Chương 2

Có lẽ vì đã nói quá nhiều, nàng dần cảm thấy mệt, đầu tựa lên cánh tay rồi lười biếng nằm bò ra bàn, đôi mắt khép hờ. Thanh Hành nhìn nàng, khẽ thở dài bất lực, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua đôi mắt đang nhắm nghiền: “Mệt rồi sao?”

Nàng ậm ừ đáp một tiếng, sau đó lại cảm thấy tư thế của mình có phần thất lễ nên ngượng ngùng cười. Nàng cố gượng dậy khỏi cơn buồn ngủ, chống một tay lên má, mở to đôi mắt hạnh, giả vờ như bản thân vẫn còn vô cùng tỉnh táo, không chớp mắt nhìn thẳng vào chàng.

Dáng vẻ ngây ngô, đáng yêu ấy khiến Thanh Hành bật cười. Chàng đưa tay, nhẹ nhàng nhào nặn gò má mềm mại của nàng rồi nói: “Vào trong nghỉ ngơi đi.” Giọng nói của chàng mang theo ý cười, dịu dàng như nước: “Lát nữa nàng tỉnh dậy mà đói, ta sẽ bảo họ chuẩn bị những món nàng thích.”

Nàng đương nhiên hiểu chàng đang xót mình. Được lời như cởi tấm lòng, nàng lập tức vươn vai một cái đầy thoải mái, sau đó bước chân nhẹ tênh trở về phòng trong. Chỉ một lát sau, nàng đã chìm vào giấc ngủ say.

Thân hình nhỏ bé cuộn tròn trong chăn, không còn dáng vẻ nghịch ngợm, hoạt bát như lúc tỉnh, chỉ còn lại sự ngoan ngoãn và mềm mại khiến lòng người bất giác dịu xuống. Thanh Hành ngồi bên mép giường, đầu ngón tay khẽ kéo tấm chăn đang trùm kín đầu nàng xuống, để lộ gương mặt say ngủ, sau đó lại nhẹ nhàng gạt mấy lọn tóc mây bên thái dương nàng sang một bên.

Sự gần gũi như vậy dường như vẫn chưa đủ. Vì chút lòng riêng âm thầm quấy phá, chàng lại đưa tay nắm lấy bàn tay nàng. Dường như chỉ khi được ở sát bên nàng, trái tim vốn luôn bồn chồn và bất an kia mới có thể thật sự bình yên.

Nếu có thể mãi mãi như thế này thì tốt biết bao. “Đừng nhớ lại, cũng đừng rời xa ta.” Thanh Hành khẽ nói: “Nếu không, ta sẽ buồn lắm.” Nghĩ đến một ngày nào đó nàng sẽ rời khỏi nơi này, ánh mắt chàng lập tức tràn ngập bi thương. Đến lúc ấy, trái tim chàng hẳn sẽ lại đau thêm một lần nữa.

Mùa màng đã qua thời điểm thịnh hạ, chẳng bao lâu nữa sẽ bước vào cuối thu. Pháp lực dù mạnh đến đâu cũng không thể đi ngược thiên mệnh, những đóa sen nàng yêu thích chẳng thể nở thêm được bao lâu. Khi hoa sen tàn, nàng sẽ mất đi một thú vui, cuộc sống trong núi cũng sẽ lại trở nên khô khan, vô vị.

“Hoa sen còn có thể nở bao lâu nữa?” Nàng từng hỏi chàng như vậy. Thanh Hành đáp: “Qua hạ tuần tháng này, chúng sẽ tàn.” Nghe xong, nàng không khỏi hụt hẫng. Cảnh đẹp ấy nhìn thêm một lần là bớt đi một lần, nếu muốn nhìn lại, nàng phải chờ thêm trọn một năm.

Thanh Hành dường như nhìn thấu tâm tư của nàng, bèn dịu giọng an ủi: “Mùa thu năm nay sẽ không quá lạnh, biết đâu hoa sen sẽ tàn muộn hơn.” Chỉ vì một câu ấy, nàng lập tức vui vẻ trở lại, trong lòng âm thầm mừng vì cuộc chia ly sẽ đến chậm hơn đôi chút.

Thanh Hành nghĩ, có lẽ đã đến lúc tìm thêm vài việc khác để nàng bận rộn. Nàng vốn không phải người có thể ngoan ngoãn ngồi yên một chỗ, ngày ngày sống giữa nơi thâm sơn cùng cốc quả thực quá nhạt nhẽo đối với nàng.

Chàng cảm thấy mình là một vị thần vô dụng. Chàng biết bản thân không thể lừa dối nàng, cũng chẳng thể ép nàng vui vẻ vì vậy chỉ đành vất vả lục tìm trong ký ức, cố gắng tái hiện lại từng chuyện đã từng khiến nàng hạnh phúc trong quá khứ.

Bên ngoài rực rỡ vàng ngọc, bên trong lại mục nát, tiêu điều.

Kể từ khi được sinh ra trong ngọn núi này, chàng đã được người đời cung phụng như một vị Sơn Thần bảo hộ. Người ta cầu quốc vận hưng thịnh, cầu năm sau mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu. Đối với chàng, những lời cầu nguyện nơi hồng trần ấy chẳng qua chỉ là những chuyện nhỏ có thể giải quyết trong một cái búng tay.

Vinh hoa phú quý, chàng chỉ cần khẽ giơ tay là có thể khiến vàng ngọc chất đầy nhà. Bệnh tật và khổ ải, chàng chỉ cần nhẹ nhàng phất tay áo đã có thể tiêu trừ tai họa. Vậy mà giờ đây, lại có một ngày chàng phải vắt óc suy nghĩ, chỉ để tìm cách giữ chân một người ở lại bên mình.

Chàng từng ngồi trên đỉnh núi, lặng lẽ nhìn người đời vượt ngàn non vạn nước tìm đến, đem trọn tấm lòng thành kính dâng dưới bậc thềm. Họ dập đầu bái lạy, ca tụng chàng công đức vô lượng, xem chàng là ánh sáng duy nhất giữa cuộc đời khốn khổ. Thuở ban đầu, chàng cũng từng đắm chìm trong vai diễn của một kẻ cứu thế.

Thế nhưng dục vọng của người phàm từ xưa đến nay vẫn luôn là một cái hố không bao giờ có thể lấp đầy. Những kẻ từng nhờ lòng thương hại của chàng mà đạt được ước nguyện, vừa quay lưng đã quên sạch ơn nghĩa, lại được đằng chân lân đằng đầu, tiếp tục đòi hỏi nhiều hơn.

Nếu gặp phải chuyện trái với quy luật của thiên đạo, ngay cả chàng cũng lực bất tòng tâm, không thể giúp họ hoàn thành, những người ấy sẽ lập tức trở mặt. Họ thu hồi toàn bộ sự kính phụng trước kia, thậm chí còn căm hận, chửi rủa chàng chỉ là một vị thần vô dụng, hữu danh vô thực.

Ái, ố, hỉ, nộ cùng dục vọng tham lam nơi nhân gian, Thanh Hành đều đã nhìn thấu. Trái tim từng vì lời cầu xin của chúng sinh mà rung động cũng dần trở nên lạnh lẽo và thờ ơ giữa vô số đòi hỏi cùng oán hận không bờ bến ấy.

Chàng từng nghiêm túc hỏi nàng rằng, chỉ cần là một tâm nguyện hợp tình hợp lý, bất kể nàng muốn thứ gì, chàng đều có thể thực hiện. Vàng bạc châu báu, quyền khuynh thiên hạ, tuổi thọ trăm năm hay một đời bình an, suôn sẻ, những thứ người phàm phải bôn ba khổ cực cả đời, ngay cả bậc đế vương cũng chưa chắc có được, chàng đều có thể ban tặng cho nàng.

Nàng quả thực đã ước, nàng nghiêm túc cầu xin chàng được bình an. Thế nhưng chàng là Sơn Thần, thọ ngang trời đất, cỏ cây, sông núi đều nằm dưới sự bảo hộ của chàng, cần gì nàng phải đứng ra cầu nguyện cho chàng?

Chàng vốn tưởng nàng sẽ xin một trăm lượng vàng để trở thành một phú hộ giàu nứt đố đổ vách, hoặc cầu chàng giúp nàng thực hiện tâm nguyện trở thành một tiêu sư, tự do phiêu bạt giang hồ. Đồ ngốc ấy lại lựa chọn một điều ước tưởng như chẳng cần phải thực hiện nhất.

Thanh Hành cười khổ, bàn tay đang nắm lấy tay nàng bất giác siết chặt thêm một chút. Từ rất lâu về trước, chàng từng nghĩ đến việc dùng một biện pháp cứng rắn để giữ nàng ở lại bên mình. Như vậy, chàng sẽ không cần ngày đêm mòn mỏi chờ đợi trong núi, chờ đến khi nàng thỉnh thoảng nhớ ra mới trở về thăm chàng một lần.

Chàng từng cẩn thận tính toán. Tuổi thọ của con người chẳng qua chỉ có mấy chục năm, số lần hai người có thể gặp lại nhau tính ra cũng chưa chắc vượt quá một trăm. Chàng không thể tưởng tượng được cảnh nàng hóa thành một bộ xương trắng, rồi trở thành một sợi hồn phách mà ngay cả chàng cũng không cách nào cứu sống, cuối cùng hoàn toàn tan biến khỏi nhân gian.

Chàng thật sự rất thích nàng. Thế nhưng nàng lúc nào cũng yêu giang hồ, tôn thờ tự do như vậy. Chàng sợ nàng ở lại chẳng được bao lâu sẽ lại đòi xuống núi, nói ra những lời chàng không muốn nghe nhất, sau đó bỏ mặc chàng một mình cô độc giữa ngọn núi này.

Chưa kịp đợi đến lần gặp mặt tiếp theo, chưa kịp để chàng giữ nàng lại, nàng đã tan biến khỏi trần gian. Chính đám tà tu kia phát hiện ra chàng vô cùng trân trọng nàng nên mới nảy sinh dã tâm đen tối.

Đầu tiên, chúng dùng thuật pháp che giấu tung tích của nàng, sau đó ngụy tạo hơi thở của nàng, tạo ra đủ loại giả tượng khiến người ta tin rằng nàng vẫn còn sống trên đời. Những thủ đoạn ấy thậm chí còn đánh lừa được trận pháp mà chàng đã đặt trên người nàng.

Ngày hôm ấy, chàng nhận được thư của nàng, trong thư nói rằng nàng sẽ đến gặp chàng. Vì thế, chàng cứ ngồi đó chờ đợi từng ngày. Ban đầu, chàng chỉ cho rằng nàng gặp chuyện trì hoãn trên đường nhưng sau hai ngày ròng rã vẫn không nhận được bất kỳ tin tức nào, chàng cuối cùng phát điên, rời núi đi tìm nàng.

Sau cùng, chàng nhìn thấy nàng nằm dưới đáy vực sâu. Nàng cứ lặng lẽ nằm giữa đám cỏ dại và những tảng đá lởm chởm, mặc cho đàn kền kền bay lượn, mổ xẻ. Thân thể nàng đã bị rỉa đến mức gần như không thể nhận ra hình dạng ban đầu.

Chắc hẳn nàng đã đau lắm. Một người vốn không sợ trời, không sợ đất, lúc nào cũng tỏ ra mạnh mẽ như nàng, vậy mà cho đến hơi thở cuối cùng vẫn không hề buông lỏng bàn tay đang nắm chặt.

Lần này, người quỳ rạp xuống đất, cầu trời khấn đất lại chính là chàng. Chàng cúi đầu bái lạy, trán liên tục va xuống mặt đất đến mức máu chảy đầm đìa. Chàng hết lần này đến lần khác khẩn cầu ông trời rủ lòng từ bi, cầu xin ngài trả nàng lại cho chàng, chỉ cần để nàng mở mắt ra nhìn chàng thêm một lần.

Chàng hận. Hận ông trời đã cho chàng trở thành một vị Sơn Thần thần thông quảng đại, được muôn người kính ngưỡng nhưng tại sao lại không thể hào phóng thêm một chút, ban cho chàng bản lĩnh cải tử hoàn sinh.

Đến lúc ấy, chàng mới chợt hiểu vì sao những người năm xưa từng được chàng kéo trở về từ cửa tử, khi tuổi thọ đã tận và buộc phải lìa đời, người nhà của họ lại hướng về tượng thần của chàng, vừa khóc lóc thảm thiết vừa điên cuồng chửi rủa.

Khi đó, chàng chỉ cho rằng người phàm tham sống sợ chết, chấp niệm quá sâu, không hiểu đạo lý thiên mệnh khó cưỡng. Nhưng đến khi chính mình nếm trải cảm giác khoét tim, róc xương này, chàng mới thật sự hiểu thế nào là nỗi tuyệt vọng và uất hận không cách nào xoa dịu.

Chàng bị nàng bỏ lại một mình giữa nhân gian. Sau khi tàn sát toàn bộ tà tu trong thiên hạ, chàng tiếp tục tìm kiếm phương pháp cải tử hoàn sinh, nhưng cuối cùng vẫn không thu được kết quả. Trái tim chàng từ đó nguội lạnh như tro tàn.

Chàng từng nghĩ, hay là cứ đi cùng nàng cho rồi. Thế nhưng chàng là Sơn Thần, thọ ngang trời đất, cỏ cây và sông núi đều nằm dưới sự bảo hộ của chàng. Chàng không thể chết, cũng không thể dễ dàng rời khỏi thế gian này.

Đến lúc ấy, chàng mới chợt tỉnh ngộ. Điều ước năm xưa của nàng thật sự đã ứng nghiệm.

Bình an yên ổn, hóa ra chính là muốn chết cũng không thể chết được.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 2
Lá Thư Gửi Sơn Thần