Chương 130: Đích thân hỏi

Gió phương Bắc thổi đến làm dậy sóng cả vùng Đông Hải. Trăng lạnh như móc câu, ánh sáng mờ ảo hắt xuống những con sóng chỉ tạo nên đôi chút lấp lánh. Mười chiến hạm sánh vai cùng tiến trên Đông Hải mênh mông. Mỗi chiến hạm đều đèn đuốc sáng trưng, cờ rồng bay phấp phới, nhìn từ xa tựa như mười con hải long đang lướt sóng hành quân.
Mười chiến hạm này có ngoại hình hoàn toàn giống hệt nhau, quân số và giáp trụ của binh sĩ trên tàu cũng không khác biệt. Nếu Đông Phương Ly có tới đây cũng chẳng thể nào đoán được đám người Dạ Ly Tước thực sự đang ở trên con tàu nào. Một khi nàng ta lộ diện, chín chiến hạm còn lại sẽ lập tức hay biết, Đông Phương Ly chắc chắn sẽ không còn chỗ ẩn nấp.
Tạ công tử chờ đợi đến mức nóng ruột, bèn xách bình tự rót cho mình một ly rượu, ngửa đầu uống cạn.
“Đông Phương Ly này rốt cuộc có đến hay không đây?”
Dạ Ly Tước thong thả cầm bình rượu rót đầy cho Tạ công tử lần nữa, cười nói: “Đây là một cơ hội tuyệt hảo, đối với nàng ta hay đối với chúng ta cũng vậy thôi. Nếu nàng ta còn sống, hiện giờ chắc hẳn còn thấy nôn nóng hơn cả chúng ta nữa.”
Tạ công tử tò mò hỏi: “Sao lại biết được?”
Dạ Ly Tước không trả lời ngay mà nghiêng mặt nhìn Thẩm Y: “Y Y, nàng nói đi.”
Thẩm Y nghiêm giọng: “Một khi chúng ta lên bờ thì chẳng khác nào cá lặn xuống biển, từ đó khó lòng tìm ra tung tích. Trên biển chỉ có chiến hạm là nơi đặt chân, chúng ta không có chỗ trốn, đây chính là cơ hội ra tay tốt nhất.” Nói đến đây, Thẩm Y cũng nhấp một ngụm rượu: “Tương tự như vậy, giao chiến trên biển thì nàng ta cũng chẳng có chỗ nào để ẩn nấp, chúng ta dựa vào hỏa khí hoàn toàn có thể đánh một trận giằng co.”
“Y Y nhà ta thật thông minh.” Dạ Ly Tước mỉm cười khen ngợi.
Tạ công tử thở dài, “Nói thì nói vậy…… lỡ như nàng ta thực sự đã ch3t thì sao?”
Dạ Ly Tước nâng ly cười nói: “Cái gọi là tai họa thường tồn tại ngàn năm, yêu nghiệt như nàng ta tuyệt đối không ch3t dễ dàng vậy đâu.” Nàng định uống rượu thì bị Thẩm Y giữ chặt tay, Dạ Ly Tước ra vẻ lấy lòng: “Y Y, ta chỉ uống một ngụm.”
“Nội thương vừa lành, không nên uống rượu, một ngụm cũng không được.” Thẩm Y nghiêm túc nói xong liền lấy lại ly rượu trong tay Dạ Ly Tước, uống cạn một hơi: “Canh giờ cũng không còn sớm nữa, vào khoang nghỉ ngơi thôi.”
Dạ Ly Tước chớp chớp mắt, đáy mắt thoáng qua một tia tinh quái, bỗng nhiên nàng ôm ngực ho khẽ hai tiếng.
Tạ công tử quan tâm hỏi: “Dạ tỷ tỷ, ngươi sao vậy?”
“Còn sao nữa? Giữa trưa bị vị Kim Liên Thánh Nữ nào đó tặng cho một chưởng, tới giờ ngực vẫn còn đau quá.” Dạ Ly Tước vừa nói vừa xoa ngực, chân mày cũng nhíu lại.
Thẩm Y lộ vẻ áy náy, giọng điệu dịu đi vài phần, “Để ta đỡ nàng vào trong, vận công thông máu huyết cho nàng, sẽ thấy dễ chịu hơn một chút.”
“Ừm.” Dạ Ly Tước ngoan ngoãn đáp lời.
Tạ công tử biết ý đứng dậy, “Đêm nay ta sẽ đích thân canh gác, Dạ tỷ tỷ cứ nghỉ ngơi cho khỏe.” Nói xong, hắn đeo mặt nạ lên, đóng giả làm Thất lang của Tiêu Tấn rồi bước ra khỏi khoang thuyền.
Dạ Ly Tước nhìn theo bóng lưng Tạ công tử đi xa, cười hỏi: “Thấy tiểu Tạ có thể đi lại được, nàng không tò mò sao?”
Thẩm Y dìu nàng đứng dậy: “Đệ đệ văn võ song toàn lại có danh vọng, đối với Thiên Tử mà nói thì đó không phải chuyện tốt. Tạ công tử giả tàn phế cũng là chuyện bất đắc dĩ, có gì kỳ lạ.”
Dạ Ly Tước nhìn Thẩm Y đầy tán thưởng, chưa kịp nói câu nào đã bị Thẩm Y điểm vào ma huyệt bên hông, cả người đổ rạp vào lòng Thẩm Y.
“Này! Đường đường là Kim Liên Thánh Nữ, sao có thể giở trò đánh lén như vậy?” Dạ Ly Tước lập tức kháng nghị.
Khóe môi Thẩm Y khẽ cong lên, “Đây cũng là nàng dạy ta, lần này người không chịu nhớ kỹ chẳng phải là ta.” Nói xong, nàng ôm lấy eo Dạ Ly Tước, dìu nàng ấy vào khoang nghỉ ngơi.
Dạ Ly Tước ra vẻ nghiêm túc, nhắc nhở: “Chẳng may Đông Phương Ly xuất hiện, ta như vậy chẳng phải là chờ người ta tới xâu xé sao?”
Thẩm Y chân thành đáp: “Nàng ta đến, có ta.”
“Giải huyệt được không?” Dạ Ly Tước cười làm lành: “Như vậy ta cũng có thể tự bảo vệ mình nha.”
“Muốn ta giải huyệt, cũng không phải không được.” Thẩm Y siết chặt cánh tay, ôm Dạ Ly Tước chặt hơn, ép sát vào người mình, “Thành thật trả lời các câu hỏi của ta, khi nào ta thấy hài lòng thì sẽ giải huyệt cho nàng.”
Dạ Ly Tước cười khổ nói: “Y Y định dùng tư hình à?”
“Đối phó với yêu nữ như nàng, phải dùng đến thủ đoạn không bình thường.” Tuy Thẩm Y nói rất nghiêm túc, nhưng đáy mắt đã đong đầy tươi cười đắc ý.
Nàng đáng lẽ nên làm vậy với yêu nữ này từ sớm mới phải!
Dùng Tuyết Hồng trói thì nàng ấy kêu đau, vậy điểm huyệt không còn đau rồi nhỉ? Sau khi đỡ Dạ Ly Tước ngồi ngay ngắn trên giường, Thẩm Y đứng dậy đóng cửa phòng lại, kéo một chiếc ghế ngồi đối diện với Dạ Ly Tước, chuẩn bị cho cuộc thẩm vấn đêm nay.
Lần này nàng cách yêu nữ kia một cánh tay, để xem nàng ấy còn giở trò được không.
Dạ Ly Tước tựa mình vào vách thuyền, rõ ràng hôm nay không uống một giọt rượu nào, vậy mà dưới ánh nến, hai má nàng ửng đỏ, ánh mắt long lanh đáng thương, thấp thoáng một chút yếu ớt khiến người ta muốn che chở.
Hơi thở của Thẩm Y bất giác nặng thêm mấy phần, nàng vội dời mắt đi, nghiêm túc hỏi: “Nói đi! Tại sao phải giả ch3t?”
“Vì Liên tỷ tỷ.” Dạ Ly Tước đáp ngắn gọn.
Thẩm Y gấp gáp truy vấn: “Cho nên, nàng cố tình tàn sát Tam Sơn Các, bày ra cục diện để ta hiểu lầm nàng đã gi3t ch3t a tỷ sao?”
“Phải.” Dạ Ly Tước nói xong liền cố tình ho khẽ hai tiếng, nhíu mày: “Y Y, có thể để ta nằm nói chuyện được không? Ngồi như vậy, lưng cấn rất khó chịu.”
Thấy nàng ấy ho, nói không xót xa là dối lòng. Thẩm Y liền đứng dậy đỡ Dạ Ly Tước nằm xuống.
Lúc đó, nàng và nàng ấy sát cạnh nhau, gần đến mức Thẩm Y sợ rằng nhịp tim hỗn loạn của mình sẽ bị Dạ Ly Tước nghe thấy. Vành tai Thẩm Y đã đỏ ửng từ lúc nào, nàng vội buông tay ra, lùi lại một bước.
“Ta muốn nhìn nàng.” Dạ Ly Tước lại nói.
Thẩm Y lườm nàng ấy một cái: “Chẳng phải vẫn nhìn được đó sao?”
Dạ Ly Tước hiện giờ nằm ngửa, quả thực thấy được Thẩm Y, nàng nhíu mày nói: “Cũng không thể cứ để nàng đứng đó mà tra hỏi ta mà? Nàng giúp ta nghiêng người qua đi, ta gối đầu lên nói chuyện với nàng.”
Thẩm Y nào dám lại gần nàng ấy thêm nữa, vốn dĩ nàng đã rất nhớ nàng ấy, tối nay nhìn yêu nữ này chỉ thấy càng thêm đau lòng, nàng chỉ sợ mình không kiềm chế được, cùng nàng ấy làm ra chuyện gì đó không thể kiểm soát.
Dạ Ly Tước thấy nàng do dự không động đậy, biết nàng đang cố kỵ điều gì, bèn nài nỉ: “Hay là nàng giải huyệt cho ta đi, ta tự trở mình cũng được.”
Nếu làm vậy, yêu nữ này chắc chắn sẽ lại giở trò.
“Dù sao ta cũng không đánh lại nàng, nàng sợ gì chứ?” Dạ Ly Tước nói năng hết mực nghiêm chỉnh: “Ta cũng đâu ăn nàng.”
“Thật ra nàng đã nhắc nhở ta.” Thẩm Y nhìn quanh, tìm được một sợi dây thừng, trói chặt hai tay Dạ Ly Tước lại, sau đó mới giải huyệt cho nàng ấy.
Trói tay nàng ấy lại rồi, lần này chắc sẽ ngoan ngoãn thôi.
Dạ Ly Tước dở khóc dở cười, nhìn xuống đôi tay bị trói chặt của mình, cười hỏi: “Lúc này yên tâm chưa?”
“Yên tâm rồi.” Thẩm Y ngồi lại vào ghế. Dạ Ly Tước nằm nghiêng nhìn về phía này, ngay khi ánh mắt chạm nhau, Thẩm Y cảm thấy tim mình như bị thứ gì đó hun nóng.
Chắc chắn là do ly rượu ban nãy.
Thẩm Y vội vàng tìm lý do cho mình, tiếp tục thẩm vấn: “Sau đó thì sao?”
Dạ Ly Tước thâm tình nhìn nàng, chậm rãi kể: “Sau đó, nàng dẫn người đánh lên Võng Lượng Thành, ta để nàng đâm một châm, rồi nấp trong trang viên của tiểu Tạ dưỡng thương suốt nhiều ngày.”
Vết thương đó Thẩm Y vẫn còn nhớ, vào đêm Anh Hùng Yến, nàng đã tận mắt nhìn thấy.
“Đừng cử động.” Đã nói đến đây, Thẩm Y vẫn muốn nhìn kỹ vết thương đó một lần nữa. Yêu nữ này luôn nói chuyện tốt không nói chuyện xấu, trước đây rõ ràng đau đến không chịu nổi, mà vẫn cứ giả vờ thoải mái.
Dạ Ly Tước biết nàng muốn làm gì, dứt khoát nghiêng đầu sang một bên, cười nói: “Được, ta không cử động.”
Thẩm Y ngồi xuống mép giường, ngón tay khẽ vén cổ áo Dạ Ly Tước ra, nhìn thấy vết sẹo ngay trước ngực. Nàng nhớ Dạ Ly Tước từng nói, kim châm bị đâm chệch đi, xuyên ra sau vai nên mới tránh được chỗ hiểm. Nàng không nhịn được đưa tay vuốt ve vết sẹo, lướt qua xương quai xanh của Dạ Ly Tước rồi vòng ra sau vai, cuối cùng cũng chạm vào vết sẹo nơi kim đâm xuyên ra.
“Còn đau không?” Thẩm Y dịu dàng hỏi.
Dạ Ly Tước cười khẽ: “Ban đầu thì hết rồi, nhưng Y Y chạm vào như vậy, dường như lại đau.”
Thẩm Y không khỏi nhướng mày: “Nàng muốn ăn đòn phải không?”
“Nàng nỡ sao?” Dạ Ly Tước mong mỏi nhìn nàng, tình hỏa rực cháy trong đáy mắt khiến hơi thở của Thẩm Y tức khắc loạn nhịp.
Thẩm Y vội vàng thu tay lại, hỏi tiếp: “Sau đó đã xảy ra chuyện gì, sao nàng lại mất hết nội lực?”
“Nếu ta không giả ch3t thì không cách nào tìm được nơi Liên tỷ tỷ thực sự đang ở.” Giọng Dạ Ly Tước bắt đầu trở nên khàn đặc: “Mọi chuyện đúng như lời Đông Phương Ly nói, Liên Trang chính là Liên tỷ tỷ. Nàng ấy rơi vào tay lũ yêu nhân Thương Minh, mấy năm qua sống trong địa ngục, bị Đông Phương Ly hành hạ đến mức biến thành nửa người nửa xác.”
Thẩm Y nghe thấy liền biến sắc, nghĩ đến khi nàng giúp Liên Trang chải tóc, bộ dáng đáng sợ kia, có trời mới biết a tỷ đã phải chịu đựng bao nhiêu đau đớn mới thành ra nông nỗi đó.
“Nhân lúc Khước Tà Đường đại loạn, ta đã cứu Liên tỷ tỷ ra. Nàng ấy ngày thường đều dựa vào quan tài băng để giữ cho thân thể đã xác hóa không bị thối rữa, bởi vậy một khắc cũng không thể thiếu hàn khí. Ta đã dùng hàn tức của 《Âm Thực Quyết》 để hộ tống nàng ấy bình an đi suốt quãng đường đến Liêm Tinh Ổ.” Dạ Ly Tước nói xong liền bổ sung thêm một câu: “Liêm Tinh Ổ cũng là trang viên của tiểu Tạ, nằm giữa một hồ nước trên núi tại Thu Lẫm Châu, vị trí cực kỳ kín đáo.”
Dù Dạ Ly Tước nói một cách nhẹ tênh, nhưng Thẩm Y biết quãng đường đó chắc chắn gian nan vạn phần.
“Từ lão thì nàng cũng đã gặp rồi, ông ấy cùng ta cứu chữa cho Liên tỷ tỷ.” Dạ Ly Tước thoải mái cười cười, “Ông ấy đúng là Hoa Đà tái thế, Liên tỷ tỷ tới chỗ ông ấy chắc chắn sẽ cải tử hoàn sinh. Cho nên, Liên tỷ tỷ đã được Từ lão chữa khỏi rồi, giờ chỉ chờ ta đón nàng về, sau đó cả nhà đoàn viên.”
Thẩm Y một mặt vui mừng vì kết quả này, mặt khác lại cảm thấy có gì đó không ổn. Nàng nhanh chóng phát hiện ra điểm kỳ lạ, đột ngột túm lấy vạt áo Dạ Ly Tước, nghiêm giọng hỏi: “Nàng vẫn chưa trả lời ta, tại sao lại mất hết nội lực?!”
Dạ Ly Tước mím môi cười cười, sao nàng có thể để Thẩm Y biết được mọi chuyện đều là để cứu Liên tỷ tỷ chứ?
“Nói đi!” Thẩm Y không cho phép nàng che giấu.
“Ai bảo ta thích thể hiện chứ? Sơ sẩy một chút làm tổn thương đan điền, hủy luôn cả đời nội công.” Dạ Ly Tước nói một cách nhẹ nhàng, rồi giả vờ hối hận mà thở dài: “Đáng lẽ ta nên nghe lời nàng, bớt thể hiện lại thì đâu có đến nông nỗi này.” Nói đến đây, nàng cử động đôi tay đang bị trói: “Không ngờ Dạ La Sát ta cũng có ngày lâm vào cảnh mặc người xâu xé thế này, ai.”
Dạ Ly Tước tuy có trả lời, nhưng lại nói một cách cực kỳ hàm hồ.
Thẩm Y nhìn chằm chằm vào mắt nàng ấy, gằn từng chữ: “Sơ sẩy thế nào?” Nếu vì cứu a tỷ mà nàng ấy mất hết nội công, Thẩm Y thực sự không biết phải báo đáp ân tình này thế nào.
“Buồn ngủ quá.” Dạ Ly Tước ngáp một cái, nhắm nghiền hai mắt lại.
Thẩm Y làm sao để yên, nàng lập tức đè lên người Dạ Ly Tước, ép hỏi: “Không trả lời thì không được ngủ!”
“Đau! Đau! Nàng đè trúng tay ta rồi.” Dạ Ly Tước nhăn mặt kêu đau.
Thẩm Y hơi rướn người dậy, giơ hai tay nàng ấy lên quá đầu, ấn chặt xuống gối: “Ta muốn một câu trả lời thật lòng!” Đôi mắt nàng đỏ hoe, tràn đầy sự tự trách.
Dạ Ly Tước nhìn nàng thật sâu, không nói lời nào.
Ánh nến ấm áp lặng lẽ phác họa gương mặt hai người, ánh sáng vàng kim làm rõ mồn một những giọt lệ trong mắt Thẩm Y.
“Ngốc quá, sao lại khóc?” Dạ Ly Tước muốn lau nước mắt cho nàng ấy, bất đắc dĩ hai tay bị trói, nàng đành phải rướn người tới, hôn lên khóe mắt Thẩm Y.
Hơi thở dịu dàng lướt qua làn da, Thẩm Y cảm thấy sâu trong lòng mình trở nên nóng rực, tựa như có thứ gì đó tan chảy, lan tỏa hơi ấm dọc theo sống lưng xuống khắp cơ thể.
Dạ Ly Tước sợ nhất là Y Y cảm thấy mắc nợ nàng, nên nàng không muốn nói rõ mọi chuyện, tránh để Y Y phải ôm lòng áy náy. Nàng chân thành đối đãi với Y Y, chưa từng nghĩ Y Y phải đền đáp lại điều gì. Tình cảm đôi bên không phải là một cuộc giao dịch, không phải nàng cho nàng ấy cái gì thì nàng ấy nhất định phải trả lại cái đó. Mà đơn giản là nàng muốn đối tốt với nàng ấy, muốn dành cho nàng ấy những gì tốt đẹp nhất.
“Thực xin lỗi.” Xoang mũi Thẩm Y chua xót, nước mắt cuối cùng cũng tuôn rơi.
Dạ Ly Tước nghe được đau lòng, nàng hôn dọc theo gương mặt Thẩm Y xuống dưới, cuối cùng khẽ cắn vành tai nàng ấy một cái, nỉ non thì thầm: “Ta cắn nàng rồi, nợ nần giữa hai ta…… thanh toán xong.”

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 130: Đích thân hỏi
Xuân Đình Tuyết