Chương 135: Có thiên đạo

Thẩm Y nhận lấy bức thư, nhìn nét chữ trên lá thư mà ngỡ như cách biệt cả mấy đời, tầm mắt nàng chẳng mấy chốc đã nhòe đi. Nàng mở bao thư ra, đọc từng tờ từng tờ một, rồi cứ thế mà khóc không thành tiếng.
Trong thư, mỗi một chữ đều là lời dặn dò mà a tỷ dành cho nàng, mỗi một từ đều là lời chúc phúc mà a tỷ dành cho nàng.
Tỷ ấy nói, bản thân không sống được bao lâu, dương thọ không quá mười năm, vậy nên đừng vì sự ra đi của tỷ ấy mà đau lòng quá đỗi.
Tỷ ấy còn nói, nếu có một ngày tỷ ấy lìa xa nhân thế, đó chỉ là sự giải thoát, nên thấy mừng cho tỷ ấy.
Tỷ ấy lại dặn dò, mùa Xuân phải chú ý giữ ấm, mùa Hè chớ có ham đồ lạnh, mùa Thu nên tranh thủ lúc trời quang mà ra ngoài đi đây đi đó, mùa Đông có thể cùng A Ly nhâm nhi vài ly rượu, đừng để phụ thời gian tốt đẹp. Cứ coi như là thay tỷ ấy ngắm nhìn những cảnh sắc chưa từng được thấy, nếm thử những món ngon chưa từng được ăn, nhấm nháp loại rượu tuyệt hảo mà A Ly hằng nhắc tới.
Trời cao đất rộng, từ đây bảo trọng.
“A tỷ nói vậy là có ý gì, tỷ ấy đang từ biệt ta sao?” Thẩm Y thừa biết đó là ý gì, nhưng nàng không muốn thừa nhận. Cứ ngỡ sẽ được đoàn viên trong niềm hân hoan, không nghĩ tới trời xui đất khiến thành ra từ biệt thế này.
Dạ Ly Tước nghẹn ngào không thốt nên lời.
Thẩm Y lắc đầu nói: “Tỷ ấy nói không tính!” Nói đoạn, nàng bước tới trước, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm Dạ Ly Tước, “Nàng dạy ta 《Âm Thực Quyết》 đi! Ta phải cứu a tỷ về!”
“Phải, tỷ ấy nói không tính.” Dạ Ly Tước mỉm cười trong nước mắt, “Chúng ta cứu tỷ ấy về, rồi mắng tỷ ấy một trận mới thôi!”
Thẩm Y lau nước mắt, gật đầu thật mạnh, “Nhất định phải mắng tỷ ấy một trận!”
Dạ Ly Tước trầm mắt, “Y Y, chúng ta ra ngoài trước đã, an táng cho Từ lão tử tế, rồi tìm một chỗ để chuyên tâm luyện võ.”
“Được.” Thẩm Y nhịn nước mắt xuống.
Hai người thu dọn đồ đạc rồi rời khỏi mật đạo, chôn cất Từ lão sâu trong Liêm Tinh Ổ.
Lúc này gió tuyết mịt trời, không tiện đi đường đêm. Vì vậy cả hai quyết định nán lại Liêm Tinh Ổ một đêm, chờ sáng mai tuyết rơi nhỏ lại mới khởi hành.
Đêm đó, Dạ Ly Tước im lặng lạ thường, Thẩm Y cũng chẳng nói một câu, chỉ lấy thư của a tỷ ra xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần. Dù Dạ Ly Tước không am hiểu y đạo, nhưng để tìm ra phương thuốc luyện chế bí dược Thương Minh, nàng cũng không muốn nhàn rỗi, cứ đem cuốn Y Dược Kỳ Thư ra đối chiếu với xấp ghi chép của Từ Dương.
Mấy trang đầu của xấp ghi chép viết về cách giải Quỷ Lỗi Dược, căn cứ mức độ nhiễm độc nặng nhẹ mà có tới năm cách giải, cách khó nhất chính là cách mà Dạ Ly Tước đã dùng để cứu Thẩm Liên. Bên trên có một dòng chữ nhỏ viết bằng mực đỏ, dù giải được độc cũng tổn hại tuổi thọ, hoặc sống được mười năm, hoặc chỉ sống được năm năm.
Dạ Ly Tước lại thấy sống mũi cay cay, vội vàng lật qua trang này, tiếp tục đọc xuống dưới.
“Bí dược có thể tăng cường nội lực trăm năm, đan dược chia làm ba hạng Thượng, Trung và Hạ. Thượng phẩm là tinh hoa, một viên tăng nội lực ba trăm năm, Trung phẩm kém hơn, một viên tăng nội lực năm mươi năm, Hạ phẩm là những viên vỡ vụn, một viên tăng nội lực từ mười năm trở lên.”
Trong lòng Dạ Ly Tước lạnh toát, Đông Phương Ly chắc chắn đã dùng bí dược Thượng phẩm, nàng ta quản lý U Ngục bao nhiêu năm, e là đã uống trên mười viên. Dù Y Y có luyện thành 《Âm Thực Quyết》 đi chăng nữa, cũng tuyệt đối không phải đối thủ của nàng ta.
Các nàng đã liên tiếp nếm mùi thất bại, Dạ Ly Tước thực sự không muốn lúc này lại nói ra sự thật, khiến Thẩm Y thêm tuyệt vọng.
“Mười năm luyện chế mới ra được một viên Thượng phẩm, cực kỳ quý hiếm, năm năm luyện chế ra được năm viên Trung phẩm, một năm luyện chế ra được hơn mười vạn viên Hạ phẩm, công hiệu không định trước được.”
Dạ Ly Tước trầm giọng thở dài.
Thẩm Y nghe thấy tiếng thở dài của nàng bèn nhìn sang, lo lắng hỏi: “Sao vậy?”
“Ta chỉ thấy tiếc cho Từ lão thôi……” Dạ Ly Tước vội đáp lời, Thẩm Y bước tới ngồi xuống bên cạnh nàng.
Dạ Ly Tước luống cuống định lật sang trang khác, không muốn Thẩm Y nhìn thấy những sự thật tuyệt vọng kia.
“Khoan đã!” Thẩm Y bỗng giữ lấy tay nàng.
Dạ Ly Tước nhíu mày, “Y Y, nàng đè tay vậy sao ta xem được.”
“Nàng nhìn chữ Từ lão viết!” Thẩm Y buông tay ra, chỉ vào lời ghi chú của Từ Dương, giọng điệu lộ rõ vẻ vui mừng.
Dạ Ly Tước nhìn xuống, thấy trên đó viết rằng:
“Vạn vật tự có định số, kẻ nghịch thiên tất bị diệt vong. Người thường khó lòng thọ tới trăm năm, dù dùng đan dược bổ dưỡng cũng khó phá được mức thọ hai trăm tuổi. Bởi thế, nội lực tăng vọt chính là trái với thiên đạo, thân xác phàm nhân trăm năm khó mà chứa đựng nội tức ngàn năm. Thế gian không dung yêu nghiệt, tự nhiên sẽ có trời phạt.”
Thẩm Y nửa hiểu nửa không, nghiêm trang hỏi: “Ý Từ lão là, uống bí dược Thương Minh quá nhiều sẽ bị phản phệ sao?”
Dạ Ly Tước ngẫm nghĩ kỹ lại, từ lúc nàng tu luyện 《Âm Thực Quyết》 tới nay, càng gần tới cảnh giới phá tầng thì sự phản phệ càng mạnh mẽ, nhất là lúc phá tầng, cực kỳ nguy hiểm, giống như là độ kiếp vậy. Thế gian không ai luyện thành 《Âm Thực Quyết》, có lẽ chính vì thế gian có định số, cưỡng ép nghịch thiên thì thân xác phàm nhân căn bản không chịu nổi luồng nội tức tăng vọt đó.
“Có lẽ Từ lão đúng là có ý này.” Dạ Ly Tước lẩm bẩm, nhớ lại trận chiến với Vu tiên sinh. Vu tiên sinh uống nhiều bí dược như vậy, trông cũng chẳng có gì bất ổn.
Không đúng!
Vu tiên sinh đã là người luyện dược, dĩ nhiên là người đầu tiên chạm tay vào bí dược Thượng phẩm. Loại người như hắn ta, dù có mê muội độc thuật tới đâu cũng sẽ cảnh giác chuyện Đông Phương Ly qua cầu rút ván. Nếu nàng là Vu tiên sinh, nhất định sẽ giấu riêng vài viên Thượng phẩm để dùng, tuyệt đối không đời nào nộp hết tất cả. Nhưng nếu vậy thì nội công của Vu tiên sinh lúc đó phải thâm hậu hơn nhiều mới đúng.
Tại sao hắn ta không giấu riêng?
Chẳng lẽ hắn ta cũng biết vật cực tất phản, nên mới dám đem hết bí dược Thượng phẩm giao cho Đông Phương Ly, còn mình chỉ uống loại Trung phẩm. Nếu đúng là vậy…… ánh mắt Dạ Ly Tước sáng lên, Thẩm Y cũng nghĩ ra cùng một hướng.
Cả hai không hẹn mà cùng đồng thanh thốt lên ——
“Nội tức cuộn trào, tự tìm đường ch3t!”
Trận chiến tại Khước Tà Đường, Đông Phương Ly không hề ra tay ngay mà chỉ đe dọa mọi người. Với tính tình của nàng ta, có cơ hội đại sát tứ phương sao có thể dễ dàng bỏ qua như vậy?
Nội tức như biển sâu, nếu sóng yên biển lặng thì dĩ nhiên mọi thứ bình thường. Nhưng nếu gặp cao thủ đối chiêu, khiến nội tức của Đông Phương Ly cuộn trào không dứt, một khi mất kiểm soát, e là sẽ dẫn đến kết cục nổ tan xác mà ch3t.
Các nàng chỉ còn hơn một tháng, việc luyện chế bí dược chắc chắn không kịp. Thẩm Y nhất thể đồng tu 《Âm Thực Quyết》 thì rủi ro quá lớn, không ai dám bảo đảm nàng có thể luyện thành trong vòng một tháng.
Đã vậy, chi bằng đánh cược một phen.
Dạ Ly Tước chưa kịp mở lời thì Thẩm Y đã lên tiếng trước, nghiêm túc nói: “Chúng ta không đi đâu hết! Cứ ở lại Liêm Tinh Ổ này, chờ Đông Phương Ly dẫn xác tới!”
Dạ Ly Tước mỉm cười hỏi: “Y Y biết mắng người không?”
Thẩm Y hiểu ý cười nói: “Không rành lắm, nhưng nàng có thể dạy ta mà.”
“Vậy…… ta vừa dạy nàng, vừa bố trí lại cơ quan ở Liêm Tinh Ổ.” Dạ Ly Tước giữ lấy vai Thẩm Y, “Chờ Đông Phương Ly tới lần nữa, cho nàng ta một bất ngờ thật lớn,”
Thẩm Y gật đầu, coi như đã bất chấp tất cả, “Chúng ta với a tỷ, sống cùng sống, ch3t cùng ch3t!”
“Người nhà, vĩnh viễn không lìa xa.” Dạ Ly Tước dang tay ôm chặt Thẩm Y vào lòng, kiên định và nồng nhiệt thốt lên bảy chữ ấy.
Đây là tâm nguyện của nàng, cũng là nguồn cơn cho sự không cam lòng của nàng.
Ai nói võ công cao cường là có thể bách chiến bách thắng, không gì cản nổi?
Nàng nhất định sẽ cho Đông Phương Ly biết, dù hiện giờ nàng có yếu ớt như kiến cỏ, nhưng chỉ cần có cơ hội cắn trúng cổ họng nàng ta, nàng tuyệt đối sẽ không buông ra.
Cùng lúc đó, Đông Phương Ly đã quay trở lại sơn động.
Trong hang có suối nước nóng, vào mùa Đông thì bên trong vẫn ấm áp hơn bên ngoài rất nhiều. Đặc biệt là địa phương gần suối nước nóng nhất, quanh năm hơi nước bốc lên nghi ngút, hơi nóng hầm hập khiến người ta vô cùng khó chịu.
Thẩm Liên bị Đông Phương Ly trói vào cột thạch nhũ, mấy yếu huyệt trên người đều bị khí kình của Đông Phương Ly khóa chặt, dù có ai cởi trói đi chăng nữa thì nàng cũng tuyệt đối không đi nổi một bước.
Đông Phương Ly mang theo hàn khí bức người từ ngoài hang bước vào, thấy bên trong mọi thứ vẫn bình thường, nàng ta liền đi thẳng vào sâu trong suối nước nóng mà không thèm ngoảnh đầu lại.
Thẩm Liên lạnh lùng nhìn theo hành động của nàng ta, ánh mắt như sương tuyết.
Đông Phương Ly trút bỏ từng mảng y phục rồi bước vào suối nước nóng, khi hơi ấm thấm vào cơ thể, nàng ta mới thấy mình như được sống lại.
Nàng ta nâng cánh tay trái lên, vết thương trên đó trông như những vết nứt, dù đã cầm máu nhưng hoàn toàn không thể khép miệng lại được. Đây là vết thương để lại từ trận chiến ở Khước Tà Đường. Lúc đó Lý Bá Lăng dùng hỏa khí với nàng ta, nàng ta chỉ còn cách dùng khí kình để chặn lại. Hỏa đạn nổ tung cách nàng ta một bước chân, những mảnh vụn đã làm rách cánh tay nàng ta.
Rõ ràng đã dùng bao nhiêu loại thuốc, tìm bao nhiêu lang trung, vậy mà vẫn không chữa khỏi vết thương này, khiến nàng ta nghĩ trăm lần cũng không ra. Rõ ràng trong quả hỏa đạn đó không có phấn độc, sao nàng ta lại bị thương tới mức này.
Lúc xông vào Liêm Tinh Ổ, nội tức của nàng ta chấn động không thôi, suýt chút nữa là tẩu hỏa nhập ma. Nàng ta cứ ngỡ là do bị dư chấn của hỏa trận tác động, nhưng mấy ngày nay, nàng ta lờ mờ cảm thấy cơ thể ngày càng có gì đó không ổn. Nàng ta vốn định giữ Từ Dương lại để điều dưỡng cho bản thân, nào ngờ Từ Dương lại là kẻ cứng đầu, không nói không rằng đã định cắn lưỡi t.ự s/át. Nàng ta ghét nhất loại người này nên đã cho ông uống Quỷ Lỗi Dược, rồi ném ông ở Liêm Tinh Ổ để nếm trải dày vò khi y giả không tự chữa được bệnh cho mình.
Vì có Quỷ Lỗi Dược nên Từ Dương nhất thời chưa ch3t ngay được. Để thuốc phát tác chậm hơn, nàng ta đã găm vào người ông mấy cây đinh sắt, trên đinh có tẩm Thi độc. Nếu ai vội vàng phong huyệt cho ông, chắc chắn sẽ bị đinh đâm rách tay mà nhiễm độc.
Dạ Ly Tước không có nội công, một khi nhiễm độc nhất định sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Thẩm Y có nội công hộ thể, nếu nàng nhiễm phải thì chắc chắn sẽ không sao.
Đông Phương Ly tính toán không sai một ly, dù sao hai người đó cũng không ch3t vì Thi độc, chẳng qua là cho bọn họ một bài học mà thôi. Giống như lúc ở Khước Tà Đường, nàng ta vốn có thể đuổi kịp Dạ Ly Tước để cướp Thẩm Liên lại. Thế nhưng, nàng ta đã sớm có một toan tính mới.
Lúc đó Thẩm Liên không thể rời khỏi quan tài băng dù chỉ một khắc, Dạ Ly Tước muốn giữ mạng cho nàng ấy chắc chắn sẽ phải dùng hàn tức của 《Âm Thực Quyết》 liên tục điều tức cho Thẩm Liên. Nếu Đông Phương Ly tấn công Dạ Ly Tước vào lúc đó, đúng là có thể lấy mạng nàng, nhưng Thẩm Liên cũng sẽ không cứu sống được nữa.
Vậy nên nàng ta mới để Dạ Ly Tước đi, vì nàng ta chắc chắn Dạ Ly Tước sẽ bất chấp tất cả để chữa khỏi cho Thẩm Liên.
Cái giá đó, Vu tiên sinh năm xưa đã từng nói với nàng ta rồi.
“Quỷ Lỗi Dược trong người phu nhân giáo chủ đã ngấm vào xương tủy, nếu muốn nhổ sạch tận gốc thì phải tiêu hao toàn bộ nội tức của giáo chủ, họa may mới có một tia hy vọng sống.”
“Ngoài cách đó ra, không còn cách nào khác sao?” Đông Phương Ly không hài lòng với cách chữa trị này.
Vu tiên sinh thành thật trả lời: “Thế gian chỉ có một cách duy nhất này thôi.”
Ánh mắt Đông Phương Ly u ám, im lặng hồi lâu.
“Đến lúc đó, Quỷ Lỗi Dược được trừ sạch, phu nhân giáo chủ có thể đi lại như người bình thường, không cần phải nằm mãi trong quan tài băng để giữ mạng nữa.” Vu tiên sinh nói tiếp.
Đông Phương Ly có chút động lòng, “Còn ta thì sao?”
“Nội tức mất sạch, e là tổn hại đan điền, chỉ sợ cả đời không thể tu luyện nội công được nữa.”
“Nếu ta không cứu thì sao?”
“Phu nhân cứ cách một canh giờ phải uống một viên đan giữ mạng, vĩnh viễn không thể rời khỏi quan tài băng.”
“Cả đời phải như vậy à?”
“Ba năm sau, dầu cạn đèn tắt.”
Đông Phương Ly im lặng, chỉ xua tay bảo Vu tiên sinh lui ra ngoài.
Nàng ta bước tới trước mặt Thẩm Liên, khẽ vuốt ve gương mặt nàng ấy, cuối cùng đặt một nụ hôn lên trán nàng ấy, lầm bầm: “Ta không tin thế gian này không có cách khác để cứu nàng.”
Đúng vậy, nàng ta tuyệt đối không từ bỏ nội lực của mình, dù biết Thẩm Liên cứ tiếp tục như vậy thì chỉ còn sống được ba năm.
Cuối cùng tại Khước Tà Đường, nàng ta đã đợi được cơ hội như vậy.
Nàng ta sẽ không ngốc như Dạ Ly Tước, người trong giang hồ mà không còn nội lực, chẳng khác nào đặt mạng mình dưới lưỡi đao của kẻ khác. Nàng ta còn đại sự phải làm, dù có thích Thẩm Liên đến đâu, cũng sẽ không vì nàng ấy mà từ bỏ nửa phần nội lực của mình.
Nàng ta không ngờ rằng, đó chính là cơ hội cuối cùng mà ông trời dành cho nàng ta.
Đông Phương Ly đã đưa ra lựa chọn, thì chẳng còn con đường nào để quay đầu lại nữa.
_____
Chú giải
Vật cực tất phản: khi đến đỉnh điểm sẽ đổi chiều, cũng giống câu tốt quá hóa lốp, khéo quá hóa vụng,…

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 135: Có thiên đạo
Xuân Đình Tuyết