Chương 114: Hiệp Nghĩa Đường
Lý Tuần bị thương nghiêm trọng, chỉ có thể ở lại phủ nha tĩnh dưỡng. Lý Bá Lăng đối với Tạ công tử ít nhiều vẫn có lòng đề phòng, vì vậy trước khi lên đường tới Khước Tà Đường, hắn đặc biệt để lại mười tên đệ tử tinh nhuệ thân cận chăm sóc cho nhi tử.
Tạ công tử tự nhiên hiểu rõ, nhưng đại chiến đang cận kề, hắn cũng không muốn sinh thêm chuyện. Chân hắn bất tiện, đương nhiên hắn sẽ ở lại châu phủ tọa trấn hậu phương. Lúc tiễn biệt, hắn không quên dặn dò Thẩm Y phải cẩn trọng mọi chuyện.
Thẩm Y gật đầu, theo sư môn trùng trùng điệp điệp hướng về vị trí cũ của Khước Tà Đường.
Cùng lúc đó, phía Thương Minh Giáo cũng đã nhận được tin tức liên quan.
Đông Phương Ly ngồi cạnh quan tài băng, đích thân đút đan dược kéo dài sinh mệnh cho Thẩm Liên, sau đó đưa lọ thuốc cho Vô Thường Lục, lạnh lùng hỏi: “Trên đường đã bố trí xong hết?”
Vô Thường Lục thành thực đáp: “Lão Tứ đã sắp xếp thỏa đáng, hiện đang ở chính đường Khước Tà Đường đợi bọn chúng.”
Đông Phương Ly cười lạnh một tiếng: “Vậy thì cho bọn chúng một bất ngờ lớn để làm nhụt nhuệ khí trước đã.” Nói xong, nàng ta nhìn chằm chằm vào Thẩm Liên, giọng điệu trở nên nhu hòa: “Nàng nhất định đang rất nóng lòng muốn gặp Thẩm Y đúng không? Đừng vội, chẳng bao lâu nữa nàng sẽ gặp được thôi.”
Mi mắt Thẩm Liên khẽ run, dường như nghe thấy được âm thanh của nàng ta.
Đông Phương Ly không hề ngạc nhiên. Tuy phần lớn thời gian Thẩm Liên đều ngủ say, kể cả khi tỉnh lại, do tác dụng của đan dược tục mệnh nàng cũng không có sức để mở mắt. Vì vậy đôi khi nàng có thể nghe thấy lời Đông Phương Ly nói, và nàng ta cũng muốn nàng nghe thêm chút nữa. Một người càng lo lắng thì càng không cam tâm ch3t, chỉ có như vậy, ý chí sống của Thẩm Liên mới càng mạnh mẽ.
Đông Phương Ly nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Thẩm Liên, xót xa nói: “Yên tâm, ta sẽ không làm hại Thẩm Y. Dù sao nàng ấy cũng là muội tử của ta, ta sẽ sắp xếp cho nàng ấy một chức vị trong giáo. Sau này ta quân lâm thiên hạ, nàng ấy sẽ là phụ tá đắc lực của ta.” Nghĩ đến đoạn hưng phấn, Đông Phương Ly không nhịn được mà nheo mắt lại. Khuôn mặt Thẩm Y rất giống Thẩm Liên, nếu sau này quân lâm thiên hạ, phong nàng ấy làm hậu cũng không phải không thể. Với tu vi võ công của Thẩm Y, nhất định sẽ chịu đau giỏi hơn Thanh Nhai, càng không đến mức như đám tỳ nữ vô dụng kia, chỉ cần vài lần ân ái đã mất mạng.
Vô Thường Lục im lặng đứng bên cạnh, không dám nhiều lời.
Từ khi giáo chủ dẫn bộ hạ đến Khước Tà Đường, ngoài việc nhanh chóng sắp xếp kế hoạch phòng thủ, phần lớn thời gian đều ở bên cạnh Thẩm Liên tự lẩm bẩm một mình, dường như hoàn toàn không để mắt đến đám nhân sĩ chính đạo kia.
Nói một cách chính xác, Đông Phương Ly thực sự có bản lĩnh đó.
Khước Tà Đường sở dĩ có thể đối kháng được Thương Minh Giáo suốt trăm năm, chính là vì trong các thành lũy ở vùng Bắc Cương thì Khước Tà Đường là nơi dễ thủ khó công nhất. Nếu không phải gặp đúng cảnh hai huynh đệ Độc Cô trở mặt thành thù, Thương Minh Giáo tuyệt đối không có cách nào vượt qua những pháo đài này. Nay bọn chúng chiếm được địa lợi, lại có thêm cơ quan vũ khí hỗ trợ, chỉ sợ phe nhân sĩ chính đạo không dám đến mà thôi.
Những chuyện này chung quy là chuyện giang hồ, binh mã triều đình không tiện can thiệp quá sâu. Vì vậy, khi người chính đạo đến trước sơn môn Khước Tà Đường, toán binh mã triều đình hộ tống chỉ có thể đóng quân tại chỗ để làm hậu viện.
Trời đã tối, trước sơn môn Khước Tà Đường treo hai chiếc đèn lồng trắng lớn có chữ “Điện” lất phất trong gió tuyết, lung lay như sắp rơi xuống. Ba chữ “Khước Tà Đường” vốn dĩ chính đại cương trực nay đã bị đao rìu đục nát, trông thật mỉa mai.
Vốn là danh môn chính phái trấn thủ một phương, giờ đây lại trở thành hang ổ của yêu nhân Thương Minh, thực sự khiến người ta thở dài.
Lý Bá Lăng và Tát Châu đều đã từng đến Khước Tà Đường. Bước vào sơn môn, tiểu viện đầu tiên chính là nơi Khước Tà Đường thường dùng tiếp khách, tên là Hiệp Nghĩa Đường. Hai người đứng ở sơn môn nhìn vào trong, chỉ thấy bậc thềm phủ đầy tuyết, cổng viện đổ nát, trông như đã hoang phế từ lâu.
Người trong thiên hạ đều biết chính đạo đồng tâm hiệp lực bao vây tiêu diệt yêu giáo Thương Minh, những yêu nhân này đã chiếm được nơi đây thì không thể không có mai phục trong Hiệp Nghĩa Đường.
“Đại ca thấy thế nào?” Lý Bá Lăng hỏi Tát Châu.
Tát Châu gảy tràng hạt, trầm ngâm hồi lâu mới mở lời: “Càng trì hoãn, mai phục của chúng sẽ càng nhiều.” Nói xong, hắn nhìn lên bầu trời, lúc này tuyết vừa ngừng rơi, vầng trăng sáng ẩn sau mây mù, lờ mờ hắt ra một dải sáng mỏng quanh rìa mây.
“Chúng cố tình bày ra trận thế này, chắc chắn là muốn chúng ta do dự không tiến vào, đây hẳn là kế hoãn binh.” Tát Châu quả quyết, “Nếu chúng không muốn chúng ta cường công ngay đêm nay, thì chúng ta nhất định phải cường công.”
Lý Bá Lăng rất tán thành: “Vậy thì để ta dẫn đệ tử Tứ Hải Bang đi dò xét Hiệp Nghĩa Đường này trước.” Hắn cố tình chủ động xung phong, tính toán rằng giai đoạn đầu sự kháng cự của yêu nhân Thương Minh Giáo chắc chắn sẽ không mạnh. Tận dụng lúc này để ra mặt coi như đã tận nghĩa trước, đợi đến khi đánh tới cứ điểm sau, Tát Châu cũng chỉ có thể xông pha dẫn đầu Thiên Phật Môn đi lên.
Sao Tát Châu lại không hiểu tính toán nhỏ nhặt này của Lý Bá Lăng, liền xua tay: “Chỉ là một Hiệp Nghĩa Đường nhỏ nhoi, chưa cần lão đệ phải đích thân dẫn đệ tử ra tay.” Nói xong, hắn nhìn về phía Thẩm Y sau lưng, trầm giọng gọi: “Thẩm Y, con lại đây.”
Thẩm Y nghe gọi liền cung kính tiến lên: “Đệ tử có mặt.”
“Con dẫn mười đệ tử đi thám thính trước.” Tát Châu hạ lệnh, “Vạn sự cẩn thận, dọn dẹp sạch mai phục bên trong rồi quay về, nhớ kỹ đừng đuổi theo giặc cùng đường.” Nói đoạn, để chặn miệng Lý Bá Lăng, hắn bồi thêm: “Ta và Bá Lăng lão đệ còn cần bàn bạc kỹ lưỡng chiến lược tấn công tiếp theo.”
Mọi lời hay ý đẹp Tát Châu đã nói hết, Lý Bá Lăng chỉ đành im lặng đồng ý.
Thẩm Y thầm nghĩ hai lão hồ ly này đa phần là sợ ch3t, nên trận này mới muốn để nàng đi thám thính thực hư. Nhưng đã tới đây rồi, nàng cũng chẳng ngại làm tiên phong, bởi võ công hiện tại của nàng đã vượt xa so với trước kia.
Sau khi nhận lệnh, Tề Tiểu Đường muốn đi cùng để dò đường. Thẩm Y do dự một lát rồi cũng đồng ý, dù sao nàng cũng ở bên cạnh trông chừng, sư muội chắc sẽ không gặp chuyện gì.
Thế là, Thẩm Y dẫn mười đồng môn thận trọng đi dọc theo bậc đá lên trên, hướng về phía Hiệp Nghĩa Đường.
Từ trước đến nay Thương Minh Giáo vốn sùng bái tang ma, càng đi sâu vào trong, tử khí càng nồng đậm. Đặc biệt là trong đêm đông lạnh thấu xương như thế này, nhìn những đốm lửa xanh âm u le lói trong Hiệp Nghĩa Đường, trông chẳng khác nào chốn âm tào địa phủ đầy quỷ mị, khiến người ta không khỏi lạnh sống lưng.
Tề Tiểu Đường hít sâu vài hơi, không nhịn được nắm lấy tay áo Thẩm Y, nói nhỏ: “Bên trong chắc không có ma đâu nhỉ?”
Thẩm Y từng đi qua U Ngục, đã sớm quen với sở thích âm phủ này của Thương Minh Giáo. Nàng rảo bước nhanh hơn, đi trước đồng môn một chút, ngoảnh lại nói: “Chỉ là trò giả thần giả quỷ thôi, đừng sợ. Bọn họ cũng giống chúng ta, thật ra đều là người sống.”
Tề Tiểu Đường gật đầu thật mạnh, lấy thêm can đảm: “Đúng vậy! Sư tỷ nói rất đúng!”
Một cơn gió lạnh thổi qua, Thẩm Y dựng tai lắng nghe tiếng động lướt qua trong gió. Bản lĩnh nghe gió đoán vị trí này đều do Dạ Ly Tước truyền thụ, nay chính là lúc phát huy tác dụng!
Thẩm Y theo bản năng định chạm vào túi kim châm bên hông, đầu ngón tay khẽ run. Nàng nghiến chặt răng hàm, ép bản thân quên đi cảnh tượng kim châm đâm xuyên ngực người kia ngày đó.
Yêu nữ đáng ch3t!
Thẩm Y thầm nghĩ, nếu không phá được tâm chướng này, nàng sẽ không thể toàn tâm ứng chiến. Nàng lấy hết dũng khí, cuối cùng cũng rút kim châm ra nắm trong tay. Đôi khi tâm chướng nháy mắt là đã vỡ vụn, điều khó nhất chính là bước ra bước đầu tiên. Thẩm Y đã bước được bước này, khi kim châm xoay tròn trong tay nàng, bóng ma lởn vởn trong đầu cũng tức khắc tan biến.
“Đi!” Nàng khẽ gọi một tiếng, mũi chân đạp tuyết, lao nhanh như tên lên cổng viện Hiệp Nghĩa Đường. Kim châm như chớp, đâm thẳng vào tên yêu nhân Thương Minh Giáo đang phục sẵn trên mái cổng viện một cách đầy bất ngờ.
Kẻ đó không nghĩ mình đã bị bại lộ, khi kim châm xuyên thủng cổ họng, hắn mới kịp phản ứng nhưng đã không thoát khỏi cái ch3t.
Các đồng môn không ai nhìn thấy trên cổng viện có người nấp như thế, mãi đến khi xác hắn bị Thẩm Y đá xuống, bọn họ mới giật mình kinh hãi, không nhịn được khen: “Sư tỷ lợi hại quá!”
“Cẩn thận!” Thẩm Y không thích những lời nịnh nọt này, nàng quát lớn một tiếng. Quả nhiên trong Hiệp Nghĩa Đường còn ẩn nấp không ít yêu nhân Thương Minh Giáo.
Bọn chúng vốn quen ám sát từ trong bóng tối, thị lực cao gấp mười lần người thường.
Thẩm Y vừa dứt lời, eo của Tề Tiểu Đường đã bị một sợi roi dài quấn lấy. Tề Tiểu Đường kêu thất thanh, tưởng mình sắp bị kéo vào góc tối, nhưng Thẩm Y đã kịp quay lại hỗ trợ, kim châm vung xuống, khoảnh khắc chạm vào roi dài, sợi roi lập tức bị viêm tức đánh nát vụn.
Tề Tiểu Đường chưa kịp hoàn hồn nhìn Thẩm Y: “Sư tỷ, cảm ơn!”
“Đừng phân tâm! Cẩn thận một chút!” Tai Thẩm Y khẽ động, trong tiếng gió xuất hiện thêm vài nhịp thở ngắn dồn dập, xem ra lại có thêm yêu nhân Thương Minh Giáo lẻn vào Hiệp Nghĩa Đường.
Không biết là cao thủ, hay là cung thủ.
Thẩm Y quay đầu ra hiệu cho đồng môn, nghiêm túc nói: “Chia nhau ra hành động, mọi người cẩn thận! Bọn chúng thích trốn trong bóng tối, nơi nào càng tối thì càng nguy hiểm.”
“Vâng!” Các đồng môn tản ra khắp nơi.
Thẩm Y lo Tề Tiểu Đường không đối phó nổi nên giữ nàng ấy lại: “Theo sát ta!” Nói xong, nàng vừa cảnh giác vừa rảo bước về phía đại môn Hiệp Nghĩa Đường, vỗ một chưởng đánh nát cánh cửa.
Vụn gỗ rơi xuống, Thẩm Y bước vào viện, chỉ thấy trong sảnh bày hơn mười chiếc quan tài gỗ đen. Các đồng môn khác cũng đã nhảy vào viện bình an, chân vừa chạm đất thì từ trong quan tài vang lên những tiếng r3n r./ỉ đáng sợ.
Thẩm Y tự nhủ con rối của Thương Minh Giáo đa phần đã bị nàng và Dạ Ly Tước phá hủy trong lần đại náo trước, trong quan tài gỗ đen này chắc hẳn không phải rối, mà là đám yêu nhân kia.
Trong không khí vang lên tiếng dây cung xé gió, Thẩm Y vội vàng hô: “Giải quyết đám cung thủ mai phục trên xà nhà trước!” Lời vừa dứt, thân hình nàng như sao băng đã lao lên thanh xà gần nhất.
Vài tiếng tên bắn găm vào đá vang lên, các đồng môn nhờ Thẩm Y nhắc nhở đã kịp né tránh ám tiễn, cũng bắt đầu giống như nàng, quay lại tiêu diệt đám cung thủ nấp trên xà.
Ngoại trừ Tề Tiểu Đường, chín người còn lại đều là cao thủ của Thiên Phật Môn, vì vậy tốc độ giải quyết đám cung thủ rất nhanh. Ban đầu Thẩm Y định điều động Bồ Tát Tướng, nhưng nhìn sắc mặt Tát Châu, đám Bồ Tát Tướng đó chắc chắn phải để lại bên cạnh để bảo vệ hắn.
“Cương thi!”
Đột nhiên nghe Tề Tiểu Đường kêu lên kinh hãi, sau khi mọi người hạ xuống đất mới phát hiện các “xác ch3t” trong quan tài gỗ đen đều đã bò ra ngoài, trừng trừng đôi mắt trắng dã nhìn bọn họ.
Cơn ớn lạnh sống lưng chạy dọc qua mọi người.
Thẩm Y đã từng thấy qua con rối cấp cao, nhanh chóng nhận định đám rối này chỉ là loại cấp thấp nhất, dọa người khác thì được, chứ tuyệt đối không dọa được nàng.
“Không cần sợ hãi.” Thẩm Y nhắc nhở một tiếng, kim châm trong tay xoay tròn, là người đầu tiên xông lên.
Quả nhiên như nàng dự đoán, đám rối này đều là hạng thấp kém. Chắc hẳn vì Vu tiên sinh đã bị yêu nữ kia gi3t ch3t, Đông Phương Ly mất đi cánh tay phải này nên đám rối luyện ra chỉ là thứ đồ chơi dọa người.
Thấy Thẩm Y ung dung đâm ch3t đám rối, các đồng môn như được khích lệ, thu lại vẻ sợ hãi và lao theo nàng. Một khắc sau, mai phục trong Hiệp Nghĩa Đường đã bị dọn sạch. Thẩm Y kiểm tra kỹ lưỡng, thắp sáng toàn bộ đèn lồng trong góc tối, sau khi xác nhận không còn yêu nhân Thương Minh nào ẩn nấp mới dẫn đồng môn quay về doanh trại bên ngoài sơn môn báo tin.
Không một ai phát hiện ra trên ngọn cây hòe lớn trong sân, một bóng người khẽ cong môi, đầy đắc ý nhìn theo bóng lưng Thẩm Y đi xa, khẽ cười tự nhủ: “Lại tiến bộ rồi.” Nói xong, người kia nhảy xuống cây hòe, nhanh chóng lẩn vào màn đêm tuyết phủ, cuối cùng mất hút không dấu vết.
_____
Chú giải
Dạ Ly Tước: Vợ mình giỏi quá!
Thẩm Y: Chờ ta bắt được nàng, sẽ cho nàng biết thế nào là giỏi!
Dạ Ly Tước: Ồ? Nàng khẳng định mình ở trên à?
Thẩm Y: Không biết xấu hổ! Ta đang nói đến võ công!
Dạ Ly Tước: Thì ta cũng đang nói đến võ công mà~
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận