Chương 139: Trận tử chiến

Đông Phương Ly một khi đã tức giận thì ra tay tuyệt đối không lưu tình. Chỉ thấy nàng ta đứng trên con thuyền nhỏ gầm lên một tiếng, thanh âm như tiếng chuông đồng vang dội, chấn động khiến màng nhĩ của Thẩm Y và Dạ Ly Tước đau nhức, không khỏi nhíu mày.
Oành!
Mặt hồ rung chuyển, hai người đột ngột cảm thấy dưới chân lảo đảo, một đợt sóng dữ do Đông Phương Ly dấy lên cuốn thẳng về phía các nàng. Hai người tản ra hai hướng trái phải, muốn cùng nhau phá giải chiêu này, hoặc là kẹp hai bên, hoặc là vây trên dưới, hoặc là tập kích trước sau, tuyệt đối không thể cùng tấn công từ một phía, tránh tạo cho ma đầu này một phương vị phản kích thuận tay.
Đông Phương Ly biết rõ Dạ Ly Tước không còn nội lực, đòn tấn công sẽ không có bao nhiêu uy lực, nên mọi sự chú ý đều dồn vào Thẩm Y. Khi Tuyết Hồng quất tới, nàng ta chỉ búng ngón tay, khí kình đã dễ dàng đánh bật ngọn roi ra. Xoay người vung chưởng, vừa vặn đánh trúng một cây kim châm của Thẩm Y đang đâm tới, sau một tiếng rắc khô khốc, kim châm gãy làm đôi.
Thẩm Y vì né tránh luồng khí kình còn lại, buộc phải lộn nhào trên không, khí kình lướt qua thái dương nàng, cắt đứt dây buộc tóc khiến búi tóc xõa tung, khi đáp xuống đất, làn tóc đã che lấp một phần gương mặt thanh lãnh của nàng. Thẩm Y vứt bỏ đoạn kim gãy trong tay trái, tiếp tục rút ra một cây kim châm khác, một lần nữa lao về phía Đông Phương Ly.
Lần này nàng thúc động viêm tức luân chuyển, dồn hết vào đôi kim châm trên hai tay. Trừ phi Đông Phương Ly sử dụng nội kình mạnh gấp mười lần nàng, bằng không tuyệt đối không thể làm gãy kim châm được nữa.
Dạ Ly Tước đạp sóng lướt đi, vung Tuyết Hồng tới, nhanh hơn một bước quất về phía cổ tay phải của Đông Phương Ly. Thẩm Y nhắm chuẩn thời cơ, trong lúc kim châm bên tay trái phóng ra, kim châm bên tay phải xoay tròn như kim luân, cứa về phía cổ họng đối phương.
Sự phối hợp này, có thể coi là tâm linh tương thông.
Chỉ tiếc rằng, chiến lực hiện tại của Dạ Ly Tước không còn như xưa, nếu nàng vẫn còn 《Âm Thực Quyết》 hộ thân, lúc này nhất định có thể dùng hàn tức cưỡng ép chống chọi với nội kình của Đông Phương Ly, cầm cự thêm một khắc.
Tuyết Hồng quấn lấy cổ tay Đông Phương Ly nhưng lại nhanh chóng nới lỏng ra.
Không phải do nàng ta chấn tán, mà là Dạ Ly Tước vội vàng thu roi, nếu không Tuyết Hồng nhất định sẽ đứt thành nhiều đoạn dưới luồng khí kình của Đông Phương Ly. Đông Phương Ly dễ dàng khóa chặt kim châm giữa không trung, dù đã có thêm viêm tức, cây kim ấy cũng chỉ khẽ run lên trong lòng bàn tay nàng ta rồi gãy làm hai đoạn. Cây kim còn lại của Thẩm Y xoáy gần tới cổ họng, Đông Phương Ly lùi lại nửa bước, ra tay nhanh như chớp, mắt thấy sắp đánh trúng cổ tay phải của Thẩm Y thì lại nghe tiếng nước vang lên, buộc phải phân tâm đối phó với Dạ Ly Tước đang tấn công lần nữa.
Tuyết Hồng quất xuống mặt hồ, tạo ra một luồng thủy đao vút lên giữa Thẩm Y và Đông Phương Ly, trực tiếp chặt đứt chiêu thức của nàng ta. Thẩm Y mượn cơ hội điểm kiếm chỉ, sử dụng chiêu “Băng Tự Quyết”, sau khi điểm trúng thủy đao, những giọt nước bắn tung tóe mang theo băng kình bắn thẳng về phía Đông Phương Ly.
Đông Phương Ly cười lạnh phất tay áo, những giọt nước chạm vào ống tay áo đen tuyền của nàng ta giống như chạm vào một lớp bông mềm mại, tất cả đều rơi rụng xuống thuyền.
“Cũng chỉ đến thế mà thôi.” Đông Phương Ly còn tưởng rằng những ngày qua võ nghệ của Thẩm Y đã tinh tiến không ít, nên mới có gan tử chiến với nàng ta, sau khi qua vài chiêu, sự tự tin của nàng ta liền tăng vọt. Nhân lúc còn có thể khống chế nội tức cuộn trào trong cơ thể, Đông Phương Ly chỉ muốn tốc chiến tốc thắng, lập tức giải quyết cả hai.
“Y Y! Lui lại!” Dạ Ly Tước lớn tiếng hô.
Được nhắc nhở, Thẩm Y xoay người liên tục thi triển bộ pháp dịch chuyển, chớp mắt đã cách Đông Phương Ly mười bước chân. Nàng vội vàng nhìn về phía Dạ Ly Tước, thấy nàng ấy vẫn còn trong phạm vi của Đông Phương Ly, không kìm được mà thốt lên: “Mau chạy đi!”
Dạ Ly Tước hiểu rằng dù có chạy xa cũng tuyệt đối không thoát khỏi những đòn truy sát liên hoàn của Đông Phương Ly, thay vì quay lưng bỏ chạy để lộ sơ hở sau lưng, chi bằng đánh cược một phen. Cược vào sự nhạy bén của một sát thủ lâu năm, chỉ cần tránh được đòn đầu tiên, nàng có thể tìm thấy cơ hội phản kích.
Đông Phương Ly tuyệt đối không bỏ qua cơ hội tốt này, đối phó với một Dạ Ly Tước không có nội lực, nàng ta đương nhiên nắm chắc phần thắng. Nàng ta dang rộng hai tay, một lần nữa vận chuyển 《Thương Minh Tâm Pháp》, tụ nước thành băng, từ mặt hồ rút lên một thanh đao băng dài.
“Đi ch3t đi!” Đông Phương Ly phất ống tay áo, đâm đao băng về phía Dạ Ly Tước.
Ngay khoảnh khắc Dạ Ly Tước né tránh, Đông Phương Ly đã sát tới trước mặt, nắm lấy một đầu đao băng, nhắm thẳng tim Dạ Ly Tước mà rạch một đường. Hồng y rách nát, dù Dạ Ly Tước đã dự đoán đúng nhưng cũng không kịp tránh khỏi khí kình của nàng ta, đành để mặc đao băng rạch một vết lớn trước ngực.
“Dạ Ly Tước!” Thẩm Y kinh hãi kêu lên, nàng biết vết thương này gần như chí mạng.
Nào ngờ?
Dạ Ly Tước lại cất tiếng cười lớn, “Ngươi cũng chỉ đến thế mà thôi.” Nói xong, nàng giật phắt miếng hộ tâm kính đã nứt vỡ trước ngực xuống, khiêu khích nháy mắt với Đông Phương Ly.
“Ta muốn lấy mạng ngươi!” Đông Phương Ly thịnh nộ, nàng ta biết Dạ Ly Tước lắm mưu nhiều kế, nhưng không ngờ nàng lại tâm cơ đến mức mặc cả hộ tâm kính trên người.
Thẩm Y thở phào nhẹ nhõm, định xông lên hỗ trợ thì thấy Dạ Ly Tước nhảy thẳng xuống hồ, nhanh chóng lặn xuống đáy. Đừng nói là Đông Phương Ly không hiểu ý đồ của nàng, ngay cả Thẩm Y cũng không rõ nàng định làm gì. Hồ nước mùa Đông lạnh thấu xương, nàng lại không có nội tức hộ thân, lặn dưới đáy hồ lâu như vậy chắc chắn sẽ bị thương vì giá rét.
Rất nhanh, trên mặt hồ trôi nổi những mảnh hồng y của Dạ Ly Tước, Đông Phương Ly vung binh khí đâm xuống, lập tức xoắn nát hồng y thành trăm mảnh. Nhưng Dạ Ly Tước sao có thể ngốc đến mức trốn dưới lớp y phục đó?
Đông Phương Ly thấy nhất thời không hạ được Dạ Ly Tước, bèn quay lại nhìn Thẩm Y. Nàng ta cũng muốn xem thử, một khi Thẩm Y rơi vào thế hạ phong, Dạ Ly Tước có chịu ra mặt hay không!
Sát ý ập đến.
Thẩm Y vội vàng tập trung ứng chiến, né tránh một luồng chưởng phong của Đông Phương Ly, từ khóe mắt nàng thoáng thấy Tuyết Hồng đâm ra từ dưới mặt hồ. Nàng lập tức phối hợp với đòn đánh lén của Dạ Ly Tước, dốc toàn lực thu hút sự chú ý của Đông Phương Ly.
Đông Phương Ly không phải không nghe thấy dị động phía sau, chỉ là Thẩm Y bất ngờ xoay kim châm tấn công, nàng ta buộc phải xoay đao làm khiên đỡ. Chỉ nghe hai tiếng “keng keng”, nàng ta chặn đứng Tuyết Hồng và kim châm, đồng thời đánh ra một chưởng về phía Thẩm Y.
Thẩm Y nghiêng mình né tránh, chưởng phong lướt sát qua ngực. Đông Phương Ly bất ngờ biến chiêu, một trảo tóm lấy cổ áo Thẩm Y. Thẩm Y cố sức giãy ra, Đông Phương Ly không buông tay, xé toạc một mảng áo của nàng. Nhìn thấy xương quai xanh trắng ngần của Thẩm Y, tâm thần Đông Phương Ly không khỏi dao động, dù lúc này khí hải đã xuất hiện dấu hiệu lạ, nàng ta chỉ cho rằng đó là do nội tức chạy loạn như mọi ngày nên không để tâm.
Thẩm Y chán ghét ánh mắt của nàng ta, đá lên một luồng sóng nước đánh thẳng vào mặt đối phương.
Đông Phương Ly phất tay áo đánh tan nước, cười nói: “Ngươi tưởng mình thoát được sao?”
Ào ào ——
Dạ Ly Tước trồi lên khỏi mặt hồ, thở ra một luồng hàn khí, trên cổ tay đã trang bị thêm một chiếc tụ tiễn. Nàng nhanh chóng nhấn cơ quan, bắn một mũi tên về phía Đông Phương Ly.
Đông Phương Ly xoay người phất tay áo, đối phó với bất kỳ đòn tấn công nào không có nội tức, nàng ta cảm thấy dễ dàng như phủi bụi. Chỉ là nàng ta không ngờ chiếc tụ tiễn này đã được cải tiến, không phải loại thông thường. Đầu mũi tên có chứa thu./ốc n/ổ, một khi chạm vào mục tiêu sẽ lập tức phát nổ.
Mũi tên nổ tung, dư chấn khiến Đông Phương Ly lùi lại một bước, ống tay áo cũng bị rách một lỗ lớn. Nàng ta giận dữ lườm Dạ Ly Tước đang ở dưới nước, phóng đao băng trong tay về phía nàng.
Dạ Ly Tước nhanh chóng lặn xuống đáy hồ, mượn sức cản của nước để né tránh đòn này. Chớp thời cơ, nàng lại bắn ra một mũi tên từ dưới mặt nước. Mũi tên xé nước lao lên, Đông Phương Ly lần này đã khôn ngoan hơn, trực tiếp nhảy tránh đi. Nàng ta nhớ khối băng trôi dưới chân mình lúc nãy hai người kia cũng từng dẫm lên nên không hề phòng bị. Khi đôi chân vừa đáp xuống khối băng, từ bên dưới đột ngột đâm lên hai lưỡi dao nhọn, nếu nàng ta không tránh nhanh, dao chắc chắn đã xuyên thủng lòng bàn chân, găm chặt nàng ta vào khối băng.
Đến lúc này, Đông Phương Ly mới hiểu tại sao Dạ Ly Tước lại phải lặn xuống hồ. Xem ra những ngày qua Dạ Ly Tước đã bố trí không ít cạm bẫy dưới nước, mượn sức nước làm đệm đỡ, nàng ở dưới đó còn an toàn hơn trên mặt hồ nhiều.
Thẩm Y bừng tỉnh, lập tức thu lại sự phân tâm, một lần nữa tấn công Đông Phương Ly.
Đông Phương Ly không biết Dạ Ly Tước có còn ở dưới khối băng hay không, buộc phải phân tâm chú ý, vì vậy khi Thẩm Y tấn công lần nữa, nàng ta chỉ có thể ưu tiên phòng bị, đánh bật Thẩm Y ra trước.
Quả nhiên! Hai lưỡi dao nhọn dưới chân bất ngờ chém chéo một nhát, Đông Phương Ly lách bước né tránh, đao băng vung xuống, chém đứt hai lưỡi dao làm đôi. Chợt nhận thấy luồng gió lạnh từ sau gáy, Đông Phương Ly vung đao ra, kim châm đâm xuyên vào đao băng khiến nó vỡ vụn, kim châm cũng một lần nữa gãy đôi. Thậm chí, khí kình mãnh liệt của Đông Phương Ly vẫn chấn động tới Thẩm Y, khiến nửa đoạn kim châm trong lòng bàn tay nàng găm sâu vào da thịt.
Thẩm Y vững vàng đáp xuống khối băng trôi cách đó không xa, nén đau rút nửa đoạn kim châm ra vứt xuống, máu tươi nhỏ giọt từ đầu ngón tay rơi xuống khối băng trắng muốt, trông vô cùng chói mắt.
“Khụ khụ.”
Sắc mặt Đông Phương Ly trở nên rất khó coi. Chiêu vừa rồi của Thẩm Y có ẩn chứa viêm tức theo thế cách sơn đả ngưu của “Băng Tự Quyết”, dù chỉ có một chút viêm tức lọt vào cơ thể, nhưng nó giống như một giọt dung nham rơi vào khối băng ngàn năm, không ngừng đâm sâu vào kỳ kinh bát mạch, đau đến mức nàng ta không nhịn được mà ho lên một tiếng.
Những giọt máu đỏ tươi cũng bắt đầu nhỏ xuống từ mu bàn tay nàng ta, hóa ra vết thương trên cánh tay đã bị rách ra sau những lần đối chiêu liên tiếp. Nhưng nỗi đau này so với cơn đau như băng châm nơi khí hải chỉ là chuyện nhỏ. Nàng ta biết luồng nội tức cuộn trào đã cận kề bờ vực vỡ đê, không thể tiếp tục dây dưa với hai người này lâu hơn nữa. Hoặc là tốc chiến tốc thắng rồi tìm nơi điều tức, hoặc là tiêu hao thật lớn nội tức, giải phóng ra một phần để giải tỏa nguy cơ vỡ đê này.
Dạ Ly Tước lại trồi lên mặt nước, gương mặt đã bị đông lạnh đến mức trắng bệch. Nàng nhắm thẳng vào sau lưng Đông Phương Ly, tiếp tục phóng thêm một mũi tên.
Đông Phương Ly nghe tiếng né tránh, đánh ra một chưởng khiến mặt hồ dậy sóng. Chưởng kình vào nước tốc độ chậm lại nhiều, Dạ Ly Tước mượn thế nước thong dong né được, rồi lại trồi lên mặt nước khích tướng: “Đồ heo rừng, chẳng phải nói muốn lấy mạng bổn cô nương sao? Tới đây! Để ta xem trong vòng trăm chiêu, ngươi có thể chạm vào ta một lần nào không!”
Đông Phương Ly hít một hơi lạnh, đánh liên tiếp hai chưởng về phía Dạ Ly Tước. Nội tức chí âm chí hàn nhập vào hồ, lập tức khiến nước hồ đóng băng, Đông Phương Ly quả nhiên cảm thấy dễ chịu hơn hẳn, bỗng nảy ra một kế. Dạ Ly Tước chẳng phải thích lặn dưới hồ sao, nàng ta muốn xem thử, nếu đóng băng toàn bộ hồ nước này, Dạ Ly Tước còn trốn đi đâu!
Hàn khí bùng nổ.
Dạ Ly Tước trồi lên mặt nước, cuối cùng nàng cũng đợi được Đông Phương Ly dùng chiêu này, liền đưa mắt ra hiệu cho Thẩm Y, hô lớn: “Đừng để nàng ta lên bờ!”
Thẩm Y gật đầu, rút ra hai cây kim châm cuối cùng trong túi, một lần nữa tấn công Đông Phương Ly.
Đông Phương Ly thầm cười nhạo Dạ Ly Tước khôn quá hóa đần, dám ngang nhiên tiết lộ ý đồ cho Thẩm Y như vậy, nàng ta đương nhiên sẽ không ở lại trên băng trôi, lúc nào cũng phải đề phòng Dạ Ly Tước đánh lén. Không muốn nàng ta lên bờ thì nàng ta nhất định phải lên bờ. Lên đến bờ rồi, nàng ta sẽ lại tụ nước thành băng, khiến Dạ Ly Tước không còn đường trốn!
Thẩm Y thề, nàng đã dốc hết tính mạng để ngăn cản Đông Phương Ly, nhưng chênh lệch thực lực quá lớn, Đông Phương Ly vẫn đáp xuống bến tàu một cách an toàn.
“Y Y, chúng ta dù sao cũng là người một nhà, hà tất phải đánh đánh gi3t gi3t làm tổn thương tình cảm!” Đông Phương Ly đắc ý nhìn Thẩm Y đang ở trên băng trôi, “Nếu ngươi chịu dừng tay, ta bảo đảm sẽ đối đãi với tỷ muội hai người như trân như bảo.”
Thẩm Y nghe được chói tai, nghiến răng phỉ nhổ: “Ta khinh!” Nếu là ngày thường, nàng sao có thể làm hành động thô lỗ như vậy, nhưng đối mặt với loại ma đầu này, lễ nghĩa liêm sỉ chỉ là đàn gảy tai trâu, hà tất phải khách sáo.
“Ngươi chỉ giỏi cứng miệng lúc này thôi, lát nữa ta sẽ khiến ngươi phải cầu xin ta!” Đông Phương Ly liếm môi, cưỡng ép thúc giục nội tức tập trung vào lòng bàn tay phải, vỗ mạnh một chưởng xuống mặt hồ phía bên phải bến tàu.
Hàn khí lan tỏa, nội tức mạnh mẽ một khi được giải phóng, dù cách xa mười bước chân, Thẩm Y cũng bị luồng khí kình lạnh lẽo chấn động khiến nàng gần như ngạt thở.
Mặt hồ bắt đầu đóng băng, lấy Liêm Tinh Ổ làm trung tâm, băng lan nhanh về phía bờ hồ ——
Thẩm Y kinh hãi, nếu không kịp nhảy tránh, một khi bị luồng nội tức kinh người đó nhắm trúng, đôi chân nàng e rằng sẽ bị đóng băng ngay trên mặt hồ.
Tuyệt đối không thể để nàng ta thành công!
Thẩm Y không còn màng đến bản thân, đôi kim châm trong tay nóng rực như sắt nung, nàng cậy vào đôi kim rạch qua khí kình hộ thể của Đông Phương Ly, song châm cùng đâm thẳng vào tim đối phương.
Nội tức của Đông Phương Ly vượt quá ngàn năm, đối phó với nội lực trăm năm của Thẩm Y dễ như trở bàn tay. Nàng ta không thu tay tụ nước thành băng mà chỉ chấn động thân thể. Khí kình hộ thể vừa bị Thẩm Y rạch ra lập tức khép lại, kẹp lấy thân hình Thẩm Y. Trong nháy mắt, Thẩm Y cảm thấy mình như bị hai tấm sắt lạnh kẹp chặt, dường như có thể bị nghiền nát bất cứ lúc nào.
“Đau không?” Đông Phương Ly cười quỷ quyệt nhìn nàng, “Ta chính là thích các ngươi kêu đau, các ngươi càng đau đớn, ta càng thấy sảng khoái, ha ha.”
Thẩm Y nhịn đau dùng viêm tức chống chọi, hai cánh tay tung ra không hề thu lại một tấc, trái lại dốc toàn lực đâm về phía Đông Phương Ly. Dù cho bản thân có bị nội tức của ma đầu này nghiền nát, nàng cũng phải liều ch3t một phen để đổi lấy một đường sống sót cho Dạ Ly Tước. Từ trước đến nay, nàng luôn là người được bảo vệ, năm xưa là a tỷ, sau này là Dạ Ly Tước. Lần này, đến lượt nàng bảo vệ các nàng, chỉ cần còn một hơi thở, nàng sẽ không để ma đầu này toại nguyện!
Thẩm Y nghiến răng đến mức muốn vỡ vụn, cơn đau thấu xương khiến toàn thân nàng run rẩy dữ dội. Dù viêm tức của nàng căn bản không phải đối thủ của 《Thương Minh Tâm Pháp》, nàng vẫn bướng bỉnh đâm tới thêm một tấc.
Còn kém hai tấc, chỉ kém hai tấc nữa thôi!
Đông Phương Ly đời này đã thấy quá nhiều kẻ có ngạo cốt, nhưng riêng hai tỷ muội họ Thẩm này đều cứng cỏi một cách kỳ lạ, thà gãy chứ không chịu cong, căn bản không sợ sinh tử. Nhìn vào khuôn mặt của Thẩm Y, nàng ta thoáng có chút ngẩn ngơ. Đường nét của Thẩm Y vốn rất giống Thẩm Liên, nhất là khi nàng bất chấp tất cả để làm một việc gì đó.
Nàng ta không khỏi thất thần, trong thoáng chốc nhớ lại năm xưa ——
Thẩm Liên ngồi sâu trong u lao, khóe miệng mỉm cười, dịu dàng như ánh trăng đêm Xuân.
“Sao ngươi không nghe lời khuyên chứ? Giao ra 《Âm Thực Quyết》, đại ca nhất định sẽ thả ngươi, hà tất phải chịu những cực hình này?”
“Nếu có một ngày đại ca ngươi gặp nguy hiểm, ngươi cũng sẽ giống như ta thôi.”
“Ta không bao giờ! Nếu ngay cả đại ca cũng không đánh lại kẻ đó, ta tới chẳng phải là nộp mạng sao?”
Thẩm Liên bối rối nhìn nàng ta: “Hắn là người thân duy nhất của ngươi mà.”
Đông Phương Ly cười lạnh, “Hắn chưa bao giờ coi ta là người thân, ta chẳng qua chỉ là thuộc hạ mà thôi.”
“Đáng thương.”
“Ta không cần sự thương hại của ngươi!”
“Có lẽ một ngày nào đó, ngươi sẽ gặp được một người mà ngươi muốn dùng tính mạng để bảo vệ chu toàn.”
“Kẻ ngốc mới làm vậy!”
Thẩm Liên mỉm cười, không nói gì thêm nữa.
Đông Phương Ly lại tò mò hỏi: “Nếu như…… ta là muội muội của ngươi, ngươi có dùng tính mạng bảo vệ ta chu toàn không?”
“A Ly vốn không phải muội muội của ta, nhưng ta cũng sẵn lòng bảo vệ nàng ấy trọn đời bình an.” Thẩm Liên trả lời rất dứt khoát: “Hiện giờ việc ta làm chính là như vậy.”
Đó là lần đầu tiên Đông Phương Ly nghe thấy nàng gọi tên người đó, “A Ly?”
“Phải, A Ly của ta.” Nụ cười của Thẩm Liên trở nên ấm áp hơn, dù toàn thân đã đầy vết máu, nhưng chỉ cần nghĩ đến A Ly và Y Y được bình an vô sự, dù một mình nàng ấy phải sa vào địa ngục chịu khổ thì đã sao.
Đố kỵ bùng cháy.
Đông Phương Ly nhanh chóng định thần lại, đáy mắt xẹt qua một tia sát ý mãnh liệt.
“Dựa vào cái gì không phải là ta!”
Nàng ta gầm lên, luồng khí kình chấn động như lưỡi đao sắc bén, chém ngang một đường.
Thẩm Y không kịp né tránh, chỉ đành gắng gượng chống đỡ chiêu này. Khí kình nhanh chóng xé nát bộ bạch y của nàng, Thẩm Y chỉ kiên trì được một lát liền bị khí kình đánh bay ra ngoài. Lục phủ ngũ tạng như bị nghiền nát, nàng chỉ thấy khí huyết đình trệ, khi còn chưa kịp rơi xuống đất đã phun ra một ngụm máu tươi.
Nàng bất ngờ rơi vào một vòng tay ướt đẫm, hóa ra Dạ Ly Tước đã kịp thời đón lấy nàng.
“Đừng cố quá sức.” Dạ Ly Tước đau lòng mắng nàng, đợi Thẩm Y đứng vững liền bước lên nửa bước chắn trước mặt nàng, dặn dò: “Phần còn lại cứ giao cho ta.”
“Nhưng……” Thẩm Y chưa nói hết câu, một ngụm máu nữa lại trào lên cổ họng, nếu không phải nàng cố sức nén lại thì đã phun ra rồi.
“Nghe lời, trông chừng Liên tỷ tỷ giúp ta, ta sợ tỷ ấy không kìm được mà xông ra làm hỏng chuyện.” Dạ Ly Tước đã thoáng thấy Thẩm Liên đang ẩn nấp sau cửa, hiện giờ khó khăn lắm mới có được năm phần thắng, tuyệt đối không thể để Liên tỷ tỷ vì lo lắng mà làm loạn.
Thẩm Y lau vệt máu nơi khóe miệng, gật đầu thật mạnh, lập tức lảo đảo đi vào trong trang viên.
Đông Phương Ly vốn định thu lại nội tức, xông lên trực tiếp k3t li/3u Dạ Ly Tước. Nhưng luồng nội tức tràn trề này đã mất kiểm soát, nếu nàng ta cưỡng ép thu tay, ắt sẽ bị nội tức phản phệ, lúc đó cục diện xoay chuyển, người ch3t sẽ là nàng ta. Vì vậy, nàng ta chỉ có thể trơ mắt nhìn Thẩm Y trốn vào trong trang viên, đồng thời phải cẩn trọng đề phòng những mưu mô của Dạ Ly Tước.
May thay, Dạ Ly Tước không có nội lực, dù nàng có xông lên cũng không phá được khí kình hộ thể, thậm chí Đông Phương Ly còn hy vọng Dạ Ly Tước chủ động tấn công, nàng ta có thể mượn nội kình gi3t ch3t nàng chỉ bằng một đòn.
Dạ Ly Tước không phải kẻ ngốc, nàng tuyệt đối không dại dột xông lên nộp mạng. Ngược lại, chính Đông Phương Ly đã trúng kế “khôn quá hóa đần”, câu nói Dạ Ly Tước nói với Y Y lúc trước là cố ý để nàng ta nghe thấy. Đêm nay là sinh nhật của Thẩm Y, trên bến tàu đương nhiên phải bố trí pháo hoa, nhưng trên bến tàu không chỉ có pháo hoa mà còn có một số thu./ốc n/ổ dự phòng mà Dạ Ly Tước đã tìm thấy trong trang viên.
Nàng biết ma đầu này không thể cưỡng ép thu hồi nội tức, nên nàng sẽ ép nàng ta phải thu hồi. Hoặc là nén đau chịu nội tức phản phệ, hoặc là nếm mùi hỏa lôi. Đây cũng coi như là món quà sinh nhật đặc biệt nàng dành tặng Thẩm Y.
“Đông Phương Ly, ngươi còn đứng đó làm gì? Chẳng phải muốn gi3t ta sao? Động thủ đi chứ!” Dạ Ly Tước tiến lại gần bến tàu nhưng vẫn giữ một khoảng cách an toàn với đối phương.
Đông Phương Ly cười lạnh: “Ngươi bớt giả vờ trấn tĩnh trước mặt ta đi. Đừng tưởng ta không biết ngươi đã bố trí cơ quan trong trang viên này, ngươi chỉ muốn dụ ta vào bẫy thôi!”
“Chậc chậc, heo rừng, ngươi tưởng mình chưa trúng chiêu sao?” Dạ Ly Tước bất ngờ vung Tuyết Hồng, đuôi roi móc vào cơ quan giấu bên cạnh bến tàu, nàng nhẹ nhàng giật một cái.
Kíp nổ hỏa lôi lập tức được châm ngòi.
Ngửi thấy mùi thu./ốc n/ổ, Đông Phương Ly thầm nghĩ không ổn, trong lúc sinh tử, nàng ta chỉ có thể đánh cược một phen. Cược rằng nội tức thâm hậu của mình đủ sức chống lại uy lực nổ của hỏa lôi, vì vậy nàng ta cưỡng ép thúc giục khí hải đẩy nội tức hộ thể ra xa một trượng.
Hỏa lôi nổ tung tại chỗ, nhanh chóng đánh nát bến tàu. Mặt hồ đã đóng băng cũng bị dư chấn đánh tan thành bụi băng, mù mịt bao phủ lấy ma đầu kia.
Thẩm Y và Thẩm Liên nhìn chằm chằm vào bến tàu, không dám lơ là một khắc.
Ma đầu đó có ch3t không?
Dạ Ly Tước không chắc chắn mười mươi, bởi nội tức trong người Đông Phương Ly lên tới ngàn năm, không thể dùng chuẩn mực người thường để đo lường.
Khói bụi và bụi băng cuối cùng cũng lắng xuống, nửa thân người Đông Phương Ly đã chìm trong hố băng nứt toác, nàng ta ôm ngực ho dữ dội. Dù có nội lực thâm hậu hộ thân, nàng ta cũng không thể chống đỡ hoàn toàn uy lực của toàn bộ thu./ốc n/ổ. Nàng ta dù sao cũng chỉ là người phàm, sao có thể có bản lĩnh nghịch thiên? Thậm chí, do hỏa lôi bùng nổ, nội tức của nàng ta bị chấn động, luồng nội tức tràn ra ngoài không còn kiểm soát được nữa, rốt cuộc đã sinh ra phản phệ, chấn nứt từng đoạn kinh mạch của nàng ta.
Đau, mỗi hơi thở của nàng ta đều là cơn đau thấu xương tủy.
Đó là nỗi đau khi cơ thể sắp tan nát, là nỗi sợ hãi cận kề cái ch3t mà nàng ta chưa từng trải qua.
Nàng ta uất hận nhìn chằm chằm ba người kia với đôi mắt đỏ rực, sao nàng ta có thể bị đánh bại, sao có thể thua dưới tay một Dạ Ly Tước ngay cả nội lực cũng không có, sao có thể trở thành kẻ thua cuộc thảm hại nhất ngày hôm nay?
Nàng ta nhịn đau bước đi, giả vờ như không có chuyện gì, chậm rãi tiến lại gần các nàng.
Dù có ch3t, nàng ta cũng phải kéo họ xuống Hoàng Tuyền cùng mình, tuyệt đối không để các nàng tiêu dao khoái lạc trên nhân gian!
Dạ Ly Tước thầm kinh hãi, trên đời thực sự có người chống đỡ được uy lực của thu./ốc n/ổ, ma đầu này thậm chí còn chịu đựng được cả nội tức phản phệ! Nàng vội vàng liếc nhìn phía sau Đông Phương Ly, mặt hồ đã bị đóng băng hoàn toàn, chắc chắn thời điểm kích hoạt hỏa lôi đã chậm một bước, khiến nàng ta giải phóng đủ nhiều nội tức nên mới giữ được mạng sống.
Cục diện lại xoay chuyển, Thẩm Liên võ công yếu kém, Thẩm Y lại bị trọng thương, một người không có nội lực như nàng làm sao chiến đấu đến cùng với Đông Phương Ly?
Phải nghĩ cách, mau nghĩ cách, nhất định còn cách nào đó để đối phó với ma đầu này!
Dạ Ly Tước siết chặt Tuyết Hồng, vừa cảnh giác vừa vắt óc tìm kế.
Đông Phương Ly đã đứng cách đó bảy bước, bỗng nhiên nàng ta ôm ngực đứng sững lại, chỉ thấy thân hình nàng ta lảo đảo rồi đổ gục xuống đất, từ miệng và mũi tuôn ra một lượng lớn máu tươi.
“Mọi người đừng lại gần, để ta qua xem sao.” Dạ Ly Tước đương nhiên phải kiểm tra kỹ lưỡng, xem người này là giả vờ hay thực sự đã tàn đời.
Ngón tay nàng chạm vào mạch cổ của Đông Phương Ly, nhận thấy mạch đã ngừng đập. Dạ Ly Tước cảm thấy có gì đó không chân thực, ma đầu này cứ thế mà ch3t sao?
“Thế nào rồi?” Thẩm Y hỏi.
“Hình như đã ch3t.” Dạ Ly Tước lo nàng ta giả ch3t, liền đưa tay về phía Thẩm Y, “Kim châm!”
Thẩm Y định ném qua thì Thẩm Liên đã cầm kim châm đi tới bên cạnh Dạ Ly Tước. Ma đầu này đã đeo bám nàng ấy nhiều năm, nàng ấy muốn tự tay k3t li/3u.
Dạ Ly Tước không ngăn cản, Thẩm Y cũng không ngăn.
Để bảo vệ Thẩm Liên, Thẩm Y cũng tiến lại gần, cùng Dạ Ly Tước cảnh giới bên cạnh, nhìn Thẩm Liên không chút do dự đâm cây kim châm vào sau lưng Đông Phương Ly.
Kim châm xuyên qua tim, ma đầu này nhất định không thể sống lại được nữa, cơn ác mộng của nàng ấy rốt cuộc cũng đã kết thúc.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 139: Trận tử chiến
Xuân Đình Tuyết