Chương 3

Thanh Hành chưa bao giờ nói rõ với nàng nguyên nhân thật sự khiến nàng phải ở lại trong núi. Mỗi khi nàng hỏi đến, chàng chỉ nói trước kia nàng từng mang trọng bệnh, kinh mạch cùng tâm phế đều chịu tổn thương, chỉ có thể sống tại nơi này, ngày ngày hấp thu linh khí của núi rừng để chậm rãi điều dưỡng và chữa lành.

Đương nhiên nàng không tin lời giải thích ấy. Thân thể nàng rõ ràng khỏe mạnh vô cùng, ngày nào cũng có thể chạy nhảy, leo trèo khắp núi rừng mà chẳng hề thấy mỏi mệt. Nếu nhất định phải tìm ra một điểm khác thường, vậy cũng chỉ có việc nàng sợ lửa hơn những người khác mà thôi.

Nàng từng muốn hỏi chàng rất nhiều chuyện. Nàng đến từ đâu, thân phận thực sự là gì, vì sao lại xuất hiện trong ngọn núi này, trước kia nàng và chàng đã quen biết nhau như thế nào. Thế nhưng mỗi lần nàng nhắc đến quá khứ, tâm trạng Thanh Hành đều vô cớ trầm xuống.

Ánh mắt chàng nhìn nàng luôn chất chứa một nỗi xót xa gần như bi thương, tựa như nàng chính là người đáng thương nhất trên đời. Chàng sẽ kéo nàng vào lòng, nhẹ nhàng vuốt lưng để trấn an, nói rằng những câu trả lời ấy tạm thời chưa thể cho nàng biết, sau đó lại vì cảm giác áy náy mà thấp giọng xin lỗi nàng.

Thế nhưng Thanh Hành đối xử với nàng thật sự rất tốt. Từ chuyện ăn ở đến mọi việc lớn nhỏ trong cuộc sống, chàng đều chăm sóc chu toàn, gần như không có bất kỳ điểm nào để nàng có thể trách cứ. Chỉ cần là điều nàng mở miệng cầu xin, chàng hầu như chưa từng từ chối. Nàng luôn cảm thấy mình đã là người hạnh phúc nhất trên thế gian này.

Nhưng nếu đã như vậy, tại sao chàng lại nhìn nàng bằng ánh mắt đau buồn đến thế? Chẳng lẽ trước kia nàng thực sự từng trải qua một biến cố nào đó khó lòng nhắc lại? Nếu không, vì sao nàng lại mất hết ký ức, cũng vì sao Thanh Hành luôn không muốn để nàng rời xa mình dù chỉ nửa bước?

Nàng tin tưởng Thanh Hành, giống như tin vào chính bản thân mình. Chàng là người đối xử với nàng tốt nhất trên đời này, tuyệt đối sẽ không làm bất cứ chuyện gì tổn hại đến nàng. Nếu chàng lựa chọn che giấu quá khứ, hẳn là bởi trong lòng có một nỗi khổ riêng không thể nói thành lời.

Có lẽ những chuyện cũ ấy vốn là đoạn quá khứ mà chính nàng trước kia không muốn đối diện nhất, cho nên chàng mới tình nguyện thay nàng giữ kín, không nỡ để lộ dù chỉ một lời. Nghĩ như vậy, lâu dần nàng cũng không tiếp tục truy hỏi chàng nữa.

Thế nhưng những nghi hoặc trong lòng lại không vì thế mà biến mất. Chúng giống như những nhánh dây thường xuân âm thầm bám rễ, mỗi ngày một lan rộng, chằng chịt quấn quanh tâm trí nàng. Không thể nhận được câu trả lời từ Thanh Hành, nàng đành nghĩ đến việc bắt đầu dò hỏi đám tinh quái trong núi.

Đáng tiếc, ngay cả đám hồ ly tinh cũng không biết nguyên nhân nàng xuất hiện tại đây. Bọn họ chỉ nhớ mang máng rằng sau một lần ra ngoài diệt trừ tà tu, Sơn Thần từng biến mất trong một khoảng thời gian khá lâu. Đến khi chàng trở về sơn cốc, trong lòng đã ôm theo nàng.

Lan Thời từng hỏi nàng rằng những ký ức của kiếp trước thật sự quan trọng đến thế sao. Cho dù không còn nhớ chuyện cũ, chẳng phải hiện tại nàng vẫn đang sống rất vui vẻ hay sao? Thật ra chính nàng cũng không thể giải thích rõ ràng.

Chỉ là sâu trong lòng nàng luôn có một cảm giác âm ỉ thôi thúc. Nàng mơ hồ cảm thấy dường như vẫn còn một việc gì đó chưa kịp hoàn thành, cũng dường như có một người nào đó vẫn đang chờ nàng đến nơi đã hẹn. Mà tất cả những câu trả lời ấy, có lẽ đều đang được cất giấu nơi nhân gian dưới chân núi.

Chớp mắt một cái, mùa xuân đã đến. Thân thể nàng dường như càng ngày càng khỏe mạnh, vóc dáng cũng cao lên trông thấy, thậm chí đã cao hơn Lan Thời hẳn một cái đầu. Lan Thời vô cùng ngưỡng mộ, không hiểu vì sao người phàm lại có thể trưởng thành nhanh đến vậy.

Nàng ấy nhìn lại chính mình, rõ ràng tuổi thọ đã vượt quá nửa trăm năm, vậy mà vẫn là kẻ nhỏ bé, thấp nhất trong tộc. Lan Thời quan sát nàng một hồi rồi thuận miệng hỏi: “Ngươi đã khỏe mạnh như vậy, có phải bệnh tình cũng đã thuyên giảm rồi không?”

Một câu nói đơn giản ấy lại khiến nàng chợt bừng tỉnh. Nếu thân thể hiện giờ đã thật sự hồi phục, biết đâu nàng cũng đã có thể rời khỏi núi. Đúng lúc tiết Thượng Tỵ nơi nhân gian sắp đến, dưới chân núi hẳn đang là cảnh tượng vô cùng phồn hoa, vì vậy nàng muốn mời Thanh Hành cùng xuống núi dạo chơi.

Mang theo ý định ấy, nàng bước vào viện lạc của chàng. Thanh Hành từ sớm đã nghe thấy những tiếng động khe khẽ ngoài sân, không cần ngẩng đầu cũng biết người đến là nàng. Nàng xưa nay rất ít khi chủ động đặt chân đến nơi này, bởi nàng luôn chê viện của chàng quá mức yên tĩnh, khiến một người thích ồn ào như nàng có cảm giác không được tự nhiên.

Hôm nay nàng đặc biệt tìm tới, chắc chắn trong lòng đang có chuyện muốn cầu xin chàng. Quả nhiên không lâu sau, cánh cửa phòng vang lên mấy tiếng gõ nhịp nhàng, kế đó là giọng nói trong trẻo đúng như chàng dự đoán: “Đại nhân?”

Thanh Hành bất chợt nảy ra ý muốn trêu nàng. Chàng không đáp lời, chỉ khép mắt, tựa người bên bàn sách, giả vờ như đang ngủ. Bên ngoài yên lặng một lát, sau đó nàng nhỏ giọng lẩm bẩm: “Không có nhà sao?”

Không nghe thấy ai trả lời, nàng thử đẩy cửa bước vào, liền nhìn thấy Thanh Hành đang dựa bên bàn nghỉ ngơi. Nàng không đánh thức chàng mà chỉ nhẹ chân đi đến, ngồi xuống bên cạnh, kiên nhẫn chờ chàng tỉnh giấc.

Tuy Thanh Hành cùng tộc với đám hồ ly trong núi nhưng suy cho cùng chàng vẫn là một vị thần linh, khí chất cùng dung mạo đều khác hẳn người thường. Chỉ riêng gương mặt ấy đã xuất chúng hơn những người khác rất nhiều.

Đôi mày chàng thanh tú như được vẽ nên, cánh môi mỏng khép nhẹ, vừa lạnh lùng vừa trang nghiêm. Khi đôi mắt hổ phách ánh đỏ thường ngày nhắm lại, vẻ diễm lệ nóng rực cũng giảm đi vài phần, để gương mặt trắng như ngọc càng lộ rõ khí chất thanh thoát, không vướng bụi trần.

Ngày thường, nàng luôn sợ mình mạo phạm nên chưa bao giờ dám nhìn chàng quá lâu. Hôm nay có được cơ hội hiếm hoi, nàng liền không chút kiêng dè mà ngắm nhìn thật kỹ từng đường nét trên gương mặt ấy. Trong lòng còn âm thầm vui vẻ, tựa như vừa chiếm được một món lợi lớn lao.

Nhìn hồi lâu, chính nàng cũng bắt đầu cảm thấy ngượng ngùng, đành chuyển ánh mắt sang bàn sách. Trên đó phần lớn là những bản văn tế thần do Nhân hoàng sai Khâm Thiên Giám gửi đến, bên trong liệt kê dày đặc đủ loại lời thỉnh cầu, từ cầu mưa cho vụ xuân cho đến ngăn lũ vào mùa hạ.

Phần còn lại là những công việc liên quan đến việc xử lý các dị tượng trong núi như sạt lở hay sụt đất. Đến lúc này nàng mới biết, hóa ra làm Sơn Thần cũng không hề nhàn nhã như mình từng nghĩ. Thấy chàng nằm ngủ bên bàn có phần lạnh lẽo, nàng bèn cởi áo bào của mình, nhẹ nhàng phủ lên người chàng.

Mùi hoa mai thanh khiết, lành lạnh vương trên y phục thiếu nữ lập tức bao phủ toàn thân Thanh Hành. Không một ai biết rằng vành tai của con hồ ly đang giả vờ ngủ ấy đã bắt đầu lan ra một tầng sắc hồng phấn nhạt.

Chàng có thể cảm nhận rõ ánh mắt nóng bỏng của nàng đang lưu luyến trên người mình. Mỗi nơi nàng nhìn qua đều giống như có một luồng nhiệt dịu dàng rơi xuống, khiến làn da chàng âm thầm nóng lên. Khả năng cảm nhận quá mức nhạy bén của thần linh đôi khi quả thực chẳng phải một chuyện tốt.

Trong lúc tâm trí rối loạn, hàng mi dài của chàng bất giác khẽ run, vô tình để lộ toàn bộ sự mất bình tĩnh. Ngay sau đó, bên tai chàng vang lên tiếng cười khe khẽ của nàng: “Đại nhân, chàng tỉnh rồi sao?”

Một vị thần đã sống mấy trăm năm lại đi chơi trò giả ngủ vụng về của trẻ con, nghĩ thế nào cũng thật mất mặt. Thanh Hành đành ngượng ngùng mở mắt, vẻ bối rối chưa kịp che giấu đã rơi trọn vào tầm mắt nàng.

Nàng hiếm khi được nhìn thấy vị đại nhân luôn điềm tĩnh này rơi vào hoàn cảnh lúng túng như vậy nhưng vẫn tốt bụng cho chàng một bậc thang để bước xuống. Nàng nghiêm túc nhận lỗi: “Trách ta, đều trách ta, là tại ta gây tiếng động quá lớn.”

Thanh Hành ho khan hai tiếng để che giấu sự ngượng ngùng, sau đó rủ mắt, không dám nhìn thẳng vào nàng. Nàng vẫn giống hệt ngày trước, luôn đặc biệt thích nhìn dáng vẻ mất mặt hiếm hoi này của chàng.

Thanh Hành vẫn nhớ lần đầu tiên hai người cùng cởi giày, lội xuống suối dùng vợt bắt cá. Khi ấy chàng mãi không thể nắm được bí quyết. Dòng nước trong vắt, rõ ràng có thể nhìn thấy cá đang bơi ngay trước mắt, thế nhưng dù cố gắng thế nào, chàng cũng không thể bắt được chúng.

Có lúc cá đã lọt vào lưới, cuối cùng vẫn luồn qua kẽ hở mà chạy thoát. Chàng quờ quạng dưới nước suốt nửa ngày, kết quả chỉ tóm được một con cá nhỏ bé đến đáng thương. Khi nàng bắt được một con cá béo tốt bỏ vào giỏ trúc, con cá của chàng đứng bên cạnh lại càng nhỏ như một hạt đậu.

Có lẽ cũng cảm thấy nó quá đáng thương nên Thanh Hành cuối cùng đã thả con cá nhỏ ấy trở về suối. Khi đó nàng còn trêu chọc chàng, hỏi có phải lúc Sơn Thần đại nhân vẫn còn là hồ ly thường xuyên không bắt được thức ăn nên phải chịu đói hay không.

Chàng bị nàng trêu đến đỏ mặt nhưng vẫn nhất quyết không chịu nhận thua, cứ lặng lẽ thử đi thử lại thêm nhiều lần. Thế nhưng lần nào cũng kết thúc bằng thất bại. Bực bội đến cùng cực, chàng liền âm thầm dùng một chút pháp thuật, khiến đàn cá dưới suối tự động nhảy lên bờ.

Chàng còn nghiêm trang nói: “Chỉ có hồ ly ngốc mới dùng sức lực chân tay.” Tuy vậy, mãi đến khi mặt trời lặn xuống, chàng vẫn không thể dùng đôi tay của mình để bắt được con cá thứ hai.

Đó là lần đầu tiên Thanh Hành thật sự nếm trải cảm giác thất bại. Chàng ghét lũ cá dưới suối đến mức nghiến răng, mãi đến khi nàng đưa cho chàng một con cá nướng vàng ruộm, béo thơm, tâm trạng chàng mới dần tốt lên.

“Đại nhân, chàng giận rồi sao?” Thấy chàng bỗng nhiên thẫn thờ, nàng có chút hối hận, sợ rằng hành động vừa rồi của mình quá mức đường đột. Thanh Hành nhanh chóng hoàn hồn, sau đó cúi người sát lại, vòng tay ôm lấy nàng qua lớp áo bào.

“Lần này nàng đến tìm ta là vì có chuyện gì muốn cầu xin sao?” Chỉ một câu hỏi đã khiến nàng biết mình quả nhiên không thể giấu được chàng. Nàng cười hì hì, ngẩng đầu nhìn chàng, thử thăm dò: “Ta nghe nói tiết Thượng Tỵ sắp đến, muốn mời đại nhân cùng ta xuống núi dạo chơi.”

Sợ chàng không đồng ý, nàng còn hết lời ca ngợi Sơn Thần đại nhân pháp lực vô biên, chỉ cần có chàng bên cạnh thì nhất định sẽ bảo vệ được nàng chu toàn. Thế nhưng nụ cười trên gương mặt Thanh Hành lại nhạt đi vài phần, trong mắt thoáng hiện một cảm xúc phức tạp mà nàng không thể nào hiểu được.

Chàng im lặng thật lâu, cuối cùng mới rũ mi, thấp giọng hỏi: “Tại sao nàng lúc nào cũng muốn xuống núi?” Có phải nàng đã sớm khôi phục ký ức, chỉ là vẫn âm thầm che giấu chàng? Có phải nàng đã quyết định bỏ rơi chàng một lần nữa?

Hay nàng đã sớm chán ghét cuộc sống trong núi, không muốn tiếp tục ở lại bên cạnh chàng? Thanh Hành giống như một con thú bị giam cầm trong những ký ức xưa cũ. Chàng biết rõ đến cuối cùng mình vẫn có thể bị vứt bỏ nhưng vẫn không ngừng vùng vẫy, cố níu kéo chút hạnh phúc ít ỏi đang có trong tay.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 3
Lá Thư Gửi Sơn Thần