Chương 138: Đấu võ mồm

Sau khi màn đêm buông xuống, bầu trời đen kịt phủ đầy tinh tú. Hai ngày nay tiết trời nắng trong, nhờ vậy mà mặt hồ trên núi không hoàn toàn đóng băng. Những ngọn núi xa xa phủ tuyết trắng xóa soi bóng xuống làn nước hồ mênh mông ở Liêm Tinh Ổ, tôn nhau lên thành phong cảnh.
Dù đã chuẩn bị sẵn sàng cho một trận tử chiến, Thẩm Y vẫn cảm thấy lòng bồn chồn không yên. Đông Phương Ly khi nào sẽ xuất hiện, khi nào nội tức của nàng ta mới chấn động phản phệ, và nàng phải giao đấu với nàng ta bao nhiêu chiêu, tất cả đều là những điều Thẩm Y không thể lường trước. Giờ Tý vừa qua cũng chính là sinh nhật của nàng, vậy mà đôi mày nàng vẫn nhíu chặt, mãi không thể giãn ra.
“Chuyện gì đến sẽ đến.” Dạ Ly Tước vốn tính tình tiêu sái, nàng nắm tay Thẩm Y dắt ra ngoài đại môn Liêm Tinh Ổ, mỉm cười nói: “Y Y đừng luôn nhíu mày như vậy, không đẹp chút nào.”
Thẩm Y liếc nàng một cái, “Chỉ có nàng tâm đại.”
“Sai rồi, tâm của ta rõ ràng chỉ bằng nắm tay thôi mà.” Dạ Ly Tước vừa nói vừa nắm chặt bàn tay đưa đến trước mặt Thẩm Y, “Đoán xem trong này là gì?”
Thẩm Y thấy nàng ấy thần thần bí bí chuẩn bị suốt cả buổi, nếu nói không chút tò mò thì chỉ là dối lòng. Thẩm Y nhẹ nhàng gõ gõ lên mu bàn tay Dạ Ly Tước, “Hạt dẻ sao?”
“Không đúng.” Dạ Ly Tước lắc đầu.
Thẩm Y lại đoán: “Kẹo?”
“Cũng không đúng.” Dạ Ly Tước tiếp tục lắc đầu.
Thẩm Y suy nghĩ một lát rồi nói: “Khuyên tai?”
Dạ Ly Tước lắc đầu thở dài, “Vừa nãy ta chẳng phải đã nói rồi sao, tâm của ta chỉ bằng nắm tay thôi.” Nàng lại lắc lắc nắm tay, “Trong lòng chỉ có một người, chính là…… Y Y.” Nàng mở lòng bàn tay ra, thuận thế nâng cằm Thẩm Y, nụ cười ấm áp và dịu dàng vô cùng.
Yêu nữ này xưa nay luôn không đứng đắn, dù lời đường mật có chút ra vẻ thần bí, nhưng thế gian làm gì có ai không thích nghe người thương nói lời tình tứ? Thẩm Y nghe mà vành tai nóng bừng, nàng gạt tay nàng ấy ra, giả vờ không vui: “Vòng vo một hồi, hóa ra là muốn tay không bắt giặc, căn bản không có chuẩn bị quà sinh nhật nào hết.”
Dạ Ly Tước chỉ cười không đáp, nàng dắt Thẩm Y đi đến bến tàu bên ngoài trang vi, lấy ra một cây gậy đánh lửa, thổi thổi cho cháy sáng.
Thẩm Y tò mò nhìn Dạ LY Tước, không biết nàng ấy giấu quà ở đâu mà lại cần gậy đánh lửa để soi sáng.
“Y Y, nhắm mắt lại trước đã, khi nào nghe thấy tiếng động mới được mở mắt ra.” Dạ Ly Tước ôn tồn dặn dò.
“Còn úp úp mở mở.” Thẩm Y nói.
“Nhắm mắt lại đi, được không?” Câu nói này của nàng ấy dịu dàng như nước, dù là sắt thép cũng phải tan chảy.
“Vậy thì…… nghe nàng một lần.” Thẩm Y nhắm mắt lại, nghe tiếng Dạ Ly Tước bước lên bến tàu, tiếng ván gỗ kêu kẽo kẹt. Rất nhanh sau đó, chỉ nghe thấy một tiếng “vút” xé gió, trên bầu trời pháo hoa nở rộ, hóa thành những dải bụi vàng lấp lánh, nhẹ nhàng rơi xuống.
Dạ Ly Tước lần lượt châm lửa pháo hoa trên bến tàu, trong khoảnh khắc, pháo hoa không ngớt, bụi vàng như sao, thắp sáng cả một vùng trời, đêm đen cũng trở nên lộng lẫy.
Thẩm Y đã mở mắt từ lâu, nàng chỉ nhìn pháo hoa một cái rồi ánh mắt lập tức dừng lại trên người Dạ Ly Tước —— Nếu nói trước đây nàng ấy thích mặc hồng y là để che đi vết máu, thì giờ đây nàng ấy thích mặc hồng y là vì có thể thu hút được ánh nhìn của người trong lòng.
Dạ Ly Tước điểm xong pháo hoa liền quay người lại, phía sau là núi sông phủ tuyết tĩnh mịch, trên cao là muôn vàn pháo hoa rực rỡ. Nàng khoác trên mình bộ hồng y đứng trên bến tàu, khóe môi khẽ cong, đôi mắt cười như chứa đựng ngàn sao, giống như một hồng mai yêu nữ bước ra từ hồ nước trên núi, vũ mị đến động lòng người.
“Chỉ nguyện cầu……” Nàng chắp tay lại, kẹp gậy đánh lửa vào giữa lòng bàn tay thay cho nhang nến, thành tâm ước nguyện: “Y Y nhà ta tuổi tuổi bình an, Liên tỷ tỷ sớm ngày trở về.”
Thẩm Y đáng lẽ phải vui mừng, đáng lẽ nên bước tới cùng Dạ Ly Tước ước nguyện, nhưng thần sắc nàng bỗng chốc cứng đờ, tay phải lập tức rút ra một cây kim châm từ túi châm bên hông, hô lớn: “Cẩn thận phía sau!”
Sóng tuyết ập tới, Dạ Ly Tước lộn nhào ra sau kịp thời né tránh, nhưng cây tùng trước cửa bị đánh trúng đã gãy rạp.
Dạ Ly Tước quay đầu nhìn lại, thấy trên con thuyền nhỏ cách đó mười bước chân, Đông Phương Ly thu lại chưởng thế, một tay túm lấy Thẩm Liên lôi dậy, bóp chặt cổ họng nàng ấy.
Dạ Ly Tước nén lại ý định lao tới, nàng cũng ngăn Thẩm Y ở phía sau, vội vàng hạ thấp giọng: “Bình tĩnh.”
Thẩm Y siết chặt cây kim châm đến mức muốn gãy cong. Dù đã nhiều năm không gặp, dù diện mạo của Thẩm Liên chỉ mới hồi phục được năm phần so với trước kia, nhưng nàng vẫn nhận ra, đó chính là a tỷ mà nàng nhớ nhớ thương thương. Hốc mắt nóng hổi, nàng chỉ thấy sống mũi đau nhức, nghiến răng quát: “Đông Phương Ly, con người ngươi đúng là không được người ta yêu thích, thật đáng ghét!”
“Y Y, nhìn cho kỹ xem, người này là ai?” Đông Phương Ly cưỡng ép nâng mặt Thẩm Liên lên để các nàng nhìn cho rõ, “A tỷ của ngươi đang trong tay ta, nếu ngươi ngoan ngoãn nghe lời, ta bảo đảm sẽ không làm hại nàng ấy, cũng không làm hại ngươi.” Ánh mắt đầy dục vọng của nàng ta di chuyển từ người Thẩm Liên sang người Thẩm Y: “Tỷ muội đoàn tụ mới thật sự là chuyện đáng để vui mừng.”
Khoảnh khắc Thẩm Liên nhìn về phía Thẩm Y, nàng ấy đã cố kìm nén nước mắt, rồi mỉm cười với Thẩm Y một cách đầy kỳ lạ.
Đông Phương Ly cảm thấy có gì đó không ổn, ghé tai đe dọa: “Nàng cười cái gì? Tỷ muội gặp nhau, nàng nên khóc mới đúng chứ!”
Thế gian này làm gì có người thân gặp lại mà không khóc?
Thẩm Y nghiến chặt răng, nhìn thấy a tỷ rơi vào tay ma đầu kia, phải chịu sự uy hiếp như vậy, nàng hận không thể xông lên đâm nàng ta hàng trăm nhát!
Dạ Ly Tước vẫn chắn trước người nàng, nhanh chóng lên tiếng trước, cười lạnh nói: “Đông Phương Ly, ngươi muốn tìm người mạo danh Liên tỷ tỷ thì cũng phải tìm người nào trông giống như lần trước chứ, người này là gì đây? Cười còn khó coi hơn cả khóc, muốn lừa bổn cô nương thì cũng phải xem lại bản thân mình có bao nhiêu bản lĩnh đã.”
“Dạ Ly Tước, ngươi im miệng cho ta!” Đông Phương Ly lớn tiếng gầm lên, ánh mắt găm chặt vào Thẩm Y: “Ngươi nhìn cho kỹ! Đây chính là a tỷ của ngươi! Nếu ngươi chịu lập tức gi3t ch3t Dạ Ly Tước, ta sẽ để tỷ muội các ngươi đoàn tụ!”
“Hừ.” Thẩm Y bật cười thành tiếng: “Ta nhìn rất kỹ rồi, đây tuyệt đối không phải a tỷ của ta. Thư a tỷ để lại đã viết rất rõ ràng, hiện giờ tỷ ấy đang lẩn trốn ở một nơi rất an toàn, ngươi căn bản không có khả năng tìm thấy tỷ ấy! Năm xưa ta mới vào đời nên đã trúng kế một lần, bây giờ ta không còn là ta của ngày xưa nữa, ngươi dùng lại chiêu cũ, là coi ta như hài tử lên ba mà lừa gạt sao!”
Dạ Ly Tước chắp tay sau lưng, nghe Thẩm Y nói vậy, trên mặt nàng tuy không lộ chút biểu cảm nào, nhưng bàn tay phải phía sau lại giơ ngón cái tán thưởng.
Vào lúc này, tuyệt đối không được nhận nàng ấy.
Một khi nhận, chẳng khác nào phơi bày điểm yếu trước mặt Đông Phương Ly, mặc cho nàng ta xâu xé.
Các nàng càng tỏ ra không quan tâm thì Đông Phương Ly càng không thể dùng Thẩm Liên để uy hiếp. Phải bình tĩnh, chỉ cần ép Đông Phương Ly ra tay trước, tương đương đã thắng được ván đầu tiên.
Thẩm Liên rưng rưng nước mắt, nàng ấy thấy vô cùng an lòng, nhìn hai người đang đứng trên bến tàu, nàng ấy mấp máy đôi môi, không ngừng lặp lại một câu duy nhất —— Đừng lo cho ta.
Thẩm Y hiểu, Dạ Ly Tước cũng hiểu.
Nhiều năm trước, Thẩm Liên đã xả thân cứu Thẩm Y, hy sinh bản thân để cứu Dạ Ly Tước, một người tốt như vậy, ông trời sao nỡ để nàng ấy liên tục gặp bất hạnh?
Dạ Ly Tước bước tới một bước, lạnh giọng mỉa mai: “Đông Phương Ly, ngươi bao nhiêu tuổi rồi? Sao lại mang một cái đầu trống rỗng, làm chuyện ngu xuẩn như vậy, hay là……” Nàng đón lấy ánh mắt tràn đầy sát khí của Đông Phương Ly, “Trong trận chiến ở Khước Tà Đường, ngươi đã bị thương khó lòng bình phục, không dám giao thủ với chúng ta, nên mới nghĩ ra cái chiêu trò ngu ngốc này, ngươi định uy hiếp ai chứ?”
“Ta thấy nàng ta chắc chắn bị thương rồi, lại còn bị thương ở chỗ này nữa.” Thẩm Y phụ họa, chỉ vào đầu mình, “Đông Phương Ly, chẳng phải ngươi tự xưng là thâm tình, thích a tỷ của ta sao? Thế gian làm gì có đạo lý thích một người mà lại dùng người thương để uy hiếp kẻ khác?” Dứt lời, Thẩm Y cũng cười lạnh: “Heo rừng trong núi này còn thông minh hơn ngươi.”
Gân xanh trên trán Đông Phương Ly giật liên hồi, nàng ta chưa bao giờ bị sỉ nhục như vậy, năm ngón tay đang bóp lấy Thẩm Liên vô thức siết chặt, khiến Thẩm Liên khẽ kêu lên một tiếng đau đớn, chẳng mấy chốc sắc mặt đã tím tái vì nghẹt thở. Nàng ta vội vàng buông tay, Thẩm Liên lập tức ho sặc sụa.
Dạ Ly Tước nhân cơ hội đổ thêm dầu vào lửa: “Ngươi gi3t đi chứ!”
“Phải đó, gi3t đi.” Lòng bàn tay Thẩm Y đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, nàng cố gắng hết sức kiểm soát giọng nói, không thể để Đông Phương Ly nghe ra một chút run rẩy nào.
Đông Phương Ly giận dữ ngút trời, vốn định tối nay dùng tính mạng của Thẩm Liên uy hiếp Thẩm Y để nàng tự tay gi3t ch3t Dạ Ly Tước cho hả giận. Nào ngờ hai người kia lại coi Thẩm Liên thật thành giả, không trúng kế thì thôi, lại còn mở miệng thúc giục nàng ta ra tay gi3t Thẩm Liên. Rõ ràng nàng ta mới là người nắm giữ sinh tử của bọn họ, sao cục diện lại trở nên thế này?
Thẩm Liên mỉm cười an lòng, Y Y đã trưởng thành như vậy, sau này chắc chắn sẽ không dễ dàng bị người khác thao túng, lại có A Ly tận tâm chăm sóc, nhất định có thể bình an một đời.
Ngoài ma đầu sau lưng ra, nàng ấy còn gì phải lo lắng nữa?
Thiện nhân năm xưa đã kết ra ác quả hôm nay, ông trời đã trêu đùa nàng ấy một ván lớn như vậy, cũng đã đến lúc khép lại trò đùa này rồi.
Nghĩ đến đây, lợi dụng lúc Đông Phương Ly đang phân tâm, Thẩm Liên dồn hết sức tàn bật người lao về phía trước.
“Liên Trang!” Đông Phương Ly vội vàng ra tay, túm lấy vạt áo của nàng ấy.
Một cây kim châm xé gió lao tới, vừa vặn rạch đứt vạt áo của Thẩm Liên.
Đông Phương Ly còn định lao tới kéo Thẩm Liên lại, thì Tuyết Hồng đã áp sát ngay trước mặt. Nàng ta không ngờ Dạ Ly Tước lại dám cận chiến với mình, một kẻ phế nhân ngay cả nội lực cũng không có mà dám mạo hiểm như vậy, đúng là tìm ch3t!
Nàng ta né tránh ngọn roi Tuyết Hồng, vung một chưởng vào ngực Dạ Ly Tước. Bàn tay chưa tới nhưng chưởng phong đã ập đến, Dạ Ly Tước lộn nhào trên không rồi đáp xuống một tảng băng trôi không xa.
“Khụ khụ.” Dạ Ly Tước ôm lấy ngực ho dữ dội, khóe miệng rỉ ra một vệt máu. Nàng phải thừa nhận rằng, không có nội lực hỗ trợ, dù thân pháp có nhanh đến đâu cũng không được như trước, vẫn phải hứng chịu một luồng chưởng phong.
Cùng lúc đó, Đông Phương Ly vội vàng nhìn theo hướng Thẩm Liên vừa lao đi, nàng ấy không rơi xuống nước mà đã được Thẩm Y lướt tới đón lấy, vững vàng đáp xuống bến tàu.
Sự phối hợp của hai người vô cùng ăn ý, Đông Phương Ly vì một chút vô ý đã trúng kế dương Đông kích Tây của Dạ Ly Tước.
Thẩm Y che chở a tỷ ở phía sau, nghiêng mặt vội vã nói: “A tỷ, mau trốn vào trong trang viên đi!”
Thẩm Liên không yên tâm về hai người các nàng, nhưng nàng ấy cũng biết lúc này mình không được làm vướng chân vướng tay, dù bước chân lảo đảo, nàng ấy cũng không dám chậm trễ nửa khắc, không ngoảnh đầu lại mà chạy thẳng vào trong trang viên.
Thẩm Y mỗi tay cầm một cây kim châm, lướt tới bên cạnh Dạ Ly Tước, trao đổi ánh mắt với nàng ấy. Trận chiến đêm nay đã không thể tránh khỏi, nàng sẽ cùng nàng ấy đồng sinh cộng tử trong cuộc chiến này!
Ánh mắt Đông Phương Ly u ám, dù biết gần đây nội tức không ổn định, nàng ta cũng không thể nuốt trôi cơn giận này, gầm lên: “Liên Trang trốn không thoát đâu! Các ngươi cũng đừng hòng chạy thoát!” Dứt lời, khí hải chấn động, 《Thương Minh Tâm Pháp》 thúc đẩy nội tức lưu chuyển, tà áo bào đen bay phần phật, khi nàng ta ngước mắt lên, đôi mắt đã đỏ rực như máu.
Thẩm Liên vốn đã hận nàng ta, vậy thì có hận thêm chút nữa thì đã sao?
Nếu không thể khiến Thẩm Liên yêu nàng ta trọn đời, thì hãy để Thẩm Liên vĩnh viễn ghi nhớ Đông Phương Ly này!
Dạ Ly Tước đáng ch3t!
Thẩm Y cũng phải nằm dưới thân mặc nàng ta vui đùa!
Đêm nay, nàng ta muốn Thẩm Liên phải tận mắt chứng kiến cảnh tượng này, muốn nàng ấy biết kết cục của việc không nghe lời sẽ như thế nào!
_____
Chú giải
Tâm đại: có thể hiểu là những người vô ưu vô tư, có thể tương tự không tim không phổi, nghĩa đen là trái tim to lớn, nên Dạ Ly Tước mới giỡn lại là tim mình chỉ to bằng nắm tay thôi á.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 138: Đấu võ mồm
Xuân Đình Tuyết