen của Chân Nhược Y, quấn quanh ngón tay mình, chợt cười nói:
— Ta vừa không yêu nhà họ Tiết đủ nhiều, cũng lại không yêu A Nguyên đủ nhiều.
Đây là lần đầu tiên Tiết Uyển Anh thẳng thắn nhắc đến đứa con trai Lý Nguyên của mình trước mặt Chân Nhược Y.
Trong hai người con của Tiết Uyển Anh, Chân Nhược Y từ lâu đã biết rõ và không nghi ngờ gì về việc nàng thân thiết và hòa hợp với Công chúa Hàm Ninh hơn. Nếu nói Hàm Ninh lớn lên bên cạnh mẹ, thừa hưởng từ mẫu thân phẩm chất dũng cảm và thông tuệ, rất biết tiến biết lui trong đối nhân xử thế; thì Lý Nguyên lại lớn lên bên cạnh phụ thân, cũng không tránh khỏi việc bị cái bóng của cha mình bao phủ.
Vừa tự ti mà lại vừa tự phụ.
Chợt nghĩ đến người cha của Lý Nguyên, Chân Nhược Y từ từ ngồi dậy, nửa ngồi nửa nằm, nhìn sâu vào Tiết Uyển Anh. Nhìn một hồi thật lâu, Chân Nhược Y đột nhiên bắt lấy cổ tay Tiết Uyển Anh rồi dùng sức kéo mạnh một cái, khiến cho nàng không kịp đề phòng mà đổ ngã vào người mình, mạnh mẽ lật thân, đè nàng gắt gao ở trên giường.
Tiết Uyển Anh dịu dàng hùa theo đón ý, không có nửa phần kháng cự cuộc điên loan đảo phượng.
Ân ái qua đi, hai người kề cận nằm bên nhau sau lớp màn trướng. Chân Nhược Y chống một tay lên, cúi xuống nhìn ngắm mi mắt vẫn còn đang run rẩy mãnh liệt trong dư âm của thăng hoa nhục dục hết đợt này đến đợt khác nhấn chìm Tiết Uyển Anh.
Chỉ cần nàng yêu ta.
Chỉ cần nàng yêu ta thì dù tình yêu ấy sâu sắc chân thành hay chóng vánh nhất thời… cũng đều được.
Bởi vì ta yêu nàng.
Chân Nhược Y nằm xuống, để đầu Tiết Uyển Anh gối lên tay mình, ôm lấy giai nhân vẫn còn mê man chưa thoát ra khỏi cơn hoan ái, và cũng chìm vào giấc ngủ. Khi Chân Nhược Y tỉnh lại lần nữa thì bấy giờ đã là giữa đêm, Tiết Uyển Anh đã mặc lại y phục chỉnh tề, ngồi bên mép giường, vẫn chưa rời đi.
Chân Nhược Y chớp đôi mắt, nắm lấy bàn tay Tiết Uyển Anh đã vuốt ve từ mặt xuống cổ mình, lại nghe nàng hỏi:
— Chịu thức dậy rồi sao?
Chân Nhược Y ở trước mặt nàng tựa như một con mèo ngoan ngoãn vâng lời. Nhưng tối nay con mèo biến thành con sói, ngấu nghiến nàng không nhả xương, bây giờ lại còn dở chứng, cứ giữ lấy tay nàng mà không cho nàng đi.
Tiết Uyển Anh cười, nụ cười vẫn một vẻ dịu dàng khiến người ta phải thương mến, nhưng trong đó lại ẩn chút lẳng lơ khiến người ta sinh tà tâm:
— Không nỡ để ta đi ư?
Chân Nhược Y vốn là người phóng khoáng, miệng mồm chẳng kiêng dè, bèn hùa theo:
— Đúng là không nỡ, còn chưa vui đủ. Làm sao bây giờ?
Tiết Uyển Anh bật cười, nụ cười rộ lên rồi nhạt đi, một hồi lâu vuốt ve Chân Nhược Y, lát sau mới kề xuống sát bên nàng, khẽ nói:
— Nhưng ta vẫn phải về.
Chân Nhược Y tự hỏi lòng mình có buồn không, cảm thấy nếu nói không có chút buồn bã nào thì chắc chắn là nói dối. Nhưng chính nàng cũng biết trên vai Tiết Uyển Anh gánh vác quá nhiều trách nhiệm, hứng chịu quá nhiều điều bất đắc dĩ, có thể năm lần bảy lượt đến đạo quán này thăm nàng đã là điều không dễ dàng. Thế nên, nghe Tiết Uyển Anh nói vậy, nàng chỉ im lặng, quay lưng đi, không nhìn Tiết Uyển Anh nữa.
Tiết Uyển Anh dở khóc dở cười, dài giọng gọi liền mấy tiếng “Y Y”, nhưng Chân Nhược Y nhất quyết không thèm để ý. Tiết Uyển Anh quyết tâm không hạ mình, vậy là đứng phắt dậy, làm bộ đi thẳng ra ngoài, mà một chân còn chưa bước qua ngưỡng cửa thì đã nghe thấy giọng nói nóng nảy đầy bất bình của Chân Nhược Y vang lên ngay sau lưng:
— Nàng đứng lại cho ta!
Chân Nhược Y đã bật giỏi giường, tóc vẫn xoã, chỉ khoác một chiếc trung y dài rộng mỏng manh. Ánh nến vàng ấm hắt vào làn da trắng ngần như ngọc, tóc đen môi đỏ, vẻ quyến rũ không sao tả xiết.
Tiết Uyển Anh quay lại, nhìn Chân Nhược Y chăm chú, nén cười, nói:
— Tuy ta buộc phải về, nhưng nếu ngươi thật sự không nỡ rời xa ta nửa bước thì chi bằng hãy cùng ta trở về đi.
Lần này thì lại đến lượt Chân Nhược Y rơi vào trầm mặc.
Khoảng chừng một nén nhang sau, nàng thở dài, lảng sang chuyện khác, đi tới gần hơn và nói với Tiết Uyển Anh:
— Cũng đã lâu rồi ta không gặp Hòa An. Lần sau A Anh lại đến, hãy nhớ đưa cả con bé theo nhé.
Tiết Uyển Anh gật đầu, mỉm cười dịu dàng, hôn lên khoé môi nàng:
— Được.
_________
Hàm Ninh gặp mẫu thân, ấy đã là chuyện của ngày hôm sau. Nàng nhìn thấy trong đáy mắt Tiết Uyển Anh thoáng sự mệt mỏi, giơ tay nhấc chân đều có vẻ uể oải, thoạt nhìn khí sắc không được tốt lắm, đoán chừng đêm qua ngủ không ngon.
Mà Tiết Uyển Anh nhìn thấy con gái, trước tiên là ngẩn người, sau đó mới vẫy tay bảo nàng ngồi xuống bên cạnh mình.
— Ta nghe mấy vị tể tướng nói mấy ngày trước con đã tiến cử cho Bệ hạ vài vị học sĩ trẻ tuổi xuất thân hàn vi.
Hàm Ninh không phủ nhận, chỉ đáp:
— Con cũng đoán các vị tể tướng chắc hẳn là đã đến tố cáo con với a nương rồi.
Đồ Bích bước vào, dâng trà nước lên.
Tiết Uyển Anh nhìn đứa con gái giờ đã trổ mã ra ráng duyên dáng yêu kiều, lắc đầu nói:
— Họ nghĩ thế nào không quan trọng. Chỉ một điều này, con còn chưa mở phủ, làm sao có môn khách được?
Hàm Ninh sững sờ, dường như không ngờ mẫu thân lại hỏi vấn đề này.
Một lúc sau, nàng cười, khẽ đáp:
— Ấy đều là môn sinh của phụ thân Đình Khương tỷ tỷ.
Sau khi Lý Nguyên lên ngôi, không phải Hàm Ninh chưa từng nghĩ đến việc khuyên em trai triệu hồi phụ thân của Triệu Đình Khương về kinh. Xét về tư, Triệu Ung là cha của Đình Khương; xét về công, Triệu Ung tài hoa hơn người, trên phương diện triều chính rất có năng lực. Lý Nguyên ban đầu nghe nàng khuyên giải cũng đã xiêu lòng nhưng sau đó vô tình nhắc đến chuyện này với Quách Yêm, lại bị Quách Yêm dùng cái lý lẽ hiếu đạo lớn lao ‘Trong ba năm không thay đổi đạo của cha’ để chặn họng, vậy là cũng thôi.
Dẫu sao Tiên đế cũng vừa mới băng hà vài tháng, nếu bây giờ Lý Nguyên lại công khai triệu hồi tội thần bị phụ thân giáng chức về kinh thì chẳng phải là vả vào mặt Tiên đế đó sao?
Nghĩ đến đây, dù Hàm Ninh có tốt tính đến đâu thì cũng không khỏi sa sầm mặt mày.
Quách Yêm làm vậy là để bảo vệ danh dự cho phụ thân nàng, hay chỉ là không muốn có đối trọng để phân chia quyền lực trên triều đình với hắn?
Tiết Uyển Anh nâng chén trà, cười một tiếng:
— Đình Khương là một đứa trẻ ngoan.
Hàm Ninh hoàn hồn, khoác tay mẫu thân, cười nói:
— A nương, con có một chuyện muốn nói với người.
— Chuyện gì?
Hàm Ninh ngồi thẳng lưng sau án thư:
— Khoa cử lần này, sao không mở thêm Nữ khoa?
— Nữ khoa? – Tiết Uyển Anh nhìn con gái, ngẫm nghĩ một lát. – Khoa thi dành cho nữ nhi sao?
Dường như sợ mẹ phản đối, Hàm Ninh vội vàng nói:
— A nương, trên đời này đâu chỉ nam tử mới có kinh bang tế thế, mới có chí báo đền nợ nước. Tại sao nữ nhi chúng ta lại không thể giống như nam tử, kiến công lập nghiệp, sống cuộc đời phóng khoáng của riêng mình?
Tiết Uyển Anh ngẩn người.
Đây là lần đầu tiên trong một thời gian rất dài nàng nghiêm túc ngắm nhìn đứa con gái đã qua tuổi mười bốn của mình.
Lặng im một hồi lâu, Tiết Uyển Anh mới tìm lại được giọng nói.
Nàng nhìn Hàm Ninh, nhìn thẳng vào đôi mắt, từng từ từng chữ hỏi rõ ràng:
— Những điều con nói đều đúng, nhưng những thứ đúng đắn chưa chắc đã là những thứ hữu dụng. Bây giờ ta chỉ hỏi con, con sẽ làm thế nào để khiến các vị tể tướng trong triều công nhận con, nghe theo con, mở khoa thi này? Chỉ Nương… – Nàng gọi khuê danh của Hàm Ninh. – Sĩ tộc kiên quyết phản đối khoa cử là bởi họ mong con cháu mình có thể dựa vào ân ấm[1] để làm quan, mong cầu đời đời giàu sang phú quý, trâm anh thế phiệt. Các quan lại thứ tộc trong triều lại dốc sức ủng hộ khoa cử là vì họ cần thêm nhiều con em hàn môn cùng mình kề vai sát cánh, củng cố thế lực, mong một ngày dòng họ nhà mình cũng có thể viết lại nguồn gốc, leo lên cành vàng. Phụ thân con, tổ phụ con, bao đời nội tộc con lúc thì trọng dụng sĩ tộc, dựa vào sĩ tộc; lúc lại chèn ép sĩ tộc, nâng đỡ thứ tộc, nói cho cùng cuối cũng là để bảo vệ quyền lực và củng cố vị trí của chính mình. Đó là lý do vì sao khoa cử tuy gian nan và vấp nhiều trở ngại nhưng rốt cuộc thì vẫn luôn có thể duy trì tiếp tục, không thể bỏ được. Trong triều đình này sẽ luôn có những người ủng hộ khoa cử, bởi vì điều đó nhất quán với động cơ và lợi ích của họ.
[1] Nghĩa là ân trạch của tổ tiên, chế độ cha truyền con nối, con cháu nhờ ơn ông cha để tập tước, làm quan to, cả họ đời đời được trọng vọng.
Tiết Uyển Anh dừng lại một chút, như cho Hàm Ninh thời gian để thẩm thấu, mới nói tiếp:
— Nay con muốn mở Nữ khoa. – Tiết Uyển Anh nghiêm mặt hỏi. – Ai sẽ là đồng minh của con?
Hàm Ninh cúi đầu, trầm mặc rất lâu mà không nói.
Một lát sau nàng mới ngẩng đầu lên, nhìn mẫu thân, dùng giọng điệu bình thản nhưng kiên định để trả lời:
— Sẽ chẳng có ai là đồng minh của con cả, thế nên con chỉ đổi sang một cách khác, từ từ mà mưu tính. Trong cung đình luôn cần người lo liệu cung vụ, thậm chí soạn thảo văn thư cho Thái hậu, Hoàng hậu, quy loại thư tín, dùng nữ quan biết chữ biết nghĩa là thích hợp nhất. Hãy để Nữ khoa bắt đầu từ đây đi.
Tiết Uyển Anh im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng mỉm cười, gật đầu.
Chẳng biết từ bao giờ mà nụ cười ấy đã mang theo vài phần an ủi.
Cứ để mọi thứ bắt đầu từ đây vậy.
Tháng Sáu năm Vĩnh An thứ nhất, Thiên tử hạ chiếu, nghênh đón ái nữ của Gián Nghị đại phu Quách Yêm là Quách Trình, cùng với cháu gái của Trung Thư lệnh Tiết Diễm là Tiết Thuỵ vào cung.
Lần lượt sắc phong Quách thị, Tiết thị làm Đức phi, Thục phi.
Lý Nguyên nắm giữ chắc Hậu vị trong tay mình, tựa như một phần thưởng treo trước gió để thúc ép hai phe họ Tiết, họ Quách phải bán mạng vì mình, cũng tựa như một lời cảnh cáo khiến cho cả hai phe không dám manh động.
Tháng Tám cùng năm, dưới sự kiên trì can gián của cả Tiết Diễm lẫn Quách Yêm, Lý Nguyên đã hạ lệnh cho người em trai cùng cha khác mẹ bằng tuổi mình là Lý Kỳ, con trai của Thái phi Lục thị, phải rời kinh đến đất phong ở U Châu.
Mùa xuân năm sau đó, triều đình tổ chức khoa cử, nhiều vị đại thần cùng đứng tên chủ khảo. Lý Nguyên nghe theo đề nghị của Trưởng công chúa Hàm Ninh khai mở Nữ khoa, tuyển chọn những nữ tử tài đức vẹn toàn vào cung làm nữ quan nội đình, phẩm trật bổng lộc đều giống như viên quan triều đình ở tiền triều.
Lệnh ấy vừa ban ra, cả triều đình xôn xao.
Nhưng chỉ vài ngày sau, Lý Nguyên lại hạ chỉ, đặc cách cho Trưởng công chúa Hàm Ninh, dẫu còn chưa xuất giá, được xuất cung mở phủ sống riêng trong kinh thành.
——— Hết chương 51 ———
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận