Chương 133: Thăm trang trống
Thẩm Y vừa nghe thấy cái tên này liền muốn xông thẳng vào bên trong. Dạ Ly Tước vội ngăn nàng lại, nhắc nhở: “Nếu nàng ta còn ở bên trong, hiện giờ ta với nàng dù có liên thủ cũng chưa chắc là đối thủ của nàng ta!”
Thẩm Y nôn nóng nói: “Nhưng còn a tỷ thì sao?”
Dạ Ly Tước trầm giọng: “Dưới Liêm Tinh Ổ có mật đạo thông ra ngoài núi. Chuyện này có lẽ không nghiêm trọng như chúng ta nghĩ.” Nàng hy vọng kết quả đúng như mình dự đoán, “Nếu Đông Phương Ly không tìm thấy Liên tỷ tỷ mà cứ nán lại chờ trong Liêm Tinh Ổ, chúng ta cứ thế xông vào thì tuyệt đối không có phần thắng.”
Thẩm Y gật đầu nói: “Vậy chúng ta cẩn thận lẻn vào!”
“Ừm.” Dạ Ly Tước nhìn hai con ngựa, “Chỉ có thể để ngựa lại đây thôi.”
Hai người bàn xong, Thẩm Y dắt ngựa buộc vào dưới gốc tùng. Tán cây tùng đó rất to, dù gió tuyết có lớn đến mấy cũng có thể che chắn cho hai con ngựa.
Đường đá trong khe núi đã bị tuyết phủ dày, ngập tới quá đầu gối. Hai người chỉ còn cách dùng khinh công lướt đi, cũng may trước khi trời tối hẳn cũng đã băng qua được khe núi, tới được ven hồ nước trên núi.
Mùa Đông năm nay dường như khắc nghiệt hơn mọi năm, hồ nước đã đóng băng hơn phân nửa, ngay cả con thuyền nhỏ đậu bên bến cũng bị đóng băng cứng ngắc, xiêu xiêu vẹo vẹo, không còn dùng được nữa.
Tuyết đêm mỗi lúc một dày, bên trong Liêm Tinh Ổ thấp thoáng một ngọn đèn le lói như hạt đậu, xem chừng có người đang ở bên trong.
Thẩm Y kéo Dạ Ly Tước nép sau tảng đá, im lặng quan sát Liêm Tinh Ổ một hồi, thấy không có động tĩnh gì mới thì thầm: “Ta dùng khinh công bay qua đó xem thử được không?”
Dạ Ly Tước lắc đầu nói: “Không được! Trong hồ này có hỏa trận, nàng không rành thế trận chắc chắn sẽ kích nổ.” Làm kinh động người bên trong là chuyện nhỏ, bị thương mới là chuyện lớn.
“Nàng theo sát ta, chúng ta cùng qua.” Dạ Ly Tước trầm ngâm suy tính, nếu thực sự làm kinh động người bên trong, có khi còn mượn được sức nổ của hỏa trận để chặn đường truy kích, đổi lấy một tia hy vọng sống sót.
“Được!” Thẩm Y đồng ý.
Dạ Ly Tước biết nắm tay nhau thì khó thi triển khinh công, bèn tháo Tuyết Hồng ra, đưa đuôi roi cho Thẩm Y, “Nắm chắc, chúng ta đi thôi!”
Thẩm Y quấn đuôi roi vào tay trái, nắm thật chặt, rồi cùng Dạ Ly Tước đạp chân bay vút lên, lướt về phía sân nhà giữa lòng hồ.
Đáng lẽ nơi núi sâu rừng già hẻo lánh này, lại có cả hỏa trận, Đông Phương Ly không biết cơ quan ở đâu, cứ thế xông vào hồ chắc chắn sẽ kích nổ. A tỷ có lẽ đã có cơ hội chạy thoát trước, chỉ cần xác định nàng ấy đã trốn thoát, nàng và Dạ Ly Tước cũng không cần thiết phải dây dưa với Đông Phương Ly ở đây.
Bất chợt, Dạ Ly Tước đáp xuống một tảng băng nổi, bỗng sững sờ đứng chôn chân tại chỗ, không có ý định lướt tới trước nữa.
“Sao vậy?” Thẩm Y vừa hỏi dứt câu, nhìn theo hướng mắt của Dạ Ly Tước liền có ngay câu trả lời.
Chỉ thấy cách tảng băng ba bước chân, những mảnh vụn của hỏa trận lẫn lộn trong băng nát, xem chừng đã nổ một lần rồi. Chắc chắn là Đông Phương Ly đã xông vào, hoàn toàn không đặt hỏa trận này vào mắt. Hỏa trận đã bị nàng ta phá tan nành, nếu nàng ta thực sự đang ở sâu trong viện, muốn thoát thân thì Dạ Ly Tước phải nghĩ ra biện pháp khác hay hơn.
“Y Y, nàng ở lại đây.” Dạ Ly Tước thần sắc nghiêm trọng, ánh mắt cảnh giác nhìn đăm đăm vào dãy nhà yên tĩnh, nhưng lời nói là dành cho Thẩm Y.
Thẩm Y định phản bác, nhưng lời chưa kịp thốt ra nàng đã hiểu ý đồ của Dạ Ly Tước, liền đáp: “Nếu nàng ta thật sự ở bên trong, nàng phải lập tức chạy ngược ra đây, có ta ở đây tiếp ứng.”
Dù Dạ Ly Tước đã mất hết nội lực, nhưng Thẩm Y tin rằng với kinh nghiệm hành tẩu giang hồ nhiều năm, nàng ấy chắc chắn có thể toàn mạng rút ra khỏi viện. Nàng ở lại đây trái lại có thể đón đầu tiếp ứng cho Dạ Ly Tước.
Dạ Ly Tước vốn nghĩ phải tốn công thuyết phục Thẩm Y, không ngờ nàng lại đồng ý nhanh như vậy, bèn ngạc nhiên ngoảnh lại nhìn.
Thẩm Y nghiêm nghị nói: “Bàn về tâm tư phức tạp, ta không bằng nàng, vào đó thám thính chắc chắn sẽ trúng kế của Đông Phương Ly, chỉ có thêm vướng tay vướng chân thôi.”
Dạ Ly Tước cười khổ, chẳng biết câu này là đang khen hay đang chê nữa. Có điều Y Y giờ đây đã có thể suy nghĩ thấu đáo như vậy, cũng xem như thoát thai hoán cốt, trưởng thành hơn nhiều rồi.
“Không được để bị thương!” Thẩm Y thấy nàng định đi, vội vàng nhắc nhở ngắn gọn.
“Yên tâm.” Dạ Ly Tước nghe mà ấm lòng, không nói gì thêm, liền liên tục lướt đi, tựa như phi hồng đạp nước, lướt trên mặt băng. Sau hơn mười lần nhảy vọt, cuối cùng nàng đã vững chải đáp xuống trước cổng lớn của Liêm Tinh Ổ.
Nàng cảnh giác ngửi ngửi cơn gió lạnh thổi ra từ cánh cổng đang mở toang, bên trong không có mùi máu tanh nồng nặc. Nàng bước tới trước, nắm chặt đầu roi Tuyết Hồng, nếu có gì bất thường sẽ lập tức ra tay, tiên hạ thủ vi cường!
Cánh cổng sở dĩ mở toang là vì có người đã đánh nát đinh cửa, hai cánh cửa nằm nghiêng ngả sang một bên, thậm chí trên cửa còn hằn lên một dấu bàn tay.
Dạ Ly Tước đặt tay mình lên dấu tay đó, có thể khẳng định kẻ này chắc chắn là nữ tử. Có được nội kình thâm hậu thế này, thế gian ngoài Đông Phương Ly ra thì không còn người thứ hai.
Vòng qua bức tường bình phong, tuyết đọng ở trung đình đã đóng một lớp rất dày, xem chừng đã nhiều ngày không có ai quét dọn. Ngọn đèn le lói kia phát ra từ tòa lầu nhỏ ở hậu viện, nơi đó chính là chỗ Thẩm Liên thường ở, cũng là nơi gần mật đạo nhất.
Dạ Ly Tước hít một hơi thật sâu, nhún chân nhảy lên, sau khi móc được vào góc mái hiên, nàng lộn ngược người rồi đáp xuống nóc nhà chính đường. Chính đường cao hơn tường viện một bậc, nên Thẩm Y ở ngoài tảng băng nổi vẫn có thể nhìn thấy hồng y của Dạ Ly Tước.
Thẩm Y nín thở, sẵn sàng ứng chiến.
Nàng hy vọng a tỷ lần này có thể bình an vô sự, bất giác nàng ôm lấy ngực mình, thành tâm cầu nguyện: “A tỷ đã chịu nhiều khổ nạn như vậy, phụ thân, mẫu thân, hai người có linh thiêng xin hãy phù hộ cho a tỷ, để tỷ ấy thoát khỏi kiếp nạn Đông Phương Ly này đi.”
Gió lạnh ùa tới, vành tai Thẩm Y khẽ động, dường như nghe thấy trong gió có lẫn một tiếng động lạ.
Tay trái nàng rút ra kim châm, vội vã quay đầu lại nhìn, chỉ thấy bến tàu lúc nãy gió tuyết mịt mù, không có gì bất thường. Thính lực của nàng giờ đây đã lợi hại hơn trước nhiều, nàng dám khẳng định mình tuyệt đối không nghe lầm. Hôm nay nơi này chỗ nào cũng thấy quái dị, Dạ Ly Tước đơn thương độc mã đi vào không an toàn, nàng ở trên tảng băng nổi này chắc cũng chẳng khá hơn, phải hết sức tỉnh táo mới được.
Gió tuyết mỗi lúc một lớn, màn đêm càng lúc càng trầm, nhiệt độ nơi này cũng lạnh thấu xương.
Lúc Thẩm Y nhìn lại Dạ Ly Tước, nàng ấy đã đi dọc theo nóc nhà nhảy vào tòa lâu phía trên, bóng dáng càng lúc càng xa, nếu không nhờ hồng y thì e là đã bị gió tuyết che lấp.
Dạ Ly Tước cẩn thận bám vào lan can căn gác nhỏ, ghé sát vào cửa sổ đóng chặt mà lắng nghe thật kỹ.
Có người!
Đúng vậy, bên trong có tiếng thở rất nặng nề, giống như người bị thương nặng.
Đông Phương Ly tuyệt đối không thể nào bị thương nặng đến mức này!
Sau khi khẳng định như vậy, Dạ Ly Tước nhún người lên, tung chân đá văng cửa sổ rồi chui tọt vào trong. Khi nhìn rõ người bên trong, nàng không khỏi thốt lên kinh hãi: “Từ lão!”
Ông bị bốn sợi dây thừng lớn trói chặt, treo lơ lửng trên xà ngang, sắc mặt trắng bệch không giống người sống, thậm chí còn phủ một lớp sương lạnh. Nghe thấy tiếng gọi của Dạ Ly Tước, ông vô cùng khó khăn mở mắt ra, đôi mắt trắng dã khiến người ta sợ hãi.
Dạ Ly Tước không kịp suy nghĩ nhiều, vung roi chém đứt một sợi dây, sau khi đỡ lấy thân hình Từ Dương, nàng lại vung Tuyết Hồng cắt đứt ba sợi dây còn lại, cứu được Từ Dương xuống.
“Từ lão! Từ lão!” Dạ Ly Tước lay mạnh người ông, khi nhìn vào đôi mắt trắng dã kia, tim nàng không khỏi run rẩy, “Sao ông lại thành ra nông nỗi này?”
Gương mặt Từ Dương bỗng trở nên dữ tợn, giống như mấy con rối trong hang rối, đang định chực chờ cắn xé cổ Dạ Ly Tước.
Dạ Ly Tước nhanh tay điểm vào đại huyệt trước ngực ông, vốn muốn giúp ông bảo vệ tâm mạch, nào ngờ ngón tay vừa chạm vào người ông liền đụng phải một cái gai nhọn, tức khắc bị đâm rách da thịt.
Ngửi thấy mùi máu tươi, Từ Dương lập tức đè Dạ Ly Tước xuống đất, nếu không nhờ Dạ Ly Tước phản ứng nhanh, vùng ra khỏi người ông trước khi Từ Dương kịp cắn, thì e là đã bị ông xé mất một miếng thịt rồi.
“Từ lão!” Dạ Ly Tước vừa kinh hãi vừa đau xót, Từ Dương biến thành bộ dạng nửa người nửa xác thế này, chắc chắn là bị người ta cho uống Quỷ Lỗi Dược. Nhưng nhìn khắp thiên hạ, người có thể giải được độc này chỉ có chính ông, Dạ Ly Tước không biết phải cứu ông thế nào, đành phải vung một chưởng, dùng sống tay chặt vào sau gáy Từ Dương, muốn ông tạm thời yên tĩnh lại.
Thế nhưng, nàng dù sao cũng là người không còn nội lực, chưởng này đánh xuống, Từ Dương không hề lay chuyển, hoàn toàn không cách nào khống chế ông ngay lập tức.
Ngay lúc đó, một bóng trắng từ cửa sổ xông vào, một kim châm bắn trúng yếu huyệt của Từ Dương, ép văng một cây đinh sắt đang găm sâu trong người ông ra ngoài.
Từ Dương gào thét đau đớn, thần trí loạn lạc.
Thẩm Y ra tay cực nhanh, kim châm liên tiếp đâm trúng các yếu huyệt trước ngực ông, vừa ép đinh sắt ra, vừa rót khí kình vào cơ thể ông để bảo vệ tâm mạch.
“Sao nàng lại vào đây?” Dạ Ly Tước lo sợ có biến.
Thẩm Y vội vàng giải thích: “Ngoài tảng băng đó không có chỗ trốn.” Nàng nhạy bén nhìn ra cửa sổ, “Ven hồ có người, không bằng ta cũng vào đây, ít ra còn có chỗ che chắn.”
Dạ Ly Tước kinh hãi hỏi: “Thấy rõ là ai không?”
“Không thấy.” Thẩm Y nói nhanh rồi ngồi thụp xuống cạnh Từ Dương, liên tục phẩy qua mấy huyệt đạo của ông để ông mau chóng bình tĩnh lại.
Dạ Ly Tước nghiêm giọng nói: “Ông ấy trúng Quỷ Lỗi Dược rồi, ta phải đi tìm xem ở đây còn thuốc giải không.”
“Muộn rồi.” Thẩm Y bắt mạch cho Từ Dương, thần sắc bi thương, “Ông ấy bị nội thương cực kỳ nghiêm trọng, nếu không nhờ độc tính của Quỷ Lỗi Dược kéo dài mạng sống, căn bản không thể trụ được tới hôm nay.”
Từ Dương liên tục đảo đôi mắt trắng dã, dường như nghe hiểu được lời hai người nói, “Nàng ấy…… nàng……” Cổ họng ông phát ra những âm thanh đáng sợ, giống như có điều muốn nói.
“Từ lão, ông muốn nói gì?” Thẩm Y nhích lại gần Từ Dương, muốn hỏi cho rõ.
Từ Dương khó khăn mở miệng, sau nhiều lần gắng gượng, cuối cùng cũng thốt ra được mấy chữ, “Bắt…… bắt…… đi rồi……”
“Bắt đi đâu?” Dạ Ly Tước vội vàng truy vấn.
Thần trí Từ Dương không thể tỉnh táo được lâu, sau khi hàm hồ vài chữ liền nhắm mắt lại, tức khắc không còn cử động.
Thẩm Y lay người ông, thấy sắc mặt ông càng lúc càng giống xác ch3t, liền sờ vào mạch cổ, kinh hô: “Sao lại xác hóa nhanh như vậy?!” Chẳng lẽ những cây đinh sắt trong yếu huyệt lúc nãy vốn là để bảo vệ tâm mạch ông, giúp ông không bị xác hóa ngay lập tức sao?
Điều này chẳng khác nào cứu ông một mạng, nhưng cũng chính tay gi3t ch3t ông.
Gi3t ch3t vị ân công đã có ơn cứu mạng a tỷ……
Thẩm Y chỉ thấy hối hận và đau xót đan xen, nhưng nàng còn chưa kịp khổ sở thì đã nghe thấy dưới căn gác nhỏ vang lên một loạt tiếng bước chân.
Dạ Ly Tước định lẻn tới bên cửa sổ để nhìn rõ xem kẻ đó ở đâu, nhưng nàng chưa kịp hành động thì một mảnh giấy đỏ đã bay vút vào trong. Dù chỉ là một mảnh giấy mềm, vậy mà nó lại có thể như một món binh khí, găm sâu vào cây cột gỗ.
Kẻ đó cười lạnh một tiếng, tiếng cười vừa quen thuộc vừa gian tà, không phải Đông Phương Ly thì là ai?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận