Chương 128: Tận diệt sạch
“Đàn môn chủ, không ngờ ngươi lại ôm tâm tư độc ác như vậy! Bày ra cục diện này để hại ta!” Lý Bá Lăng xem như đã nhìn thấu, việc liên hôn chẳng qua là tung hỏa mù, Đàn Vũ hôm nay chính là đến để báo thù. Nàng ta tự biết mình không phải đối thủ của Lý Bá Lăng, nên đã vận dụng tất cả những người có thể dùng được, bao gồm cả Dạ La Sát đã “ch3t” từ lâu.
E là, nàng ta đã biết Dạ La Sát còn sống từ sớm, nên hôm nay mới có thể không hề sợ hãi như vậy.
Đối với Lý Bá Lăng mà nói, hắn đã không còn đường lui. Cho dù là Đàn Vũ hay là Yến Cơ, hai người này mỗi khi nói ít đi một câu thì hắn lại càng dễ giải thích với người giang hồ thêm một phần.
Chỉ cần bọn chúng ch3t hết!
Người giang hồ chắc chắn sẽ không tin lời một phía của kẻ danh tiếng tệ hại như Dạ La Sát, càng không tin lời của một ác phụ dám rút kiếm hướng về phía phu quân của mình.
Lý Bá Lăng liếc nhìn Tiêu Tấn, thấy người kia và Thất lang vẫn ngồi yên tại chỗ, dường như không có ý định can thiệp. Như vậy là tốt nhất, đợi hắn giải quyết xong Đàn Vũ và Yến Cơ rồi sẽ giải thích lại với Tiêu Tấn, đến lúc đó thuyết phục Tiêu Tấn giúp đỡ giải thích thì đa phần người trong giang hồ vẫn sẽ đứng về phía hắn.
Người của triều đình, hoặc là tham quyền, hoặc là tham tiền. Trên Linh Lung Đảo có vô số trân bảo, Lý Bá Lăng có chín phần nắm chắc việc mua chuộc Tiêu Tấn cũng không phải chuyện gì khó khăn.
Hắn nhanh chóng cân nhắc lợi hại rồi bắt đầu hành động. Chỉ thấy hắn đột ngột vỗ mạnh một chưởng vào chữ Hỷ đỏ rực, chữ Hỷ lún xuống, ngay sau đó vang lên một tràng âm thanh cơ quan vận chuyển, bốn phía hỷ đường sập xuống bốn rào chắn sắt, nhốt chặt những nhân sĩ giang hồ đang có mặt bên trong.
Mọi người kinh hãi hô hoán.
Lý Bá Lăng rút trường kiếm từ ngăn bí mật ra, vội vàng giải thích với mọi người: “Hôm nay có chỗ nào đắc tội với chư vị, xin hãy đợi ta xử lý xong hai độc phụ này rồi sẽ tạ lỗi với từng người!” Lời vừa dứt, trường kiếm trong tay hắn múa thành một đóa hoa kiếm, nhanh chóng đâm về phía Đàn Vũ.
Mỗi tay Đàn Vũ đã thủ sẵn một cây kim châm, gạt thanh trường kiếm của Lý Bá Lăng ra, phẫn nộ quát: “Ngươi muốn gi3t người diệt khẩu sao!”
Lý Bá Lăng lạnh lùng nói: “Ngươi dẫn người phá hỏng đại hôn của nhi tử ta, cấu kết với Dạ La Sát, tâm địa khó lường, lẽ nào ta không được gi3t ngươi sao!” Trong lúc nói chuyện, kiếm phong như sóng cuộn, dồn dập ập tới.
Đàn Vũ không hề tỏ ra yếu thế, nửa năm tu luyện này cũng không phải uổng công. Nàng ta dùng đôi kim châm liên tiếp đỡ lấy hai kiếm của Lý Bá Lăng, tranh thủ kẽ hở mà lạnh lùng nói: “Trận chiến tại Khước Tà Đường, ngươi vì muốn độc chiếm đại công nên đã đánh lén huynh trưởng ta, gi3t sạch hơn trăm đệ tử tinh nhuệ của môn phái ta. Hôm nay không biết hối cải, lại còn dám đổi trắng thay đen, ngậm máu phun người!”
“Nói láo!” Lý Bá Lăng phản bác cực kỳ lớn tiếng, hắn liếc nhìn Thẩm Y, “Nếu thực sự như lời ngươi nói, tại sao Thẩm Y còn sống được? Chư vị lúc đó đều nhìn thấy, chính tay ta đã cứu Thẩm Y xuống núi!” Hắn tin chắc Thẩm Y ngày đó đã hôn mê bất tỉnh, hôm nay đột ngột lật lọng chỉ là do bị Đàn Vũ mê hoặc, hắn ra vẻ đau đớn mà nhắc nhở Thẩm Y: “A Tuần đối với ngươi một lòng chân thành, Tứ Hải Bang chúng ta đối với ngươi cũng hết mực thành tâm, ngươi đừng vì Đàn Vũ mê hoặc mà trúng kế ly gián của nàng ta!”
Thẩm Y cười như không cười, nghiêm nghị nói: “Ngươi không gi3t ta vì mục đích gì, lẽ nào trong lòng ngươi không tự biết sao?”
Lý Bá Lăng không nắm bắt được tâm tư của Thẩm Y, hắn vung kiếm đánh bật đòn tấn công của Đàn Vũ, gấp gáp khuyên nhủ: “Ngươi đừng quên! Ta chính là ân nhân cứu mạng của ngươi!”
Dạ Ly Tước đúng lúc mỉa mai cười nói: “Hay cho cái gọi là ân nhân cứu mạng. Phụ tử nhà ngươi mưu đồ gì, bọn họ không biết, nhưng ta lại quá rõ ràng.” Nói xong, nàng hơi ngẩng đầu, đầy khiêu khích nhìn về phía Lý Tuần đang một tay che mặt: “Cái đêm Anh Hùng Yến không khiến ngươi bị đông lạnh thành phế nhân, chính là chuyện khiến ta hối hận nhất trên đời này.”
“Hóa ra là ngươi!” Lý Tuần phẫn nộ rút kiếm chỉ vào Dạ Ly Tước.
Dạ Ly Tước chán ghét ngoảnh mặt đi, nói với Yến Cơ: “Nếu không phải nể mặt ngươi, thì nhi tử hạ lưu đê tiện này của ngươi đã sớm được đưa đi gặp Diêm Vương rồi.”
Yến Cơ cười lạnh: “Hôm nay Dạ thành chủ không cần phải khách sáo với ta, nên dạy dỗ thế nào thì cứ việc dạy dỗ.”
Lý Tuần nghe thấy lời này, giận dữ quát: “Ngươi quả nhiên không phải a nương! Ngươi là giả mạo! Chắc chắn là giả!” Hắn chưa kịp hành động, Thẩm Y đã vung một kiếm chém tới.
Trong tình thế cấp bách, Lý Tuần xoay tay nâng kiếm đỡ lấy. Không ngờ một kiếm này của Thẩm Y lại tràn đầy viêm tức, khi lưỡi kiếm chạm nhau, thanh trường kiếm trong tay hắn bị chém đứt làm hai đoạn.
Khi cơn đau rát bốc lên từ tai trái, hắn kêu thảm một tiếng, bịt lấy bên tai đang tuôn máu xối xả mà lùi liên tiếp mấy bước, đau đớn gào lên: “Cha! Cứu con!”
Lý Bá Lăng bên này đối phó với Đàn Vũ vốn đã chiếm ưu thế, nhưng biến số bên phía nhi tử lại đến quá nhanh quá gấp. Hắn chỉ mới đấu với Đàn Vũ được ba chiêu thì tai trái của nhi tử đã bị chém rơi xuống đất.
Lý Bá Lăng đau lòng vô cùng, vung kiếm dạt Đàn Vũ ra, phi thân lướt tới bên cạnh Lý Tuần, che chắn cho nhi tử ở phía sau, mũi kiếm chỉ thẳng vào kẻ vừa ra tay, hắn hung hăng quát: “Thẩm Y! Ta muốn lấy mạng ngươi!”
“Một kiếm này, là hắn nợ ta.” Thẩm Y lạnh lùng nói, mũi kiếm cũng không chút khách khí mà chỉ thẳng vào Lý Bá Lăng, “Tại Anh Hùng Yến, hắn bày kế làm ta dính phải xuân dược, nếu không phải yêu nữ này đi ngang qua, e là ta đã bị tên súc sinh này làm nhục.”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt của khách khứa càng thêm thâm trầm. Cứ ngỡ là một đôi uyên ương trời đất tạo thành, nào ngờ lại có uẩn khúc dơ bẩn như vậy.
Người giang hồ đều biết, thiếu bang chủ Lý Tuần trước thềm đại chiến bị yêu nhân Thương Minh Giáo hãm hại, đôi chân bị thương, phải dưỡng thương khá lâu mới có thể xuống đất đi lại. Hóa ra sự tình bên trong lại không ra gì như thế.
“Ngươi ngậm máu phun người!” Lý Tuần buột miệng chối cãi, “Ai ai cũng biết ta bị yêu nhân ném xuống giếng lạnh cả đêm, cái giếng đó cũng không nằm trong tiểu viện mà ngươi ở……”
Xoẹt!
Tuyết Hồng đột nhiên vung ra, bóng roi bất thình lình giáng xuống. Nếu không phải Lý Tuần né nhanh thì một roi này của Dạ Ly Tước đã quất trúng người hắn, chắc chắn sẽ xé ra một đường máu.
“Nếu ta không ném ngươi đi xa một chút, chẳng lẽ lại để ngươi y phục xộc xệch nằm đó cho quần hùng chiêm ngưỡng sao?” Dạ Ly Tước cứ nghĩ đến chuyện này là lại tức giận, “Bỉ ổi như vậy, đúng là làm ta mở mang tầm mắt!”
Yến Cơ đã hoàn toàn thất vọng về nhi tử này, bỗng nhiên cười lạnh thành tiếng: “Lý Bá Lăng, hắn thật giống ngươi, dám làm không dám nhận, đồ hèn nhát!”
“Lả lơi ong bướm, cả đời này chuyện ta hối hận nhất chính là cưới ngươi!” Kiếm khí của Lý Bá Lăng sắc lẹm quét về phía Yến Cơ. Yến Cơ kịp thời né tránh, kiếm khí chém trúng chiếc bàn gỗ phía sau nàng ta. Nếu không phải đám người giang hồ né nhanh thì e là đã bị kình lực của kiếm khí làm cho bị thương.
“Hừ, rốt cuộc cũng chịu nói thật.” Yến Cơ giống như đang nhìn một con chó rơi xuống nước đang nổi điên, “Năm xưa ngươi cưới ta vì mục đích gì, ngươi có dám nói một câu thật lòng trước mặt mọi người không?”
Lý Bá Lăng cứng họng, không tiếp lời nàng ta.
“Ta biết là ngươi không dám!” Yến Cơ hôm nay đã bất chấp tất cả, “Thứ ngươi mưu đồ chính là bảo vật mà ta trộm được từ chùa Quang Minh, một cuộn da đỏ ghi chép võ học thượng thừa.”
“Im miệng!” Lý Bá Lăng kích động, nội tức đã loạn. Vốn định nhanh chóng diệt sạch mấy người này, không ngờ võ công của Đàn Vũ lại tiến bộ quá nhiều. Đấu tới tận bây giờ hắn chẳng những không gi3t được Đàn Vũ, mà còn phải trơ mắt nhìn Yến Cơ phanh phui chuyện cũ năm xưa.
Lý Bá Lăng hiện tại chỉ muốn lập tức gi3t ch3t Yến Cơ, nhưng làm sao Đàn Vũ cho hắn cơ hội? Yến Cơ càng nói nhiều thì Lý Bá Lăng càng thân bại danh liệt, nàng ta càng vui vẻ khi thấy cảnh đó.
Tuy Đàn Vũ không phải đối thủ của Lý Bá Lăng, nhưng thỉnh thoảng quấy nhiễu cầm chân hắn thì nàng ta vẫn làm được. Dù sao Lý Bá Lăng cũng chỉ có hai tay, một mình hắn căn bản không thể lo liệu hết được chừng đó người cần phải gi3t.
Mọi người cũng hiếu kỳ vô cùng, sao đến cả chùa Quang Minh cũng bị kéo vào chuyện này?
Yến Cơ chỉ muốn hắn phải thân bại danh liệt, vì nàng quá hiểu Lý Bá Lăng. Kẻ đó vừa giả dối vừa coi trọng danh lợi, điều này còn đau khổ hơn cả việc lấy mạng hắn.
“Năm xưa để trộm được bảo vật trấn tự, ta đã giả vờ tiếp cận một tiểu hòa thượng trong chùa tên là Đạo Tế. Hắn là tiểu sư đệ của Vấn Tâm thiền sư, từ chỗ hắn, ta đã lừa lấy được bảo vật này.” Yến Cơ bỗng dưng cười một cách thê lương, “Sau đó, ta mang Xích Bì Quyển gả vào Linh Lung Đảo, trở thành phu nhân của Lý Bá Lăng. Còn Đạo Tế, mấy năm sau đã trở thành thành chủ của Võng Lượng Thành.”
Trên giang hồ rất ít người biết được thân phận thực sự của Doanh Quan, không ngờ hắn lại chính là tiểu sư đệ của Vấn Tâm thiền sư!
“Hắn hận ta năm đó phản bội, vẫn luôn muốn trả thù ta.” Yến Cơ nhìn chằm chằm Lý Bá Lăng, “Tiệc mừng thọ trên Linh Lung Đảo năm trước, Doanh Quan dẫn theo sát thủ Võng Lượng Thành đại náo Linh Lung Đảo, sau đó bắt ta đi. Lý Bá Lăng, thê tử kết tóc bị bắt đi, ngươi không cứu không tìm thì thôi, ngươi còn thông truyền cho toàn giang hồ là ta đã ch3t, ngươi còn là nam nhân sao?!”
Lúc này sắc mặt Lý Bá Lăng đã trắng bệch, nghiến răng nói: “Đôi gian phu dâm phụ các ngươi bỏ trốn cùng nhau, ta việc gì phải cứu! Ta còn giữ lại danh phận vong thê cho ngươi, đã là tận tình tận nghĩa rồi!”
“Từ khi gả cho ngươi, ta tự thấy mình chưa từng làm điều gì có lỗi, không ngờ ngươi lại nghĩ ta như thế!” Yến Cơ có được câu trả lời, chỉ thấy thật nực cười. Nàng ta bôn ba nửa đời người, danh lợi chỉ là phù vân, phu quân và nhi tử lại càng là phù vân hơn nữa. Cái gọi là giang hồ đệ nhất mỹ nhân đúng là một trò cười từ đầu đến cuối.
“Tiện nhân chính là tiện nhân!” Lý Bá Lăng điên cuồng quát tháo. Sự tình đã đến nước này, nếu hắn còn muốn đứng vững trên giang hồ thì những người dự tiệc hôm nay, một kẻ cũng không được sống sót! Hắn biết mình tuyệt đối không phải đối thủ của Dạ Ly Tước, 《Âm Thực Quyết》 đáng sợ nhường nào thì thảm trạng của Tam Sơn Các năm xưa đã đủ để chứng minh. Thế cho nên, hắn chỉ có thể đặt mình vào chỗ ch3t để tìm đường sống.
Hắn dường như không chịu nổi kích thích, lâm vào điên loạn, không ngừng cười lớn đầy cuồng dại. Vừa cười hắn vừa lùi lại phía sau, cuối cùng ngã ngồi xuống vị trí chủ tọa cao nhất lúc ban đầu.
Đàn Vũ chớp thời cơ ra tay, kim châm kề sát vào cổ họng hắn, tưởng như đã nắm chắc cơ hội k3t li/3u mạng sống của hắn: “Ngươi nợ mạng của huynh trưởng ta, nợ mạng của các đệ tử Thiên Phật Môn, hôm nay liền dùng mạng của ngươi đền trả!”
“Cha!” Lý Tuần dốc hết sức bình sinh muốn quay về ngăn cản, chợt thấy cổ chân bị thứ gì đó quấn lấy, cúi đầu nhìn lại thì ra là Tuyết Hồng của Dạ Ly Tước.
Dạ Ly Tước dùng lực kéo mạnh, Lý Tuần lập tức ngã nhào một cú đau đớn, đập mạnh xuống đất.
“Thiếu bang chủ, nợ nần giữa ta và ngươi vẫn chưa tính xong, ngươi định đi đâu?” Dạ Ly Tước siết chặt Tuyết Hồng, các đốt roi quấn quanh cổ chân hắn đột ngột thắt lại, khiến Lý Tuần không nhịn được mà kêu thảm thiết.
Đàn Vũ tưởng rằng đã vạn vô nhất thất, không ngờ Lý Bá Lăng đột ngột lún xuống, cùng với toàn bộ ghế chủ tọa rơi xuống dưới phiến đá trên mặt đất. Nàng ta theo bản năng muốn đuổi theo, nhưng phiến đá đã lật lại, dù Đàn Vũ có giẫm thế nào thì phiến đá vẫn trơ trơ không sứt mẻ.
Dạ Ly Tước thốt lên: “Không ổn! Lão súc sinh này muốn lấy mạng tất cả chúng ta!”
Khách khứa lại một lần nữa xôn xao kinh hoàng.
Thẩm Y liếc nhìn Lý Tuần đang nằm dưới đất, nghiêm giọng hỏi: “Lý Tuần vẫn còn ở đây, lẽ nào đến cả nhi tử thân sinh hắn cũng không cần nữa sao?”
Yến Cơ cười lạnh thành tiếng: “Chuyện này người khác làm không được, nhưng Lý Bá Lăng nhất định làm được.”
“Chúng ta đều ch3t hết thì sự thật sẽ do một mình hắn quyết định.” Dạ Ly Tước nhún vai, vai nàng khẽ chạm vào vai Thẩm Y: “Y Y, chúng ta có ra ngoài được hay không, phải trông cậy vào nàng cả đó.” Trong khi nói chuyện, ánh mắt nàng liếc về phía lồng sắt hàn thiết đang giam giữ bọn họ.
Nếu là bình thường, Dạ Ly Tước đã sớm tung một chưởng, dùng hàn tức đánh nát cái lồng sắt hàn thiết này, nhưng ngày hôm nay, người có thể làm được điều đó chỉ có Thẩm Y.
Thẩm Y không nghĩ ngợi nhiều, việc cấp bách hiện giờ là thoát thân. Nàng bước nhanh tới trước cửa lớn, hai ngón tay điểm mạnh vào lồng sắt, chiêu “Điểm Tự Quyết” kèm theo viêm tức cực mạnh trong nháy mắt đã đánh gãy một thanh sắt.
Đúng lúc này, tất cả mọi người đều ngửi thấy một mùi nồng nặc.
“Dầu hỏa!”
Tiêu Tấn là người quen thuộc với mùi này nhất, ngày thường thủy sư diễn tập không thể thiếu hỏa khí, hắn hoảng hốt đứng bật dậy, hô lớn: “Hắn muốn thiêu ch3t chúng ta!”
_____
Chú giải
Phù vân: đám mây thoáng nổi lên rồi tan ngay, thường dùng để ví cái không lâu bền, có được rồi lại mất ngay.
Vạn vô nhất thất: chắc chắn, đảm bảo không có sai sót.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận