Chương 137: Kế khích tướng

Trận đại tuyết ròng rã hơn mười ngày cuối cùng cũng tạnh vào ngày mùng bảy tháng Chạp.
Đông Phương Ly vốn tưởng rằng hai người kia chỉ tạm thời nghỉ ngơi tại Liêm Tinh Ổ, chờ tuyết tan nhất định sẽ không quản ngày đêm mà xông đến Thiên Phật Môn, vì Thẩm Liên mà đại sát tứ phương. Thế nhưng nàng ta không ngờ rằng khi tuyết đã ngừng, hai người kia căn bản không có ý định rời đi. Ngược lại, còn tay trong tay đi đến thị trấn lân cận, thu mua một đống thực phẩm rồi quay trở về Liêm Tinh Ổ.
Hai người kia rốt cuộc đang mưu tính điều gì?
Đông Phương Ly không nắm bắt được ý đồ của các nàng, bèn chuẩn bị đến thám thính thật hư, xem xem trong hồ lô của hai người rốt cuộc bán loại thuốc gì.
Lúc hoàng hôn, khói lửa từ phòng bếp lượn lờ nghi ngút, Liêm Tinh Ổ trầm mặc nhiều ngày qua cuối cùng cũng có chút hơi ấm của nhân gian.
Dạ Ly Tước đi theo sau Thẩm Y, nhìn nàng xắt rau đun nước, bận rộn đến mức không biết mệt là gì.
Thẩm Y chê nàng ấy vướng chân vướng tay, không nhịn được mà hạ lệnh đuổi khách, “Ra ngoài đi! Đừng có đi theo ta loanh quanh khắp nơi như vậy.”
Nào ngờ Dạ Ly Tước vươn tay từ phía sau ôm lấy nàng, kề tai nói khẽ: “Những ngày thần tiên như thế này qua một ngày là bớt đi một ngày, ta không muốn lãng phí thời gian.”
Thẩm Y thực sự nói không lại nàng ấy, “Nhưng nàng cứ ôm như vậy, sao ta xắt rau được?”
“Vậy thì……” Dạ Ly Tước nghĩ ngợi một lát, hai tay vòng ra sau lưng, nhưng cằm vẫn tựa lên vai Thẩm Y, “Như vậy.”
Thẩm Y giơ cao dao bếp, “Nếu không cẩn thận làm nàng bị thương, nàng không được kêu la đâu đó.”
“Nàng không nỡ đâu.” Dạ Ly Tước nói xong liền ghé sát vành tai Thẩm Y khẽ cắn một cái.
Vừa ngứa vừa tê.
Thẩm Y không khỏi rụt người lại, nhướng mày nói: “Quy củ chút!”
“Ta rất có quy củ.” Dạ Ly Tước ra vẻ vô tội, “Ta đâu có động tay động chân!”
Gương mặt Thẩm Y đỏ bừng, nàng dùng khuỷu tay đẩy Dạ Ly Tước ra, trách: “Nàng còn làm loạn nữa, ta sẽ không khách khí với nàng đâu!”
“Chỉ sợ nàng khách khí với ta thôi.” Dạ Ly Tước lại dán sát lên, ngữ khí tuy vẫn càn rỡ như trước, nhưng trên mặt không hề có chút dục vọng nào, trái lại nàng đang cảnh giác vểnh tai, chăm chú lắng nghe động tĩnh của người trên mái hiên phòng bếp.
Thẩm Y cũng đã nghe thấy hơi thở trầm đục kia, vào thời điểm này, kẻ có thể chạy đến Liêm Tinh Ổ ngoài Đông Phương Ly ra thì không còn ai khác.
“Buông tay ra!” Thẩm Y cố ý cao giọng hờn dỗi.
Dạ Ly Tước nghe vậy ánh mắt sáng lên, nhịn cười nhìn Thẩm Y. Nàng rõ ràng không hề động tay, nhưng tiếng kêu này của Thẩm Y giống như nàng thực sự đã làm gì nàng ấy, liền phụ họa theo: “Nàng ấm áp quá, ta không muốn ra ngoài.”
Thẩm Y mở to mắt, lườm Dạ Ly Tước một cái. Thật không ngờ yêu nữ này lại có thể thốt ra những lời đó, lời này truyền ra ngoài chỉ khiến người ta liên tưởng đến những hình ảnh đáng xấu hổ.
Dạ Ly Tước mỉm cười, càng được nước lấn tới, “Sao càng vào trong lại càng nóng như vậy?”
Câu nói này không chỉ khiến Đông Phương Ly đang nghe lén trên mái hiên thở gấp, mà ngay cả Thẩm Y cũng muốn cắn nàng ấy một cái. Sao nàng ấy có thể không biết xấu hổ như vậy, trời còn chưa tối, đã nói những lời lung tung như thế!
“Không cho nói nữa!” Thẩm Y xoay người lại, định che miệng nàng ấy.
Dạ Ly Tước thừa thế áp trán lên trán Thẩm Y, nụ cười như hồ ly hiện lên nơi đáy mắt, nhưng lời nói lại cố ý để cho người trên mái hiên nghe thấy, “Ta có chút đói bụng……” Ngữ khí lả lơi mê hoặc, kẻ ngốc cũng có thể nghe ra nàng đang thèm khát điều gì.
Hai người này khi nấu ăn lại có thể tán tỉnh nhau như vậy, dường như đã ném sự sống ch3t của Thẩm Liên lên chín tầng mây. Đông Phương Ly âm thầm nghiến răng, chẳng lẽ hai người này đã bố trí sẵn cơ quan trong trang viên, muốn ép nàng ta tự chui đầu vào lưới? Ngoài lý do đó ra, Đông Phương Ly thực sự không nghĩ ra được nguyên nhân nào khác khiến hai kẻ này dám phóng túng đùa giỡn đến thế.
“Đừng…… đừng…… ngứa……” Tiếng kháng cự nửa giận dỗi nửa nũng nịu của Thẩm Y vang lên.
Đông Phương Ly nghe mà lòng nóng như lửa đốt, nàng ta không phải chưa từng nghĩ đến việc làm nhục Thẩm Y, không cần tận mắt nhìn thấy, nàng ta đã có thể tưởng tượng ra lúc này Thẩm Y trông quyến rũ đến nhường nào.
Lửa tình trỗi dậy, Đông Phương Ly không nhịn được mà nuốt một ngụm nước bọt.
Rất nhanh sau đó, khí hải của nàng ta đột nhiên chấn động, giống như một con cá voi khổng lồ bất ngờ nhảy vào biển xanh, lập tức dấy lên muôn vàn sóng lớn. Nội tức tán loạn đâm sầm vào kỳ kinh bát mạch, mỗi một nhịp đều như có ai dùng những mảnh băng sắc nhọn cứa qua, đau đớn thấu xương.
Nàng ta nhịn đau bịt chặt khí hải, cực lực làm cho nội tức đang kích động bình lặng trở lại. Đang giữa mùa Đông, 《Thương Minh Tâm Pháp》 mà nàng ta tu luyện lại là nội công chí âm chí hàn, quá trình bình ổn này chẳng khác nào phải chịu khổ hình trong băng giá, đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
“Chờ a tỷ về…… ta sẽ mách tỷ ấy…… nói nàng…… nói nàng không biết xấu hổ…… lúc nào cũng thích bắt nạt ta……”
“Tỷ ấy đã viết trong thư rồi, thời gian này phải lẩn tránh ma đầu kia, sẽ không về sớm như vậy đâu.”
Cuộc đối thoại của Thẩm Y và Dạ Ly Tước lại vang lên, thanh âm của Thẩm Y còn mang theo một tia run rẩy, giống như đang khoái lạc, lại giống như đang cố kìm nén sự sung sướng.
Đông Phương Ly nhíu chặt chân mày, không dám nghĩ đến những chuyện phong tình kia nữa. Nàng ta dường như đã tìm thấy câu trả lời, vì sao hai người này đột nhiên không màng đến sự sống ch3t của Thẩm Liên.
Suốt thời gian qua, Thẩm Liên mỗi ngày đều đối mặt với nàng ta bằng sự lạnh lùng, thậm chí ngay cả thức ăn và nước uống cũng là do Đông Phương Ly cưỡng ép đút cho. Thẩm Liên để lại thư trong Liêm Tinh Ổ nói rằng đi xa lẩn tránh, nhưng lại ở chỗ Đông Phương Ly nhất quyết cầu ch3t, mục đích là gì đã quá rõ ràng.
Nếu nàng ấy ch3t đi, Đông Phương Ly sẽ không còn cách nào dùng nàng ấy để uy hiếp Thẩm Y và Dạ Ly Tước.
Hai người kia sẽ chỉ tin vào bức thư Thẩm Liên để lại, vui vẻ ở lại Liêm Tinh Ổ chờ nàng ấy trở về.
Giữa lời nói của Đông Phương Ly và bức thư tự tay tỷ tỷ để lại, dùng đầu ngón chân cũng nghĩ ra được rằng lời của Đông Phương Ly không thể tin, chỉ có lời của tỷ tỷ mới đáng tin cậy.
Nàng ta muốn lợi dụng Thẩm Liên để ép buộc hai người các nàng làm thanh đao dẹp loạn võ lâm, kết quả nàng ta đã sai một nước cờ, bức thư của Thẩm Liên đã khiến vọng tưởng của nàng ta hoàn toàn tan vỡ.
Đáng hận!
Đông Phương Ly lửa giận ngút trời. Nếu không phải lúc này nội tức đang chấn động, có lẽ nàng ta đã nhảy xuống khỏi mái hiên, gi3t ch3t Dạ Ly Tước, sau đó bắt Thẩm Y về để uy hiếp Thẩm Liên từ nay về sau phải nghe lời, không được phép cầu ch3t nữa.
“Dạ Ly Tước…… dừng…… dừng tay!” Thẩm Y nũng nịu kêu dừng.
Dạ Ly Tước tự đắc cười nói: “Đừng sợ, Đông Phương Ly không tới đâu. Dù nàng ta có tới, hừ, ta đã bố trí lại cơ quan trong trang viên rồi, sử dụng hỏa khí mà tiểu Tạ giấu trong mật thất dưới đáy trang viên, uy lực lớn hơn nhiều so với cung tên thông thường.” Giọng nói của nàng bỗng hạ thấp xuống, giống như đang thì thầm vào tai: “Nàng ta dám tới thì càng tốt, sớm gi3t ch3t nàng ta, Liên tỷ tỷ nhận được tin tức cũng có thể mau chóng về nhà.”
Thanh âm không lớn không nhỏ, nhưng đủ để Đông Phương Ly nghe thấy rõ ràng.
Chỉ bằng Dạ Ly Tước, cũng xứng sao?
Đông Phương Ly nghiến răng căm phẫn, khí hải vừa vất vả bình phục đôi chút lại một lần nữa cuộn trào. Trách không được nàng ta lùng sục khắp trang viện vẫn không tìm thấy Y Dược Kỳ Thư của Vu tiên sinh, cũng không tìm thấy thư để lại của Thẩm Liên, hóa ra dưới đáy trang viện này còn có mật thất! Nàng ta lẽ ra nên nghĩ đến từ sớm, nơi đây là trang viên của Tu La hoàng tử, bên ngoài có hỏa trận, bên trong nhất định còn có bí mật.
Coi như hai người bọn chúng gặp may!
Đông Phương Ly ôm lấy đan điền, vọt người nhảy lên, lướt qua mái hiên lao nhanh ra khỏi trang viên.
Nước trong chảo sắt đã sôi từ lâu, lúc này đang sùng sục không ngừng.
Dạ Ly Tước và Thẩm Y không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng cũng đi rồi.
Thẩm Y nghiêm trang nói: “Nàng ta nhất định sẽ quay lại.” Một khi không thể dùng a tỷ để uy hiếp các nàng, theo tính cách của ma đầu này, nàng ta nhất định không thể nuốt trôi cơn giận.
Dạ Ly Tước khẽ cười nói: “Đến thì càng tốt.”
Thẩm Y đầy vẻ lo âu, trầm giọng nói: “Nội lực của nàng ta quá thâm hậu, chỉ dựa vào những cơ quan trong Liêm Tinh Ổ này, e rằng căn bản không thể làm nàng ta bị thương.”
“Thứ thực sự có thể làm nàng ta bị thương, chỉ có nội tức của chính nàng ta mà thôi.” Vừa rồi Dạ Ly Tước chăm chú lắng nghe, không phải chỉ nghe xem nàng ta đi hay chưa, mà là nghe sự thay đổi trong hơi thở của Đông Phương Ly. Năm đó khi nàng tu luyện 《Âm Thực Quyết》, một khi bị hàn tức phản phệ, nội tức rung chuyển, hơi thở của nàng sẽ trở nên vô cùng hỗn loạn. Một người khi đang đau đớn tột cùng thì rất khó kiểm soát được sự bình ổn của hơi thở.
Hơi thở của Đông Phương Ly thay đổi đã chứng minh những lời trong cuốn ghi chép của Từ lão hoàn toàn là thật.
Thân xác phàm nhân, sao có thể chứa đựng nội tức ngàn năm?
Có lẽ ban đầu sẽ không nhận thấy điều gì bất thường, nhưng cùng với việc hấp thụ hoàn toàn bí dược Thương Minh, Đông Phương Ly chắc chắn sẽ vận chuyển 《Thương Minh Tâm Pháp》 để điều tiết tuần hoàn, điều đó chẳng khác nào chủ động dẫn dắt nội tức trong khí hải xông vào kỳ kinh bát mạch. Nguồn gốc của thủy triều chính là sức mạnh của nhật nguyệt, thần lực như thế còn có lúc mất kiểm soát dẫn đến sóng thần nghìn dặm. Đông Phương Ly chỉ là một phàm nhân, nàng ta căn bản không thể khống chế nổi luồng nội tức thâm hậu như vậy, cuối cùng sẽ có lúc vỡ đê sụp đổ.
“Y Y, nàng có chú ý đến hơi thở của nàng ta không?” Dạ Ly Tước nhắc nhở.
Thẩm Y cẩn thận nhớ lại, quả thực có nghe thấy hơi thở của Đông Phương Ly từng trở nên dồn dập.
“Vừa rồi ta cố tình dùng những lời tình tứ để khích tướng, hơi thở của nàng ta đã trầm xuống một lần.” Dạ Ly Tước từ tốn nói, “Sau đó khi nghe chúng ta nhắc tới thư Liên tỷ tỷ để lại, hơi thở của nàng ta lại trầm xuống một lần nữa.” Nàng đưa tay vén lọn tóc mai xõa bên má Thẩm Y ra sau tai, thuận thế áp tay lên mặt nàng ấy, khẳng định nói: “Lần này không có cơ hội mắng nàng ta, lần sau nàng ta đến, chúng ta nhất định phải mắng nàng ta một trận, khiến nàng ta càng tức giận càng tốt!”
Thẩm Y lo lắng, “Ta chỉ lo bây giờ nàng ta quay về sẽ gây bất lợi cho a tỷ.”
Dạ Ly Tước trầm mắt, nói: “Nàng ta sẽ không để Liên tỷ tỷ gặp chuyện.” Đông Phương Ly hiện tại không còn ai dưới trướng, nếu nàng ta còn muốn mưu đồ võ lâm thì không thể thiếu Thẩm Y và Dạ Ly Tước.
Dù nàng ta thấy Dạ Ly Tước vô dụng có thể gi3t, cũng tuyệt đối sẽ không gi3t Thẩm Y. Bởi lẽ võ công của Thẩm Y hiện giờ không thể xem thường, nàng cũng không có nhiều mưu mô như Dạ Ly Tước, chỉ cần dùng Thẩm Liên uy hiếp, Thẩm Y nhất định sẽ phục tùng mọi chuyện. Tương tự như vậy, dùng Thẩm Y để uy hiếp Thẩm Liên, Thẩm Liên cũng chỉ có thể nghe theo Đông Phương Ly.
Đây là một vụ mua bán có lời.
Những gì Dạ Ly Tước có thể nghĩ tới, Thẩm Y suy nghĩ một lát cũng có thể hiểu thấu.
“Nếu nàng ta quay lại, chắc chắn người đầu tiên nàng ta gi3t sẽ là nàng.” Thẩm Y tràn đầy lo lắng, “Hay là tìm trong Liêm Tinh Ổ xem có nhuyễn giáp hay hộ tâm kính gì không……”
“Y Y.” Dạ Ly Tước bật cười lớn, dùng hai tay nâng má Thẩm Y, ép nàng nhìn thẳng vào mình, “Ta dù sao cũng là Dạ La Sát khiến cả giang hồ phải kiêng dè, ta không dễ bị gi3t như vậy đâu.”
Thẩm Y nhíu mày, “Nhưng nay đã khác xưa, nàng không có nội lực, không đỡ nổi mấy chiêu của nàng ta đâu.”
Dạ Ly Tước cười nói: “Chỉ có kẻ ngốc mới đỡ chiêu của nàng ta.”
“Nếu nàng ta cứ nhắm chằm chằm vào nàng mà gi3t, nàng làm sao không đỡ cho được?” Thẩm Y càng nghĩ càng thấy lạnh lòng, Đông Phương Ly chẳng qua chỉ tạm thời rời đi mà thôi.
Dạ Ly Tước mỉm cười nói: “Nàng nghĩ như vậy, nàng ta cũng sẽ nghĩ như vậy, thế nên nhất định sẽ như chó điên nhắm vào ta mà cắn.” Nói đoạn, nàng nhìn chăm chú vào mắt Thẩm Y, nghiêm túc nói: “Đây chính là cơ hội tốt nhất để nàng ra tay.”
Thẩm Y bừng tỉnh, nhưng vẫn không yên tâm về Dạ Ly Tước, “Nhưng…… nhưng mà……”
“Yên tâm, ta sẽ không để nàng phải làm tiểu quả phụ đâu.” Dạ Ly Tước vẫn bất cần như mọi khi. Không phải nàng không sợ, mà là sợ cũng chẳng giải quyết được gì, chi bằng liều một phen để đối phó với Đông Phương Ly.
Nội tức phản phệ, thường xảy ra khi một người có cảm xúc biến động mạnh, hoặc đang lúc kịch chiến. Nàng đã chịu khổ vì hàn tức của 《Âm Thực Quyết》 phản phệ nhiều năm, nàng biết cảm giác đau đớn đó ra sao, nên chỉ cần chống đỡ được vài chiêu ban đầu, sau khi hoàn toàn chọc giận được Đông Phương Ly thì trận chiến này sẽ có chuyển biến.
“Vào lúc này mà nàng vẫn còn nói những lời càn rỡ đó!” Thẩm Y không thích câu nói kia.
Dạ Ly Tước vội vàng dỗ dành: “Y Y đừng giận, là ta sai rồi, ta xin lỗi nàng.” Nói đoạn, Dạ Ly Tước dùng hai tay kéo vành tai mình, tha thiết nhìn Thẩm Y, “Mong nương tử đại nhân lượng thứ, tha cho thiếp thân lần này.”
Thẩm Y dở khóc dở cười nhìn bộ dạng của nàng, “Lười so đo với nàng, đừng quấy rầy nữa, nàng không đói nhưng ta thì đói rồi.” Nàng quay người lại, cầm lấy con dao bếp để bên cạnh chuẩn bị tiếp tục xắt rau.
Nào ngờ, yêu nữ không biết xấu hổ kia lại từ phía sau ôm tới.
“Nàng cứ như vậy, ta thật sự không thể nấu ăn được.”
“Chỉ ôm một lát thôi.”
Giọng nói dịu dàng của Dạ Ly Tước khiến người ta say đắm, nàng ấy thu chặt vòng tay, vùi đầu vào hõm cổ Thẩm Y, hít hà mùi hương trên người nàng.
“Y Y.”
“Hửm?”
“Tối nay, đều nghe theo ta, được không?”
Thẩm Y khựng lại, lúc nãy cùng Dạ Ly Tước diễn kịch, cơ thể nàng thực ra đã bắt đầu nóng lên, nghe thấy câu này lại càng thấy nóng tai, lập tức thẹn quá hóa giận, “Đông Phương Ly có thể đánh tới bất cứ lúc nào, không được!”
Dạ Ly Tước cười nói: “Y Y, nàng nghĩ đi đâu vậy?”
Thẩm Y ngẩn người.
“Qua giờ Tý là mùng tám rồi.” Dạ Ly Tước dịu giọng nói, “Ta có quà tặng nàng.”
Mùng tám tháng Chạp là sinh nhật của Thẩm Y.
Thẩm Y vậy mà lại quên mất chuyện này, cười khổ nói: “Bây giờ đưa ta cũng được mà.”
“Bây giờ thì không được.”
“Tại sao?”
“Ta đói rồi, ha.”
Dạ Ly Tước nói xong, dịu dàng ngậm lấy vành tai nàng, cho đến khi hơi thở của Thẩm Y trở nên dồn dập, Dạ Ly Tước mới đạt được mục đích mà nhanh chân chạy mất.
Thẩm Y bịt lấy bên tai trái nóng bừng, thẹn thùng quát: “Dạ! Ly! Tước!”
Đáp lại nàng chỉ có một tràng tiếng cười đắc ý từ ngoài bếp vọng vào, tiếng cười rạng rỡ sáng bừng. Dù không nhìn thấy yêu nữ kia, Thẩm Y cũng có thể hình dung ra bộ dáng của nàng ấy lúc này “đáng ghét” đến nhường nào!
_____
Vở kịch nhỏ
Đông Phương Ly: Cơm chó! Không thèm!
Dạ Ly Tước: Ai cho ngươi ăn? Không biết xấu hổ!
Đông Phương Ly: (xem thường) Có tin ta lập tức quay lại chém ngươi không!
Dạ Ly Tước: (cười đê tiện) Ngươi dám tới à ~ Bổn cô nương chỉ sợ ngươi không dám ~
Đông Phương Ly: (đang tích nộ)
Thẩm Y: Nhanh bạo nộ, nhanh nổ ch3t đi, A Di Đà Phật.
Đông Phương Ly: Hai người các ngươi có độc!

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 137: Kế khích tướng
Xuân Đình Tuyết