Chương 115: Nha đầu thối
Dạ Ly Tước đã dịch dung lẻn vào Khước Tà Đường nhiều ngày nay. Ban ngày nàng ẩn mình sau bếp, hỗ trợ chuẩn bị thức ăn cho đệ tử Thương Minh Giáo, đêm đến nàng nương theo bóng tối để thám thính địa hình, dò tìm xem Thẩm Liên rốt cuộc bị Đông Phương Ly giấu ở đâu. Nếu là bình thường, Dạ Ly Tước chỉ cần một ngày là có thể nắm rõ bố cục môn phái, nhưng Đông Phương Ly này thực sự quá gian xảo, đã ba ngày tìm kiếm liên tục mà nàng vẫn chưa thấy tăm hơi nàng ta đâu. Vì vậy, Dạ Ly Tước kết luận rằng Phương Ly chắc chắn đang ở trong mật thất vốn có của Khước Tà Đường, quan tài băng của Thẩm Liên cũng nhất định đặt ở đó.
Những nơi như thế này vốn khó tìm, e rằng chỉ có Vô Thường Tứ và Vô Thường Lục mới biết họ đang ở đâu. Bắt giữ hai người đó thì dễ, nhưng một sứ giả Vô Thường đột nhiên mất tích sẽ chỉ khiến Đông Phương Ly cảnh giác có khách không mời mà đến, lúc đó muốn cứu Thẩm Liên lại càng khó hơn.
Đêm nay nhân sĩ chính đạo bắt đầu thám thính Hiệp Nghĩa Đường. Ban đầu Dạ Ly Tước không định can thiệp, chẳng ngờ bọn họ lại phái Thẩm Y dẫn đầu, nàng không thể không để tâm. Nhìn thấy thân thủ của Thẩm Y nay đã lợi hại như vậy, Dạ Ly Tước rốt cuộc cũng yên tâm phần nào. Chỉ tiếc là đêm nay lại thêm một đêm vô ích, nàng vẫn chưa tìm thấy mật thất, đành phải quay về tiểu viện của nha hoàn để chợp mắt một lát.
Khi trời vừa sáng, Vô Thường Tứ đích thân đến lấy bữa sáng cho giáo chủ.
“Ngươi!” Ngón tay Vô Thường Tứ chỉ thẳng vào Dạ Ly Tước.
Dạ Ly Tước cúi đầu bước tới, bóp giọng nói: “Sứ giả Vô Thường đại nhân có gì sai bảo?”
“Mau xếp bữa sáng của giáo chủ vào hộp rồi mang đi theo ta.” Vô Thường Tứ hạ lệnh.
Dạ Ly Tước khẽ nhíu mày, hầu hạ Đông Phương Ly chẳng phải việc tốt lành gì. Lỡ như không cẩn thận bị nàng ta để mắt tới, chắc chắn sẽ bị chiếm chút tiện nghi. Thế nhưng, nếu có cơ hội diện kiến giáo chủ, hẳn sẽ biết được vị trí của Thẩm Liên. Dù chuyến này nguy hiểm, Dạ Ly Tước cũng sẵn lòng mạo hiểm đánh cược một phen.
Nàng không do dự nhiều, nhanh nhẹn xếp bữa sáng vào hộp, ngón tay theo bản năng khẽ chạm vào bao da Tuyết Hồng giấu dưới thắt lưng. Nếu thật sự đến lúc ra tay, nàng phải nhanh chóng chế ngự kẻ địch, hạ gục Đông Phương Ly trước, sau đó liều ch3t mang Liên tỷ tỷ rời khỏi nơi này.
“Tiểu Lê, ngươi phải sống sót trở về đây nha.”
Nàng vừa nhấc hộp thức ăn lên, hai nha hoàn bên cạnh đã vây quanh, nhìn nàng bằng ánh mắt luyến tiếc cùng lo lắng.
Dạ Ly Tước khẽ cười đáp: “Chỉ là đưa bữa sáng thôi mà, sẽ không mất mạng đâu. Nhị vị tỷ tỷ không cần lo lắng, ta nhất định sẽ trở về.” Nói xong, nàng nháy mắt trái với hai người, lộ ra vẻ ngây thơ hồn nhiên.
Đám nha hoàn chỉ nghĩ nàng là người mới, không biết nội tình. Những tỷ muội trước đây đi đưa cơm cho giáo chủ đều một đi không trở lại. Các nàng đi hỏi đệ tử Thương Minh Giáo, những tên đó chỉ cười đầy quỷ dị, thậm chí còn đe dọa các nàng chớ có ồn ào, nếu không sẽ lấy mạng ngay lập tức.
Dạ Ly Tước gật đầu ra hiệu cho hai người đừng lo, không nói gì thêm rồi bước ra khỏi bếp.
“Đứng lại.” Vô Thường Tứ gọi nàng dừng lại.
Dạ Ly Tước ngạc nhiên quay đầu.
Vậy mà Vô Thường Tứ lại bất ngờ hất một chén nước dơ qua.
Dạ Ly Tước cố nén ý định né tránh, đành phải hứng trọn chén nước đó, kinh ngạc hỏi: “Cái gì thế này? Hôi muốn ch3t!”
Vô Thường Tứ nghiêm giọng nói: “Nước nấu từ cá ươn.” Nói xong, hắn lấy ra một chiếc khăn sạch, dường như đã chuẩn bị từ trước.
Dạ Ly Tước nhận lấy, nhanh chóng lau vệt nước bắn trên mặt: “Ngài có ý gì?” Mùi cá ươn này thực sự rất khó ngửi, nàng nghe thôi cũng muốn nôn mửa.
Vô Thường Tứ tiếp tục: “Nếu còn muốn quay về thì đừng hỏi nhiều.” Nói xong hắn liền bước lên phía trước.
Dạ Ly Tước chợt hiểu ra, không ngờ Tiểu Tứ lại vẫn còn một chút thiện tâm. Người nàng hôi như vậy, hẳn giáo chủ cũng không mặn mà gì giữ nàng lại lâu. Nàng âm thầm ghi nhớ chút ân tình này của Vô Thường Tứ, nếu buộc phải ra tay, nàng nhất định sẽ thủ hạ lưu tình, tha hắn một mạng.
Nàng theo Vô Thường Tứ bước vào chính đường Khước Tà Đường, vòng qua đại tòa, đi tới trước bức họa khổng lồ 《Chung Quỳ Trảm Quỷ Đồ》. Khước Tà Đường xưa nay luôn tôn thờ Chung Quỳ, lấy hành động diệt yêu trừ tà làm tôn chỉ cứu hộ chúng sinh. Dù sau này vì nội chiến mà cây đổ khỉ tan, nhưng những bức tường đá chạm khắc về Chung Quỳ vẫn còn lưu lại tại đây.
Dạ Ly Tước cũng từng thám thính nơi này, nhưng vì phòng bị ở đây nghiêm ngặt nhất nên chưa bao giờ có cơ hội tiếp cận để gõ vách đá tìm mật thất. Quả nhiên nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất. Mật thất của Đông Phương Ly giấu ngay sau bức 《Chung Quỳ Trảm Quỷ Đồ》 , muốn đột nhập mà không làm kinh động đến bất kỳ đệ tử Thương Minh Giáo nào là chuyện tuyệt đối không thể.
Vô Thường Tứ ấn lòng bàn tay lên đầu một con quỷ nhỏ trên bức họa, dùng lực mạnh, cánh cửa đá liền từ từ nâng lên.
Dạ Ly Tước thầm nhịn cười, đám yêu nhân Thương Minh Giáo này tự xưng là quỷ, vậy mà mỗi lần ra vào đều phải đánh vào đầu quỷ nhỏ, chẳng biết lúc ra tay bọn chúng nghĩ gì, có thấy khó chịu không.
“Không cần nhiều lời, đặt bữa sáng xuống rồi đi ngay.” Vô Thường Tứ dặn dò câu cuối, “Theo sát ta, đừng đi chệch hướng.”
Hẳn là bên trong có bố trí cơ quan.
Dạ Ly Tước cúi đầu đi theo, lặng lẽ ghi nhớ lộ trình của Vô Thường Tứ. Nha hoàn thông thường chắc chắn không có trí nhớ tốt như vậy, nhưng nàng thì khác, chỉ một lần này nàng đã thuộc lòng đường đi.
Người chưa tới nơi, nhưng Đông Phương Ly đã ngửi thấy mùi cá ươn.
Nàng ta nhíu mày nhìn Vô Thường Tứ và Dạ Ly Tước xuất hiện trước mắt, khó chịu hỏi: “Mùi hôi ở đâu ra thế?”
Vô Thường Tứ giải thích: “Sáng nay lúc truyền thức ăn, nha đầu này đang đổ chỗ vảy cá dư thừa từ tối qua. Thuộc hạ lớn tiếng một chút khiến nàng ta giật mình, làm đổ khắp nơi. Thuộc hạ sợ giáo chủ đợi lâu nên mới bảo nàng ta mang bữa sáng đến trước, rồi mới để nàng ta về tắm rửa.” Nói xong, hắn quay đầu ra hiệu cho Dạ Ly Tước.
Dạ Ly Tước nhận lệnh tiến lên, đặt hộp thức ăn xuống rồi cúi người hành lễ với Đông Phương Ly: “Nô tỳ xin cáo lui.”
“Chờ đã.” Ánh mắt sắc bén của Đông Phương Ly nhìn chằm chằm Vô Thường Tứ, nhưng lời nói lại dành cho Dạ Ly Tước: “Bày thức ăn ra.”
Dạ Ly Tước đành phải lấy bữa sáng trong hộp ra, đặt lên bàn đá rồi lại hành lễ, “Mời giáo chủ dùng bữa.”
Đông Phương Ly chậm rãi đứng dậy từ cạnh quan tài, nhưng không đi về phía bàn đá ngay mà bước tới trước mặt Vô Thường Tứ, vung tay tát một cái thật mạnh khiến Dạ Ly Tước nghe thôi cũng thấy bỏng rát.
“Ta đã cảnh cáo ngươi, đừng có giở mấy trò vặt vãnh này! Ngươi tưởng làm vậy là cứu được nàng ta sao?” Đông Phương Ly hận nhất kẻ tự ý chủ trương làm việc tốt, xem ra lần trừng phạt trước vẫn còn nhẹ.
Vô Thường Lục vội vàng xen vào: “Xin giáo chủ nể tình đại nghiệp đang cần người mà tha cho A Tứ một lần!” Nói xong hắn liền quỳ xuống.
Vô Thường Tứ không phản bác, cũng quỳ xuống ôm quyền: “Xin giáo chủ thứ tội.”
“Cút, trông chừng chính đường cho tốt!” Đông Phương Ly giận dữ quát lớn.
“Rõ!” Vô Thường Tứ đành nhận lệnh, lúc rời đi không nén được tiếng thở dài. Lần này hắn thật sự không cứu nổi nha hoàn kia rồi.
Dạ Ly Tước thầm cảm thấy không ổn. Thoáng thấy quan tài băng của Thẩm Liên chỉ cách đó ba bước chân, nàng vội thu hồi tầm mắt, quan sát kỹ vị trí của Đông Phương Ly và Vô Thường Lục để tính toán xem lát nữa nên ra tay với ai trước.
Vô Thường Lục là kẻ biết điều, hắn im lặng bái chào Đông Phương Ly rồi tạm thời rút khỏi mật thất.
Đông Phương Ly chắp tay đứng: “Vốn dĩ hạng nhan sắc như ngươi, ta tất nhiên chướng mắt.”
Dạ Ly Tước nghe vậy, không nhịn được trào phúng một câu —— hạng người như Đông Phương Ly nàng cũng thấy chướng mắt, chạm vào vạt áo thôi cũng thấy dơ bẩn!
Đông Phương Ly tiếp tục: “Nhưng vì Tiểu Tứ cứ thích tự ý chủ trương, ta cần phải cho hắn biết, hắn càng muốn bảo vệ cái gì, thì sẽ càng không bảo vệ nổi cái đó.”
Cảm nhận được ánh mắt của Đông Phương Ly trở nên nóng rực, Dạ Ly Tước cúi đầu thấp hơn, giả vờ không hiểu: “Nô tỳ…… nô tỳ không hiểu ý giáo chủ.” Nàng tỏ vẻ kinh hãi, thậm chí còn lùi lại hai bước.
Đông Phương Ly rất thích nhìn bộ dạng người khác run rẩy. Càng như thế, nàng ta càng thấy mình cao cao tại thượng, một luồng kiêu hãnh khiến máu huyết sôi trào trỗi dậy.
“Cởi.” Giọng Đông Phương Ly khàn đục.
Dạ Ly Tước giả bộ sợ hãi: “Nô tỳ…… nô tỳ không biết cởi cái gì.”
“Không biết?” Đông Phương Ly bật cười. Nha đầu này chẳng biết là quá thuần khiết, hay đang cố ý hỏi ngược lại. So với những kẻ bảo cởi là cởi ngay, thế này lại thêm vài phần thú vị.
Nhận thấy Đông Phương Ly tiến về phía mình, Dạ Ly Tước liên tục lùi lại, cuối cùng bị Đông Phương Ly ép sát vào vách đá.
Đông Phương Ly bóp lấy cằm nàng, ép nàng phải nhìn thẳng vào dục vọng trong mắt nàng ta, cười nói: “Đôi mắt trông cũng được đấy.” Nàng ta định hôn lên, nhưng bị Dạ Ly Tước khéo léo tránh né, sợ hãi thoát khỏi vòng tay nàng ta.
Hứng thú của Đông Phương Ly với cô nương này tăng thêm vài phần, nàng ta bỗng hiểu vì sao Vô Thường Tứ lại ra tay cứu giúp. Một tiểu nha đầu linh hoạt như thỏ con, từ trước đến nay luôn là con mồi yêu thích nhất của loài dã thú như nàng ta.
Thú vị! Cực kỳ thú vị!
Dạ Ly Tước tỏ vẻ kinh hoàng tột độ, vội vàng nói: “Giáo chủ, hai ta đều là nữ tử, không thể làm chuyện thân mật như vậy được!”
“Ai quy định không thể?” Đông Phương Ly giật phăng thắt lưng của chính mình, chẳng mấy chốc bộ bạch y viền vàng đã rơi xuống đất, “Ở đây, lời ta nói chính là thiên lý!”
Dạ Ly Tước lùi lại lần nữa, lùi đến khoảng cách xa nhất mà Tuyết Hồng có thể đánh trúng. Ra tay ở vị trí này là thích hợp nhất, tiến có thể liên kích, lùi có thể tự bảo vệ mình.
“Xin giáo chủ tha cho nô tỳ.” Đây là câu cầu xin cuối cùng của Dạ Ly Tước. Một khi Tuyết Hồng xuất chiêu, nàng nhất định phải cho Đông Phương Ly biết thế nào là trả giá!
Đông Phương Ly không nhịn được cười lớn, tiếng cười điên cuồng: “Tha cho ngươi? Một tiểu cô nương thú vị thế này, nếu tha cho ngươi chẳng phải là làm lợi cho phu quân tương lai của ngươi sao?” Nói đoạn, thân hình nàng ta cực nhanh, chỉ trong chớp mắt đã lướt đến bên cạnh Dạ Ly Tước.
Thân pháp nhanh nhẹn như vậy, quả thực nhanh hơn lúc giao đấu mấy tháng trước tới mười lần!
Dạ Ly Tước nhanh chóng nhận ra nguyên do, Đông Phương Ly chắc hẳn đã thu nạp hết số bí dược mà Vu tiên sinh để lại, nhờ đó nội công tinh tiến gấp trăm lần, có được thân pháp nhanh như chớp thế này.
Một khi giao chiến, nơi chật hẹp này căn bản không có chỗ để xoay xở né tránh, ai có nội lực cao hơn người đó chiếm chín phần thắng. Cũng may lúc nãy Dạ Ly Tước không vung roi, nếu không nàng chắc chắn đã thua trong tay Đông Phương Ly.
Nhưng dù không ra tay, nhìn bộ dạng cấp bách vì sắc dục này của Đông Phương Ly, cứ tiếp tục cũng khó thoát khỏi bị nàng ta làm nhục.
“Giáo chủ!” Dạ Ly Tước tránh được một cái ôm của Đông Phương Ly, nhanh chóng suy tính cách thoát thân.
Đúng lúc này, Vô Thường Lục đột ngột chạy xông vào, hét lớn: “Giáo chủ! Bọn chúng đã đánh tới chính đường rồi!”
Đông Phương Ly bị Vô Thường Lục cắt ngang hứng thú, vốn dĩ đã không vui, nghe báo cáo lại càng nổi trận lôi đình: “Toàn một lũ phế vật! Ngay cả một ngày cũng không giữ nổi!”
Vô Thường Lục vội la lên: “Võ công của vị Kim Liên Thánh Nữ kia thực sự quá cao……”
“Hừ, đến đúng lúc lắm.” Đông Phương Ly không giận mà lại cười, nhìn Dạ Ly Tước một cách đầy ẩn ý: “Đợi ta bắt thêm một mỹ nhân nữa về, đến lúc đó sẽ cùng nhau chơi đùa.”
Vô Thường Lục vội vàng nhặt y phục dưới đất khoác lên người Đông Phương Ly.
Sau khi mặc nghiêm chỉnh, Đông Phương Ly đưa mắt ra hiệu cho Vô Thường Lục, nghiêm mặt căn dặn: “Dựng tai lên mà nghe cho kỹ, đợi cửa đá khởi động lần nữa thì đẩy phu nhân ra ngoài. Ta muốn xem thử, Kim Liên Thánh Nữ hôm nay chọn tỷ tỷ, hay chọn đồng môn chính đạo?”
“Vâng.”
“Trông chừng nha đầu thối này cho kỹ.” Sau khi gằn giọng dặn dò, Đông Phương Ly sải bước rời khỏi mật thất.
Dạ Ly Tước lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nàng không biết Vô Thường Lục có dựng tai lên nghe không, nhưng nàng thì đã dựng tai lên rồi. Chỉ chờ cánh cửa đá sập xuống, nàng sẽ ra tay thu thập Vô Thường Lục, dành cho Đông Phương Ly một bất ngờ lớn. Nàng tuyệt đối không để Đông Phương Ly đạt được mục đích dùng chuyện này uy hiếp Y Y, khiến nàng ấy bị đồng môn chất vấn, không thể dung thân trong võ lâm chính đạo.
Chỉ cần Y Y và hai vị chưởng môn công tử kia cầm cự được một khắc, chỉ cần một khắc là đủ.
Vô Thường Lục nhìn nàng đứng tựa lưng vào vách đá với vẻ mặt vẫn chưa hoàn hồn, hắn không nhịn được cười nói: “Được hầu hạ giáo chủ là phúc phận của ngươi, ngươi sợ cái gì?”
“Cho ngươi đến hầu hạ giáo chủ, ngươi chịu không?” Dạ Ly Tước lạnh lùng phản bác.
Vô Thường Lục nổi giận nhướng mày, quát lớn: “Ngươi có tin ta quăng ngươi cho sói ăn không?”
“Ngươi có tin không, ta sẽ tiễn ngươi đi gặp Diêm Vương ngay bây giờ!” Giọng của Dạ Ly Tước đã thay đổi, thanh âm quen thuộc này nhanh chóng khiến Vô Thường Lục liên tưởng đến một người.
“Ngươi là……”
“Cô nãi nãi của ngươi đây, Dạ La Sát!”
_____
Chú giải
Chung Quỳ: ông sống vào thời nhà Đường, sinh ra đã có tướng mạo kỳ dị, đầu báo, mắt tròn, mặt đen, tóc xoăn, nhưng lại là người có tài hoa, đầy bụng kinh luân, tính tình thẳng thắn cương trực. Vì bất mãn triều đình không thu dụng, nên ông t.ự s/át, khi ch3t trở thành vị thần chuyên trừ yêu diệt ma.
Cô nãi nãi: bà cô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận