Chương 126: Trước đại hôn
Đầu tháng Mười, Lý Tuần đích thân dẫn đầu hơn hai mươi chiếc thuyền hỷ đi nghìn dặm đón dâu. Đoàn thuyền từ Đông Hải đi dọc theo sông Thương, rình rang tiến về phía trấn Thiên Phật.
Ngay cả hoàng gia cũng hiếm khi có một đội đón dâu náo nhiệt như thế này. Lý Tuần tự đắc rằng mình đã cho Thẩm Y đủ mặt mũi, thế trận này đủ để giang hồ ghi nhớ suốt mấy mươi năm. Hắn nghĩ hôn sự càng linh đình bao nhiêu thì Thẩm Y càng tin vào thành ý của hắn bấy nhiêu, đợi đến lúc động phòng hoa chúc, nàng đã là người của hắn rồi, cũng sẽ như bao cô nương tầm thường khác, xem trượng phu là trời, ngoan ngoãn đem toàn bộ tuyệt học ra giao nộp mà thôi.
Lý Tuần kiên nhẫn đứng đợi ngoài cổng sơn môn Thiên Phật Môn, tiếng chúc tụng của bá tánh vây quanh không ngớt khiến hắn cũng dần chìm đắm trong niềm vui sướng của việc thành thân, tạm thời quên bẵng đi mục đích thực sự của cuộc hôn nhân này.
Cùng lúc đó, Thẩm Y cuối cùng cũng đã khoác lên mình bộ hỷ phục. Dưới sắc đỏ rực rỡ của hỷ phục, gương mặt nàng chẳng chút ý cười, thần sắc lạnh lẽo như phủ một lớp băng tuyết ngàn năm.
Tề Tiểu Đường cầm khăn trùm đầu tới, thấy nàng vẫn đang cúi người khẽ vuốt ve đầu thỏ con, liền nhắc nhở: “Sư tỷ, hôm nay là ngày trọng đại mà, tốt xấu gì sư tỷ cũng nên cười một cái đi.”
“Từ Thiên Phật Môn tới Linh Lung Đảo xa ngàn dặm, vẫn chưa tới giờ lành đại hỷ thực sự, cười hay không có quan trọng gì sao?” Thẩm Y nhàn nhạt nói xong, bắt gặp ánh mắt lo lắng của sư muội, nàng dặn dò: “Khoảng thời gian ta không có ở đây, muội nhớ chăm sóc thỏ con cho tốt.”
Tề Tiểu Đường thực sự không hiểu nổi, rõ ràng nàng và Thẩm Y thân thiết nhất, vậy mà Thẩm Y nhất quyết không cho nàng đi cùng, ngay cả rượu mừng cũng không cho nàng uống.
“Sư tỷ, thực sự không mang ta theo sao?”
“Muội đi theo ta thì ai chăm sóc thỏ con đây?”
“Ta có thể mang nó theo bên mình mà, vừa chăm sóc nó vừa uống rượu mừng của sư tỷ!”
“Đừng nói nhiều nữa, cứ ở lại là được.”
Thẩm Y không tiện giải thích nhiều với Tề Tiểu Đường. Linh Lung Đảo cát hung chưa định, chính vì nàng quan tâm đến Tiểu Đường nên mới không thể đưa nàng ấy đến nơi nguy hiểm như vậy.
“Sư tỷ!” Tề Tiểu Đường vẫn muốn nài nỉ thêm.
Thẩm Y đứng dậy bước tới chỗ Tề Tiểu Đường, đón lấy chiếc khăn trùm đầu từ tay nàng ấy. Sau khi đội lên, nàng trầm giọng nói: “Ta phải đi rồi, chưởng môn đang đợi ở ngoài kia.” Nói xong, nàng bước ra khỏi phòng, lập tức có hai vị sư muội tiến lên dìu nàng.
Tề Tiểu Đường không cam tâm, hướng về phía chưởng môn Đàn Vũ đang đứng ngoài phòng mà cầu xin: “Chưởng môn, đệ tử cũng muốn đi.”
“Ở lại trong môn phái đi, đừng có quấy rầy.” Đàn Vũ liếc nàng một cái, đúng là không biết tốt xấu, lại còn tưởng hôn sự này là chuyện đại hỷ thật sự.
Tề Tiểu Đường tủi thân vô cùng, cắn chặt môi dưới, mắt đã rơm rớm lệ: “Sư tỷ……”
“Bảo trọng.” Thẩm Y dặn dò qua lớp khăn trùm đầu, giọng nói vẫn dịu dàng như xưa.
Tề Tiểu Đường nức nở hỏi: “Tại sao chứ…… Tại sao không cho ta đi cùng……”
Chẳng có ai trả lời nàng cả.
Thẩm Y thậm chí không hề ngoảnh đầu lại, để mặc các sư muội khác dìu đi, theo chân Đàn Vũ bước ra khỏi sơn môn Thiên Phật Môn.
Lý Tuần vốn biết Thẩm Y xinh đẹp, nhưng không ngờ khi nàng khoác lên bộ hỷ phục, vóc dáng lại kinh diễm đến nhường này. Dù nàng đang đội khăn trùm đầu không thấy rõ mặt, nhưng cũng đủ khiến trái tim Lý Tuần ngứa ngáy khôn nguôi, hận không thể lập tức bái đường vào động phòng, để hắn lật khăn lên mà hôn cho thỏa thích.
Thấy Lý Tuần nóng lòng muốn tiến tới nắm tay Thẩm Y, Đàn Vũ đã ngăn lại một cách khéo léo, mỉm cười nhắc nhở: “Hiền chất chớ có nôn nóng. Đây mới là đón dâu, vẫn chưa bái đường, lễ nghi vẫn phải giữ cho đúng.”
Lý Tuần ho khan hai tiếng, cười gượng: “Vâng, vâng, môn chủ dạy bảo rất phải, là vãn bối thất lễ rồi.”
“Trời không còn sớm nữa, khởi hành thôi.” Đàn Vũ ra lệnh một tiếng, Lý Tuần đành phải nhường đường, để các đệ tử Thiên Phật Môn dìu Thẩm Y bước lên kiệu hoa.
Hắn ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng Thẩm Y, mãi cho đến khi kiệu hoa đi khuất một quãng xa mới sực tỉnh. Thẩm Y đã lên kiệu rồi, thiết nghĩ dọc đường chắc sẽ không có biến số gì. Chỉ mong thời gian trôi qua nhanh hơn chút nữa, mau tới ngày hai mươi tám tháng Mười, hắn đã không thể chờ đợi thêm để được tận hưởng hương thơm sắc đẹp này rồi.
Sau đó, kiệu hoa tới bến tàu trấn Thiên Phật. Trong không khí rộn rã, kiệu được khiêng lên thuyền hỷ, các sư muội dìu Thẩm Y vào khoang thuyền rồi lui ra ngoài.
Thuyền hỷ bắt đầu chuyển bánh lái, Thẩm Y vén khăn trùm đầu sang một bên, nhìn căn phòng tràn ngập sắc đỏ rực rỡ, nàng không nhịn được mà cười lạnh một tiếng.
Yêu nữ kia liệu có tới không?
Thẩm Y càng nghĩ càng thấy mịt mờ, cũng càng thấy đau lòng. Nàng đứng dậy bước tới bên cửa sổ khoang thuyền, nhìn cảnh vật quen thuộc của trấn Thiên Phật dần lùi xa, chỉ thấy lòng mình trống rỗng, chẳng chút bình yên.
Cộc cộc.
Đàn Vũ gõ cửa phòng, sai người mang bữa trưa vào cho nàng. Thẩm Y thu liễm tâm tư, đón Đàn Vũ vào trong.
“Tất cả lui ra hết đi.” Đàn Vũ phân phó các đệ tử đi cùng.
Đệ tử biết ý lui ra ngoài, Đàn Vũ đích thân đóng cửa phòng lại, sau đó quay lại nhìn Thẩm Y, thong thả hỏi: “Thấy cảnh đón dâu linh đình như thế này, có động lòng không?”
Ánh mắt Thẩm Y lạnh lẽo, nàng nhìn chẳm chằm Đàn Vũ, hỏi ngược lại: “Chưởng môn nghĩ sao?”
Đàn Vũ thấy nàng không có lấy nửa phần vui vẻ thì cũng yên tâm đôi chút, nhắc nhở: “Ta chỉ muốn nhắc ngươi, đừng có quên đại sự của chúng ta.”
“Mối thù của Tạ công tử ta nhất định phải báo, chưởng môn cứ yên tâm.” Thẩm Y biết Đàn Vũ đang lo lắng điều gì. Với thế trận linh đình của Lý Tuần, đổi lại là cô nương khác chắc đã chìm đắm trong cái hư vinh này rồi. Nhưng nàng là Thẩm Y, nàng đã tận mắt chứng kiến sự giả dối của đôi phụ tử đó, lẽ nào lại động lòng trước sự phù phiếm này.
Đàn Vũ nghe vậy liền cười nói: “Được như vậy thì tốt.” Nói xong, nàng ta liếc nhìn bữa trưa trên bàn: “Tranh thủ ăn lúc còn nóng. Mấy ngày tới ta sẽ canh chừng tiểu tử Lý Tuần đó cho ngươi, không để hắn tới làm phiền.”
Thẩm Y cúi đầu: “Đa tạ chưởng môn.”
“Cảm ơn thì không cần, chỉ cần nhớ chúng ta là người ngồi cùng một thuyền là được.” Đàn Vũ nói xong liền xoay người rời khỏi nội khoang.
Thẩm Y cũng lấy làm mừng vì được yên tĩnh. Còn hơn hai mươi ngày nữa mới tới ngày đại hôn, lỡ như yêu nữ kia vẫn không tới…… Nghĩ đến đây, lòng nàng lại dâng lên vài phần giận dỗi. Đợi sau khi nàng giải quyết xong chuyện ở Linh Lung Đảo, cho dù có phải đi tới chân trời góc bể, nàng nhất định phải tóm được yêu nữ kia mà hỏi cho ra lẽ —— tại sao khi xưa nàng ấy nói thích nàng, mà nay lại đối xử với nàng như vậy.
Thuyền hỷ lững lờ đi theo sông Thương về hướng Đông.
Vì đang là cuối Thu, dọc đường phần lớn là lá vàng phủ khắp núi rừng. Đặc biệt là lúc hoàng hôn, nhìn ra xa xa hai bên bờ đều là một màu vàng óng ả, tắm mình trong ánh nắng chiều tà khiến sắc núi càng thêm vàng vọt.
Có hai con ngựa đã đi dọc trên bờ theo sát thuyền hỷ suốt nửa ngày trời. Trên con ngựa trắng đi trước, một nữ tử khoác áo tơi, đầu đội nón cói, che giấu hoàn toàn bộ hồng y bên trong.
Nàng thỉnh thoảng lại nhìn về phía con thuyền hỷ đi đầu trên sông Thương, nàng biết cô nương mà nàng hằng đêm mong nhớ đang ở ngay trong đó.
“Dạ tỷ tỷ, phía trước địa hình hiểm trở, chúng ta buộc phải đi đường vòng mới theo tiếp được.” Chàng thiếu niên đi phía sau cũng ăn bận y hệt, nhắc nhở Dạ Ly Tước rằng phía trước không còn đường cho ngựa đi nữa.
Dạ Ly Tước bỗng dưng ghì cương dừng ngựa, nhìn thuyền hỷ đi xa dần.
Tạ công tử không nghe thấy tiếng nàng đáp lại, đành lặng lẽ ở bên cạnh, không dám nói thêm lời nào vào lúc này.
“Đi thôi.” Dạ Ly Tước thúc ngựa quay đầu, mỉm cười với Tạ công tử: “Cũng đến lúc đi bái kiến đô đốc của đoàn thủy sư rồi.”
Tạ công tử ngạc nhiên hỏi: “Không theo nữa sao?”
“Không sao, dù gì nàng ấy cũng chẳng chạy đi đâu được.” Dạ Ly Tước nói lời đầy ẩn ý, vung roi ngựa quất một cái: “Giá!” Ngựa tung vó chạy thẳng, chở nàng lao vào con đường núi bên cạnh.
Tạ công tử thúc ngựa đuổi theo Dạ Ly Tước, gấp gáp hỏi: “Dạ tỷ tỷ thực sự không muốn gặp Thẩm cô nương sao?”
“Lúc này mà gặp sẽ hỏng việc.” Thẩm Y sẽ thế nào, Dạ Ly Tước không biết, nhưng bản thân nàng sẽ ra sao thì nàng hiểu rõ nhất. Nếu trông thấy Thẩm Y trong bộ hỷ phục, trang điểm kiều diễm rực rỡ, nàng đâu phải là vị cao tăng định lực thâm hậu mà ngồi yên cho được. Nỗi nhớ nhung đã sớm nung nấu trái tim nàng nóng rực, nếu thực sự gặp mặt, không chừng sẽ xảy ra chuyện gì đó không kiểm soát được mất.
Tạ công tử không hiểu ý Dạ Ly Tước, “Hả?”
“Đại sự quan trọng hơn.” Dạ Ly Tước cười cười.
Hai người nhanh chóng biến mất nơi cuối đường núi, dần dần bị màn đêm nuốt chửng.
Ngày hai mươi sáu tháng Mười, những bông tuyết đầu mùa lác đác rơi. Thuyền hỷ cập bến Đông Hải, đổi sang đi thuyền biển tiếp tục tiến về phía Linh Lung Đảo. Đến giữa trưa ngày hai mươi bảy, đoàn thuyền đã tới nơi.
Chuyện đại hỷ giữa Tứ Hải Bang và Thiên Phật Môn đã lan truyền khắp giang hồ từ lâu. Vì vậy, Lý Bá Lăng đã mở hàng trăm bàn tiệc trên Linh Lung Đảo để chiêu đãi các bằng hữu giang hồ tới chúc mừng.
Thiên Tử nghe tin mừng cũng sai đô đốc thủy sư Đông Hải là Tiêu Tấn tới chúc mừng. Nhất thời, Linh Lung Đảo trở nên náo nhiệt huy hoàng, Lý Bá Lăng cảm thấy đây là những ngày tháng vẻ vang nhất trong cuộc đời mình.
Tuyết đêm lả tả, thỉnh thoảng đập vào khung cửa sổ phát ra những tiếng kêu khe khẽ.
Thẩm Y lặng lẽ ngồi bên giường. Đã chờ đợi bao nhiêu ngày qua, vậy mà yêu nữ kia vẫn không xuất hiện. Nàng cười tự giễu, trận chiến ngày mai chỉ có thể một mình nàng gồng gánh đến cùng mà thôi.
Khi nỗi thất vọng tích tụ đến mức đậm đặc, nó sẽ khiến người ta sinh hận. Nàng cúi đầu xuống, đột ngột siết nát chiếc khăn trùm đầu làm hai nửa, trong mắt tràn đầy vẻ oán hận không thể tan biến.
“Dạ Ly Tước!”
Thẩm Y nghiến răng gọi tên người kia. Nàng thầm hạ quyết tâm, nếu đời này còn cơ hội gặp lại, nàng nhất định phải mổ xẻ trái tim nàng ấy ra để xem cho kỹ, xem nó rốt cuộc là đỏ hay là đen!
Nàng dĩ nhiên là một đêm không ngủ, và Đàn Vũ cũng thao thức cả đêm. Nàng ta vẫn lo Thẩm Y sẽ thay đổi ý định, lại lo ngày mai liệu có kịp nói hết sự thật về trận chiến Khước Tà Đường hay không, hay là sẽ bị Lý Bá Lăng ra tay sát hại ngay tại chỗ vì đã có sự chuẩn bị từ trước.
Trong đêm nay, người dằn vặt không kém còn có Yến Cơ.
Đô đốc thủy sư Tiêu Tấn lần này chỉ mang theo sáu người lên đảo, số đại quân thủy sư còn lại đều ở trên thuyền chiến, dàn trận chờ đợi cách Linh Lung Đảo ba mươi dặm.
Yến Cơ chính là một trong sáu người đó.
Đối với Yến Cơ mà nói, cái danh hiệu tông sư của Lý Bá Lăng ngày nay thực sự là một trò cười cực độ. Loại tiểu nhân giả dối như hắn mà cũng xứng gọi là đại tông sư sao? Khả năng tiếp thu bí tịch võ học của Yến Cơ vượt xa Lý Bá Lăng, nếu không có nàng giúp đỡ, ngay cả bộ Hải Long Kiếm Pháp gia truyền hắn cũng chẳng thể luyện thông suốt được.
Biết rõ nàng bị Doanh Quan bắt đi, vậy mà hắn lại dùng tin báo tử để che đậy sự thật, bỏ mặc nàng không màng tới. Cái gọi là tình nghĩa phu thê, hóa ra lại mong manh đến thế.
Dựa vào cái gì mà hắn có thể vẻ vang như vậy, còn nàng thì chỉ có thể làm một kẻ sống dở ch3t dở, có nhà mà không thể về. Ngày mai, nàng nhất định phải tặng cho Lý Bá Lăng một bất ngờ thật lớn, lột trần bộ mặt giả dối của hắn để thiên hạ thấy rõ Lý Bá Lăng rốt cuộc là loại người gì! Còn cả đứa con bất hiếu kia nữa, uổng công nàng yêu thương hắn từ nhỏ, vậy mà hắn lại chẳng thèm mảy may hỏi han gì đến mẫu thân này, cũng nên cho hắn một bài học.
Năm xưa Dạ Ly Tước giữ Yến Cơ lại một mạng là định để dành cho tiểu Tạ. Sau này nếu tiểu Tạ muốn quản thúc giang hồ thì có thể dùng Yến Cơ để khai đao với Tứ Hải Bang. Cuối cùng đi một vòng, lại chính là nàng dùng đến.
Bông tuyết ngoài cửa sổ cuối cùng cũng ngừng rơi, lớp mây đen bao phủ quanh vầng trăng cũng dần tan đi, ánh trăng yếu ớt lặng lẽ phủ khắp Linh Lung Đảo.
Dạ Ly Tước đứng trước gương đồng, vuốt phẳng những nếp nhăn trên tà hồng y, cuối cùng nàng đeo Tuyết Hồng lên thắt lưng, tự nhủ: “Ngày mai ta phải trông cậy hết vào ngươi rồi.” Nói đoạn, nàng nhìn vào bóng mình trong gương, khóe miệng khẽ nhếch lên, “Y Y, ta đến đón nàng về nhà.”
_____
Vở kịch nhỏ
Thẩm Y: Điểm hắc hóa của ta đã đầy, cẩn thận ta ăn luôn nàng đó!
Dạ Ly Tước: (cười) không sợ nha ~
Thẩm Y: Hừ! Để rồi xem nàng có sợ không!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận