Chương 124: Tin đại hôn

Mùi máu tanh trong rừng trúc ngày càng nồng nặc, Thẩm Y đạp trên ánh ban mai nhanh chóng xuyên qua cánh rừng rậm rạp, trở lại nơi xảy ra chuyện đêm qua. Trên mặt đất nằm la liệt mấy con mãng xà lớn, con nào con nấy bụng đều căng phồng, chắc chắn là đã nuốt được vật sống gì đó.
Rốt cuộc vẫn tới chậm rồi sao?
Thẩm Y nhìn xung quanh, phát hiện ở đằng xa có không ít binh khí của thị vệ rải rác. Nàng nhặt một thanh bội kiếm lên kiểm tra kỹ lưỡng, đúng thật là kiếm của vệ binh bên cạnh Tạ công tử.
Không ổn!
“Tạ công tử! Tạ công tử!” Thẩm Y lớn tiếng gọi nhưng tuyệt nhiên không một lời đáp.
Phụ tử họ Lý đúng là vì đạt được mục đích mà bất chấp thủ đoạn, gi3t hại bao nhiêu đồng môn Thiên Phật Môn còn chưa đủ, nay đến cả Tạ công tử cũng không buông tha, dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy để sát hại hoàng tử Đại Dận. Nếu thực sự để đôi phụ tử này toại nguyện, sau này nhất định sẽ là một Đông Phương Ly thứ hai, thậm chí chỉ có hơn chứ không kém.
Nàng và Tạ công tử dẫu sao cũng xem như bằng hữu giang hồ, ít nhất Tạ công tử hành sự quang minh lỗi lạc, là một người tốt hiếm có. Người tốt không nên có kết cục như thế này, và kẻ xấu cũng không được phép nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật!
Thẩm Y chợt thấy xoang mũi chua xót, nàng siết chặt chuôi kiếm, bất ngờ đâm mạnh trường kiếm xuyên qua thân một cây trúc xanh. Lưỡi kiếm rung lên bần bật, phát ra tiếng kêu ong ong không ngừng. Thẩm Y dứt lau đi giọt lệ nơi khóe mắt, hít một hơi thật sâu rồi nghiến răng nói: “Lý Bá Lăng, Lý Tuần, các ngươi cứ đợi đó!”
Viêm tức đột ngột rót đầy toàn bộ thân kiếm, ngay khoảnh khắc thanh kiếm vỡ vụn trong lòng bàn tay Thẩm Y, nó cũng đánh tan nát cây trúc kia thành từng mảnh nhỏ.
Tin tức Tu La hoàng tử Vệ Tạ bỏ mạng trong bụng mãng xà nhanh chóng lan truyền khắp giang hồ Đại Dận. Thiên Tử nổi trận lôi đình, hạ lệnh diệt sạch toàn bộ mãng xà ở Nguyệt Trúc Giản. Sau một đợt tàn sát, Thiên Tử vẫn không nguôi ngoai, hết ban thụy hiệu lại đến hậu táng cho Vệ Tạ, cho dù có vượt quá quy chế của một hoàng tử, Thiên Tử cũng nhất quyết phá lệ.
Kết quả này đối với Lý Bá Lăng mà nói, dĩ nhiên là vô cùng hài lòng. Cho dù nhận được tin Giang Ninh tự tiện xông vào Kim Châm Đường bị Đàn Vũ xử tử tại chỗ, Lý Bá Lăng cũng chẳng mấy bận tâm. Giang Ninh ch3t vì lý do gì, căn bản không quan trọng, bởi lẽ Đàn Vũ đã gửi kèm bát tự của Thẩm Y trong thư, ẩn ý trong đó không nói cũng rõ.
Cuối tháng Ba, Lý Tuần mang theo sính lễ đích thân lên Thiên Phật Môn cầu thân.
Đàn Vũ vui vẻ chấp thuận, ngay trước mặt Lý Tuần, nàng ta ấn định ngày đại hỉ vào cuối tháng Mười.
Lý Tuần vốn muốn ở lại Thiên Phật Môn thêm vài ngày để bồi đắp tình cảm với Thẩm Y, nào ngờ Đàn Vũ nói thẳng rằng Thẩm Y nhiều ngày qua đang bế quan luyện võ trong Bồ Tát Đường, e là không gặp được.
Lý Tuần đợi ở Thiên Phật Môn nửa tháng, Thẩm Y vẫn không có ý định xuất quan, hắn cũng không tiện lưu lại lâu hơn nên lập tức khởi hành quay về Linh Lung Đảo.
Thiên Phật Môn và Tứ Hải Bang liên hôn, nhìn kiểu gì cũng thấy là một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối, xứng lứa vừa đôi.
Hôn sự đã định, phụ tử họ Lý ra sức truyền tin vui khắp giang hồ, chuyện này càng nhiều người biết thì Thẩm Y càng khó từ hôn. Bởi lẽ Tứ Hải Bang hiện nay đã là bang phái đệ nhất thiên hạ, trên giang hồ không ai dám đắc tội, ngay cả người của triều đình cũng phải nể mặt bọn họ vài phần. Nếu Thẩm Y giữa chừng đổi ý, e là chẳng còn ai dám cưới nàng. Người giang hồ e ngại Tứ Hải Bang, người triều đình không muốn lội vũng nước đục này, còn người thường lại càng quý mạng, chẳng ai muốn kết oán với bang phái đệ nhất cả.
Tứ Hải Bang có nửa năm để chuẩn bị chu đáo cho hôn sự, Thiên Phật Môn cũng có nửa năm để huấn luyện đệ tử.
Đàn Vũ mới tuyển chọn thêm mười tám đệ tử để làm Bồ Tát Tướng mới cho Thiên Phật Môn. Thẩm Y là quan môn đệ tử duy nhất còn sống sót của Tát Châu, lại là người có võ nghệ cao cường nhất trong môn phái, uy tín rất cao. Để lôi kéo Thẩm Y, Đàn Vũ đã phong nàng làm thiếu môn chủ, cùng nhau xử lý công việc trong phái.
Nếu có thể lật đổ được Tứ Hải Bang ngay trong ngày đại hôn, Thiên Phật Môn chắc chắn sẽ trở thành môn phái đệ nhất võ lâm. Mối làm ăn này tính kiểu gì cũng thấy có lời, một là báo được thù cho huynh trưởng, hai là đòi lại được công đạo, ba là uy chấn võ lâm. Đàn Vũ vốn không thích bị kẻ khác trèo đầu cưỡi cổ, cơ hội tốt thế này nàng ta không muốn bỏ lỡ.
Cái ch3t của Vệ Tạ đối với Thẩm Y là một cú sốc cực kỳ lớn, Đàn Vũ nhìn thấu điều đó, nhưng trong lòng lại thấy yên tâm hơn vài phần. Chuyện trên đời này, hễ dính vào chữ tình thì sẽ khiến người ta chẳng còn biết sợ hãi là gì. Đàn Vũ đôi khi còn thầm cảm thấy may mắn vì đêm đó Thẩm Y không cứu kịp Tạ công tử, nhát dao này của Tứ Hải Bang vô tình đã cho nàng ta một trợ thủ đắc lực.
Suốt nửa năm qua, phần lớn thời gian Thẩm Y đều bế quan luyện võ. Nàng không chỉ học trọn bộ Niêm Hoa Chưởng mà còn từ những tâm đắc võ học Tát Châu để lại ngộ ra tinh túy của bảy thức Thiết Mạch. Ngoại công tăng tiến vượt bậc, kết hợp với viêm tức nồng hậu, nàng tự tin có thể khiến phụ tử họ Lý trọng thương ngay tại hỉ đường, tặng cho bọn họ một bất ngờ cực lớn.
Hiện giờ tin tức đại hôn của nàng và Lý Tuần đã truyền khắp giang hồ, vậy mà yêu nữ kia vẫn biệt tăm biệt tích, như thể đã bốc hơi khỏi nhân gian. Mỗi lần nghĩ đến đây, Thẩm Y nừa là buồn bực nửa là lo lắng.
Tại sao nàng ấy vẫn chưa đến hỏi cho ra lẽ?
Nàng ấy vướng phải chuyện gì sao?
Hay là nàng ấy bị thương rồi?
Hay là……
Nếu Liên Trang thật sự chính là a tỷ của nàng, phải chăng yêu nữ kia đã không cứu sống được a tỷ, nên hổ thẹn không dám tới gặp nàng?
Mỗi khi Thẩm Y ở một mình, những vấn đề này cứ như măng mọc sau mưa, hết cái này đến cái khác hiện ra. Thậm chí nàng còn nghĩ, yêu nữ kia thực ra chẳng thích nàng đến thế, nên khi biết tin nàng đại hôn thì cho rằng nàng đã thay lòng đổi dạ, thế là cũng không tiếp tục dây dưa nữa.
Thẩm Y không thể không thừa nhận, nàng vĩnh viễn sẽ thua trong tay Dạ Ly Tước. Cứ ngỡ có thể dùng chuyện đại hôn để ép yêu nữ kia lộ diện, nhưng quyền chủ động thực sự vẫn nằm trong tay nàng ấy.
Có đôi khi Thẩm Y càng nghĩ càng khổ sở, liền vội vã gạt đi những suy nghĩ lung tung, cưỡng ép bản thân đắm mình vào võ học, quên đi yêu nữ kia trong chốc lát. Thế nhưng, người đã khắc sâu vào tim, đã hóa thành tâm ma, sao có thể nói quên là quên.
“Nàng nhất định phải cho ta một lời giải thích!”
Đến cuối cùng, Thẩm Y đối với Dạ Ly Tước chỉ có duy nhất một yêu cầu này. Nàng ấy không thể cứ trêu ghẹo nàng xong rồi phủi tay bỏ đi như vậy! Về sống ch3t của Liên Trang, Thẩm Y cũng cần Dạ Ly Tước cho nàng một kết quả rõ ràng!
Ngày tháng dần trôi, chẳng mấy chốc đã vào Thu, lại một năm Trung Thu trăng tròn nữa tới.
Tại Liêm Tinh Ổ, sao sáng đầy trời, ánh trăng như nước dạt dào, nơi đây vốn là tiên cảnh chốn nhân gian, đêm Trung Thu lại càng đẹp không sao tả xiết.
Có điều, mấy người trong Liêm Tinh Ổ chẳng ai có tâm trí ngắm trăng.
Thân thể của Thẩm Liên đã bình phục rất nhiều, dưới sự điều dưỡng của Từ Dương, nàng đã có thể đi đứng bình thường. Chỉ có điều vết thương ở cổ họng và trên mặt quá nặng, cho dù hồi phục tốt, Thẩm Liên vẫn không thể nói chuyện, hằng ngày chỉ có thể dùng giấy bút để trao đổi. Dung mạo cũng chỉ khôi phục được năm phần, nhìn chung đã không còn đáng sợ như trước nữa.
Nàng bưng chén thuốc đứng bên cạnh Từ Dương, quan tâm nhìn ông bắt mạch.
Sắc mặt Dạ Ly Tước hơi xanh xao, cười nói: “Từ lão chính là Hoa Đà tái thế, Liên tỷ tỷ có thể yên tâm.”
“Còn dám nói!” Từ Dương lườm nàng một cái sắc lẹm, “Đã nói ngươi lo mà tĩnh dưỡng cho tốt, vậy mà ngươi còn dám chuồn khỏi Liêm Tinh Ổ. Ngươi xem đi, lại tốn của lão phu biết bao nhiêu thang thuốc, mới vực ngươi dậy được đó!”
Dạ Ly Tước không phục đáp: “Cũng may là ta lẻn ra ngoài, nếu không tiểu Tạ làm mồi cho mãng xà thật rồi!”
“……” Từ Dương không cãi lại được nàng, nếu điện hạ thực sự bỏ mạng ở Nguyệt Trúc Giản thì đó đúng là chuyện trọng đại.
Dạ Ly Tước bây giờ nhớ lại vẫn còn thấy rùng mình. Sau khi sai nha hoàn gửi thư cho tiểu Tạ, nàng đợi hơn nửa tháng vẫn không thấy tiểu Tạ đưa Y Y tới, liền cảm thấy chắc chắn có điều kỳ quặc. Đan điền của nàng đã bị hủy, vốn không nên lặn lội đường xa để tránh nội thương thêm nặng, để lại di chứng về sau. Nhưng nàng không thể cứ ngồi đợi mãi ở Liêm Tinh Ổ, thế là mặc kệ lời khuyên của Từ Dương, nàng âm thầm lẻn ra ngoài.
Tiểu Tạ đi du ngoạn dọc về hướng Tây, cộng thêm việc Dạ Ly Tước nghe ngóng được Thẩm Y cũng hộ tống tro cốt đồng môn về phía Tây, nàng liền đoán được ý đồ của tiểu Tạ. Phụ tử họ Lý luôn dòm ngó Y Y như hổ rình mồi, chắc chắn ở châu phủ sẽ không có cách nào đưa nàng ấy đi được, nên tiểu Tạ mới giả vờ du ngoạn để tới trấn Thiên Phật. Chỉ cần thoát khỏi tầm kiểm soát của phụ tử họ Lý thì mới có cơ hội đưa Y Y tới Liêm Tinh Ổ. Tiểu Tạ là người làm việc chu toàn, Dạ Ly Tước dĩ nhiên đồng tình với cách làm này.
Nàng âm thầm bám theo tiểu Tạ, định bụng đợi khi hắn về tới trấn Thiên Phật mới ra mặt, vạn lần không ngờ người của Tứ Hải Bang lại dám ra tay với tiểu Tạ ở Nguyệt Trúc Giản. Nàng một đường bôn ba, vốn dĩ đã làm nội thương nặng thêm, sau đó lại phải gồng mình đưa tiểu Tạ thoát khỏi rừng trúc khiến nội thương phát tác, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.
Tạ công tử lúc đó đâu còn màng đến bản thân, lập tức bỏ lại xe lăn, cõng Dạ Ly Tước chạy tới trấn nhỏ gần đó, thuê xe ngựa hối hả về Liêm Tinh Ổ. Nếu chậm trễ dù chỉ một ngày, Dạ Ly Tước chắc chắn sẽ trở thành một phế nhân thực sự.
Từ Dương vốn định mắng Dạ Ly Tước vài câu, nhưng thấy người nàng cứu là điện hạ, ông đành nuốt giận vào trong, dốc sức cứu chữa và điều dưỡng cho tới tận nay.
“Từ lão, ta hồi phục thế nào rồi?” Dạ Ly Tước thấy gương mặt Từ Dương không còn vẻ lo âu thường ngày, bèn thử hỏi.
“Còn phải điều dưỡng thêm một tháng nữa.” Từ Dương nghiêm giọng nói xong liền ngưng bắt mạch, nhìn sang Thẩm Liên: “Có thể cho uống thuốc được rồi.”
Dạ Ly Tước trầm mặc, nhỏ giọng lầm bầm: “Thêm một tháng nữa là giữa tháng Chín…… tới kịp…… vẫn còn kịp……”
Thẩm Liên biết nàng đang lầm bầm chuyện gì, nàng ấy ngồi xuống bên giường, múc một muỗng thuốc thổi nhẹ rồi đưa tới miệng Dạ Ly Tước. Tin tức đại hôn của Y Y và Lý Tuần trên giang hồ không ai không biết, Liêm Tinh Ổ cũng không phải nơi cách biệt hoàn toàn với thế gian, Dạ Ly Tước dĩ nhiên biết rõ.
“Ngươi lại định trốn ra ngoài à?” Từ Dương bực dọc hỏi.
Dạ Ly Tước gật đầu thật mạnh: “Lần này cho dù trời có mưa dao, ta cũng nhất định phải đi!”
“Hừ, tính tình xấu xa, nói chẳng bao giờ nghe!” Từ Dương bất lực lắc đầu, gặp phải bệnh nhân như Dạ Ly Tước đúng là cái nghiệp trong đời hành y của ông.
Thẩm Liên phát ra những tiếng ê a, ý bảo Dạ Ly Tước uống thuốc trước đi.
Dạ Ly Tước mỉm cười: “Được, ta nghe lời Liên tỷ tỷ.” Qua những ngày ở chung, đôi khi Thẩm Liên không cần viết chữ, Dạ Ly Tước vẫn hiểu được ý của nàng ấy.
Uống xong chén thuốc, Dạ Ly Tước sực nhớ ra một chuyện, hỏi: “Tiểu Tạ đâu rồi?”
Từ Dương nghiêm túc đáp: “Liêm Tinh Ổ hôm nay có quý nhân ghé thăm.”
Lúc này người có thể đến được Liêm Tinh Ổ, Dạ Ly Tước chỉ cần động não một chút là đoán ra ngay.
“Bệ hạ tới?” Dạ Ly Tước hỏi.
Từ Dương gật đầu: “Nửa tháng trước điện hạ có gửi một bức thư vào cung.”
Dạ Ly Tước mỉm cười với vẻ mặt phức tạp: “Xem ra nợ nần của ta ngày càng chồng chất rồi.”
“Điện hạ nói, giang hồ bất bình, công lý không tồn tại, Đại Dận khó lòng yên ổn. Đây là trách nhiệm của ngài ấy, cũng là trách nhiệm của bệ hạ.” Từ Dương dùng những lời tiểu Tạ dặn dò để trấn an Dạ Ly Tước, “Nếu có thể mượn cơ hội này trừ khử lũ gian tà giang hồ, để triều đình có lý do chấn chỉnh lại võ lâm, thì đó là chuyện tốt cho Đại Dận.”
Xem ra tiểu tử này cũng đã trưởng thành rồi, những lời nàng nói năm xưa, hắn đã ngộ ra được.
Nếu triều đình Đại Dận có thể quản thúc giang hồ, những vụ thảm án diệt môn như Dương Uy tiêu cục chắc chắn sẽ bớt đi nhiều. Nếu lại có những người như tỷ muội họ Thẩm kêu cứu giữa đêm khuya, ít nhất cửa triều đình có thể mở rộng để cho họ một chốn dung thân, chứ không phải như bốn năm trước, mắt điếc tai ngơ để mặc lũ côn đồ tàn sát dân lành.
Nghĩ đến đây, Dạ Ly Tước lặng lẽ đưa tay ra nắm lấy tay Thẩm Liên.
Thẩm Liên ngơ ngác nhìn nàng.
Dạ Ly Tước mỉm cười nói: “Ta nhất định sẽ mang Y Y bình an trở về.”
Thẩm Liên dĩ nhiên là tin nàng. Nàng ấy mỉm cười hiền từ, xòe lòng bàn tay Dạ Ly Tước ra, chậm rãi viết lên đó năm chữ ——
Ngươi cũng phải trở về.
“Được!” Dạ Ly Tước dùng hai tay nắm lấy tay Thẩm Liên, “Ta chính là yêu nữ giang hồ, ngay cả Y Y còn nói ta là tai họa, là loại tai họa có thể tồn tại ngàn năm.” Nói xong, nàng nở một nụ cười rạng rỡ, đẹp đến mức khiến lòng người xao động.
Thẩm Liên rũ mắt xuống, không dám nhìn Dạ Ly Tước lâu, sợ nhìn lâu thêm chút nữa sẽ càng thích nàng ấy nhiều hơn. Đây là bí mật nhỏ của Thẩm Liên, một bí mật mà nàng định sẽ giữ kín cả đời, để nó mục nát tận sâu trong tim.
Thích một người, không nên dùng sự áy náy để ràng buộc người đó cả đời.
A Ly của nàng nên giống như loài chim sơn ca, tiêu dao tự tại khắp thiên hạ. Y Y của nàng cũng nên có một người bạn đời tốt như thế để yêu thương suốt quãng đời còn lại. Thẩm Liên chợt thấy sống mũi cay cay, đầu bất giác cúi thấp hơn một chút, lặng lẽ kìm nén những giọt nước mắt vào trong.
_____
Chú giải
Thụy hiệu: danh hiệu mà các vị quân chủ, chư hầu, đại thần, hậu phi, quyền quý, tu sĩ và đạo sĩ ở Đông Á thời cổ đại được chính quyền ban tặng sau khi qua đời, dựa trên công trạng và đạo đức trong suốt cuộc đời của họ.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 124: Tin đại hôn
Xuân Đình Tuyết