Chương 129: Thuyền trên biển

Thẩm Y cũng sẽ không ngồi yên chờ ch3t, viêm tức rót đầy thanh trường kiếm, nàng vung tay chém mạnh một nhát vào hàng rào sắt. Lưỡi kiếm chạm vào sắt thép, tựa như thanh sắt nung đỏ đâm vào khối hàn thiết lạnh lẽo, hạt lửa bắn ra tung tóe. Chỉ trong chớp mắt, hàng rào sắt đã bị chém ra một lỗ hổng lớn.
“Mau đi thôi!” Thẩm Y quay đầu hô lớn.
Đám nhân sĩ võ lâm ở gần cửa không chút khách sáo, đua nhau xông ra khỏi hỷ đường.
Thẩm Y trông thấy Dạ Ly Tước vẫn còn thong dong tự tại ngồi bên bàn tiệc, liền gấp giọng thúc giục: “Sao còn chưa đi?”
“Đợi đã.” Dạ Ly Tước chậm rãi đứng dậy, nhìn về phía Tiêu Tấn ở bên cạnh, “Tiêu đại nhân có phát hiện ra, Thất công tử biến mất rồi không?”
Tiêu Tấn nghe nàng nhắc mới sực nhận ra thiếu niên mặt nạ đi theo mình đã không thấy bóng dáng từ lúc nào.
Ầm!
Một tiếng hỏa khí vang lên, nhưng những người giang hồ đang chạy ra khỏi hỷ đường không một ai ngã xuống, mọi người không hẹn mà cùng nhìn về hướng phát ra tiếng nổ.
Chỉ thấy Lý Bá Lăng cầm gậy đánh lửa trên tay, lảo đảo trên góc mái hiên rồi ngã lộn nhào xuống đất.
Hắn nhanh chóng bị đám đông vây chặt, gậy đánh lửa trong tay cũng bị người ta giật phăng đi. Lúc này mọi người mới phát hiện mạn sườn của hắn đang chảy máu ròng ròng, máu thịt bầy nhầy, dường như bị thứ gì đó bắn thủng một lỗ.
“Cha! Cha!” Lý Tuần chen vào đám đông, thấy phụ thân bị thương nặng như vậy thì gào khóc thảm thiết.
“Đừng diễn màn kịch phụ từ tử hiếu nữa, ban nãy hắn đâu có coi ngươi là nhi tử, hắn đã muốn thiêu ch3t cả ngươi trong đó.” Thiếu niên đeo mặt nạ cất hỏa khí sau thắt lưng, đắc ý nhìn về phía Dạ Ly Tước đang đứng ở cửa.
Dạ Ly Tước khen ngợi: “Thương pháp của Thất công tử không tồi.” Nói đoạn nàng nhìn sang Tiêu Tấn: “Tiêu đại nhân dạy dỗ thật tốt.”
Phụ tử họ Lý vì muốn có được Thẩm Y mà trước đó đã phục kích ở Nguyệt Trúc Giản, suýt chút nữa đã lấy mạng Vệ Tạ. Nay chẳng qua là ác giả ác báo, trước khi lên đảo Dạ Ly Tước đã dặn riêng Vệ Tạ —— chỉ cần nàng xuất hiện ở hỷ đường thì Vệ Tạ phải âm thầm rút lui để đề phòng biến cố.
Quả nhiên mọi chuyện đều đúng như Dạ Ly Tước dự đoán, Lý Bá Lăng thực sự muốn gi3t người diệt khẩu.
Vệ Tạ chắc chắn không bỏ qua cơ hội này, hắn nấp trong bóng tối nhắm chuẩn vào Lý Bá Lăng. Đạn hỏa khí nhanh hơn tên bắn rất nhiều, sát thương cũng lớn hơn, viên đạn này găm vào người khiến Lý Bá Lăng đau đớn đến mức nửa thân mình không gượng dậy nổi.
Lý Tuần suy sụp ngồi bệt xuống đất. Đại hôn linh đình bị hủy hoại đã đành, từ nay về sau hắn cũng không thể đứng vững trong giang hồ, sống tiếp cũng chỉ là một trò cười.
“A, ha ha ha ha.” Lần này đến lượt Lý Tuần cười điên dại, đôi mắt hắn đỏ ngầu đầy lệ quang, nhìn lướt qua từng người một. Phụ thân mà hắn luôn kính trọng đã bỏ rơi hắn vào lúc nguy nan nhất, mẫu thân mà hắn hằng thương tiếc lại cùng yêu nữ kia phá hỏng đại hôn của hắn, còn nữ nhân mà hắn yêu thích…… Ánh mắt hắn dừng lại trên người Thẩm Y, giờ đây chỉ còn lại nỗi căm hận và không cam lòng tột độ. Tiện nhân này lại dám bảo vệ yêu nữ kia trước mặt bao nhiêu người, khiến hắn mặt mũi ê chề!
“Thẩm Y! Ta có ch3t! Cũng phải hóa thành lệ quỷ tìm ngươi tính sổ!” Lý Tuần đột ngột giật lấy thanh trường kiếm trong tay Lý Bá Lăng, định t.ự s/át ngay tại chỗ.
Thiếu niên đeo mặt nạ ra tay cực nhanh, đá văng thanh kiếm rồi bồi thêm một cú lên gối khiến Lý Tuần ngã gục, bóp chặt cổ hắn, gằn giọng: “Ngươi đáng ch3t, nhưng không phải bây giờ!”
Tiêu Tấn lên tiếng: “Chuyện giang hồ các ngươi coi như giải quyết phần nào rồi, giờ đến lượt bản tướng giúp triều đình bắt giữ yếu phạm.”
Đàn Vũ vốn định vung kiếm k3t li/3u Lý Bá Lăng, nhưng trước mắt bao người mà gi3t hai kẻ đang trọng thương, e là có chút thừa nước đục thả câu. Nàng ta hiện giờ đã là môn chủ Thiên Phật Môn, không thể làm chuyện tổn hại thân phận như vậy. Nghe Tiêu Tấn nói thế, nàng ta thuận thế hỏi: “Yếu phạm mà Tiêu đại nhân nói đến, chẳng lẽ là phụ tử họ Lý này sao?”
Tiêu Cận nghiêm mặt nói: “Hoàng tử triều ta bỏ mạng trong bụng mãng xà ở Nguyệt Trúc Giản, cái ch3t quá đỗi kỳ lạ. Bệ hạ lệnh cho ta âm thầm điều tra, quả nhiên tìm ra chân tướng.” Ngừng một chút, hắn nói tiếp: “Để được liên hôn với Thiên Phật Môn, đôi phụ tử này lại dám bày kế ám sát hoàng tử. Bệ hạ có mật chỉ, lệnh cho bản tướng áp giải yếu phạm về kinh để đích thân ngài vấn trảm.”
Đã là người triều đình muốn bắt, những kẻ giang hồ khác cũng không cần thiết phải dẫm thêm một chân vào vũng nước đục này.
“Ta và Lý Bá Lăng đã ân đoạn nghĩa tuyệt.” Yến Cơ không muốn rước họa vào thân, lập tức lên tiếng.
Đúng là đôi phu thê này như chim cùng rừng, họa đến nơi thì mạnh ai nấy bay. Tiêu Tấn cũng không muốn liên lụy quá nhiều người, tránh để dọc đường áp giải nảy sinh biến số.
“Chuyện đó là dĩ nhiên.” Tiêu Tấn mượn cơ hội nói, “Triều đình có pháp luật của triều đình, tuyệt đối không liên lụy người vô tội, Yến phu nhân cứ yên tâm.”
Thiếu niên mặt nạ tiếp lời: “Phụ tử họ Lý cực kỳ gian trá, Linh Lung Đảo cách kinh sư nghìn trùng, ta lo dọc đường có biến, không biết……” Hắn cố ý nhìn về phía Đàn Vũ, “Đàn môn chủ có sẵn lòng giúp triều đình một tay không?”
Đàn Vũ cười đáp: “Tất nhiên là sẵn lòng.” Nếu có được triều đình chống lưng, sau này biết đâu nàng ta cũng có thể trở thành một vị tông sư, làm rạng danh Thiên Phật Môn.
Thiếu niên mặt nạ chắp tay bái: “Vậy phiền Đàn môn chủ trói bọn họ lại, cùng phụ thân ta áp giải hai kẻ này về kinh vấn trảm.”
“Tuân lệnh.” Đàn Vũ vui lòng, bước tới gần Lý Tuần châm một kim. Nàng ta không châm vào đâu khác mà châm ngay vào đan điền của hắn.
Lý Tuần kêu thảm, không ngờ Đàn Vũ ra tay tàn nhẫn như vậy, một châm đã hủy sạch căn cơ nội công của hắn.
Lý Bá Lăng nãy giờ vẫn im lặng, mọi người cứ ngỡ hắn đau quá không nói nên lời, không ngờ hắn đã âm thầm cắn lưỡi t.ự s/át. Loại người coi trọng sĩ diện như hắn, căn bản không thể sống tiếp trong nhục nhã.
Đàn Vũ kiểm tra xong, quay lại nói với Tiêu Tấn: “Hắn cắn lưỡi t.ự s/át rồi.”
“Ch3t thật rồi sao?” Tiêu Tấn không yên tâm, hỏi lại một câu.
Đàn Vũ khẳng định: “Đã ch3t.”
“Người đâu, cắt thủ cấp của kẻ này gói kỹ lại, mang về kinh sư phục mệnh.” Đây là mật lệnh của Thiên Tử, cũng là thủ đoạn đảm bảo vạn vô nhất thất của Tiêu Tấn.
Giang hồ lắm kẻ dị biệt, thậm chí có người biết thuật giả ch3t. Tiêu Tấn muốn mọi sự phải chắc chắn, hắn không bao giờ đánh cược vào cái gọi là chín phần nắm chắc.
Một màn kịch khôi hài cuối cùng cũng hạ màn, người có thù đã báo được thù, kẻ có oán cũng trút được oán.
Giang hồ vẫn là giang hồ như cũ, có chăng là trong những lúc trà dư tửu hậu lại có thêm một câu chuyện nực cười để giới võ lâm bàn tán.
Tứ đại thế gia lần lượt gặp chuyện trong những năm gần đây, hiện giờ chỉ còn lại một Thiên Phật Môn đang suy thoái. Thế cục tứ gia cùng lớn mạnh đã bị phá vỡ, các môn phái nhỏ đang rục rịch chờ thời, ai cũng muốn ngoi lên vị trí môn phái đệ nhất.
Một cơ hội tốt để chỉnh đốn giang hồ như thế này, triều đình làm sao bỏ qua được.
Thế là mượn vụ án phụ tử họ Lý, triều đình hạ lệnh cho các châu phủ thanh tra lại các án cũ liên quan đến nhân sĩ võ lâm suốt nhiều năm qua. Lấy luật pháp Đại Dận làm chuẩn, kẻ phạm pháp thì bắt giữ, kẻ gây rối thì xử trảm, kẻ làm loạn một phương thì tiêu diệt. Có câu có trọng thưởng ắt có dũng phu, Thiên Phật Môn chính là dũng phu đầu tiên mà triều đình dựa vào. Bọn họ giúp triều đình dẹp loạn giang hồ, triều đình lại nâng đỡ họ phất lên. Nhiều năm sau, Thiên Phật Môn cuối cùng cũng khôi phục lại phong thái năm xưa. Nhưng đó đều là chuyện của sau này.
Lại nói đến cái ngày trên Linh Lung Đảo, sau khi Tiêu Tấn giải quyết xong phụ tử họ Lý, có người giang hồ sực nhớ tới Dạ La Sát vừa tái xuất.
“Dạ La Sát đâu?”
“Đúng rồi! Dạ La Sát đâu!”
“Kim Liên Thánh Nữ cũng không thấy!”
Thiếu niên mặt nạ khẽ thở dài. Dạ tỷ tỷ đã đi rồi, chuyện thu dọn tàn cuộc này đành phải tới tay hắn.
Ngay khi mọi người còn đang nhìn quanh quất, Dạ Ly Tước đã phi thân tới bến tàu.
“Đứng lại!” Thẩm Y đầy vẻ giận dữ, đuổi theo không rời.
Dạ Ly Tước nhảy lên một chiếc thuyền nhỏ, ngoảnh lại cười nói: “Y Y hung dữ quá nha.” Lời nàng vừa dứt, Thẩm Y đã đáp xuống bên cạnh.
“Để xem nàng còn chạy đi đâu!” Thẩm Y không nói không rằng, chộp ngay lấy thanh Tuyết Hồng bên hông Dạ Ly Tước.
Dạ Ly Tước không né không tránh, cứ để mặc cho nàng nắm lấy, còn trêu chọc: “Nàng muốn Tuyết Hồng thì ta đưa là được mà, việc gì phải thô lỗ như vậy?”
“Im miệng!” Thẩm Y nắm chặt Tuyết Hồng, lập tức khóa lấy cổ tay Dạ Ly Tước.
Dạ Ly Tước thầm cảm thấy không ổn, gấp giọng: “Y Y, nhẹ tay chút!” Nàng theo bản năng định vùng ra, nhưng lại bị Thẩm Y giữ chặt, hiện giờ nàng chẳng còn chút nội tức nào, làm sao thắng được Thẩm Y.
“A!” Nàng hít vào một hơi lạnh, đau đến nhíu mày, nhìn xuống hai tay mình đã bị Thẩm Y trói chặt, làm sao thoát ra được?
Nàng dứt khoát ngồi xuống sàn thuyền, thở dài: “Đúng là không biết thương hoa tiếc ngọc, ra tay nặng như vậy, đau ch3t đi được.”
“Đáng đời!” Thẩm Y cũng ngồi xuống, nhìn chằm chằm Dạ Ly Tước: “Lần này nếu không canh chừng nàng, chắc chắn nàng lại bỏ trốn!”
“Ta đến đón nàng về nhà, ai thèm trốn chứ?” Giọng Dạ Ly Tước mang theo một chút tủi thân.
Thẩm Y mới không tin nàng ấy, ban nãy yêu nữ này đột nhiên bỏ chạy, nàng nhất định không để nàng ấy có cơ hội cao chạy xa bay nữa. Nàng có rất nhiều điều muốn nói với Dạ Ly Tước, không muốn người khác quấy rầy, liền giật đứt sợi dây thừng buộc ở bến tàu, vung một chưởng đánh vào cọc gỗ, mượn lực đẩy con thuyền nhỏ trôi xa về Đông Hải.
Đợi đến khi Linh Lung Đảo hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, Thẩm Y mới ngồi xuống đối diện đối diện Dạ Ly Tước, nàng nắm lấy đầu roi Tuyết Hồng, trầm giọng hỏi: “Nói! Tại sao phải giả ch3t lừa ta!”
“Nàng dỗ dành ta đi, rồi ta nói cho nghe.” Dạ Ly Tước cười khanh khách nhìn nàng.
Thẩm Y nghiến răng, đột ngột giật mạnh sợi Tuyết Hồng khiến Dạ Ly Tước nhăn mặt vì đau, đe dọa: “Tin không, ta sẽ đá nàng xuống biển cho cá ăn!”
“Tin, dĩ nhiên là tin.” Dạ Ly Tước đáp giọng đầy vẻ tội nghiệp.
Thẩm Y nhướng mày: “Còn không mau nói!”
“Ta nhớ nàng.” Dạ Ly Tước bỗng nhiên trở nên nghiêm túc, giọng nói tràn đầy thâm tình và dịu dàng, tựa như một dòng suối ấm rót vào lòng Thẩm Y.
Vành tai Thẩm Y nóng ran: “Nói chính sự! Ai thèm nghe mấy lời không đứng đắn đó của nàng!”
“Đây chính là chính sự mà.” Dạ Ly Tước nói rất nghiêm túc, thậm chí còn nhích lại gần hơn, nén cười hỏi: “Chẳng lẽ Y Y không nhớ ta sao?”
“Ai nhớ nàng chứ!” Thẩm Y ngoảnh mặt đi.
Nào ngờ Dạ Ly Tước nhanh như cắt nhân cơ hội hôn lên má nàng một cái.
“Yêu nữ!” Thẩm Y vừa thẹn vừa giận, vốn dĩ định tặng nàng ấy một chưởng để cảnh cáo. Nàng chỉ dùng một phần nội kình, sức chưởng như thế đối với Dạ Ly Tước trước đây chỉ như gãi ngứa, nhưng nay đã khác xưa, một chưởng rơi xuống ngực Dạ Ly Tước khiến sắc mặt nàng ấy trắng bệch, ho sặc sụa mấy tiếng, thậm chí còn phun ra một ngụm máu.
Thẩm Y cảm thấy không ổn, cuống cuồng cởi dây Tuyết Hồng, bắt mạch cho Dạ Ly Tước. Thiên Phật Môn có một nhánh liên quan đến y thuật, thời gian qua Thẩm Y bế quan luyện võ cũng hiểu biết phần nào. Nàng chỉ vừa chạm vào mạch của Dạ Ly Tước một lúc đã biến sắc, không nhịn được mà hỏi: “Nội lực của nàng đâu?”
“Khụ khụ.” Dạ Ly Tước ôm ngực, hồi lâu sau mới giận dỗi nói: “Ban nãy ta đã nói rồi, nhẹ tay thôi, mà nàng không chịu nghe, giờ ta nói lý do, nàng có chịu nghe không?”
Thẩm Y vừa hối hận vừa đau lòng, vành mắt đỏ hoe, giọng khàn đặc hỏi: “Có phải là vì một châm tại Võng Lượng Thành khi đó không?”
“Châm đó à, đâm vào từ đây, rồi ra ở đây.” Dạ Ly Tước ôn tồn an ủi, chỉ chỉ sau vai, “Tránh được chỗ hiểm, vết thương cũng lành từ lâu.”
Thẩm Y truy vấn: “Vậy tại sao?”
Dạ Ly Tước bỗng đặt ngón tay lên môi, ra hiệu im lặng. Nàng cảnh giác nhìn quanh, dù giữa Đông Hải mênh mông không có ai, nhưng với Dạ Ly Tước, nguy hiểm của ngày hôm nay thực sự vẫn chưa chấm dứt.
“Ta vẫn cảm thấy Đông Phương Ly còn sống.”
Mọi chuyện trên Linh Lung Đảo đều nằm trong toan tính của Dạ Ly Tước, nhưng Đông Phương Ly luôn là một biến số.
Thẩm Y hỏi: “Nàng ta cũng tới Linh Lung Đảo sao?”
“Ta mong nàng ta tới, cũng mong nàng ta đừng tới.” Dạ Ly Tước thành thật đáp.
Thẩm Y không hiểu, “Ý nàng là?”
“Nàng ta tới thì hai ta không thể trò chuyện tử tế được, còn nếu nàng ta không tới……” Ánh mắt Dạ Ly Tước bỗng trở nên u ám, “Thì mọi chuyện còn rắc rối hơn nhiều.”
Một bóng ma ẩn núp trong bóng tối, không ai biết nàng ta sẽ nhảy ra khi nào, ở đâu để tung đòn chí mạng vào kẻ nàng ta muốn gi3t. Một đối thủ như vậy khiến người ta ăn ngủ không yên, càng khó mà phòng bị.
“Dạ Ly Tước.” Thẩm Y bỗng nhiên gọi tên nàng.
Dạ Ly Tước mỉm cười nhìn lại, “Sao vậy?”
Thẩm Y bất ngờ kéo vạt áo nàng, “Ít nhất là hiện giờ nàng ta chưa tới……”
“Cũng phải…… ừm!”
Dạ Ly Tước còn chưa nói hết câu, Thẩm Y đã nhanh chóng khẽ hôn lên môi nàng một cái, lẩm bẩm: “Mỗi người một lần, hôm nay coi như chúng ta tạm thời hòa nhau.”
Dạ Ly Tước cười hỏi: “Hôm nay tạm thời hòa thôi sao?”
Thẩm Y túm chặt vạt áo nàng, đỏ mặt nhìn thẳng vào mắt nàng, cắn răng nói: “Nợ cũ năm xưa chưa tính xong đâu, nàng đừng hòng quỵt nợ!”
Dạ Ly Tước cười khổ: “Không được, rõ ràng là nàng chiếm tiện nghi của ta mà……”
Thẩm Y hơi ngẩng đầu: “Giờ nàng có đánh lại không?”
Dạ Ly Tước chớp chớp mắt, cười xấu xa: “Phải xem là đánh ở đâu nữa.”
“Nàng!”
“Chậc chậc, là tự nàng nghĩ bậy đó nha, đừng đổ thừa cho ta!”
“Ta không thèm đổ thừa……”
“Đúng là không nên đổ thừa, a!”
Dạ Ly Tước còn chưa kịp phản ứng đã bị Thẩm Y đè xuống sàn thuyền ——
Tuyết vừa ngừng rơi, ánh nắng lúc này là ấm áp nhất.
Thẩm Y cúi người xuống, ngược chiều nắng ấm mà ghì chặt Dạ Ly Tước. Đã nói không lại yêu nữ kia, thì dùng cách khác để giáo huấn nàng ấy, coi như lấy chút tiền lãi trong sổ nợ trước đây, lấy nhiều hay ít, đều do nàng quyết định!
Chỉ là……
Dạ Ly Tước thở dài một tiếng, dường như đã chấp nhận số phận, nhưng lại đột ngột ra tay điểm vào ma huyệt ở bên hông Thẩm Y.
“Nàng ăn gian!” Thẩm Y kinh hãi mắng.
Con thuyền nhỏ chòng chành, Dạ Ly Tước lật người đè Thẩm Y xuống dưới, khẽ búng vào chóp mũi nàng một cái: “Vẫn không chịu nhớ kỹ, phải…… phạt.”
Đúng là quá đáng!
Nàng ấy chính là người mà Thẩm Y đặt ở đầu quả tim, có ai lại đề phòng người trong lòng?
_____
Tác giả có lời muốn nói
Trên thuyền không thích hợp đánh nhau, yêu cầu mấy người đổi sang chỗ khác.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 129: Thuyền trên biển
Xuân Đình Tuyết