Chương 127: Loạn hỷ đường

Tuyết Đông vừa ngừng rơi, ánh ban mai ấm áp trải dài trên mái hiên, nhuộm lên lớp tuyết một sắc màu nồng đượm.
Giờ lành được định vào giờ Mão, bởi vậy từ sớm đã có các nha hoàn hớn hở đến hầu hạ Thẩm Y trang điểm chải chuốt. Đến tận hôm nay, Dạ Ly Tước chắc hẳn sẽ không xuất hiện, nghĩ đến đây Thẩm Y không còn mong đợi gì vào yêu nữ kia nữa, nàng trầm mặc để mặc bọn họ trang điểm.
“UI! Sao khăn hỷ lại hỏng rồi?” Nha hoàn phát hiện chiếc khăn hỷ bên giường đã đứt làm đôi, không nhịn được mà thốt lên kinh ngạc.
Thẩm Y cũng chẳng muốn đáp lời, hôm nay vốn không phải ngày đại hỷ của nàng, có cát tường hay không thì liên quan gì đến nàng.
Một nha hoàn khác lanh lợi hơn cười nói: “Hỏng thì hỏng thôi, để nô tỳ đi lấy cái khác thay vào.”
Thẩm Y lặng lẽ nhìn mình trong gương, sắc mặt còn lạnh lẽo hơn cả tuyết Đông tháng Chạp.
Nha hoàn hầu hạ thầm cảm thấy bất an, đây là lần đầu tiên nàng ấy thấy một tân nương như thế này, lạnh lùng đến mức khiến người ta cảm thấy cực kỳ xa cách. Xem ra chắc chắn là một vị chủ tử không dễ chọc vào, nha hoàn nọ thầm ghi nhớ, sau này nhất định phải hầu hạ cẩn thận.
Dù hôm nay là đại hôn của ái tử, nhưng Lý Bá Lăng cảm thấy đây cũng là ngày lành để hắn thể hiện uy phong.
Dưới chữ Hỷ đỏ rực ở chính đường là một đôi bội kiếm, đó là bảo kiếm của vị tông sư khai phái Tứ Hải Bang, mỗi khi có lễ tế môn phái đều được thỉnh ra thờ phụng thành kính như bài vị tổ sư. Ngày trọng đại như hôm nay, đôi kiếm này nhất định không thể thiếu.
Lý Bá Lăng đang giúp nhi tử tiếp đón bằng hữu giang hồ trên bàn tiệc, thấy đô đốc thủy sư Tiêu Tấn tới, hắn cười lớn rồi bước tới nghênh đón.
“Tiêu đại nhân, mời.” Lý Bá Lăng dẫn Tiêu Tấn vào chỗ.
Tiêu Tấn vừa tán gẫu cùng Lý Bá Lăng vừa vào tiệc, đồng thời ra hiệu cho thiếu niên đeo mặt nạ đi theo mình ngồi xuống bên cạnh.
Lý Bá Lăng lấy làm hiếu kỳ về thiếu niên này, thấy Tiêu Tấn coi trọng người kia như vậy, nghĩ bụng chắc hẳn không phải người thân thì cũng là quý tộc, nhất định là một nhân vật không thể xem thường.
“Vị thiếu hiệp này là?”
“Là Thất lang nhà ta.”
Tiêu Tấn đáp qua loa, biết Lý Bá Lăng tò mò tại sao thiếu niên này không để lộ gương mặt, hắn giải thích: “Lúc nhỏ từng bị đậu mùa, để lại sẹo đầy mặt, vì vậy chỉ có thể đeo mặt nạ gặp khách, tránh làm người khác kinh hãi.”
Lý Bá Lăng an ủi: “Thật đáng tiếc, nhưng anh hùng không luận dung mạo. Ta thấy Thất công tử đây khí thế bất phàm, sau này nhất định là trụ cột của triều đình.”
“Bình bình an an là tốt rồi, những thứ khác không quan trọng.” Tiêu Tấn cười nói.
Thiếu niên đeo mặt nạ hạ thấp giọng, đáp: “Con sẽ ở bên cạnh phụ thân, hiếu thuận với người cả đời.”
“Có lòng là tốt rồi.” Tiêu Tấn vỗ vỗ gáy thiếu niên đeo mặt nạ.
Lý Bá Lăng nghe vậy chỉ thấy hâm mộ, giá mà dưới gối hắn có thêm một mụn con, thì chắc cũng có được phúc phận như thế.
“Lý bang chủ, chúc mừng, chúc mừng!”
Một toán khách khứa đổ xô vào hỷ đường, Lý Bá Lăng không thể nán lại chỗ Tiêu Tấn lâu, áy náy nói: “Hôm nay bằng hữu giang hồ đông đảo, nếu có chỗ nào tiếp đón không chu đáo, xin Tiêu đại nhân đừng trách cứ.”
Tiêu Tấn cười nói: “Hôm nay là đại hôn của lệnh lang, Lý bang chủ cứ việc đi tiếp khách, ta có Thất lang ở bên là được rồi, không sao.”
Lý Bá Lăng mỉm cười gật đầu, chắp tay bái Tiêu Tấn rồi đứng dậy tiếp tục đi chào khách.
Thiếu niên đeo mặt nạ hạ thấp giọng: “Hắn ta là một lão hồ ly, lát nữa có náo động, Tiêu đại nhân cần phải đề phòng một chút.”
“Yên tâm.” Tiêu Tấn khẽ gật đầu với thiếu niên mặt nạ, những kẻ trên quan trường còn khó đối phó hơn Lý Bá Lăng nhiều.
“Muội tử, mời.” Lý Bá Lăng thấy Đàn Vũ dẫn theo đệ tử vào hỷ đường, liền bước nhanh đến đón, bộ dáng cực kỳ thân thiết.
Đàn Vũ chỉ coi hắn như một gã hề, nhưng Lý Bá Lăng lại nhìn thấy túi kim châm trên thắt lưng nàng ta.
Hắn không vui hỏi: “Ngày đại hỷ, ngươi nhìn xem các bằng hữu có mặt ở đây đều không mang binh khí, sao muội tử lại còn đeo túi kim châm?”
Đàn Vũ cười nói: “Nhị ca đừng trách, đây chỉ là thói quen của ta thôi. Thiếu cái này, ta cứ thấy bồn chồn trong lòng, nhị ca hẳn sẽ không tính toán với ta mấy chuyện nhỏ nhặt này chứ?”
Lý Bá Lăng không hiểu thâm ý trong lời Đàn Vũ, cũng không tiện sa sầm nét mặt vào lúc này, đành trầm giọng: “Nếu muội tử đã thích thì cứ mang theo cũng không sao, mời vào bàn chính.”
“Đa tạ nhị ca.” Đàn Vũ mỉm cười, sau khi ngồi xuống, nàng ta liền cho các đệ tử đi theo về các bàn khác. Nàng ta liếc nhìn Tiêu Tấn và thiếu niên mặt nạ thêm vài lần, nếu nói không chút đố kỵ thì là giả. Nhưng nghĩ lại, dù sao lát nữa cũng sẽ vạch trần bộ mặt thật của Lý Bá Lăng trước mặt tất cả bằng hữu giang hồ, có người của triều đình ở đây thực ra cũng là chuyện tốt, ít nhất Lý Bá Lăng không dám ra tay với triều đình, coi như tăng thêm một phần thắng.
“Giờ lành đã đến ——”
Khách khứa giang hồ đã ngồi gần đầy, tiếng hát xướng của người điều khiển lễ nghi vang lên, tiệc rượu đang ồn ào bỗng chốc yên tĩnh hẳn lại. Bọn họ đồng loạt hướng mắt về phía cửa hỷ đường, chờ đợi đôi tân nhân bước vào bái đường thành thân.
Đệ tử Tứ Hải Bang đốt pháo hỷ, tiếng nổ tưng bừng rộn rã.
Lý Tuần trong bộ hỷ phục đỏ rực bước vào hỷ đường trước. Nhân sĩ giang hồ đa số xuất thân hoang dã, đâu có màng đến lễ tiết, lập tức có mấy kẻ thích náo nhiệt hò reo lên.
“Tân lang tuấn tú quá!”
Lý Tuần mặt mày hớn hở, trước ngực thắt một đóa tú cầu bằng lụa đỏ, tay phải cầm một đầu khăn lụa, nén cười quay đầu nhìn Thẩm Y đang chậm hơn hắn một bước, dịu dàng nói: “A Y cẩn thận bậc cửa.”
Thẩm Y nghe mà chướng tai, may mà nàng đang đội khăn hỷ nên có thể mặc sức lộ ra biểu tình chán ghét.
Lý Tuần khẽ kéo dải lụa, Thẩm Y bình thản bước qua bậc cửa.
Lại nghe thấy tiếng hò reo: “Tân nương dáng người yểu điệu, năm sau chắc chắn sinh được một tiểu tử mập mạp nha!”
“Thiếu bang chủ hôm nay không được mê rượu, đừng để tân nương lỡ mất đêm xuân!”
“Ha ha ha, này thì không được đâu! Ngày đại hỷ, sao có thể không uống cho say sưa được chứ?”
Đám người đó bàn ra tán vào đủ thứ chuyện, không ít nữ đệ tử nghe mà đỏ mặt, cứ cúi gằm mặt xuống.
Lý Bá Lăng khụ mạnh một tiếng, nghiêm nghị nói: “Bái đường quan trọng, đừng để lỡ giờ lành.”
Địa vị của hắn đặt ở đó, sau khi nói xong câu này, hỷ đường lần nữa im ắng lại.
Lý Bá Lăng và Đàn Vũ cùng lúc đứng dậy, ngồi vào vị trí chủ tọa dưới chữ Hỷ đỏ rực. Người điều khiển bước sang một bên, cất giọng xướng vang: “Tân nhân tiến lên ——”
Lý Tuần nôn nóng bước mấy bước, thấy khăn lụa bị kéo căng, liền đưa mắt ra hiệu cho hai nha hoàn đang dìu Thẩm Y, ý bảo họ dìu nàng đi nhanh hơn một chút.
Thẩm Y là người có võ công, hai nha hoàn này dù có dùng ám kình cũng chẳng làm gì nổi nàng.
Nàng thong thả ung dung, cuối cùng cũng bước tới bên cạnh Lý Tuần.
“Nhất bái thiên địa ——” Người điều khiển hắng giọng một cái, cất giọng hô vang.
Thẩm Y và Lý Tuần cùng xoay người về phía cửa lớn hỷ đường. Ngay chính lúc này, chỉ thấy Thẩm Y bất ngờ giật phăng chiếc khăn trùm đầu ra.
Hành động của nàng khiến đám thiếu niên giang hồ rộ lên trêu chọc ——
“Ôi! Tân nương xinh đẹp quá! Thiếu bang chủ thật là tốt số!”
“Nhìn kìa, tân nương chờ không nổi nữa rồi!”
Lý Tuần khẽ ho hai tiếng, thấp giọng hỏi: “A Y, nàng sao vậy?”
“Khăn hỷ vướng víu khó chịu, không muốn đội.” Thẩm Y lạnh lùng đáp.
Lý Tuần dỗ dành: “Không đội cũng được, bái đường mới là quan trọng.” Lời vừa dứt, khóe mắt hắn chợt thoáng thấy một bóng dáng đỏ rực bước vào chính đường. Cùng lúc đó, Thẩm Y khẽ nhíu mày, đăm đăm nhìn về phía người nọ, không biết nên cười hay nên khóc.
“Dạ La Sát!” Lý Bá Lăng thốt lên kinh ngạc.
Người tới diện hồng y, dung mạo yêu dã, ngón út câu lấy một vò Nữ Nhi Hồng, khi bước vào hỷ đường, đôi mắt nàng chất chứa ý xuân, liếc nhìn Thẩm Y hỏi: “Có đi hay không?” Giọng điệu nỉ non lả lướt, hoàn toàn không đặt đám người giang hồ trong hỷ đường vào mắt.
Thẩm Y chỉ sững sờ trong chốc lát, liền xoay người rút một thanh kiếm trong đôi bội kiếm trên hỷ đường ra. Lý Tuần còn chưa kịp phản ứng thì nàng đã lướt tới chỗ Dạ Ly Tước, mũi kiếm tỳ sát vào ngực yêu nữ kia, nhỏ giọng mắng một câu: “Cút!”
Yêu nữ này sớm không đến muộn không đến, lại nhắm đúng lúc này.
Kẻ thù chung của võ lâm như nàng ấy mà lộ diện, liệu có ai còn bận tâm đến chuyện cũ của Lý Bá Lăng nữa? Bọn họ sẽ chỉ chĩa mũi giáo vào Dạ Ly Tước, như vậy chẳng khác nào làm hỏng hết mọi toan tính trước đó.
Dù nàng có giận Dạ Ly Tước, nhưng tận sâu trong lòng lại vô cùng vui sướng. Có điều đây không phải lúc ôn chuyện, Thẩm Y chỉ muốn đuổi nàng ấy đi trước, đợi nàng giải quyết xong việc ở đây sẽ tính sổ với nàng ấy sau.
Nào ngờ yêu nữ này dường như chẳng hề bận tâm.
Dạ Ly Tước bước tới nửa bước, Thẩm Y liền lùi lại nửa bước.
Dạ Ly Tước mỉm cười nhìn nàng, nỗi nhớ nhung nồng cháy trào dâng trong đáy mắt khiến Thẩm Y nhìn thấy mềm lòng, cũng thấy nóng lòng. Thẩm Y không nhịn được quát: “Ta bảo ngươi cút!”
“Yêu nữ! Ta gi3t ngươi!” Lý Tuần tức muốn hộc máu, rút thanh bội kiếm còn lại ra, đâm thẳng về phía Dạ Ly Tước.
Mũi kiếm còn cách Dạ Ly Tước một bước chân đã bị Thẩm Y vung kiếm gạt phăng đi.
Trước mắt bao người, Thẩm Y xoay kiếm chắn trước Dạ Ly Tước, gằn từng chữ: “Kẻ nào dám động vào nàng ấy.”
Khách khứa xôn xao kinh ngạc.
Một hôn sự đang yên đang lành, sao tân nương bỗng nhiên phản bội, che chở cho yêu nữ Dạ La Sát mà ai ai cũng muốn tiêu diệt?!
Lý Tuần tưởng mình nghe nhầm, trừng mắt nhìn Thẩm Y, chất vấn: “A Y! Nàng điên rồi sao?!”
“Thiếu bang chủ cũng nên tỉnh khỏi giấc mộng Xuân Thu của mình đi.” Giọng Thẩm Y lạnh như sương, đâm thẳng vào tim Lý Tuần như những gai nhọn.
Dạ Ly Tước lặng lẽ vòng tay ôm lấy eo Thẩm Y, kéo nàng ấy lùi lại ôm trọn vào lòng, lời nói lại dành cho Lý Tuần: “Đại hôn mà đến cả sinh mẫu cũng không mời, thiếu bang chủ thật là hiếu thảo.” Nói đoạn, nàng đưa ánh mắt khiêu khích nhìn thẳng vào ánh mắt đầy sát khí của Lý Bá Lăng: “Thê tử kết tóc rõ ràng vẫn còn sống sờ sờ trên đời, ngươi biết rõ nàng ấy rơi vào tay giặc, chẳng những không cứu mà còn rêu rao nàng ấy đã qua đời, Lý bang chủ đúng là người có tình có nghĩa.”
Gò má Thẩm Y đỏ bừng, bị Dạ Ly Tước ôm trước mặt bao nhiêu người như vậy, nói không thẹn thùng chút nào thì là nói dối.
“Buông tay.” Thẩm Y không nhịn được nhỏ giọng mắng một tiếng.
Dạ Ly Tước nào chịu buông, thậm chí còn xòe năm ngón tay xoa nhẹ vào eo nàng một cái, dịu dàng nói: “Ta không đành lòng.” Lời này khiến người nghe đỏ cả tai, chẳng riêng gì Thẩm Y, ngay cả đám người trong sảnh cũng thấy ngượng ngùng.
Thẩm Y lườm nàng một cái sắc lẹm, thẹn quá hóa giận thúc tay vào ngực Dạ Ly Tước.
Dạ Ly Tước đành phải buông tay, nháy mắt phải với Thẩm Y như đang xin tha. Chợt cảm nhận được một luồng kiếm khí sắc bén chém tới, nàng nghiêng người né tránh, kiếm khí đập thẳng vào cánh cửa, đánh tan nát cánh cửa thành từng mảnh vụn.
“Yến Cơ, ngươi còn không mau ra đây, ta sắp bị nhi tử bất hiếu của ngươi chém ch3t rồi!” Dạ Ly Tước đùa giỡn hô lên, liền thấy một phụ nhân mặc hắc y chậm rãi bước vào chính đường.
Nàng ta vẫn còn giữ được dung nhan như xưa, minh diễm lộng lẫy. Trong sảnh không ít người nhận nàng ta, đúng thật là thê tử kết tóc của Lý Bá Lăng, Yến Cơ.
Lý Bá Lăng nhìn chằm chằm vào mặt Yến Cơ, nhanh miệng nói trước: “Đừng nói bậy! Yến Yến đã mất từ lâu rồi, người này nhất định là do yêu nữ kia tìm người giả mạo!”
“Ha, Lý Bá Lăng, thừa nhận ta còn sống khó khăn đến vậy sao?” Yến Cơ mở miệng chất vấn.
Lý Bá Lăng không nhịn được hít vào một hơi khí lạnh, sắc mặt chuyển sang xanh mét.
Lý Tuần bàng hoàng vô cùng, nhìn Lý Bá Lăng rồi lại nhìn Yến Cơ, cuối cùng ánh mắt dừng trên người Thẩm Y, thấy nàng và Dạ Ly Tước có vẻ thân mật, cơn giận lại bùng lên, gào thét: “Yêu nữ! Ta muốn ngươi phải ch3t!” Mũi kiếm rung lên, chính là chiêu thứ nhất của Hải Long Kiếm Pháp, Thương Long Xuất Hải.
Hắn đang bừng bừng lửa giận, chỉ muốn lập tức chém ch3t yêu nữ Dạ Ly Tước kia dưới kiếm. Bởi vậy chiêu này hắn dồn hết mười phần nội kình, kiếm hoa bắn ra bốn phía như rồng vọt khỏi biển xanh, sóng nước muôn trùng đánh về phía Dạ Ly Tước.
Ầm!
Thẩm Y vung kiếm gạt phăng, bóng kiếm như sắt nung đỏ rực, một chiêu đánh tan nát toàn bộ kiếm hoa của Lý Tuần, lần nữa chắn kiếm bảo vệ Dạ Ly Tước, nhướng mày hỏi: “Ngươi muốn ai ch3t?”
“A!” Lý Tuần tức đến dựng cả tóc gáy, làm sao chịu nổi sự sỉ nhục như thế này.
Yến Cơ ra tay trước một bước, sống kiếm chém mạnh vào cổ tay hắn, đánh rơi thanh trường kiếm trong tay hắn xuống đất, tiện tay bắt lấy kiếm, nghiêm giọng: “Dừng tay!”
Lý Tuần sững sờ nhìn Yến Cơ. Nếu nàng ta thực sự là mẫu thân của hắn, sao có thể giương mắt nhìn nhi tử bị sỉ nhục trước mặt mọi người như thế, hắn lập tức thốt lên: “Ngươi không phải a nương của ta!”
Chát!
Một cái tát vang dội giáng xuống mặt Lý Tuần, đánh hắn đứng đờ ra đó, vành mắt đỏ bừng như sắp rỉ máu.
Lý Bá Lăng không thể để đám người này làm loạn thêm được nữa, hắn liếc nhìn Đàn Vũ một cái, hỏi: “Muội tử định cứ giương mắt nhìn như vậy sao?”
Đàn Vũ thong thả đứng dậy, trầm giọng nói: “Ta đúng là không nên cứ nhìn như vậy.” Nói đoạn, ánh mắt nàng ta chợt trở nên tàn nhẫn, nhìn chằm chằm vào Lý Bá Lăng: “Đại ca vẫn còn đang nhìn từ trên trời, hôm nay ta nhất định phải đòi lại công đạo cho những đệ tử Thiên Phật Môn đã ch3t oan! Lý Bá Lăng, ngươi định tự mình nói ra, hay là để ta nói giùm ngươi?”
“Sĩ biệt tam nhật, đương quát mục tương khán, hóa ra Y Y cũng chuẩn bị sẵn một vở kịch hay nha.” Dạ Ly Tước ghé sát tai khen ngợi, hơi thở ấm áp phả qua vành tai khiến Thẩm Y không tự chủ được mà căng cứng người, vành tai đỏ ửng nóng ran.
Kẻ sĩ ba ngày không gặp, phải lau mắt mà nhìn.
Nàng cố giữ bình tĩnh, nghiến răng đáp lại: “Cũng như nhau cả thôi.”
Dạ Ly Tước lặng lẽ đặt tay lên eo Thẩm Y, áp sát vào người nàng, cười hỏi: “Không biết vở kịch của Y Y hay hơn, hay là vở của ta hay hơn đây?”
Thẩm Y nhỏ giọng đe dọa: “Ta còn chưa tính sổ với nàng đâu, đừng có được nước lấn tới.”
“Đâu trách ta được.” Dạ Ly Tước bày ra vẻ mặt vô tội, “Ai bảo hôm nay Y Y trang điểm lộng lẫy như vậy, càng nhìn lại càng thấy thích.”
Thẩm Y nghe mà lòng nóng hổi, nhưng đây đâu phải chỗ để nói lời yêu đương, nàng nghiến răng, định bụng giẫm vào chân Dạ Ly Tước một cái, để nàng ấy biết điều một chút, nào ngờ chân vừa giẫm xuống đã hụt vào khoảng không.
Nàng nghiêng mặt lườm Dạ Ly Tước, thấy nụ cười đắc ý của yêu nữ kia, chỉ hận không thể lập tức nhéo nàng ấy mấy cái thật đau cho bõ ghét.
“Nàng cứ đợi đó.”
_____
Vở kịch nhỏ
Dạ Ly Tước: Vợ đẹp quá à, không nhịn được muốn ôm ôm.
Thẩm Y: Không biết xấu hổ!
Dạ Ly Tước: Chỉ vậy đã là không biết xấu hổ? Vậy sau này……
Thẩm Y: Im đi!
Chú giải
Ái tử: con trai cưng.
Thất lang: con trai/cháu trai xếp hàng thứ 7 trong nhà.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 127: Loạn hỷ đường
Xuân Đình Tuyết