Chương 122: Tố chân tướng

Thuyền của Thẩm Y vừa mới cập bến, Đàn Vũ đã dẫn theo hơn mười đệ tử ra đón. Ngày đó tinh nhuệ của Thiên Phật Môn đã dốc hết lực lượng, ngay cả các Bồ Tát Tướng cũng theo Tát Châu đi tiêu diệt Thương Minh yêu giáo, không ngờ cuối cùng trở về chỉ còn lại vài người đếm trên đầu ngón tay. Đàn Vũ không dám để lộ quá nhiều u sầu trước mặt người khác, nay nàng ta đã là chưởng môn Thiên Phật Môn, phải giữ cho được sự uy nghi cần có của bậc bề trên.
“Về là tốt rồi.” Đàn Vũ nhàn nhạt mở lời, chỉ nói với Thẩm Y đúng một câu như vậy, rồi sai các đệ tử cẩn thận mang những hũ tro cốt của người đã khuất xuống thuyền.
Giang Ninh nhận mệnh hộ tống Thẩm Y, lẽ ra đến đây là xong việc. Thế nhưng, hắn vốn là kẻ được Lý Bá Lăng phái tới để giám sát Thẩm Y, lẽ nào lại dễ dàng rời đi? Hắn tìm một cái cớ, nói rằng mình phụng mệnh thay mặt chưởng môn công tử Tứ Hải Bang đến tế bái Tát Châu, rồi cứ thế theo chân Đàn Vũ về Thiên Phật Môn.
Hậu sự của Tát Châu diễn ra rất suôn sẻ. Sau buổi tụng kinh siêu độ cuối cùng, Đàn Vũ đem tro cốt của hắn phụng thờ trước Phật để được vĩnh viễn tắm dưới Phật quang. Theo lý mà nói, Giang Ninh bái thì cũng đã bái rồi, việc tiếp tục lưu lại Thiên Phật Môn liền không còn phù hợp, vậy mà hắn dường như chẳng có ý định rời đi.
Chuyện này không chỉ Thẩm Y thấy khó chịu, mà ngay cả Đàn Vũ cũng cảm thấy rất không thoải mái. Hôm đó, Đàn Vũ đặc biệt sai người mời Giang Ninh tới, định bụng sẽ nói thẳng chuyện này.
Giang Ninh vừa nhấp một ngụm trà nóng đã nhanh nhảu cướp lời trước: “Vãn bối nhận gửi gắm của chưởng môn công tử, nhất định phải ở lại Thiên Phật Môn để chờ thiếu chủ tới cửa.”
Đàn Vũ nghi hoặc nhìn hắn, hỏi: “Không phải A Tuần vẫn đang dưỡng thương sao?”
“Mấy ngày trước vãn bối có nhận được bồ câu đưa tin, chân của thiếu chủ đã ổn hơn nhiều, ước chừng dưỡng thêm hai tháng nữa là có thể đi lại như thường.” Giang Ninh nói xong liền cung kính bái Đàn Vũ, “Thời gian qua nếu vãn bối có chỗ nào quấy rầy, xin Đàn chưởng môn chớ trách.”
“Ngươi rốt cuộc có ý gì?” Đàn Vũ càng nhìn hắn càng thấy chướng mắt, rõ ràng là hậu bối giang hồ, nhưng lời lẽ lại có phần kiêu ngạo, dường như chẳng hề coi mình là khách đến thăm nhà người ta.
Giang Ninh cười đáp: “Trận chiến Khước Tà Đường tổn thất nặng nề, đặc biệt là Thiên Phật Môn, nay chỉ còn một mình Đàn môn chủ chống đỡ. Nếu môn chủ muốn duy trì địa vị của Thiên Phật Môn trên giang hồ, ngồi vững cái ghế môn chủ này, thì chi bằng kết thành thông gia với Tứ Hải Bang chúng ta. Đến lúc đó, chuyện của Thiên Phật Môn cũng là chuyện của Tứ Hải Bang, hai phái cùng hưởng vinh hoa……”
“Khoan đã.” Đàn Vũ ngắt lời Giang Ninh, mặt đã lộ vẻ giận dữ, “Ta say mê võ học nhiều năm, đối với chuyện tình ái chẳng chút hứng thú. Ngươi còn ăn nói càn rỡ nữa thì đừng trách ta vô lễ.”
Giang Ninh cười lớn: “Môn chủ bớt giận, người hiểu lầm ý vãn bối rồi.” Nói xong, hắn đứng dậy làm đại lễ với Đàn Vũ để biểu thị sự hối lỗi: “Cái gọi là thông gia, ý vãn bối muốn nói là Kim Liên Thánh Nữ của quý phái và thiếu chủ nhà ta.”
Đàn Vũ chợt thấy có phần ngượng ngùng, im lặng không nói gì.
Giang Ninh nói tiếp: “Thiếu chủ ngưỡng mộ Thẩm cô nương đã lâu, chỉ sợ Thẩm cô nương bị ai đó đoạt mất nên mới sai ta ở lại Thiên Phật Môn chăm sóc tử tế. Xin môn chủ đừng hiểu lầm.”
Đàn Vũ thực sự không ngờ, nha đầu Thẩm Y đó không chỉ được vị Tu La hoàng tử nhìn trúng mà ngay cả Lý Tuần cũng để mắt tới. Chẳng biết là thứ vận may gì, thực sự khiến người ta phải hâm mộ.
Nàng ta chợt nảy ra ý nghĩ, nếu Thiên Phật Môn thực sự kết thông gia với Tứ Hải Bang thì lợi nhiều hơn hại. Sau này hai phái có vinh cùng hưởng, có nhục cùng chịu, nàng ta sẽ không còn phải một mình gánh vác Thiên Phật Môn nữa.
Mối làm ăn này xem ra rất hời.
“Thiếu chủ các ngươi không sợ đụng chạm với vị hoàng tử kia, chuốc lấy sự thù ghét của triều đình sao?” Đàn Vũ nhắc nhở Giang Ninh.
Giang Ninh mỉm cười nói: “Chuyện đó thiếu chủ tự có cách giải quyết, môn chủ không cần lo lắng. Vẫn còn cái gọi là lệnh của phụ mẫu khó trái, lời của bà mối khó sai. Sau khi thiếu chủ dưỡng thương xong, nhất định sẽ đích thân mang sính lễ tới cửa cầu thân. Phụ mẫu của Thẩm cô nương đã mất nhiều năm, người là sư phụ, cũng xem như bậc trưởng bối, chuyện này do người quyết định cũng là lẽ đương nhiên.”
Đàn Vũ nghe ra ẩn ý trong lời hắn, ánh mắt không khỏi trầm xuống: “Gan các ngươi không nhỏ, dám ra tay với cả hoàng tử.”
“Hắn ngao du sơn thủy khắp nơi, ngẫu nhiên gặp phải lục lâm thảo khấu chặn đường cướp bóc, đâu thể có đổ lỗi lên đầu Tứ Hải Bang chúng ta được.” Giang Ninh điểm rõ cách xử lý, “Hoàng tử dù có bị phế thì cũng có người chăm sóc chu đáo nửa đời sau, vậy nên môn chủ đừng bận tâm.”
Đàn Vũ nhìn thế trận này, xem ra Tứ Hải Bang quyết tâm phải có được Thẩm Y cho bằng được. Nếu nàng ta thọc gậy bánh xe thì e là cũng chẳng thu được lợi lộc gì. Hơn nữa, nàng ta vốn là người giang hồ, mà người giang hồ thì nên dựa dẫm vào thế lực giang hồ. Lúc này mà đi lấy lòng Vệ Tạ thì cũng chẳng có được món hời gì thiết thực. Chưa nói đến chuyện xưa nay làm gì có đạo lý nữ tử làm quan, đắc tội với Tứ Hải Bang chính là đắc tội với chỗ dựa tốt nhất hiện giờ, chỉ có kẻ ngốc mới chọn như vậy.
“Một khi đã vậy, ngươi cứ ở lại trong môn phái đi.” Đàn Vũ sau khi cân nhắc lợi hại đã đưa ra lựa chọn.
Giang Ninh rất hài lòng với quyết định của Đàn Vũ, cung kính bái lần nữa: “Vậy thì, xin làm phiền môn chủ.”
Uống xong chén trà, Giang Ninh biết điều rời khỏi sảnh tiếp khách.
Đàn Vũ vốn định đến Niêm Hoa Đường để chỉ điểm võ công cho một vài đệ tử, dẫu sao các Bồ Tát Tướng đã tử trận hết sạch, để đảm bảo an toàn cho Thiên Phật Đường, nàng ta phải nhanh chóng chọn ra vài đệ tử ưu tú để lấp vào chỗ trống đó.
Nào ngờ vừa bước ra khỏi sảnh khách, nàng ta đã thấy Thẩm Y đang đi về phía mình.
“Đệ tử bái kiến chưởng môn.” Thẩm Y bái Đàn Vũ, dường như có lời muốn nói.
Đàn Vũ nghiêm giọng hỏi: “Có việc?”
“Là chuyện hệ trọng, phải đích thân bẩm báo với chưởng môn.” Thần sắc Thẩm Y nghiêm nghị, việc Giang Ninh không có ý định rời khỏi Thiên Phật Môn khiến nàng đoán được phần nào tâm tư của hắn, vì vậy nàng buộc phải hành động.
Đàn Vũ do dự một hồi rồi cũng đồng ý: “Vào nội đường nói đi.”
“Không vào nội đường, nơi đó người ra vào phức tạp.” Câu trả lời của Thẩm Y khiến Đàn Vũ linh cảm chuyện này có vẻ không lành.
Thẩm Y nói tiếp: “Xin chưởng môn cho phép đệ tử vào Bồ Tát Đường mật đàm.”
“Rốt cuộc là chuyện gì, mà phải bày vẽ đến vậy?”
“Chuyện liên quan đến sự an nguy của Thiên Phật Môn, chưởng môn có muốn nghe hay không?”
Đàn Vũ vốn đã bị Thẩm Y làm cho tò mò, nghe đến câu này thì càng không có lý do gì để từ chối, lập tức dẫn Thẩm Y vào Bồ Tát Đường.
Bồ Tát Đường là nơi ở riêng tư của các đời chưởng môn công tử, đặc biệt là gian phòng bên trong, vốn là cấm địa đối với đệ tử Thiên Phật Môn. Nếu không có lệnh truyền của Chưởng môn mà tự tiện bước vào thì sẽ bị trục xuất khỏi sư môn ngay lập tức. Đây là điều lệ đầu tiên trong mười đại giới luật của Thiên Phật Môn, cũng là thiết luật mà mỗi đệ tử đều phải thuộc nằm lòng.
Sau khi ngồi vào chủ tọa, Đàn Vũ cũng không bảo Thẩm Y ngồi: “Nói đi, nếu không nói ra được lý do chính đáng, ta nhất định sẽ dùng môn quy xử phạt nặng.”
Thực ra Thẩm Y chẳng hề sợ cái giới luật này, thậm chí ngược lại, nàng còn hy vọng Đàn Vũ làm như thế.
“Chưởng môn vẫn để Giang Ninh ở lại, có phải không?”
Đàn Vũ không ngờ Thẩm Y lại dám chất vấn mình, lập tức không vui: “Cho nên là, chưởng môn như ta làm việc gì cũng phải xin chỉ thị của Kim Liên Thánh Nữ như ngươi sao?”
Thẩm Y không trả lời, chỉ trầm giọng hỏi lại: “Chưởng môn có biết, hành động này chẳng khác nào bảo hổ lột da?”
Đàn Vũ nhướng mày vặn hỏi: “Hôm nay ngươi đến đây chỉ để nói với ta những lời này thôi sao?”
“Võ công của chưởng môn so với Tát chưởng môn thì thế nào?” Thẩm Y buột miệng hỏi thẳng.
“Láo xược!” Đàn Vũ đập mạnh xuống tay vịn chiếc ghế lớn, tiếng động vang rền như sấm.
Thẩm Y thản nhiên hỏi tiếp: “So với Lý Bá Lăng của Tứ Hải Bang thì lại thế nào?”
Đàn Vũ thấy Thẩm Y khiêu khích hết lần này đến lần khác, khác hẳn với vẻ ngoan ngoãn lặng lẽ ngày thường, liền nhận ra chắc chắn có điều mờ ám, bèn nén cơn giận, lạnh lùng hỏi: “Ngươi hỏi những điều này để làm gì?”
“Trận chiến ở Khước Tà Đường, chưởng môn công tử không phải ch3t trong tay Đông Phương Ly.” Ánh mắt Thẩm Y sắc bén, như một mũi dao đâm thẳng vào tim Đàn Vũ, “Các đồng môn của ta cũng không phải đều ch3t dưới đao của lũ yêu nhân Thương Minh Giáo.”
Đáp án mà Thẩm Y chưa nói ra, Đàn Vũ đã tự lĩnh hội được, nàng ta trợn tròn mắt đầy vẻ không tin nổi: “Ngươi nói bậy! Lý Bá Lăng sao có thể làm ra chuyện như vậy!”
“Nếu hắn không làm chuyện đó, danh hiệu tông sư đệ nhất giang hồ hiện nay không đến lượt hắn.” Thẩm Y cười lạnh, “Sự vẻ vang của Tứ Hải Bang lúc này vốn dĩ phải thuộc về Thiên Phật Môn. Ngày hôm đó, ta dốc sức đấm vào vách đá, nội tức đại loạn, căn bản không có khả năng tự vệ, nếu không giả vờ hôn mê thì e là cũng chẳng sống nổi đến hôm nay. Nếu chưởng môn không tin lời ta, thì trăm năm sau trên đường xuống Hoàng Tuyền cứ việc hỏi Tát chưởng môn, xem ta có nói sai lời nào không?”
Đàn Vũ khiếp sợ đến mức lắc đầu liên tục, sự thật này đối với nàng ta mà nói là quá mức chấn động.
“Tử chiến đến cùng, chỉ có ta và Lý Bá Lăng còn sống, bản thân điều này đã không hợp lý.” Thẩm Y tiến thêm một bước chất vấn, “Chưởng môn lẽ nào chưa từng hoài nghi sao?”
Đàn Vũ đã từng nghĩ qua, nhưng đó chỉ là ý nghĩ thoáng qua trong chớp mắt, nàng ta không nghĩ sâu thêm vì Thiên Phật Môn còn quá nhiều việc đang chờ nàng ta xử lý.
“Tại sao hắn ta không gi3t ngươi?” Đây là điều Đàn Vũ thắc mắc nhất lúc này, “Nếu hắn đã chọn gi3t người diệt khẩu, không đời nào hắn lại tha cho ngươi chỉ vì Lý Tuần thích ngươi!”
“Ta nghĩ, phần lớn là vì cái này.” Thẩm Y mở lòng bàn tay hướng về phía Đàn Vũ, thúc giục viêm tức tụ lại giữa lòng bàn tay, trong nháy mắt làm cho lòng bàn tay đỏ rực lên.
Đàn Vũ dĩ nhiên biết đây không phải võ công của Thiên Phật Môn: “Đây là võ công gì?”
“Một nội công tâm pháp chí dương chí cương.” Thẩm Y thu hồi viêm tức, “Xuất xứ từ một tấm Xích Bì Quyển.” Chuyện đã đến nước này, cũng chẳng cần phải giấu giếm nữa, Thẩm Y nói tiếp: “Quyển bí tịch này vốn được cất giữ trong ngăn bí mật ở Nguyệt Cư trên Linh Lung Đảo. Đêm đó ta bị nhốt ở Nguyệt Cư, vô tình chạm vào cơ quan nên mới có được nó. Sau này do cơ duyên xảo hợp mà lĩnh hội được bí quyết tu luyện, nên mới có được tu vi nội công như ngày hôm nay.”
Đàn Vũ cuối cùng đã hiểu rõ, vì sao võ công của nha đầu này tiến bộ vượt bậc như vậy, tuyệt đối không phải chỉ nhờ một viên Ôn Ngọc Đan là có thể làm được.
“Lý Tuần nói thích ta, thực ra không phải lời thật lòng.” Nghĩ đến dáng vẻ vội vàng cùng hạ lưu của Lý Tuần đêm đó, Thẩm Y chỉ thấy ghê tởm, “Cưới ta, cũng đồng nghĩa với việc có được võ công trong Xích Bì Quyển. Đó là bàn tính mà phụ tử họ Lý đã tính kỹ, chờ đến khi bọn họ có được thần công, chưởng môn cho rằng bọn họ còn để Thiên Phật Môn vào mắt sao?”
Dục vọng và dã tâm một khi đã bùng cháy, phụ tử Lý gia tuyệt đối không chỉ dừng lại ở thành tựu của một vị đại tông sư.
Khởi đầu có lẽ chỉ là thống nhất giang hồ, nhưng khi đã nắm giữ võ lâm trong tay, thì sẽ nảy sinh những dục vọng và dã tâm lớn hơn nữa. Chính và tà vốn dĩ chỉ cách nhau trong một ý niệm, hai người bọn họ đã bước vào tà đạo, sớm đã lầm đường lạc lối, chẳng bao lâu nữa sẽ trở thành một Đông Phương Ly thứ hai.
Đàn Vũ càng nghĩ càng thấy rợn người, không khỏi phẫn hận thốt lên: “Đúng là nằm mơ giữa ban ngày!”
Thẩm Y đúng lúc bái Đàn Vũ: “Thiên Phật Môn có ơn cứu mạng, vì vậy chuyện này ta sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Nếu chưởng môn tin ta, ta có một kế, có thể cùng chưởng môn bàn bạc kỹ hơn.”
Đàn Vũ trầm giọng: “Nói nghe thử xem.”
“Trước khi nói, ta hy vọng chưởng môn cũng sẽ thành thật.” Thẩm Y cần một sự trao đổi, “Rốt cuộc Giang Ninh đã nói gì với người?”
_____
Chú giải
Lục lâm thảo khấu: giặc cỏ, băng cướp, thổ phỉ,… hoạt động ở các vùng núi hẻo lánh.
Mật đàm: bí mật bàn bạc chuyện quan trọng.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 122: Tố chân tướng
Xuân Đình Tuyết