Chương 140: Xuân Đình Tuyết (KẾT)

Tay Thẩm Liên vẫn đang run rẩy, cây kim châm còn cắm sâu trên lưng Đông Phương Ly. Ác mộng cuối cùng cũng tỉnh, đối với Thẩm Liên mà nói, đây là sự giải thoát, cũng là một lần trùng sinh. Nàng vẫn còn chìm trong cảm xúc hỗn độn, nhất thời chưa thể định thần lại ngay.
“Liên tỷ tỷ, mọi chuyện đã qua rồi.”
Bàn tay lành lạnh của Dạ Ly Tước phủ lên mu bàn tay Thẩm Liên, dắt tay nàng ấy rời khỏi cây kim châm đó, nàng mỉm cười với nàng ấy, “Chúng ta có thể về nhà rồi.”
“A tỷ.” Xoang mũi Thẩm Y chua xót, nàng vươn tay ôm chặt lấy Thẩm Liên. Buổi đoàn viên này nàng đã khổ sở chờ đợi gần năm năm, may mắn trời xanh rủ lòng thương, tỷ muội các nàng vẫn có thể trùng phùng, vẫn còn cơ hội để nối lại tình thâm. Dẫu quãng đời còn lại có hạn, chỉ cần a tỷ sống tốt, nàng sẽ dốc lòng nghiên cứu y đạo, tìm ra phương pháp kéo dài tuổi thọ để nàng ấy có thể bên cạnh các nàng thêm nhiều năm nữa.
Sống sót sau đại nạn, người thân vẫn còn bên cạnh, đây đã là ân đức lớn lao mà trời cao ban tặng.
Thẩm Liên sụt sùi, vỗ nhẹ vào lưng Thẩm Y rồi lùi lại nửa bước, quan sát kỹ lưỡng một lượt, thương thế của Y Y không nhẹ, cần phải sớm đi gặp đại phu. Nàng một tay dìu Thẩm Y, tay kia cũng nắm lấy Dạ Ly Tước, muốn kéo nàng ấy vào trong trang viên thay một bộ y phục sạch sẽ tránh bị nhiễm lạnh.
“Liên tỷ tỷ, tỷ đưa Y Y vào trước đi, ta thiêu xác Đông Phương Ly xong sẽ vào ngay.” Dạ Ly Tước vẫn không yên lòng, người kia quỷ kế đa đoan, 《Thương Minh Tâm Pháp》 lại là công phu chí âm, nếu nàng ta dùng quy tức thuật để lừa gạt, rồi lại dùng nội lực cưỡng ép dời vị trí trái tim để tránh kim châm, thì sau này muốn gi3t nàng ta sẽ khó như lên trời.
Thẩm Liên trầm mặc nhìn th.i th3 Đông Phương Ly, thiêu đi cũng tốt.
“Dầu hỏa đặt ở đằng kia, ta đi lấy, hai người vào trước đi.” Dạ Ly Tước nhìn về phía túp lều ở bến tàu, trời Đông giá rét, muốn thiêu xác một người mà không có dầu hỏa thì không xong.
Thẩm Liên gật đầu, dìu Thẩm Y xoay người đi về phía đại môn trang viên.
Dạ Ly Tước rảo bước vào túp lều, khi vừa cầm một vò dầu hỏa lên, từ khóe mắt nàng thoáng thấy một bóng đen bật dậy từ bãi tuyết, nàng không khỏi kinh hãi hô lớn: “Cẩn thận!”
Vò dầu hỏa rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Dạ Ly Tước vừa lao tới vừa vung Tuyết Hồng, muốn quấn lấy cổ tay Đông Phương Ly để ngăn cản chưởng lực đang đánh về phía Thẩm Liên.
“Nàng là của ta!”
Đông Phương Ly phun ra một ngụm máu, dồn hết sức tàn để đánh chưởng này. Dù bị nội tức phản phệ, ngũ tạng đã trọng thương, nhưng nàng ta vẫn còn chút nội lực có thể dùng, tự nghĩ có thể gi3t ch3t Thẩm Liên, mang nàng cùng nhau xuống Hoàng Tuyền.
Tuyết Hồng quấn lên cổ tay Đông Phương Ly, Dạ Ly Tước ra sức kéo mạnh nhưng lại bị nội kình của đối phương chấn văng ngay lập tức. Ngay cả sợi Tuyết Hồng vốn đao kiếm khó đoạn cũng bị luồng kình lực ấy đánh đứt thành hai. Dạ Ly Tước vốn không có nội lực, gần như phải dùng thân xác chống chọi với luồng khí kình đó, lục phủ ngũ tạng đều đau nhói.
“Y Y!”
Dù Dạ Ly Tước đã ngăn cản một chút nhưng không thể chặn đứng hoàn toàn đà tấn công của Đông Phương Ly. Mắt thấy lòng bàn tay nàng ta sắp chạm vào lưng Thẩm Liên, Thẩm Y lại bất ngờ lao tới dùng tấm lưng che chở cho a tỷ. Nội lực của nàng và Đông Phương Ly chênh lệch quá lớn, vừa va chạm, Thẩm Y đã bị chấn văng ra xa hơn một trượng, nặng nề đập xuống đất. Năm xưa a tỷ vì cứu nàng có thể vứt bỏ tính mạng, thì hôm nay nàng cũng có thể liều ch3t bảo vệ a tỷ. Chỉ cần a tỷ bình an vô sự.
Thẩm Liên lòng đau như cắt, vội vàng đỡ Thẩm Y dậy, thấy nàng ấy nôn ra máu tươi, ho liên tục không dứt. Thẩm Liên muốn gọi tên muội muội nhưng cổ họng chỉ phát ra những âm thanh khàn đặc, không thể thốt nên lời. Nàng hoảng loạn, hối hận vô cùng, tại sao lúc nãy chỉ đâm Đông Phương Ly một kim!
Nàng đỏ mắt trừng Đông Phương Ly, chỉ thấy nàng ta đứng bất động tại chỗ, khóe miệng khẽ giật, lộ ra một nụ cười hiểm độc như đã đạt được mục đích.
Không mang đi được Thẩm Liên thì mang đi Thẩm Y. Thẩm Liên sẽ hối hận cả đời, Dạ Ly Tước cũng sẽ đau khổ một kiếp, để họ ở lại nhân gian chịu khổ, Đông Phương Ly sẽ khoái lạc chờ đợi trên đường Hoàng Tuyền, chẳng qua chỉ là ch3t sớm một ngày hay muộn một ngày mà thôi.
Cánh tay Đông Phương Ly buông thõng, máu chảy ròng ròng. Chưởng trước đó của Thẩm Y đã dồn hết toàn bộ viêm tức, đánh nát hoàn toàn kinh lạc trên cánh tay phải của nàng ta. Khi sợi Tuyết Hồng lạnh lẽo quấn lên cổ họng, Đông Phương Ly không hề vùng vẫy hay phản kháng. Nàng ta muốn Dạ Ly Tước phải sống thật tốt, sống để chịu đựng sự dày vò của âm dương cách biệt suốt đời.
Lần này, nàng ta đã thắng.
“Dạ Ly Tước…… ngươi thua……”
“Trả Y Y lại cho ta! Trả Y Y lại cho ta!”
Tuyết Hồng siết chặt vào cổ họng, Dạ Ly Tước không hề nương tay, cưỡng ép siết sợi dây vào da thịt Đông Phương Ly, gần như cắt đứt nửa cái cổ của nàng ta.
Lần này Đông Phương Ly thực sự đã ch3t hẳn, nhưng Dạ Ly Tước vẫn chưa hả giận. Sau khi Đông Phương Ly ngã xuống, nàng điên cuồng đá vào đầu nàng ta cho đến khi cái đầu lìa khỏi cổ.
“Y Y…… Y Y……”
Gió lạnh thấu xương khiến Dạ Ly Tước đang chìm trong căm hận bừng tỉnh, nàng điên cuồng chạy đến bên Thẩm Y, vòng tay bế xốc nàng ấy lên. Trong trang viên còn vài viên tục mệnh đan do Từ Dương để lại, phải cho Y Y uống trước, sau đó nàng sẽ lập tức đưa nàng ấy rời khỏi đây đi tìm đại phu!
Lúc này đây, nàng chỉ hận bản thân không có nội lực để có thể truyền khí tục mệnh cho nàng ấy.
“Dạ…… Dạ……” Thẩm Y nhíu chặt mày, túm lấy cổ áo của Dạ Ly Tước, dường như có lời muốn nói.
Dạ Ly Tước sợ nàng nói lời trăng trối, vội vàng cắt ngang: “Ta một câu cũng không nghe!”
“Bỏ…… bỏ ta xuống……” Thẩm Y ra sức đẩy nàng ra.
Dạ Ly Tước trái lại càng siết chặt vòng tay, nghiến răng nói: “Nghe lời! Ta sẽ không để nàng xảy ra chuyện! Diêm Vương nếu dám thu nhận nàng, ta lập tức đại náo địa phủ, khiến hắn không được yên ổn!”
“Buông…… buông ra……” Sự kháng nghị của Thẩm Y đối với Dạ Ly Tước lúc này mà nói, căn bản chỉ nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Cuối cùng Thẩm Y cũng được Dạ Ly Tước đặt nằm trong dược phòng, nơi Từ Dương thường nghiên cứu đan dược. Dạ Ly Tước nhớ Từ lão có cất vài viên tục mệnh đan trên tủ thuốc. Nhưng nơi này từng bị Đông Phương Ly lục soát, dù sau đó nàng và Thẩm Y có sắp xếp lại thì thứ tự các lọ thuốc đã rối loạn, muốn tìm đúng tục mệnh đan phải ngửi từng lọ một.
Dạ Ly Tước từng uống loại thuốc đó, nàng nhận ra hương vị.
“Nàng phải cố gắng trụ vững cho ta!” Giọng nói của Dạ Ly Tước run rẩy, nàng không muốn Thẩm Y thấy mình khóc, nàng gần như lao vào tủ thuốc, tỉ mỉ ngửi từng lọ một.
Ban đầu nàng còn ngửi ra được, nhưng sau đó hốc mũi dần bị nước mắt lấp đầy, tốc độ tìm kiếm chậm hẳn lại.
Y Y còn đang đợi nàng cứu mạng!
Nàng không thể để Y Y có chuyện gì được!
Thẩm Liên tiến lên muốn giúp Dạ Ly Tước tìm thuốc.
“Tỷ không biết hương vị đó đâu……” Dạ Ly Tước nén lời, nàng biết nói nhiều sẽ chỉ làm Thẩm Liên thêm áy náy, bèn đổi lại: “Ta có thể tìm được! Liên tỷ tỷ, tỷ chăm sóc Y Y trước đi, ta sẽ tìm được tục mệnh đan ngay thôi!”
Dù Dạ Ly Tước không nói gì thêm, nhưng sự tự trách của Thẩm Liên chỉ càng nặng nề hơn.
Nàng trở lại bên cạnh Thẩm Y, nhìn vạt áo đẫm máu tươi, màu đỏ thẫm chói mắt khiến tim nàng đau thắt lại. Nàng không phải y giả, cũng chẳng phải cao thủ võ lâm, nàng không biết mình có thể làm gì hơn. Nếu hôm nay ông trời nhất định phải mang đi một người, nàng nguyện người đó là mình. Y Y của nàng không nên ra đi sớm như vậy, nếu Y Y có mệnh hệ gì, A Ly chắc chắn sẽ đau lòng cả đời.
Thẩm Y khó nhọc phủ tay lên mu bàn tay Thẩm Liên, gian nan mở miệng: “Giúp…… muội……”
Thẩm Liên đã đẫm lệ đầy mặt, vội vàng nhìn nàng.
Thẩm Y muốn nằm nghiêng người nhưng thử mấy lần đều không thành công. Thẩm Liên cẩn thận giúp nàng nghiêng người, lại thấy nàng cuộn tròn như con tôm, run rẩy vì đau đớn. Nàng ấy không nói được, đau lòng đến độ nước mắt chảy ròng.
Thẩm Y sao nỡ để a tỷ rơi lệ, nàng gượng cười nhìn nàng ấy, “Không sao……”
Dạ Ly Tước bên kia nghe thấy hai chữ này, động tác bỗng khựng lại, cố nén ý định oà khóc, nàng dứt khoát lau sạch vệt nước mắt trên mặt, hít sâu vài cái rồi tiếp tục tìm thuốc.
“Xiêm y…… cởi……” Thẩm Y chỉ tay về phía sau lưng.
Thẩm Liên không dám chần chừ, lập tức cởi ngoại y của Thẩm Y. Ánh mắt nàng chợt sáng rực lên, từ cổ họng khàn đặc phát ra những tiếng kêu kích động.
Nghe thấy động tĩnh, Dạ Ly Tước vội vàng quay lại, thấy Thẩm Liên đang chỉ vào lưng muội muội như phát hiện ra điều gì. Nàng bước nhanh tới, chỉ thấy trên lưng Thẩm Y có buộc một tấm hộ tâm kính. Do hứng trọn một chưởng của Đông Phương Ly, trên tấm hộ tâm kính in hằn một dấu bàn tay, lúc này đang ép chặt vào lưng Thẩm Y, đè nén khiến nàng khó chịu.
Dạ Ly Tước lập tức giật tấm hộ tâm kính ra, trong lòng nảy ra một phán đoán. Nàng bá đạo lật người Thẩm Y lại để nàng ấy nằm sấp trên giường, bàn tay nhanh chóng dò theo dọc sống lưng.
Thẩm Y đau đớn vô cùng, không nhịn được mà khẽ kêu lên: “Nhẹ tay chút……”
Dạ Ly Tước cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, kinh ngạc hỏi: “Sao nàng làm được vậy?”
Thẩm Liên thấy Dạ Ly Tước cười, đoán chừng sự việc đã có chuyển biến tốt.
Thẩm Y lúc này hơi thở không thông, kỳ kinh bát mạch đều đau, nói năng không được trôi chảy nên đành tóm gọn: “Ta sẽ không…… ch3t……”
“Không được! Ta không yên tâm!” Dạ Ly Tước không dám chìm đắm trong niềm vui quá lâu, nàng quay lại tủ thuốc tiếp tục tìm tục mệnh đan.
Thẩm Liên dịu dàng lau mồ hôi lạnh trên trán cho Thẩm Y, dù không hiểu hết ý tứ nhưng nghe Y Y nói không ch3t, tâm trạng căng thẳng của nàng cũng được nới lỏng phần nào.
Thẩm Y mím môi, nhỏ giọng nói: “Tai họa…… tồn tại ngàn năm.”
Đúng vậy, tai họa tồn tại ngàn năm.
Đây là câu nói hữu dụng nhất nàng học được từ Dạ Ly Tước. Nàng cũng giống Dạ Ly Tước, âm thầm giấu một tấm hộ tâm kính trên người. Có điều Dạ Ly Tước là để tự bảo vệ mình, còn nàng là để bảo vệ người nàng quan tâm vào lúc then chốt. Trên giang hồ, tâm hướng thiện không thể thiếu, nhưng lòng phòng người cũng tuyệt đối không được quên.
Dạ Ly Tước đã từng là tai họa của võ lâm, sở dĩ có thể sống tốt là vì nàng ấy luôn tiên hạ thủ vi cường. Đông Phương Ly cũng là tai họa, vì nàng ta căn bản không có nhân tính. Một kẻ không có nhân tính tuyệt đối sẽ không cam tâm ch3t như vậy. Vì thế, vào khoảnh khắc Thẩm Liên dìu nàng xoay người, Thẩm Y đã để lại một tâm nhãn, nén đau dồn toàn bộ viêm tức còn lại ra sau tấm hộ tâm kính. Nếu Đông Phương Ly thực sự giả ch3t, nàng sẽ dùng tấm kính này làm khiên, thi triển thức cuối cùng trong bảy thức “Thiết Mạch” học được ở Thiên Phật Môn, “Tỏa Tự Quyết”.
Nàng không phải không thể kéo a tỷ né tránh chưởng đó, nhưng như vậy nàng sẽ lỡ mất cơ hội dứt điểm Đông Phương Ly. Chiêu “Tỏa Tự Quyết” này không phải là đòn sát thủ, mà là một chiêu bảo mệnh quy củ. Tinh túy của nó là dùng nội lực đột ngột khóa chặt một đoạn kinh lạc của đối phương, khiến nội tức của họ bị đứt đoạn đột ngột. Giống như một đàn báo đang lao điên cuồng bỗng đâm sầm vào một tảng đá lớn, dù có thể phá nát tảng đá nhưng tốc độ con đầu đàn chắc chắn sẽ chậm lại, dẫn đến việc đàn báo phía sau chèn ép nhau.
Đối với Đông Phương Ly, nàng ta đã bị phản phệ một lần, nếu lại gặp tình trạng nội tức ùn tắc thì chắc chắn là chí mạng. Thẩm Y không còn là nha đầu ngốc nghếch chỉ biết xuất chiêu mà không biết biến chiêu như trước. Dạ Ly Tước từng dạy nàng phải xảo quyệt, nàng đã ghi nhớ sâu sắc. Không thể đối kháng bằng lực với Đông Phương Ly thì chỉ có thể dùng kỹ xảo khóa mạch.
Nàng đã đánh cược rằng hộ tâm kính có thể giữ cho nàng một đường sống, cược rằng Đông Phương Ly đã là nỏ mạnh hết đà không thể tung ra nội kình quá mạnh, và cược rằng luồng viêm tức cuối cùng nàng tụ lại đủ sức chống đỡ một chưởng này.
Tuy nói đá/.nh b./ạc mười lần thua chín lần, may mắn thay nàng không phải kẻ thích đỏ đen, lần đánh cược hiếm hoi này, vận khí của nàng đủ tốt để chạm vào phần thắng duy nhất kia.
Các nàng, đều bình an.
Đông Phương Ly cuối cùng cũng bị một ngọn lửa thiêu rụi hoàn toàn, Liêm Tinh Ổ cũng tìm lại được sự yên bình vốn có.
Sau này, khi Dạ Ly Tước hỏi rõ mọi chuyện, nàng đắc ý ghé sát mặt đến đòi Y Y ban thưởng. Vị sư phụ như nàng xem ra đã làm rất tốt, đã dạy dỗ được một đồ đệ giỏi.
Thẩm Y giờ đây không còn đơn độc nữa, mỗi khi Dạ Ly Tước nhân lúc nàng đang dưỡng thương không thể phản kháng mà trêu đùa, nàng liền cất tiếng gọi a tỷ: “A tỷ, Dạ Ly Tước bắt nạt muội!”
Dạ Ly Tước dù tính tình phóng túng đến đâu cũng không dám làm càn trước mặt Thẩm Liên, đành phải ghi lại từng khoản nợ này, dù sao nàng vẫn còn nhiều cơ hội để đòi lại từ Thẩm Y.
Thẩm Liên chứng kiến tất cả, dù nghĩ về A Ly vẫn có chút chua xót trong lòng, nhưng cũng chỉ là chua xót mà thôi. Dạ Ly Tước đối với nàng là một giấc mộng có thể nhìn thấy nhưng không thể chạm tới. Nàng biết nàng ấy trước Y Y, nhưng tình cảm vốn không nói chuyện đến trước đến sau. Nếu năm xưa nàng không nói với A Ly rằng họ là người nhà, có lẽ A Ly đã dành cho nàng một tình cảm khác chăng. Hơn nữa, tuổi thọ của nàng có hạn, hà tất phải tranh giành những hạnh phúc không thể giữ chân này?
Dù không thể buông bỏ hoàn toàn tình cảm ấy, nàng vẫn có thể che giấu chân tình, chôn vùi sâu trong đáy lòng, rồi một ngày nó sẽ theo nàng biến mất vĩnh viễn khỏi thế gian.
Thành toàn, có đôi khi cũng là một sự giải thoát.
A Ly xem nàng là a tỷ, vậy nàng sẽ làm a tỷ của nàng ấy, tận hưởng sự yêu thương và quan tâm dành riêng cho mình. Chấp niệm là khổ, buông bỏ tuy khó, nhưng không phải là không làm được.
A Ly và Y Y đều hạnh phúc, khi nàng lâm chung cũng có thể ra đi không chút vướng bận.
Tuyết Đông qua đi, ắt hẳn là lúc Xuân về hoa nở.
Đầu tháng Ba, bầu trời nắng trong nhiều ngày đã phủ lên một lớp mây tuyết âm u. Những bông tuyết lả tả rơi xuống, đậu trên những nhành mai đỏ đang nở rộ đợt cuối cùng của năm, làm nổi bật màu đỏ rực rỡ như sắp nhỏ máu.
Tuyết lặng lẽ rơi trong đình, như tơ bông, như hoa liễu, như ánh trăng vỡ vụn.
Các nàng trồng một cây đào ở phía Bắc Liêm Tinh Ổ, dưới gốc đào chôn một vò Nữ Nhi Hồng.
Tối nay tâm tình Thẩm Liên dường như rất tốt, nàng đào vò rượu lên, nấu một bàn thức ăn ngon, mời hai người kia tới cùng uống rượu ngắm tuyết.
Tám chú thỏ nhỏ đang ngủ say trong chuồng, còn hai chú chó con Tiểu Hắc và Tiểu Bạch vốn nghịch ngợm thì chẳng thể ngồi yên. Ngửi thấy mùi thức ăn, chúng đã chầu chực bên bàn, cái đuôi nhỏ vẫy không ngừng. Ngày đó ở phiên chợ tình cờ gặp người bán hai chú chó này, thế là Liêm Tinh Ổ có thêm hai thành viên mới.
“Ngồi yên, đứa nào không ngoan ta sẽ mài dao…… hừ!” Dạ Ly Tước ngồi xuống, làm động tác cắt cổ dọa Tiểu Hắc và Tiểu Bạch.
Hai chú chó con đâu hiểu gì, cứ ngỡ chủ nhân đang đùa với mình nên càng vẫy đuôi hăng hơn, thậm chí còn sủa gâu gâu như đang thi thố.
Dạ Ly Tước nhíu mày nhìn Thẩm Liên, đối phó với người ồn ào thì nàng có cách, nhưng với chó ồn ào nàng lại thật sự bó tay. Hai chú chó nhỏ đáng yêu thế này, nàng chắc chắn không nỡ xuống tay.
Thẩm Liên bế mỗi tay một con đặt lên gối, nhẹ nhàng vuốt ve lông, chúng liền ngoan ngoãn nằm yên hưởng thụ sự ấm áp.
“Không hổ danh là Liên tỷ tỷ.” Dạ Ly Tước khen ngợi.
Thẩm Y nén cười không nói, kẻ đáng ghét này quả thực rất đáng ghét.
Thẩm Liên mỉm cười ngước mắt, đưa một chiếc hộp bên cạnh ra, bảo hai người cùng mở.
Hai người vô cùng tò mò, lập tức mở hộp —— bên trong là một tấm khăn lụa đỏ. Thẩm Y cầm lên mở ra, hóa ra là hai tấm khăn hỷ thêu tịnh đế liên.
“A tỷ?” Thẩm Y ngơ ngác nhìn Thẩm Liên.
Thẩm Liên xòe tay ra trước mặt hai người, dùng khẩu hình không tiếng động nói: “Tay.”
Vành tai Thẩm Y hơi nóng lên, nàng biết chuyện này chắc chắn không giấu được a tỷ, không ngờ tỷ ấy đã sớm biết, thậm chí còn chuẩn bị sẵn khăn hỷ. Nàng đưa tay ra, liếc nhìn Dạ Ly Tước bên cạnh.
Dạ Ly Tước ngược lại rất thản nhiên, đã sớm đưa tay ra trước.
Thẩm Liên đặt bàn tay hai người chồng lên nhau, đôi tay nàng nắm chặt lấy, tiếp tục nói bằng khẩu hình: “Tối nay.” Nói xong, nàng mỉm cười nhìn Dạ Ly Tước rồi nhìn Thẩm Y, giao muội muội cho A Ly, nàng hoàn toàn yên tâm.
Dạ Ly Tước dù trong lòng vui sướng nhưng vẫn nhỏ giọng lầm bầm: “Có phải…… hơi vội vàng quá không?”
Thẩm Liên lắc đầu, hôm nay là ngày lành, nàng đã chuẩn bị cho ngày này từ rất lâu rồi. Kèn trống vang trời cũng chỉ là phù hoa, chân tâm thành ý mới là quý giá hơn tất cả.
Dạ Ly Tước nhìn Thẩm Y, “Y Y…… có thể không?”
“A tỷ đã lên tiếng rồi……” Thẩm Y thẹn thùng cúi đầu, chỉ cảm thấy lòng bàn tay Dạ Ly Tước nóng lên.
“Vậy……” Dạ Ly Tước vui mừng nhìn Thẩm Liên, “Liên tỷ tỷ……”
Thẩm Liên lại lắc đầu, ra hiệu nàng đã gọi sai. Dạ Ly Tước phản ứng rất nhanh, lập tức đổi giọng, gọi vang một tiếng: “A tỷ!”
Thẩm Liên tức thì đỏ hoe mắt, an lòng vỗ nhẹ vào mu bàn tay nàng ấy. Nhà đã không còn cha nương, nàng chính là trưởng tỷ như mẫu, đứng ra chứng hôn cho các nàng. Nàng tạm đặt Tiểu Hắc và Tiểu Bạch xuống, đứng dậy trùm một tấm khăn hỷ lên đầu Thẩm Y, rồi lại trùm tấm còn lại lên đầu Dạ Ly Tước. Thẩm Liên dắt tay hai người từ từ đứng dậy, dù không thể cất cao tiếng xướng những lời chúc phúc quen thuộc, nhưng nhi nữ giang hồ kỳ thật không cần quá câu nệ lễ tiết như vậy.
Đối với Thẩm Y và Dạ Ly Tước mà nói, nhận được sự cho phép của a tỷ đã là niềm hạnh phúc lớn lao nhất. Các nàng có thể không bái thiên địa, nhưng không thể không bái Thẩm Liên. Dưới tấm khăn hỷ, cả hai cùng mỉm cười tâm đầu ý hợp, cùng hướng về phía Thẩm Liên hành lễ.
Thẩm Liên không nhịn được bật cười. Thẩm Y thấy đôi giày đỏ của Dạ Ly Tước xoay về phía mình, nàng biết mình nên cùng Dạ Ly Tước giao bái.
Chỉ nguyện cả đời này, không rời xa người.
Tiệc cưới tĩnh lặng, chỉ có tiếng tuyết rơi xào xạc. Không có tiếng hô hào của quan khách, không có tiệc rượu ồn ào, chỉ có lời hứa trọn đời trọn kiếp bên nhau.
Dạ Ly Tước xưa nay vốn là người không thủ quy củ, sau khi giao bái liền tự tay vén một góc khăn hỷ của mình, rồi đưa tay vén khăn hỷ của Thẩm Y, chạm vào đôi mắt thẹn thùng chứa chan tình cảm của người ấy.
Thật kỳ lạ, chưa uống rượu mà lòng đã say.
Hai má Dạ Ly Tước ửng hồng, vành tai cũng nóng bừng. Dù hôm nay Thẩm Y không mặc hỷ phục đỏ rực, nhưng trong lòng Dạ Ly Tước, nàng ấy chính là tân nương đẹp nhất thế gian, đủ để khắc sâu vào tâm khảm, ghi nhớ trọn đời.
Thẩm Liên nhìn hai người đắm đuối nhìn nhau, khẽ ho hai tiếng, chỉ chỉ vào những món ăn nóng hổi trên bàn. Nếu không ăn ngay sẽ nguội mất. Nàng quay về chỗ ngồi của mình, ôm Tiểu Hắc và Tiểu Bạch vào lòng, âu yếm xoa đầu chúng, gắp một miếng thịt bò nguội đút cho chúng ăn. Hai chú chó con ăn đến mức liếm mép không thôi, nhìn dáng vẻ đáng yêu của chúng, nỗi chua xót trong lòng Thẩm Liên vơi đi không ít.
Thẩm Liên không biết rằng, lúc này Dạ Ly Tước và Thẩm Y đang lặng lẽ nhìn nàng, che giấu đi những giọt lệ nơi khóe mắt. Ai có thể trường sinh bất tử chứ? Hà tất phải buồn bã cho cuộc chia ly ngày sau vào đêm nay, chi bằng vui vẻ ngày nào hay ngày nấy!
Thẩm Y cầm bình rượu, chủ động rót cho Thẩm Liên một ly Nữ Nhi Hồng: “A tỷ, muội kính tỷ một ly.”
Thẩm Liên vui vẻ nâng ly, cùng Thẩm Y uống cạn.
Dạ Ly Tước cũng chìa ly ra, nhìn Thẩm Y đầy mong đợi.
Thẩm Y rót cho nàng một ly, dặn dò: “Uống rượu hại thân, tối nay chỉ cho phép ba ly.”
Bên kia Thẩm Liên gật đầu tán thành.
Dạ Ly Tước khổ sở cười nói: “Hôm nay là ngày vui mà, chỉ có ba ly sao được chứ?”
Thẩm Liên giơ ba ngón tay lên, Thẩm Y giúp nàng nhấn mạnh: “A tỷ nói rồi, ba ly, không được mặc cả.” Nhìn biểu cảm giống hệt nhau của hai tỷ muội, Dạ Ly Tước đành chịu thua.
Thế là, sau ba ly, Dạ Ly Tước trở thành người rót rượu, nhìn hai tỷ muội vui vẻ hòa thuận, nàng chỉ thấy một luồng hơi ấm lan tỏa khắp trái tim.
Đây chính là gia đình mà nàng hằng mong ước.
Nàng sẽ bảo vệ gia đình này, bảo vệ các nàng thật tốt.
Thẩm Liên vốn không quen uống rượu, tối nay uống rất sảng khoái, Thẩm Y liền dìu nàng về phòng nghỉ ngơi. Dạ Ly Tước nhìn đống chén đũa trên bàn, xắn tay áo dọn dẹp.
Dạ Ly Tước không phải thiên kim tiểu thư mười ngón tay không dính nước, sao có thể không vướng bụi trần gian. Hơn nữa, những vụn vặt đời thường thế này, nàng lại thấy vô cùng tận hưởng.
Sau khi chăm sóc a tỷ nằm nghỉ, Thẩm Y thổi tắt nến, bước ra khỏi phòng nàng ấy.
Tuyết đã nặng hạt hơn lúc trước. Dạ Ly Tước cầm ô tiến lại gần, nghiêng ô về phía Thẩm Y, vươn tay cho nàng một nửa chiếc áo choàng, ôm nàng vào lòng, dịu giọng nói: “Đừng để bị lạnh.” Giọng nàng ấy vốn đã quyến rũ, nhất là khi dịu dàng như nước, giống như một miếng điểm tâm tẩm rượu, vừa nồng nàn vừa ngọt ngào.
Thẩm Y cảm thấy ấm áp cả thể xác lẫn tâm hồn, biết rõ yêu nữ này đang toan tính điều gì, nàng nói: “Đi thôi.”
Dạ Ly Tước cũng không hỏi đi đâu, chỉ cầm ô sánh bước cùng Thẩm Y, cuối cùng dừng lại trước phòng Thẩm Y. Thẩm Y nhận lấy ô, rũ sạch tuyết đọng rồi đặt sang một bên, dường như không có ý mời nàng vào trong.
Dạ Ly Tước sao chịu để yên, cảnh đẹp ngày vui thế này, nhất định phải tính sổ nợ cũ với Thẩm Y. Thế là nàng ôm lấy Thẩm Y từ phía sau, ghé tai làm nũng: “Y Y, nàng đối xử với ta không tốt chút nào.”
Thẩm Y mỉm cười, nghiêng mặt khẽ hôn lên mặt Dạ Ly Tước, dịu dàng hỏi: “Như vậy được không?”
Dạ Ly Tước giả vờ không hài lòng: “Không đủ.”
“Vậy thế này thì sao?” Thẩm Y xoay người, vòng tay lên cổ nàng, chủ động hôn lên môi nàng.
Dạ Ly Tước vừa kinh ngạc vừa vui mừng, cứ ngỡ đây chỉ là một chút ngọt ngào mà Y Y ban cho. Nào ngờ, nụ hôn chưa dứt, Thẩm Y đã túm lấy vạt áo nàng, kéo nàng vào trong phòng.
Việc tính sổ thế này, thực ra là một chuyện gây nghiện.
Không phải Thẩm Y không muốn, mà là rất muốn, rất muốn.
Những bông tuyết đọng trên mái hiên lặng lẽ tan ra, xuôi theo kẽ ngói chảy xuống, nhỏ giọt lên thềm đá.
Đình Tuyết ngày Xuân, cuối cùng cũng được làn gió ấm làm tan chảy.
Sau này, trên giang hồ không còn ai gặp lại Dạ Ly Tước và Thẩm Y nữa.
Quy ẩn giang hồ, là phúc của người võ lâm, tránh xa chém gi3t, càng là mong cầu của các nàng.
Chỉ nguyện.
Tuổi tuổi bình an.
HẾT.
_____
Chú giải
Quy tức thuật: một loại kỳ thuật dùng để giả ch3t đánh lừa đối phương, còn có thể che giấu hơi thở, ẩn giấu tu vi võ công.
Tịnh đế liên: hiện tượng hiếm gặp khi hai bông sen cùng mọc và nở trên một cuống, được coi là biểu tượng của sự thuần khiết, may mắn, thịnh vượng và tình yêu thủy chung.
_____
Đôi lời của bạn tác giả
Mình tin rằng sâu thẳm trong lòng mỗi người đều có một giấc mộng giang hồ. Hồi nhỏ, mình cũng từng cầm cành cây múa may, học theo các vị đại hiệp trên phim truyền hình mà hò hét ha ha ha ha XD. Dẫu câu chuyện này bắt đầu có phần u tối, nhưng mình hy vọng đến cuối cùng có thể mang lại ánh sáng cho mọi người. Có những người dù sinh ra trong bùn lầy, vẫn không trở thành quỷ dữ, như Dạ Ly Tước. Nhưng cũng có người lại lún sâu không thể tự thoát ra, như Đông Phương Ly. Những chính phái cũ kỹ chưa chắc đã là người tốt, mà tà phái cũng không hẳn là kẻ xấu, chuyện giang hồ cốt lõi cũng chỉ nằm ở hai chữ Chính Tà mà thôi. Hy vọng mọi người sẽ yêu thích câu chuyện này.
Dù các tác phẩm bách hợp đa phần xoay quanh tình yêu, nhưng mình cảm thấy tình thân, đặc biệt là tình cảm giữa những người phụ nữ với nhau cũng là đề tài đáng để dành nhiều bút mực. Vì vậy, ánh trăng sáng Thẩm Liên chính là nhân vật mà mình đã dồn nhiều tâm huyết để khắc họa, một người chị tốt khiến người ta vừa thương xót lại vừa đau lòng. Trăng có khi mờ khi tỏ, lúc tròn lúc khuyết, chuyện đời vốn chẳng thể mãi vẹn toàn. Đối với Thẩm Liên, dù nàng ấy có những tiếc nuối, nhưng quãng đời còn lại sẽ không chỉ mãi hoài niệm tình cảm. Nàng ấy là một cô nương kiên cường, nhất định sẽ tìm thấy hào quang độc nhất vô nhị của riêng mình trong những năm tháng ít ỏi còn lại.
Câu chuyện này đến đây là kết thúc rồi, sẽ không có ngoại truyện nha ~
Thành thật là viết văn võ hiệp khó vô cùng, những phân đoạn miêu tả cảnh đánh đấm và thiết lập môn phái làm mình muốn hói cả đầu. Thế nhưng, nếu không viết thì làm sao tiến bộ được? Trong Giang Hồ Tam Khúc của mình, Cách Sơn Hải là bộ đầu tiên thiên về võ hiệp huyền ảo, Xuân Đình Tuyết là bộ thứ hai thiên về võ hiệp truyền thống, vẫn còn một bộ nữa mình chưa đào hố, đợi mình lấp bớt mấy hố cũ rồi sẽ ra mắt sau nhé.
Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành và không bỏ rơi câu chuyện này. Chính nhờ sự ủng hộ của các bạn mà mình mới có động lực kiên trì viết cho đến hồi kết. Nếu có chỗ nào viết chưa tốt, mong các bạn lượng thứ. Mình sẽ tiếp tục nỗ lực tiến bộ để mang đến điều bất ngờ trong bộ truyện thứ ba.
Tác phẩm tiếp theo thuộc thể loại cổ đại quyền mưu Thiên Thu Mộng dự kiến sẽ lên sóng vào tháng 10. Câu chuyện kể về quyền thần si tình X quận chúa ốm yếu, cả hai đều không phải “dạng vừa đâu”. Nếu yêu thích, các bạn có thể nhấn sưu tầm trước nha ~ Nếu sức khỏe OK, mình sẽ viết song song cả truyện này lẫn Thanh Vân Trực Thượng (Lương thần X Thái hậu), câu chuyện cuối cùng trong hệ liệt Đại Lăng [Nhân Gian Từ Thoại].
Yêu mọi người ~
Lời cũ không quên, hẹn gặp lại trên giang hồ!
Ngày 1 tháng 9 năm 2022, Lưu Diên Trường Ngưng.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 140: Xuân Đình Tuyết (KẾT)
Xuân Đình Tuyết