Chương 125: Chuẩn bị xong

Sau khi Tạ công tử mật đàm cùng Thiên Tử đã đích thân cung tiễn ngài ấy rời khỏi Liêm Tinh Ổ.
Sau đó, Tạ công tử tìm đến phòng của Dạ Ly Tước để cùng nàng bàn bạc kỹ lưỡng những việc tiếp theo. Thẩm Liên và Từ Dương biết ý nên đã lui ra ngoài, để lại không gian cho hai người.
Tạ công tử đưa binh phù vừa xin được cho Dạ Ly Tước, mỉm cười nói: “Ta nghĩ Dạ tỷ tỷ nhất định sẽ cần đến cái này.”
Dạ Ly Tước nhận lấy binh phù, chỉ thấy trên đó khắc hình sóng nước tứ hải, rõ ràng là huy hiệu của thủy sư triều đình, “Thủy sư ở đâu?”
“Đông Hải.” Tạ công tử mỉm cười cho biết, “Ta đã nói với hoàng huynh rằng Vệ Tạ đã ch3t, chỉ cầu xin hắn một việc cuối cùng, cho phép ta lấy lại công lý cho giang hồ, trả lại bình yên cho võ lâm.”
Dạ Ly Tước mỉm cười nhàn nhạt: “Tiểu Tạ, ta thực không biết phải đáp lại ân tình này của ngươi thế nào.”
“Nếu đối tốt với một người, mà chỉ mong người đó báo ơn thì đó là giao dịch, chứ không phải thật lòng kết giao.” Tạ công tử cười một cách thản nhiên, “Dạ tỷ tỷ chắc chắn sẽ không thích hạng người như vậy.”
Dạ Ly Tước nói có ẩn ý: “Đúng là ta không thích.”
Tạ công tử cũng đáp lời đầy ẩn ý: “Ta chắc chắn không thể quay về triều đình được nữa, từ nay về sau chỉ có thể phiêu bạt giang hồ. Ta không muốn có người vừa thấy ta đã né như né tà, sợ ta đòi hỏi báo đáp. Vậy nên chuyện này phải nói cho rõ, ta không đòi hỏi báo đáp, cũng không hy vọng Dạ tỷ tỷ phải suy đoán xem ta muốn cái gì.”
Dạ Ly Tước không nhịn được bật cười, nói: “Trưởng thành rồi.”
“Cũng phải trưởng thành.” Tạ công tử mỉm cười hiểu ý, nhìn thẳng vào mắt Dạ Ly Tước: “Ngoài ra, còn một người nữa, chắc chắn Dạ tỷ tỷ cũng sẽ cần đến.”
Thật khéo, Dạ Ly Tước quả thực đang cần người này.
“Yến Cơ.”
“Chậc chậc, chẳng vui chút nào, ta vừa mới mở miệng mà Dạ tỷ tỷ đã đoán trúng rồi!” Tạ công tử chợt thấy mất hứng.
Dạ Ly Tước tiếp tục cười nói: “Vở kịch này mà thiếu nàng ta thì chẳng còn gì hay ho nữa.”
“Ta có thể giúp Dạ tỷ tỷ ra mặt.” Tạ công tử lo lắng việc Dạ Ly Tước đường đột lộ diện sẽ chuốc thêm rắc rối, “Ta đeo mặt nạ đứng đó nói chuyện, bọn họ nhất định sẽ không nghĩ đó là ta.”
“Không, ta phải tự mình làm.” Dạ Ly Tước lắc đầu, “Đã mang cái danh kẻ thù chung của võ lâm bấy lâu nay, khó khăn lắm mới có cơ hội gột rửa ô danh, sao có thể bỏ lỡ?” Hơn nữa, nàng muốn mượn hôn lễ này để thử một phen. Nếu Đông Phương Ly chưa ch3t, nàng ta nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội làm hoàng tước rình rập phía sau. Lần này, Dạ Ly Tước sẵn sàng làm mồi nhử để dụ Đông Phương Ly lộ diện.
Tạ công tử nhíu mày: “Nhưng hiện giờ nội công của ngươi đã mất sạch……”
“Thì sao?” Dạ Ly Tước liếc nhìn hắn, vẻ mặt đầy bướng bỉnh, “Không có nội công thì ta không gi3t người được chắc?”
Tạ công tử giải thích: “Ta không có ý đó.”
“Ngươi đừng xem thường ta.” Dạ Ly Tước đầy tự tin, “Ta chỉ mất đi 《Âm Thực Quyết》, không có nghĩa là ngoại công cũng phế bỏ. Cùng lắm là đánh người ta không thấy đau thôi, nếu tìm đúng thời cơ ra tay thì vẫn có thể dùng một chiêu hạ gục đối thủ.” Nói đến đây, nàng trấn an Tạ công tử: “Vả lại, không phải còn có bảy vạn thủy sư Đông Hải trong tay ngươi sao?”
Tạ công tử tự biết không cãi lại được nàng, chính xác mà nói là xưa nay chưa có việc gì làm khó được nàng. Hắn khẽ thở dài, nghiêm nghị nói: “Bảy vạn thủy sư Đông Hải này ngươi muốn dùng thế nào thì cứ việc sai bảo!”
“Chỉ có một cách dùng.” Dạ Ly Tước giơ ngón trỏ lên, “Dùng thuyền chiến bao vây Linh Lung Đảo, một con chim cũng không được để lọt ra ngoài.”
“Chỉ có vậy thôi sao?” Tạ công tử cho rằng mình nghe nhầm.
Dạ Ly Tước gật đầu nói: “Nếu Đông Phương Ly thực sự đến Linh Lung Đảo, bảy vạn thủy sư mà đường đột lên đảo thì chẳng thể phát huy được uy lực vốn có, thậm chí còn bị nàng ta đánh trọng thương từng người một.” Với sự hiểu biết của nàng về võ công của Đông Phương Ly, không lên bờ mà dùng hỏa khí bao vây, thuyền chiến liên kết hỗ trợ lẫn nhau, đó mới là cách phát huy tối đa chiến lực của thủy sư Đông Hải.
Chỉ cần Đông Phương Ly dám đến, Linh Lung Đảo sẽ trở thành một cái chum lớn, bên ngoài là lưỡi đao sắc, bên trong là lũ độc trùng. Chỉ có khiến nàng ta trở tay không kịp mới có cơ hội k3t li/3u nàng ta ngay trên đảo.
“Vậy ta sẽ cùng Dạ tỷ tỷ lên đảo.” Tạ công tử vẫn không yên tâm về nàng.
Dạ Ly Tước khẽ nhíu mày: “Ta xưa nay hành tẩu giang hồ một thân một mình, đột nhiên có thêm một nô bộc đeo mặt nạ bảo vệ, chỉ khiến bọn họ nghi ngờ, thậm chí nhận ra võ công của ta đã sa sút.”
“Chuyện này……” Tạ công tử nhất thời cứng họng.
Dạ Ly Tước nói tiếp: “Ta đưa Yến Cơ lên đảo, ta càng tỏ ra thong dong thì bọn họ lại càng sợ ta, như vậy ta mới an toàn.”
“Lỡ như Yến Cơ đột ngột phản bội……”
“Có bảy vạn thủy sư Đông Hải ở đó, nàng ta không dám.”
Dạ Ly Tước biết Yến Cơ là kẻ thức thời, chỉ cần bảy vạn thủy sư Đông Hải dàn quân ngoài đảo, nàng ta sẽ không dám làm càn. Hơn nữa, nàng ta biết có triều đình trợ lực thì sẽ càng có thêm tự tin để lấy lại những gì thuộc về mình, vạch trần bộ mặt giả dối của Lý Bá Lăng. Đây là cơ hội duy nhất của nàng ta, chỉ có kẻ ngốc mới tự hủy hoại tiền đồ của mình, nhất là hạng người ham mê danh lợi như Yến Cơ.
“Ừm.” Tạ công tử cúi đầu đáp lời trong sự bất lực.
Dạ Ly Tước khẽ cười: “Chỉ có mấy người các người biết ta mất sạch nội công, đám người bên ngoài không hề hay biết. Đừng sợ, bọn họ không dám tùy tiện ra tay với ta đâu.”
Tạ công tử gật đầu.
Mọi việc hệ trọng đã bàn xong, Dạ Ly Tước chỉ cần kiên nhẫn tĩnh dưỡng, đợi vết thương hồi phục là có thể khởi hành đến Linh Lung Đảo, mang Y Y bình an trở về.
Nàng nghiêng mặt nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, sáng ngời như sương tuyết, mang theo một chút hơi lạnh man mát.
Y Y đã muốn ép nàng lộ diện, vậy thì nàng nên xuất hiện, đường đường chính chính mà cướp nàng ấy về.
Nghĩ đến đây, Dạ Ly Tước không nhịn được mà bật cười. Nàng đã tính kỹ rồi, trên đường về nhất định phải “giáo huấn” Y Y một chút, để nàng ấy biết nàng nhớ nàng ấy đến nhường nào.
Hy vọng lúc đó, mối đe dọa mang tên Đông Phương Ly đã không còn. Từ đó trời đất bao la, nàng sẽ đưa hai tỷ muội các nàng đi khắp nơi, ăn khắp chốn, chơi khắp ngả, chẳng còn phải lo sợ giang hồ mưa mưa gió gió.
Dạ Ly Tước chợt nhớ ra một chuyện, đợi khi nàng đưa Y Y bình an trở về, nhất định phải trịnh trọng thưa chuyện với Liên tỷ tỷ. Nàng thích Y Y, nhất định sẽ đối xử với nàng ấy như trân bảo.
Đến lúc đó, có Liên tỷ tỷ làm chứng, nàng và Y Y có thể bái lạy thiên địa, kết tóc làm thê thê.
Dạ Ly Tước càng nghĩ càng thấy vui vẻ, bất giác cười thành tiếng.
Tạ công tử tò mò hỏi: “Dạ tỷ tỷ nghĩ gì mà vui vẻ đến vậy?”
“Phật dạy: không thể nói.” Dạ Ly Tước cười một cách thần bí.
Cùng lúc đó, Từ Dương sau khi xem mạch định kỳ cho Thẩm Liên và dặn dò vài câu, đang định lui ra ngoài để về phòng mình nghỉ ngơi.
Thẩm Liên bỗng nhiên nắm lấy tay áo của Từ Dương, dường như có lời muốn nói.
Từ Dương không giống như Dạ Ly Tước, ông vẫn cần Thẩm Liên viết ra giấy. Ông vỗ nhẹ lên mu bàn tay Thẩm Liên: “Để ta đi lấy giấy bút.”
Thẩm Liên gật đầu cảm kích.
Từ Dương trải phẳng tờ giấy trắng, rồi đưa bút lông cho Thẩm Liên: “Thẩm cô nương, mời.”
Thẩm Liên nhận lấy bút, cúi đầu viết xuống một dòng: “Ta còn sống được bao lâu?”
Từ Dương sững sờ, ông chưa từng nói sự thật này cho ai biết, “Thẩm cô nương có chỗ nào thấy không khỏe sao?”
Thẩm Liên nghiêm túc gật đầu, tay trái chỉ vào ngực mình, lại viết thêm một câu: “Tức ngực, đêm xuống càng nặng hơn, lúc nào cũng thấy sức lực rã rời.” Nàng mới ngoài hai mươi, đang độ tuổi thanh xuân, vậy mà lúc nào cũng thấy mệt mỏi rệu rã. Ban đầu nàng cứ ngỡ là do cơ thể chưa hồi phục hẳn, nhưng mấy ngày qua nàng phát hiện mình có thêm nhiều tóc bạc, ngay cả khi trang điểm mỗi ngày tóc cũng rụng rất nhiều.
Có những tình trạng chỉ người già mới có, nàng lờ mờ cảm thấy không ổn nên quyết định tối nay hỏi cho rõ ràng.
Từ Dương thở dài một tiếng, cũng không định giấu nữa, nghiêm túc nói: “Thẩm cô nương trước đây từng bị thương quá nặng, tuy rằng nhặt lại được một mạng, nhưng tuổi thọ bị tổn hại nghiêm trọng, khí huyết hao hụt, tuyệt đối không thể dùng thuốc phàm trần là có thể bù đắp lại được. Vậy nên……” Hơi khựng lại một chút, Từ Dương yên lặng nhìn Thẩm Liên: “Không quá mười năm.”
Ông cứ ngỡ Thẩm Liên biết chuyện sẽ đau khổ, không ngờ nàng lại mỉm cười thanh thản. Từ Dương ngạc nhiên hỏi: “Thẩm cô nương, đây là……?”
Thẩm Liên cúi đầu viết hai chữ: “Vui mừng.”
Từ Dương càng không hiểu nổi.
Thẩm Liên cũng không tiện giải thích, chỉ viết chữ khẩn cầu Từ Dương đừng nói chuyện này cho Dạ Ly Tước và Y Y biết.
“Chuyện này…… các nàng cũng nên được biết……” Từ Dương do dự.
Thẩm Liên lắc đầu, nhìn ông một cách khẩn thiết.
Từ Dương không lay chuyển được nàng, đành phải chiều theo ý Thẩm Liên: “Lão phu nghe theo cô nương vậy.”
Thẩm Liên mừng rỡ, lại viết tiếp: “Phiền Từ lão giúp ta một việc.”
“Thẩm cô nương cứ nói.” Từ Dương dĩ nhiên sẵn lòng.
“Ta sẽ để lại hai bức thư, xin Từ lão hãy trao lại cho các nàng khi ta qua đời.” Đây là thỉnh cầu cuối cùng của Thẩm Liên. Trời xanh ban cho nàng mười năm thọ mệnh để ở bên A Ly và Y Y, đối với nàng đã là sự đối đãi không tệ.
Từ Dương vuốt râu, tự giễu: “Lão phu đã ở cái tuổi này rồi, ngộ nhỡ sống không tới mười năm nữa thì sẽ nhờ Tạ công tử giúp đỡ, Thẩm cô nương cứ yên tâm.”
Thẩm Liên mỉm cười cảm kích.
“Không còn sớm nữa, Thẩm cô nương nghỉ ngơi sớm đi.” Từ Dương rời khỏi phòng.
Thẩm Liên lấy thêm một tờ giấy trắng, nâng bút chấm mực, ngẫm nghĩ một hồi lâu rồi đặt bút viết xuống hai chữ —— Muội muội.
Vốn tưởng rằng có thể dặn dò vài câu là xong, nhưng khi đặt bút rồi, Thẩm Liên mới thấu hiểu bức thư tuyệt mệnh này khó viết đến nhường nào. Bất cứ điều gì nàng có thể nghĩ cho Y Y, nàng đều viết ra hết sức chi tiết. Đến khi viết xong và ký tên, nàng mới phát hiện bức thư đã dài tới mười trang giấy.
Nàng mỉm cười lồng mười trang thư vào phong thư, rồi lấy thêm một tờ giấy trắng khác, nhưng mãi vẫn không biết nên viết gì cho A Ly. Điều nàng muốn nói nhất là điều mà cả đời này nàng không thể nói ra, điều nàng khao khát nhất cũng là điều nàng không thể có, cũng không có tư cách để đòi hỏi. Nàng nghĩ đi nghĩ lại, thiên ngôn vạn ngữ sau cùng chỉ đọng lại thành bốn chữ.
Như trân như bảo.
Đây là lời tỏ tình cuối cùng nàng dành cho A Ly, cũng là niềm hy vọng tha thiết nàng gửi gắm cho A Ly.
Những gì nàng không thể có được trong đời này, nàng hy vọng Y Y có thể có được.
Chỉ nguyện ——
Người mà nàng xem như trân như bảo, có thể xem người thân duy nhất của nàng trên đời này như trân như bảo.
Nghĩ đến ngày đó, tầm nhìn của Thẩm Liên chợt nhòe đi, khi cúi đầu xuống, nàng mỉm cười chua chát rồi lắc đầu, xếp gọn bức thư nhét vào phong thư.
Mười năm này, hãy cứ để nàng làm một tỷ tỷ tốt, cùng hai nàng tận hưởng niềm vui chốn nhân gian.
Thẩm Liên đứng dậy, bước tới bên giường, tắm mình trong ánh trăng sáng ngời.
Nàng chậm rãi ngước nhìn, thành tâm cầu nguyện. Nếu phụ mẫu có linh thiêng, xin hãy phù hộ cho Y Y và A Ly cả đời không lo âu, tránh xa những thị phi tranh đấu, bình bình an an đi hết quãng đời còn lại.
Gió Thu hiu hắt, thổi thêm một thời gian nữa chắc chắn sẽ vào Đông. Năm nay đã không kịp đón Trung Thu, nhưng hẳn sẽ kịp đón năm mới. Đến lúc đó cả một nhà sẽ rộn ràng ngồi giữa sân, vừa ngắm tuyết vừa ăn bữa cơm đoàn viên, có lẽ còn có thể cùng nhau xem pháo hoa rực trời, vàng vụn như mưa.
Nàng từng nói với Dạ Ly Tước rằng, Y Y thích xem pháo hoa vàng kim.
Thực ra, nàng nói dối.
Không chỉ mình Y Y thích, mà nàng cũng rất thích.
Màn pháo hoa lần lượt nở rộ như những mảnh vàng vụn, lần đầu tiên nhìn thấy, nàng đã cực kỳ yêu thích.
Nàng vẫn còn nhớ Y Y nắm lấy tay nàng, chỉ lên pháo hoa trên trời, hớn hở cười bằng giọng trẻ thơ ngọt ngào: “A tỷ nhìn kìa, thật đẹp ha!”
Y Y còn có thể quay lại làm một Y Y như ngày xưa, nhưng nàng thì chẳng bao giờ có thể quay lại làm Thẩm Liên của quá khứ nữa, nàng định sẵn là người phải bước vào địa ngục trước.
Dẫu là như vậy, nếu mọi chuyện có bắt đầu lại từ đầu, vào cái đêm Trung Thu năm đó, Thẩm Liên vẫn sẽ đưa ra lựa chọn như cũ, hy sinh bản thân để đổi lấy một tia hy vọng sống cho Y Y.
Bởi vì, có như thế nàng mới gặp được A Ly, làm nàng ấy biết quay đầu là bờ, trở thành một A Ly như hôm nay, đầy kiêu hãnh và rạng rỡ, người mà nàng yêu sâu đậm.
_____
Đôi lời của tác giả
Thật ra Thẩm Liên đã cứu được hai mạng, một là A Ly, một là Y Y. Tuy không phải cao thủ võ công lợi hại, lại là tỷ tỷ tốt nhất trên đời này! Hu hu! (Tác giả tự khóc, tui không hề chèn thêm hiệu ứng)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 125: Chuẩn bị xong
Xuân Đình Tuyết