Chương 123: Nguyệt Trúc Giản
Trăng sáng sao thưa, Thiên Phật Môn sau khi vào đêm vô cùng tĩnh mịch.
Giang Ninh thực sự không thích sự yên tĩnh nơi đây. Hắn ở Linh Lung Đảo nhiều năm, đêm xuống vẫn còn nghe được tiếng sóng vỗ rì rào. Sự tĩnh lặng ở đây lại vương chút hương vị thiền viện, hạng người giang hồ chém chém gi3t gi3t nhiều năm như hắn không quen nổi những nơi thế này. Đặc biệt là hai ngày qua, Giang Ninh càng lúc càng thấy khó ngủ. Đêm nay sau một hồi trằn trọc trên giường, hắn rốt cuộc chịu không nổi bèn ngồi dậy mặc y phục, rời khách phòng đi dạo quanh quẩn.
Tiếng suối nước nóng róc rách, cuối cùng cũng phá tan bầu không khí lặng như tờ của đêm đen.
Giang Ninh đi tới gần Kim Châm Đường, bỗng nhiên lỗ tai khẽ động, hắn lướt nhanh tới bên cổng viện, liếc mắt nhìn vào bên trong.
Thẩm Y ra vẻ thần bí, rón rén đẩy cổng Kim Châm Đường ra một khe hở rồi nhanh chóng lẻn vào.
Giang Ninh nảy lòng tò mò, đợi Thẩm Y vào được một lát, hắn mới lén lút tiến tới bên cổng, nhìn qua khe hở —— Thẩm Y cầm giá nến, đưa lại gần bức tượng Phật cười tươi trong đường, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Chẳng lẽ trong này giấu bảo vật gì sao?
Giang Ninh tự nhủ nếu có thể biết được bí mật này, khi trở về chắc chắn sẽ là một công lớn. Hắn dồn hết tâm trí nhìn chằm chằm vào từng hành động của Thẩm Y, hoàn toàn không hay biết sau lưng mình đã có một người đang quan sát.
Chợt cảm thấy sau lưng có tiếng vạt áo xé gió truyền tới, Giang Ninh thầm hô không ổn, hắn vội vàng quay đầu tránh né một chiêu Niêm Hoa Chưởng của Đàn Vũ, gấp gáp nói: “Hiểu lầm! Đàn môn chủ xin hãy nghe vãn bối giải thích!” Lời vừa dứt, hắn chỉ thấy bên hông bị trúng một chỉ, cảm giác sức lực toàn thân như bị rút cạn trong nháy mắt, xụi lơ ngã quỵ xuống đất.
Thẩm Y thong dong từ trong đường bước ra, cố ý đưa ánh nến soi sáng khuôn mặt hắn, thần sắc nàng lạnh lẽo, ung dung lên tiếng: “Giang sư huynh không ở khách phòng nghỉ ngơi, lại tự tiện xông vào Kim Châm Đường, rốt cuộc là có ý đồ gì?”
Giang Ninh nghiêm giọng: “Câu này ta còn phải hỏi Thẩm sư muội! Ngươi thần thần bí bí một thân một mình tới đây là có ý đồ gì?”
“Chưởng môn sai ta tới xem thử kim phấn trên tượng Phật đã được trát đều chưa, chuyện này cũng phải báo cho Giang sư huynh biết sao?” Thẩm Y nhàn nhạt nói xong, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn về phía Đàn Vũ: “Đại đệ tử của Tứ Hải Bang dám can thiệp vào chuyện của bổn môn, Chưởng môn thấy nên xử trí hắn thế nào?”
Sắc mặt Đàn Vũ vô cùng khó coi, phủ đầy mây đen u ám của mấy ngày qua. Còn chưa tính chuyện liên hôn mà Giang Ninh đã dám quản cả chuyện của Thiên Phật Môn, nếu thực sự liên hôn rồi thì Tứ Hải Bang chỉ càng thêm đắc ý, sớm muộn gì cũng có ngày đạp nàng ta dưới chân mà nhục mạ.
Tứ Hải Bang lòng muông dạ thú, quyết không thể dựa dẫm.
Nay xem ra, chỉ còn con đường lấy lòng triều đình là có thể đi tiếp.
Đàn Vũ u ám thốt lên: “Kẻ tự tiện xông vào Thiên Phật Môn, ch3t.”
Giang Ninh cười gượng: “Môn chủ, ta chính là khách của Tứ Hải Bang.”
“Vậy nên ngươi mới có thể lộng hành trong môn phái của ta sao?” Đàn Vũ nghe câu này càng thêm giận dữ, bất ngờ tung một chưởng trúng ngực Giang Ninh, khiến hắn tức khắc phun ra một ngụm máu tươi.
Giang Ninh cuối cùng cũng hiểu ra, Đàn Vũ thực sự tức giận. Hắn lập tức biến sắc, van nài: “Môn chủ tha mạng! Vãn bối biết sai rồi! Biết sai rồi!”
“Đến giờ mới biết sai, Giang sư huynh có biết là đã muộn rồi không?” Thẩm Y đúng lúc xen vào.
Giang Ninh hốt hoảng: “Thẩm sư muội, nể mặt thiếu bang chủ mà xin giùm ta một câu!”
“Xin giùm?” Thẩm Y đột ngột ra tay, túm mạnh đuôi tóc hắn giật ngược ra sau, đau tới mức hắn phải nhe răng trợn mắt hít khí lạnh: “Nếu Tạ công tử có mệnh hệ gì, ta sẽ bắt ngươi chôn cùng.”
Giang Ninh kinh hãi, không ngờ Thẩm Y lại vì Vệ Tạ mà bày ra thế trận này. Hắn nhìn Đàn Vũ rồi lại nhìn Thẩm Y, xem ra Thiên Phật Môn đã chọn Vệ Tạ, quyết ý đầu quân cho triều đình rồi.
Xong đời rồi!
Nếu đúng là vậy, hai người này tuyệt đối sẽ không để hắn sống sót.
Nhưng hắn làm sao cam tâm ch3t ở đây cho được? Thế là Giang Ninh vội vã nói: “Ta biết chưởng môn công tử sẽ ra tay ở đâu! Vẫn còn kịp! Tin ta, vẫn còn kịp!”
Thẩm Y vẫn không buông tay, trái lại còn túm chặt hơn: “Nói.”
“Chỗ đó…… ta cũng không biết gọi là gì…… Á!” Giang Ninh lại bị giật mạnh một cái, đau đến nghiến chặt răng.
Thẩm Y biết hắn chỉ đang giở trò. Dạ Ly Tước từng dạy nàng, gặp hạng vô lại thế này, cần phải bức cung ra sao mới nghe được lời thật. Nàng đột nhiên rút ra một cây kim châm, không chút khách khí đánh đứt gân chân trái của hắn.
Giang Ninh vừa định kêu la thì tay kia của Thẩm Y đã điểm trúng á huyệt của, khiến hắn đau mà không thốt nên lời. Toàn thân hắn vô lực, chỉ có thể co quắp người, như một con giòi trắng vặn vẹo trên mặt đất.
Đàn Vũ chưa bao giờ thấy một Thẩm Y như thế này, ra tay tàn độc, không chút do dự. Nghĩ bụng, chắc chắn nha đầu này phải yêu Tạ công tử sâu đậm lắm, mới có những hành động điên cuồng như vậy. Đó là phỏng đoán của Đàn Vũ, cũng chính là cái phỏng đoán mà Thẩm Y muốn nàng ta hiểu lầm.
Phế bỏ Giang Ninh đồng nghĩa với việc chặt đứt khả năng kết minh giữa Thiên Phật Môn và Tứ Hải Bang.
Thẩm Y không còn là tiểu cô nương như tờ giấy trắng ngày xưa, không còn nhìn đời chỉ có hai màu đen trắng. Ai bảo đệ tử Thiên Phật Môn thì phải từ bi hỷ xả, ai nói Kim Liên Thánh Nữ nhất định phải có lòng hiệp nghĩa. Sự nhân từ chỉ khiến nàng hết lần này đến lần khác rơi vào cảnh bị động hiểm nghèo, không quyết đoán chỉ làm mọi chuyện thêm phần khó kiểm soát.
Nàng lạnh lùng nhìn Giang Ninh, gằn từng chữ: “Bây giờ ngươi không đi nổi nữa rồi, không thể đích thân dẫn ta đi được.” Nói đoạn, nàng rút thêm một cây kim từ bao châm ra, khẽ khều nhẹ vào yết hầu của hắn: “Giang sư huynh, ta chỉ thích nghe lời nói thật.” Nói xong, nàng giải á huyệt cho Giang Ninh, chuẩn bị nghe hắn nói lời thật lòng.
Giang Ninh chấn động vô cùng, hắn chưa từng nghĩ Thẩm Y lại là hạng nữ nhân tâm địa rắn rết như vậy, mang theo một chút cầu may, hắn lên tiếng đe dọa: “Nếu ta ch3t ở Thiên Phật Môn, các người ăn nói sao với Tứ Hải Bang đây?”
“Ăn nói?” Cây kim châm xoay tròn trong lòng bàn tay Thẩm Y, chuẩn xác đâm vào dưới xương quai xanh của Giang Ninh, đau tới mức hắn thét lên thảm thiết.
Tiếng thét thảm của hắn làm kinh động đám đệ tử tuần đêm, có mấy người xách lồng đèn định xông vào cổng viện, vừa thấy bóng lưng của Đàn Vũ liền vội vàng hành lễ: “Tham kiến chưởng môn!”
Đàn Vũ không nói lời nào, chỉ nghe Thẩm Y hỏi vọng ra: “Kẻ này lẻn vào Kim Châm Đường, định có hành vi bất chính với ta. Các sư đệ, các ngươi nói xem nên xử trí hắn thế nào?”
Đám sư đệ không dám trả lời, đồng loạt nhìn về phía Đàn Vũ.
Đàn Vũ lạnh giọng: “Ch3m đầ,u, gửi tới Tứ Hải Bang.”
“Ta không có!” Giang Ninh gân cổ gào lên, “Các ngươi đối xử với ta như vậy, chưởng môn công tử nhất định không tha cho Thiên Phật Môn các người đâu! Á!” Trong lúc hắn đang nói, Thẩm Y xoay nhẹ kim châm, đau đến mức mặt hắn tái mét.
Giọng Thẩm Y trầm xuống: “Ngươi nghĩ Lý Tuần sẽ tin lời ngươi, hay là tin lời ta? Chi bằng chúng ta đánh cược một phen?”
Giang Ninh nhìn khuôn mặt thanh tú lạnh lùng của nàng, càng thanh lệ bao nhiêu, lại càng giống như một con yêu quái đeo mặt nạ bấy nhiêu, khiến người ta vô thức run sợ. Cả đời này hắn hiếm khi biết sợ, nhưng ngay lúc này, hắn vô cớ lại cảm thấy rợn tóc gáy.
“Chưởng môn có thể đính kèm bát tự của ta vào thư gửi tới Linh Lung Đảo.” Thẩm Y rút kim châm ra, không thèm nhìn Giang Ninh thêm lần nào nữa, “Nói rằng, ta chỉ có một yêu cầu duy nhất, Giang Ninh vô lễ với ta, ta muốn Lý Tuần phải đích thân ch3m đầ,u hắn.”
Giang Ninh kinh hãi thốt lên: “Ngươi…… ngươi thật độc ác!”
“Không phải ngươi tâm tâm niệm niệm muốn ch3t sao?” Thẩm Y khinh miệt trả lời, “Là ngươi không chịu đi đường sống, có kết cục thế này chỉ có thể trách bản thân ngươi thôi.”
Toàn thân Giang Ninh run rẩy, chưởng môn công tử đã hạ quyết tâm mối hôn sự này phải kết thành, thiếu bang chủ cũng nhất quyết không phải Thẩm Y sẽ không cưới. Một khi nàng muốn lấy đầu của hắn làm sính lễ, chưởng môn công tử và thiếu bang chủ nhất định sẽ chiều theo ý nàng.
Con người ta nên cầu sống chứ không cầu ch3t.
Dẫu hắn có quay về nói Thiên Phật Môn đã chọn triều đình thì sao? Cho dù hắn có nói tới ngàn lần cũng không bằng một câu “Ta nguyện gả” của Thẩm Y.
“Ta nói! Ta nói!” Giang Ninh buộc phải khuất phục, hắn không muốn ch3t một cách hèn hạ như vậy, “Chỉ cần…… chỉ cần để cho ta một con đường sống!” Giang Ninh nhìn chằm chằm vào Đàn Vũ, hy vọng có được lời hứa của nàng ta: “Ta nói ra những điều này đồng nghĩa với việc phản bội sư môn, Tứ Hải Bang không còn chỗ cho ta dung thân nữa, xin Đàn chưởng môn niệm tình trời cao có đức hiếu sinh mà tha cho vãn bối một mạng!”
“Được.” Đàn Vũ dứt khoát đáp.
Giang Ninh có được lời hứa của Đàn Vũ, cuối cùng cũng có chút tự tin: “Vệ Tạ đi dọc về hướng Tây, tính theo lộ trình thì tối mai sẽ tới Nguyệt Trúc Giản. Vùng đó phong cảnh tuy đẹp nhưng lại có rất nhiều độc vật. Nếu hắn xảy ra chuyện ở đó, người ta sẽ chỉ nghĩ đó là tai nạn do độc vật gây ra mà thôi.”
Thẩm Y trầm giọng hỏi: “Hết rồi sao?”
Giang Ninh gật đầu lia lịa: “Hết rồi, những gì ta biết đều đã nói hết rồi!” Hắn vạn lần không ngờ tới, ngay khoảnh khắc Thẩm Y rút kim châm ra lại là lúc nàng đâm thẳng cây kim đó vào tim hắn.
Đàn Vũ cũng không ngờ Thẩm Y lại có hành động như vậy, lập tức quát lớn: “Thẩm Y, ngươi quá làm càn!” Hành động này rõ ràng là tát vào mặt vị chưởng môn như nàng ta.
“Cứu người như cứu hỏa, đệ tử xin đi trước một bước.” Thẩm Y không giải thích nhiều.
“Ngươi gây ra rắc rối lớn như vậy rồi cứ thế mà đi sao?” Đàn Vũ chỉ sợ nàng đi rồi sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Thẩm Y biết nàng ta đang lo lắng điều gì: “Chưởng môn yên tâm, ta nhất định sẽ quay về.” Ánh mắt kiên định, nàng thản nhiên đối diện với cái nhìn của Đàn Vũ: “Cùng là đồng môn, ta phải đòi lại công đạo cho họ.” Và cũng mượn cuộc đại hôn này, ép yêu nữ đang trốn tránh kia phải lộ diện.
Đàn Vũ nghe được lời này của Thẩm Y, rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, mặc cho nàng rời đi.
Nguyệt Trúc Giản nằm ở phía Nam trấn Thiên Phật, thúc ngựa chạy nhanh cần mất nửa ngày đường. Thẩm Y đi theo con đường mòn trong núi, tuy rằng rất kín đáo nhưng lại được coi là lối tắt.
Dạ Ly Tước xem Tạ công tử như đệ đệ ruột thịt, hắn cũng luôn tận tâm với những chuyện giang hồ của các nàng. Chỉ riêng điểm này thôi, Thẩm Y đã không thể giương mắt nhìn Tạ công tử ngã gục dưới tay Lý Bá Lăng.
Tuyết Đông vẫn chưa tan hết, trên lá trúc xanh vẫn còn phủ một lớp tuyết mỏng.
Nơi đây mang tên Nguyệt Trúc Giản bởi vì trong khe núi trúc xanh tươi tốt quanh năm, đặc biệt là khi trăng lên, ánh trăng hòa quyện cùng lá trúc, nhìn từ xa như một bức tranh thủy mặc, cảnh sắc bốn mùa đều có hương vị.
Không ít văn nhân Đại Dận yêu thích thăm thú nơi này vào ban đêm, hoặc là múa bút thành tranh, hoặc là gửi gắm tâm tình vào sơn thủy, hoặc là ca hát không ngừng. Lâu dần, dù biết nơi này có nhiều độc vật, những người này vẫn sẵn lòng mạo hiểm tới đây để đắm mình vào cảnh sắc sơn thủy đêm trăng.
Tạ công tử đã tới đây vài lần, lần này không phải để thưởng ngoạn sơn thủy. Hóa ra việc giả vờ du sơn ngoạn thủy, cũng cần phải tốn khá nhiều tâm tư.
Hắn an tĩnh ngồi trên chiếc xe lăn gỗ, lẳng lặng nhìn ánh trăng lọt qua kẽ lá của rừng trúc.
Đêm trăng thế này, chẳng biết Dạ tỷ tỷ có còn xách vò rượu ngon ngồi trên mái hiên mà uống cạn hay không.
Đã nhiều ngày không thấy Dạ Ly Tước, Tạ công tử dĩ nhiên là thấy nhớ.
“Công tử, còn nửa canh giờ nữa là trời sáng rồi, đừng để thân thể mệt mỏi, xin điện hạ hãy về xe ngựa nghỉ ngơi.” Thị vệ đi cùng khuyên nhủ Tạ công tử.
Tạ công tử mỉm cười: “Cũng được.”
Ngay khi thị vệ nắm lấy xe lăn, định đẩy Tạ công tử về phía xe ngựa, bỗng nghe thấy từ sâu trong rừng trúc vang lên một tiếng dây cung rung động, người thị vệ này kêu rên một tiếng rồi đổ gục xuống đất.
Tạ công tử kinh hãi cúi đầu, thấy đầu người thị vệ đã bị mũi tên xuyên thấu, lập tức hô lớn: “Người đâu!” Lời vừa dứt, tiếng dây cung trong rừng vang lên liên hồi, những người ngã xuống đều là thị vệ ở gần Tạ công tử.
Vệ Tạ cố nén ý định vùng dậy bỏ chạy. Đám sát thủ trong rừng không bắn mũi tên nào trúng hắn, chứng tỏ chúng không muốn hắn ch3t ngay. Hắn không thể làm lộ bí mật đôi chân mình không hề bị thương ngay lúc này được.
“Các hạ rốt cuộc có ý gì?” Tạ công tử lớn tiếng hỏi.
Trong rừng trúc không có ai đáp lời, chỉ nghe thấy một tràng âm thanh kỳ lạ vang lên. Rất nhanh sau đó, từ sâu trong rừng trúc vang lên tiếng “xì xì” rợn người, Tạ công tử lập tức hiểu ra ý đồ của kẻ đó.
Bắn ch3t thị vệ chỉ để dùng mùi máu tanh dẫn dụ mãng xà trong rừng ra, muốn nuốt trọn cả người ch3t lẫn người sống trong khu rừng này.
Tạ công tử thầm nghiến răng, thật là một kế gi3t người độc ác!
Ngay khi hắn định mặc kệ tất cả đứng dậy bỏ chạy thoát thân, một bóng người từ trong bóng tối nhảy ra, đáp xuống sau chiếc xe lăn gỗ của hắn, vừa đẩy xe lao đi vừa nói: “Đi thôi!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận