Chương 134: Kế mong manh
“Ngươi giao Liên tỷ tỷ ra đây!” Dạ Ly Tước tiến đến bên cửa sổ, lạnh giọng chất vấn nữ tử mặc huyền y đang đứng giữa sân.
Đông Phương Ly ngẩng mặt lên, ánh nến mờ nhạt không đủ soi rõ gương mặt nàng ta, nhất thời cũng chẳng thấy biểu cảm thế nào. “Ta đã không còn kiên nhẫn với ngươi nữa, đây là cơ hội cuối cùng dành cho ngươi, hoặc là làm thuộc hạ của ta, hoặc là…… ta lập tức tiễn ngươi xuống Hoàng Tuyền gặp Diêm Vương.” Giọng nói đầy sát khí, mang theo một làn hơi lạnh thấu xương.
Dạ Ly Tước chẳng hề e sợ, lập tức quát: “Nằm mơ giữa ban ngày!”
“Ha ha.” Đông Phương Ly cười nhạo đầy mỉa mai, nhưng lời nói lại hướng về phía Thẩm Y, “Y Y, đừng bắt ta phải đợi lâu.”
Thẩm Y cũng bước tới bên cửa sổ, nhướng mày nhìn Đông Phương Ly, “Ngươi cũng xứng gọi tên ta sao?”
“Ta liền thích cái vẻ cứng đầu mạnh miệng này của các ngươi.” Cái lưỡi đỏ lòm của Đông Phương Ly liếm nhẹ khóe môi, đáy mắt tràn đầy dục vọng, “Ngươi càng lúc càng trổ mã xinh đẹp.”
“Yêu nhân!” Thẩm Y lập tức mắng.
Dạ Ly Tước che chắn nàng sau lưng, rõ ràng có thể cảm nhận được sự run rẩy của Thẩm Y.
May mắn là hôm nay Đông Phương Ly không có ý định gi3t hai người, nàng ta nhanh chóng rời khỏi Liêm Tinh Ổ, biến mất trong đêm tuyết mịt mù.
Cả Dạ Ly Tước và Thẩm Y đều không đuổi theo, tình thế hiện giờ chưa rõ ràng, cũng không biết ma đầu kia giấu Thẩm Liên ở đâu. Liều lĩnh đuổi theo khi thực lực kém xa nàng ta chẳng khác nào lấy trứng chọi đá, chẳng giải quyết được gì.
Gương mặt Thẩm Y lộ rõ vẻ sầu lo, nàng siết chặt nắm đấm, chỉ hận võ công chính mình không thể cao thêm một bậc.
Dạ Ly Tước dịu dàng vỗ vỗ mu bàn tay nàng, ra hiệu cho nàng đừng tự làm đau mình, ôn tồn nói: “Chưa tới mức cùng trời cuối đất, chúng ta vẫn còn cơ hội.”
Chân mày Thẩm Y nhíu chặt, nàng nhìn Dạ Ly Tước rồi lại nhìn Từ Dương đã tắt thở dưới đất, khàn giọng hỏi: “Cao thủ trong thiên hạ lần lượt ngã xuống, giờ đây còn ai có thể giúp chúng ta nữa?”
“Dù sao cũng sẽ có cách mà.” Lòng bàn tay Dạ Ly Tước đặt lên vai trái của nàng, hơi ấm bao bọc lấy bờ vai Thẩm Y, “Chúng ta đi xem thử, ban nãy nàng ta ném gì vào đây.”
“Ừm.” Thẩm Y đáp lời, tiến về phía mảnh giấy đỏ rồi gỡ nó xuống.
Trên đó chỉ viết một dòng chữ nhỏ —— Trước ngày mùng một tháng Giêng, diệt sạch Thiên Phật Môn.
Dạ Ly Tước không khỏi cười lạnh: “Còn muốn ta làm thanh đao trong tay nàng ta, đi dẹp loạn giang hồ cho nàng ta sao?” Đừng nói hiện giờ nàng không còn bản lĩnh đó, dù nội lực còn nguyên thì nàng cũng chẳng ngu ngốc đi làm chuyện này.
Cách ngày mùng một tháng Giêng còn hơn một tháng nữa, muốn nâng cao chiến lực trong thời gian ngắn, cách duy nhất chính là bí dược của Thương Minh Giáo. Nghĩ đến đây, Dạ Ly Tước ngồi thụp xuống trước th.i th3 của Từ Dương, tìm kiếm trên người ông cuốn Y Dược Kỳ Thư.
Thẩm Y không hiểu, vội hỏi: “Nàng tìm gì vậy?”
“Y Dược Kỳ Thư.” Dạ Ly Tước hy vọng cuốn sách đó vẫn còn ở Liêm Tinh Ổ, không bị Đông Phương Ly mang đi. Sau khi tìm một lượt mà không thấy, nàng rảo bước rời đi, tiến về phía tiểu viện nơi Từ Dương thường ở.
Thẩm Y theo sát Dạ Ly Tước, giúp nàng cùng tìm kiếm.
Từ Dương xưa nay làm việc chu toàn, tủ sách trong phòng được sắp xếp cực kỳ ngăn nắp. Nhưng khi Dạ Ly Tước bước chân vào đây, chỉ thấy một cảnh hỗn độn, đủ biết Đông Phương Ly chắc chắn đã lục lọi chỗ này.
Tuy Vu tiên sinh đã ch3t, nhưng người am hiểu y lý trong thiên hạ rất nhiều, chỉ cần có cuốn Y Dược Kỳ Thư, ắt hẳn vẫn có thể chế ra Quỷ Lỗi Dược và bí dược Thương Minh. Giống như Thương Minh Giáo dù đã diệt, nhưng chỉ cần Đông Phương Ly còn sống thì chắc chắn tàn tro sẽ lại cháy bùng lên.
Dù biết cơ hội mong manh, nhưng Dạ Ly Tước và Thẩm Y vẫn quyết định tìm thêm lần nữa. Nếu cuốn kỳ thư mất rồi, Từ lão chắc hẳn sẽ có những ghi chép tâm đắc, chỉ cần có một chút hy vọng, các nàng cũng không thể từ bỏ.
Hai người tìm suốt nửa đêm vẫn không thu hoạch được gì.
Dạ Ly Tước không biết nói gì để an ủi Thẩm Y, Thẩm Y cũng chẳng biết nói gì để khích lệ Dạ Ly Tước, cả hai im lặng cúi đầu, bầu không khí bỗng chốc trở nên nặng nề.
“Y Y…… ta thấy không thoải mái chút nào……” Dạ Ly Tước bỗng run rẩy lên tiếng.
Thẩm Y nhìn sang, lúc này mới phát hiện sắc mặt Dạ Ly Tước trắng bệch như tờ giấy, nàng vội vàng bắt mạch cho nàng ấy, sắc mặt lập tức thay đổi, “Nàng trúng Thi độc từ lúc nào?!” Vừa nói chuyện, nàng vừa liên tục phẩy tay điểm các đại huyệt trước ngực Dạ Ly Tước để bảo vệ tâm mạch cho nàng ấy.
Mấy cây đinh sắt trong người Từ Dương có độc!
Lúc Dạ Ly Tước nhận ra thì cũng không còn nội lực để chống chọi, độc tính phát tác cực nhanh.
“Nàng ráng trụ vững!” Thẩm Y dìu nàng ấy ngồi xuống mép giường, vận chuyển viêm tức, rót vào trong người Dạ Ly Tước để ép độc. Trước đây trong người Dạ Ly Tước còn có hàn tức hộ thể, giờ không còn nữa, viêm tức đi vào kinh mạch nóng rực như muốn đốt khô huyết mạch ngay tức khắc, đau đến mức Dạ Ly Tước không kìm được mà hít vào một hơi lạnh.
Thẩm Y vừa hoảng hốt vừa đau lòng, nhưng nàng không thể dừng lại. Dù Thi độc không nhiều, nhưng Dạ Ly Tước hiện giờ là người không có nội lực, chút Thi độc này một khi chạy vào tim sẽ là vô phương cứu chữa.
Viêm tức càng đi sâu vào trong càng nó/.ng b/o?ng, Dạ Ly Tước cố nén đau đớn, cắn chặt răng đến mức gần như vỡ vụn, không dám kêu đau một tiếng vì sợ làm Thẩm Y thêm đau lòng. Dù nàng có giỏi chịu đựng đến đâu, chung quy cũng là thân xác phàm nhân, miệng không kêu đau nhưng cơ thể lại không tự chủ được mà run rẩy bần bật.
“Sắp xong rồi!” Thẩm Y khàn giọng trấn an, nhanh chóng thúc giục viêm tức, cuối cùng cũng ép được Thi độc ra khỏi vết thương ở đầu ngón tay Dạ Ly Tước.
Dạ Ly Tước định gắng gượng mỉm cười nói vài câu dỗ dành Thẩm Y, nhưng vừa ngước lên đã thấy Thẩm Y lệ nhòa đầy mặt, ánh mắt tràn ngập sự hối lỗi. Nàng bèn vòng tay ôm Thẩm Y vào lòng, dịu dàng nói: “Ta không sao rồi…… thật sự không sao rồi……”
Thẩm Y vùi đầu vào hõm cổ nàng, cảm xúc đột ngột sụp đổ, nghẹn ngào nói: “Thực xin lỗi…… tại ta vô dụng…… ngay cả chuyện nàng bị thương cũng không phát hiện……”
“Nhưng nàng đã cứu ta đó thôi.” Dạ Ly Tước khẽ xoa gáy nàng.
Thẩm Y hít hít mũi, cố nén dòng lệ, tránh ra khỏi vòng tay Dạ Ly Tước, quật cường nói: “Ta không khóc! Ta còn phải gi3t Đông Phương Ly, cứu a tỷ về nữa!” Nói xong, nàng lau đi những giọt lệ nơi khóe mắt, nghiêm giọng: “Ở đây không có, có lẽ là giấu ở chỗ khác. Nếu cuối cùng vẫn không tìm thấy…… ta vẫn có thể……”
“Nàng đừng nghĩ tới chuyện đó.” Dạ Ly Tước biết nàng định nói gì, lập tức gạt phắt ý định đó đi, “Ma đầu kia tâm kế thâm sâu, ngay cả ta nàng còn không gạt được, giả vờ tiếp cận nàng ta chẳng khác nào đưa cừu vào miệng cọp!”
Thẩm Y không ngờ Dạ Ly Tước lại đọc được suy nghĩ của mình, nàng ngẩn ngơ nhìn nàng ấy, muốn nói lại thôi.
Dạ Ly Tước đứng dậy giữ chặt hai vai nàng, nghiêm túc hỏi: “Nàng có dám đánh cược một lần không?”
Thẩm Y hỏi: “Cược cái gì?”
“Nhất thể đồng tu.” Dạ Ly Tước nghĩ ra một cách khác. Nếu như 《Âm Thực Quyết》 và công pháp chí dương trong Xích Bì Quyển có thể song tu để phá tầng, vậy thì nếu một người cùng tu luyện cả hai công pháp, có lẽ cũng có thể đột phá.
Các nàng thua Đông Phương Ly chính là thua ở tu vi nội công, nếu Thẩm Y có thể tu luyện trọn vẹn 《Âm Thực Quyết》 thì sẽ có khả năng đánh một trận với nàng ta. Có điều, song tu thì còn có thể hộ pháp cho nhau để tránh tẩu hỏa nhập ma. Còn nếu Thẩm Y tự mình tu luyện cả hai, một khi tẩu hỏa nhập ma sẽ không có ai đưa nàng trở lại chính đạo, quá trình tu luyện cực kỳ nguy hiểm, chỉ cần sơ suất một chút là khí tức đảo lộn, nổ tan xác mà ch3t. Hơn nữa, một cơ thể chứa cả hai luồng khí viêm và hàn, có cái gọi là là dương sinh thì âm diệt, âm thịnh thì dương suy. Muốn hai luồng khí cùng tồn tại, bắt buộc phải đảm bảo cường độ của chúng luôn đồng nhất. Lúc mới bắt đầu luyện, nhất định phải đè nén viêm tức, thúc mạnh hàn tức, nỗi đau đớn đó người thường không thể nào chịu được.
Thẩm Y bừng tỉnh, trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi dứt khoát đáp: “Ta cược!” Đây là cách duy nhất để chiến thắng Đông Phương Ly, bằng không dù có cứu được a tỷ về mà Đông Phương Ly không ch3t, cơn ác mộng này sẽ vĩnh viễn còn đó.
A tỷ đã chịu quá nhiều khổ sở, nàng không thể để a tỷ sau này phải sống trong thấp thỏm lo sợ.
Nếu còn lựa chọn khác, Dạ Ly Tước tuyệt đối không muốn Thẩm Y làm chuyện nguy hiểm như vậy. Nếu nội tức của nàng còn đó, những ngày này cứ thế song tu cùng Thẩm Y là được, nhưng nàng đã không thể tu luyện nội công, đành phải giao việc khó tựa lên trời này cho Thẩm Y gánh vác.
“Y Y, đây chỉ là tính toán xấu nhất thôi.” Dạ Ly Tước vẫn giữ một tia hy vọng vào cuốn Y Dược Kỳ Thư, “Nếu tìm được phương thuốc luyện chế bí dược Thương Minh, chúng ta không cần phải đi tới bước này.”
Thẩm Y biết Dạ Ly Tước đang đau lòng cho mình, nàng rưng rưng cười khẽ: “Không sao! Cùng lắm chúng ta nắm tay nhau xuống Hoàng Tuyền, Đông Phương Ly chắc chắn còn quyến luyến trần gian, sẽ không theo cùng đâu.”
Dạ Ly Tước không ngờ Y Y lại nói như vậy, nàng cười đáp: “Cũng đúng, cùng lắm thì cả nhà chúng ta cùng xuống âm tào địa phủ đón năm mới.”
Vốn không sợ ch3t, chỉ có không cam lòng mà thôi.
Đã xác định điều tệ nhất là cái ch3t, vậy thì còn gì phải sợ nữa?
Hai người thu lại nỗi u sầu, một lần nữa lùng sục căn phòng của Từ Dương. Sau khi chắc chắn không thu hoạch được gì, các nàng liền chia ra tìm kiếm những ghi chép mà Từ Dương có thể để lại.
Nơi đầu tiên Dạ Ly Tước đến là lối vào mật đạo. Nàng vẫn luôn canh cánh trong lòng, tại sao Đông Phương Ly đã kích hoạt hỏa trận mà Liên tỷ tỷ vẫn không kịp chạy vào mật đạo.
Nàng đến cửa mật đạo, vặn cơ quan, cánh cửa đá kiên cố từ từ nâng lên, không hề có chút hư hại nào. Dạ Ly Tước vô cùng nghi hoặc, nàng lấy mồi lửa thắp sáng từng ngọn đèn trong mật đạo, cả lối đi cũng không thấy dấu vết đánh nhau, giống như chưa từng có ai bước vào.
Lúc đi nàng đã dặn dò kỹ lưỡng, tại sao Liên tỷ tỷ không vào đây?
Dạ Ly Tước nghĩ trăm lần cũng không ra, nàng men theo mật đạo đi sâu vào trong, phát hiện cửa đá của mật thất bên trái đang mở toang, rõ ràng là có người đã tới. Nàng cầm mồi lửa bước vào mật thất, bên trong trống không, nhưng trên bàn đá lại đặt một chiếc hộp vuông.
Nàng mở hộp ra, ánh mắt tức khắc sáng rực. Nằm ngay trên cùng chính là cuốn Y Dược Kỳ Thư mà nàng vẫn luôn tìm kiếm.
“Sao nó lại ở đây!” Dạ Ly Tước cầm cuốn Y Dược Kỳ Thư lên, phát hiện bên dưới là những ghi chép y thuật của Từ Dương. Nàng cầm xấp ghi chép lên, thấy dưới cùng có hai phong thư. Những nét chữ trên đó khiến Dạ Ly Tước tức khắc thấy sống mũi cay cay.
Liên tỷ tỷ.
Nàng tạm đặt cuốn kỳ thư và xấp ghi chép sang một bên, cầm lấy phong thư gửi cho mình rồi mở ra, trên đó chỉ viết vỏn vẹn bốn chữ —— Như trân tựa bảo.
Cảm thấy xoang mũi chua xót, Dạ Ly Tước nhận ra đây chính là bức thư tuyệt mệnh.
Liên tỷ tỷ biết rất rõ……
Biết mình không thể thoát khỏi bàn tay của Đông Phương Ly, nên đã sớm viết sẵn hai phong thư tuyệt bút này.
Biết kiếp nạn khó tránh, nên mới không chạy trốn. Giữ lại cuốn Y Dược Kỳ Thư thì Đông Phương Ly không thể luyện thuốc hại người, giữ lại ghi chép của Từ lão thì có thể giúp ích cho bá tánh muôn nơi.
Thẩm Liên vốn dĩ kịp trốn vào đây, nhưng dù nàng ấy có chạy khỏi Liêm Tinh Ổ thì cuối cùng cũng có lúc bị Đông Phương Ly đuổi kịp.
Đông Phương Ly chính là kiếp số của nàng ấy, đã trốn không thoát, vậy chi bằng đối mặt chấm dứt.
Thẩm Y tìm một vòng, không tìm được thứ mình cần, thấy cửa mật đạo đang mở nên định đi vào xem sao. Chưa kịp bước vào mật thất, nàng đã nghe thấy tiếng nức nở của Dạ Ly Tước.
Yêu nữ này hiếm khi khóc, mà khóc đến mức này, chẳng lẽ phát hiện ra chuyện gì sao?
Thẩm Y vô cùng lo lắng, nhanh chóng đi vào, “Nàng làm sao vậy?”
“Đây là……” Dạ Ly Tước không nhìn nàng, chỉ trở tay đưa bức thư Thẩm Liên viết cho Thẩm Y qua, nghẹn ngào nói: “Thư Liên tỷ tỷ gửi cho nàng.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận