Chương 121: Hủy đan điền
Khi ngân châm của Từ Dương đâm vào huyệt Hồn Môn, Quỷ Lỗi Dược trong người Thẩm Liên đã được ép ra được ba phần tư. Một phần tư còn lại chính là phần hung hiểm nhất, cũng là độc trong xương tủy khó ép ra nhất.
Đan điền của Dạ Ly Tước muốn nứt toác, nàng không ngừng cưỡng ép vận chuyển hàn tức để đẩy từng tấc từng tấc độc ra ngoài. Nàng sớm đã không còn sức để đỡ Thẩm Liên, vì vậy Từ Dương đã gọi nha hoàn đến đỡ hai bên Thẩm Liên, để nàng có thể tập trung toàn lực ép độc.
Kiên trì thêm một chút nữa, chỉ còn một chút nữa thôi.
Dạ Ly Tước không ngừng lặp lại câu nói đó trong lòng. Những đường gân xanh nổi lên trên mặt nàng như ẩn như hiện, nếu hơi thở này không trụ vững, gân xanh lặn xuống, hàn tức đứt đoạn, Thẩm Liên sẽ lập tức mất mạng tại chỗ.
Từ Dương nhận thấy cơ thể Dạ Ly Tước bắt đầu run rẩy, ông nhìn khuôn mặt nàng, thấy sắc mặt đã chuyển sang xanh xám, nàng thật sự không nên tiếp tục ép độc nữa, nếu không chính nàng cũng sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.
“Đừng cố quá sức!” Từ Dương hoảng hốt lên tiếng cảnh báo.
Dạ Ly Tước nghiến chặt răng hàm, cười lạnh một tiếng: “Bổn cô nương chịu được!” Lời vừa dứt, nàng lại một lần nữa cưỡng ép hàn tức vận chuyển, cuối cùng cũng đẩy được phần độc dược sâu nhất trong cốt tủy vào huyết mạch.
Một cơn đau nhức kịch liệt dâng lên nơi đan điền, hàn tức chấn động dữ dội, Dạ Ly Tước biết điều đó có nghĩa là gì.
Một chút cuối cùng thôi……
Nàng có thể cầm cự đến cùng, nhất định có thể!
Dạ Ly Tước chẳng màng đến chính mình, thúc giục: “Từ lão, mau hạ châm!”
Từ Dương thở dài một tiếng nặng nề, không dám do dự, hai tay đồng thời hạ châm để dịch độc trong người Thẩm Liên nhanh chóng nhỏ ra từ đầu ngón tay.
Từng giọt máu xanh đen từ đầu ngón tay Thẩm Liên nhỏ xuống, thấm thành một vũng máu độc trên mặt đất, thoang thoảng mùi tanh hôi khó chịu.
Từ Dương rút ra cây ngân châm cuối cùng, nghiêm giọng: “Sắp xong rồi! Ráng chịu đựng thêm nửa tuần trà nữa!” Nói đoạn, ngân châm của ông đâm sâu vào người Thẩm Liên, một tia máu độc bắn ra từ vết thương nơi đầu ngón tay nàng.
Từ Dương lấy một chiếc khăn sạch, vội vàng lau đi vết máu độc, chỉ cần màu máu chuyển sang đỏ tươi, nghĩa là dịch độc đã được ép sạch hoàn toàn.
Dạ Ly Tước run rẩy ngày một dữ dội, nàng nhắm nghiền mắt, bướng bỉnh gồng mình vượt qua khoảnh khắc cuối cùng này.
“Đỏ! Đỏ rồi!”
Từ Dương cuối cùng cũng thấy màu máu chuyển đỏ, khi ông vui mừng reo lên thì cũng là lúc thấy thân hình Dạ Ly Tước lảo đảo, nàng ôm lấy đan điền ngã ngồi xuống đất, co quắp người run rẩy không thôi.
Từ Dương biết Dạ Ly Tước chắc chắn bị thương không nhẹ, nhưng việc gì cũng có nặng nhẹ trước sau, ông đành phải kiểm tra tình trạng của Thẩm Liên trước. Ông lại bắt mạch cổ tay của Thẩm Liên, lần này cuối cùng cũng đã cảm nhận được mạch đập, nhưng thần sắc của ông lại càng thêm nghiêm trọng, lập tức dặn dò: “Mau bế Thẩm cô nương vào phòng, tuyệt đối đừng để nàng ấy bị lạnh. Đặt hai chậu than vào trong phòng, một khắc cũng không được để lửa than tắt!”
“Vâng.” Nhóm nha hoàn vâng lệnh bế Thẩm Liên vào phòng.
Từ Dương vội vàng ngồi thụp xuống trước mặt Dạ Ly Tước, bắt mạch cho nàng, sắc mặt ông đột ngột trầm xuống, đau lòng nói: “Nha đầu nhà ngươi! Cứ không chịu nghe lời khuyên của ta! Ngươi có biết bây giờ đan điền của ngươi đã hoàn toàn bị hủy hoại, từ nay về sau không bao giờ tu luyện được nội công tâm pháp nữa không!” Mắng thì mắng vậy, nhưng để giữ mạng cho Dạ Ly Tước, Từ Dương vội đứng dậy lấy hai viên Tục Mệnh Đan cho nàng uống.
Dạ Ly Tước nuốt viên thuốc, lại bật cười thành tiếng: “Ta làm được rồi, có đúng không?” Tuy rằng có tiếc nuối, nhưng nhiều hơn cả là sự an lòng. 《Âm Thực Quyết》 vốn dĩ không phải là đồ của nàng, nay nội công tan biến hết, từ nay quy ẩn giang hồ cũng xem như là một chuyện may mắn. Những chuyện chém chém gi3t gi3t trên giang hồ nàng đã chán ghét từ lâu, dù sao người trong giang hồ cũng đều biết Dạ La Sát đã ch3t, chẳng việc gì phải xuất đầu lộ diện để lại chuốc thêm sóng gió.
Cõi lòng Từ Dương ngổn ngang, đánh đổi tu vi nội công cả đời chỉ để đổi lấy mười năm ngắn ngủi của Thẩm Liên, ông không biết có nên nói sự thật này cho nàng hay không. Thẩm Liên bị thương nặng nhiều năm, nay tuy nói là nhặt lại được một mạng, nhưng thọ mệnh bị tổn hại nghiêm trọng, định sẵn đoản mệnh. Cho dù thần tiên có hạ phàm cũng không thể thay đổi được tuổi thọ của con người, nàng ấy có được kết cục này, đã xem như là chuyện nghịch thiên rồi.
“Có phải không?” Dạ Ly Tước nén đau đưa tay ra, nắm chặt lấy ống tay áo của Từ Dương.
Giọng Từ Dương hơi khàn đi: “Ngươi thắng rồi, nha đầu hung dữ.”
“A…… ta thắng rồi……” Trái tim đang treo lơ lửng của Dạ Ly Tước cuối cùng cũng được buông xuống. Gồng mình đến tận bây giờ, nàng đã là nỏ mạnh hết đà, có được câu trả lời mong muốn, nàng chỉ muốn nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.
“Các ngươi đỡ Dạ cô nương vào phòng đi, nghỉ ngơi cho tốt.” Từ Dương vẫy tay gọi hai nha hoàn đang chờ ngoài viện vào giúp sức.
Nhóm nha hoàn đỡ Dạ Ly Tước dậy, lúc này mới phát hiện xiêm y của nàng gần như đã ướt đẫm mồ hôi.
Từ Dương nhìn theo bóng lưng nàng đi xa, không khỏi lắc đầu thở dài. Giang hồ đều đồn đại Dạ La Sát gi3t người như ma, nhưng trong mắt ông, nha đầu này đâu phải yêu nữ, rõ ràng là một cô nương ngốc nghếch có ơn phải báo ơn. Ông chợt hiểu ra vì sao Tạ công tử lại coi trọng nàng đến thế.
Mọi chuyện dường như bĩ cực thái lai.
Giang hồ truyền tai nhau, chính đạo đã tiêu diệt được Thương Minh Giáo, Đông Phương Ly cũng đã bỏ mạng tại Khước Tà Đường.
Khi Dạ Ly Tước nhận được tin này không khỏi chấn động. Tu vi nội công của Đông Phương Ly vượt xa nàng lúc trước, dù cho Tát Châu và Lý Bá Lăng có liên thủ, cộng thêm bản lĩnh của Y Y và toàn bộ đệ tử tinh nhuệ của hai phái, nàng vẫn thấy Đông Phương Ly ch3t quá dễ dàng. Sau đó, sào huyệt của Thương Minh Giáo cũng bị người trong giang hồ cùng binh mã triều đình phóng hỏa thiêu rụi, nếu ma đầu kia còn sống, sao có thể để người ta làm loạn ở U Ngục như thế?
Dạ Ly Tước cảm thấy bất an, vốn định tự mình đi điều tra cho rõ ràng. Ngặt nỗi trọng thương ở đan điền không phải chuyện một sớm một chiều là dưỡng khỏi, chỉ cần cử động nhẹ là đan điền đau như xé ra, đừng nói là giang hồ, ngay cả cổng lớn Liêm Tinh Ổ nàng cũng không ra nổi.
“Nếu không muốn ch3t thì lo mà dưỡng thương cho lão phu!” Đây là câu nói gần như ngày nào Từ Dương cũng lặp lại, tai Dạ Ly Tước nghe nhiều đến mức sắp chai.
“Vâng, Từ lão.” Dạ Ly Tước chỉ có thể nghe theo ông, ai bảo Thẩm Liên còn đang trong tay Từ Dương chứ. Nếu chọc lão già này nổi giận mà buông tay không chữa nữa, Liên tỷ tỷ chắc phải chịu khổ thêm mấy tháng.
Nàng không ra ngoài được, vậy thì tiểu Tạ hẳn cũng đưa được Y Y tới đây chứ nhỉ?
Dạ Ly Tước nghĩ nghĩ một chút, nàng cũng nên báo tin vui này cho Y Y để nàng ấy sớm được đoàn tụ với a tỷ. Thế là vừa lúc có thể xuống giường đi lại, nàng liền viết một phong thư, sai nha hoàn ở Liêm Tinh Ổ gửi cho tiểu Tạ.
Ba ngày sau, phong thư được gửi đến tay Tạ công tử, trên đó chỉ viết một dòng chữ nhỏ: “Mời Thẩm cô nương tới Liêm Tinh Ổ ngắm tuyết.”
Chỉ tiếc là thư tới chậm một ngày, Thẩm Y đã mang theo tro cốt của Tát Châu và đám đệ tử quay về Thiên Phật Môn. Mấy ngày nay, ánh mắt phụ tử họ Lý nhìn Vệ Tạ rất phức tạp và âm u, Tạ công tử biết bọn họ đang tính toán gì, và Thẩm Y dĩ nhiên cũng rõ tâm địa của bọn họ.
Thẩm Y phải đi trước hộ tống tro cốt đồng môn về môn phái, phụ tử họ Lý dĩ nhiên không có lý do gì để ngăn cản. Nàng rời xa tiểu Tạ cũng là để bảo vệ tiểu Tạ. Nói về độ nham hiểm thì Lý Bá Lăng tuyệt đối là kẻ xuất sắc nhất trong bốn vị chưởng môn công tử. Hơn nữa, nàng đã bị đôi tặc tử này nhắm vào, nàng chán ghét cái cảm giác bị rình rập khắp nơi nhưng không thể công khai móc mắt phụ tử nhà họ được. Suy đi tính lại, nàng chỉ có thể về sư môn trước, tìm cơ hội báo cho Đàn Vũ biết sự thật về trận chiến ở Khước Tà Đường, may ra có thể khơi mào tranh đấu giữa hai phái, nàng sẽ thừa cơ loạn lạc mà bỏ đi, hoàn toàn thoát khỏi sự dòm ngó của phụ tử họ Lý.
Tạ công tử cử một đội binh mã hộ tống Thẩm Y đi đường thủy, phía Lý Bá Lăng thì nói thẳng là không yên tâm, nên cũng phái đại đệ tử Giang Ninh cùng năm đệ tử khác tham gia hộ tống.
Nếu lúc này Tạ công tử dùng bồ câu đưa tin cho Thẩm Y thì sẽ cực kỳ bất ổn, chỉ chuốc thêm sự nghi kỵ của phụ tử họ Lý. Với sự hiểu biết của hắn về Lý Bá Lăng, lão hồ ly này chắc chắn không chỉ sắp xếp nhóm của Giang Ninh, mà dọc đường nhất định còn có những kẻ khác theo dõi. Chỉ cần sơ sẩy một chút, để lộ nơi ở của Dạ tỷ tỷ thì tuyệt đối không phải chuyện tốt lành gì.
Dù sao Dạ Ly Tước năm xưa đồ sát Tam Sơn Các, trên lưng vẫn còn mang danh kẻ thù của võ lâm. Kẻ tham danh vọng trong giang hồ rất nhiều, nếu bọn chúng biết Dạ tỷ tỷ còn sống thì nhất định sẽ không buông tha, lúc đó việc truy sát sẽ diễn ra không dứt.
Hắn nghĩ tới nghĩ lui, cách ổn thỏa nhất vẫn là chính miệng hắn báo tin cho Thẩm Y, rồi cùng nàng bàn bạc kế kim thiền thoát xác, mới có thể đảm bảo vạn chuyện không xảy ra chuyện chẳng may.
Thế là Tạ công tử đốt phong thư đi, sai người chuẩn bị xe ngựa. Hắn đi đường bộ, một mặt giả vờ du sơn ngoạn thủy, một mặt chạy về trấn Thiên Phật, đợi Thẩm Y xử lý xong việc trong môn phái, hắn sẽ đến bái phỏng sau.
Hôm ấy, tuyết Đông vừa ngừng rơi, pháo hoa chốn nhân gian không ngớt, chính là mùng Một năm mới.
Thuyền xuôi theo sông Thương về hướng Tây, Thẩm Y khoác áo choàng đứng trên khoang ngoài, nghiêng mặt nhìn pháo hoa rực rỡ trên bầu trời. Ngày này năm ngoái, yêu nữ kia đã đốt cả bầu trời ánh kim cho nàng, cũng không biết khi nào mới có thể gặp lại nàng ấy. Nghĩ đến những lời cuối cùng của Đông Phương Ly, nếu Liên Trang chính là a tỷ, thì người nha hoàn vọt lên xà ngang khi đó chắc chắn là Dạ Ly Tước.
Nàng ấy đã cứu được a tỷ, vậy mà lại biệt tăm biệt tích nhiều ngày không có tin tức gì.
Mỗi lần Thẩm Y nghĩ đến đây đều lo lắng không thôi, thế nhưng biển người mênh mông, nàng hoàn toàn không biết yêu nữ kia rốt cuộc đã đi đâu, ngoài việc chờ nàng ấy hiện thân ra thì nàng chẳng thể làm được gì. Cảm giác bất lực ấy cứ tích tụ dần trong lòng, Thẩm Y cảm thấy phiền muộn, không kìm được mà thở dài một tiếng thật dài.
“Sư tỷ, trời lạnh lắm, mau vào trong nghỉ ngơi thôi.” Tề Tiểu Đường nhìn sắc trời, bước tới khuyên nhủ Thẩm Y.
Ánh mắt Thẩm Y phức tạp, nhìn thật sâu vào nàng ấy một cái. May mắn là tiểu sư muội này không theo nàng lên núi, nếu không, e là nàng ấy cũng đã nằm trong số những hũ tro cốt kia rồi.
Tề Tiểu Đường bị nàng nhìn đến có chút mất tự nhiên, lầm bầm: “Sư tỷ đừng nhìn ta như vậy mà……”
“Sau này cố gắng ở lại trong môn phái, luyện võ thật tốt.” Thẩm Y căn dặn một cách đầy chân thành, “Giang hồ hiểm ác, nếu không có việc gì cần thiết thì đừng ra khỏi sư môn.”
“Hả?” Tề Tiểu Đường không hiểu ý trong lời Thẩm Y, “Vậy chẳng phải nhàm chán muốn ch3t sao!”
Thẩm Y muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng chỉ có thể khẽ thở dài, chuyển hướng câu chuyện: “Vào khoang nghỉ ngơi đi.”
“Còn sư tỷ thì sao?” Tề Tiểu Đường hỏi.
Thẩm Y cảm thán: “Ta muốn xem pháo hoa thêm một chút nữa.”
“Ừm.” Tề Tiểu Đường nghiêng đầu nhìn pháo hoa, rõ ràng là đã đi xa rồi, thuyền đi thêm một đoạn nữa thì pháo hoa sẽ bị những ngọn núi che khuất hoàn toàn.
Xem ra sư tỷ đang có tâm sự.
“Sư tỷ đang thấy khó xử lắm sao?” Tề Tiểu Đường bèn hỏi thẳng.
“Khó xử?” Thẩm Y lại không hiểu ý nàng ấy.
Tề Tiểu Đường nói tiếp: “Một bên là hoàng tử tôn quý, một bên là thiếu chủ danh môn, nếu là ta chắc chắn ta sẽ sầu ch3t mất.”
Thẩm Y mỉm cười cay đắng, không ngờ Tề Tiểu Đường lại nghĩ đến chuyện này. Tâm trí nàng từ trước đến nay chưa bao giờ đặt lên hai người đó. Tiểu Tạ tuy tốt, nhưng không giống cái tốt mà yêu nữ kia dành cho nàng, Lý Tuần tuy xuất thân danh môn, nhưng bàn về sự quang minh lỗi lạc thì không bằng một phần trăm của Dạ Ly Tước. Nàng đã gặp được người tốt nhất thế gian, những kẻ khác trong mắt nàng chỉ như hạt bụi không đáng kể mà thôi.
“Tiểu nương tử, đừng khóc.”
Nghĩ đến dáng vẻ ngả ngớn của Dạ Ly Tước khi mới gặp lần đầu, Thẩm Y cảm thấy như chuyện đã từ kiếp trước, cũng không biết năm nào tháng nào ngày nào mới có thể gặp lại tiểu yêu nữ đó.
Lần trước ở Khước Tà Đường không bắt được nàng ấy, lần này nếu nàng ấy còn dám xuất hiện, Thẩm Y nhất định sẽ không để nàng ấy rời đi. Nếu có dây thừng, nàng nhất định sẽ trói chặt yêu nữ đó lại, nếu không có dây thừng, nàng sẽ đoạt Tuyết Hồng của nàng ấy, khóa chặt nàng ấy, từ nay về sau một đời vĩnh viễn không chia lìa.
Nghĩ đến thẫn thờ, Thẩm Y không tự chủ được mà nghiến chặt răng hàm, nàng nhất định phải cho Dạ Ly Tước một “giáo huấn” khắc cốt ghi tâm!
_____
Chú giải
Huyệt Hồn Môn: huyệt được cho là nơi linh hồn ra vào.
Bĩ cực thái lai: hết bế tắc thì thông suốt trở lại, ý nói hết khổ sẽ tới sướng, hết rủi tới may. Tương tự như khổ tận cam lai.
Kim thiền thoát xác: ve sầu lột xác, kế sách trong 36 kế của Tôn Tử, dùng để thoát khỏi tình thế nguy hiểm bằng cách bỏ lại một vỏ bọc giả để che mắt kẻ thù, trong khi bản thân thoát đi một cách bí mật, giống như ve sầu bỏ lại lớp vỏ cũ để bay đi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận