Chương 4

Ngày qua ngày, chàng tìm kiếm khắp núi những thứ nàng có thể yêu thích, chỉ mong giữ được bước chân nàng, cũng mong một ngày nào đó nàng sẽ vì thương hại mà lựa chọn ở lại bên chàng. Thế nhưng tạo hóa dường như cố ý trêu ngươi, bởi chàng lại là một kẻ quá đỗi nhạt nhẽo, vụng về và trắng tay.

Nàng vốn luôn hướng đến những điều mới lạ, những thứ mà chàng chưa từng nhìn thấy, thậm chí cũng không thể hình dung. Chàng chỉ đành vắt óc tìm kiếm trong ký ức, sau đó lặp đi lặp lại những việc mà trước kia hai người từng làm cùng nhau.

Những bài thơ năm xưa nàng từng dạy chàng, giờ chàng học thuộc rồi lại đem dạy ngược cho nàng. Chàng biết nàng thích hoa sen nên đã sớm trồng chúng đầy khắp sơn cốc, chỉ chờ đến một ngày nàng tình cờ phát hiện.

Chàng sợ nàng cảm thấy buồn chán, vì thế còn lùng tìm khắp nơi, đem về đủ loại thoại bản kể chuyện tình yêu nơi nhân gian. Chàng tham luyến nụ cười rạng rỡ trên gương mặt nàng mỗi khi nhìn thấy những thứ chàng đã dày công chuẩn bị.

Nàng sẽ khen chàng tinh tế, chu đáo, sau đó lại vì muốn đáp lễ mà vắt óc tìm kiếm, đem tất cả những thứ mình có dâng đến trước mặt chàng. Mỗi món quà nàng tặng, chàng đều si mê cất giữ, xem chúng như tín vật định tình của hai người trong kiếp này.

Nàng quả thực là một người vô cùng xảo quyệt, khiến một con hồ ly ngốc nghếch như chàng chìm đắm trong thứ hạnh phúc ngắn ngủi ấy, không cách nào tự mình thoát ra. Cảm giác vừa đau nhói, vừa chua xót, lại vừa ngọt ngào ấy khiến chàng càng ngày càng mê muội.

Chàng thầm vui mừng vì cái hôm nay giống như trộm được, rồi lại không ngừng lo lắng về một ngày mai không biết có thật sự tồn tại hay không. Thế nhưng dù chàng có cố ý trốn tránh thế nào, kết cục của hai người từ lâu đã được viết rõ trong lá thư cuối cùng năm ấy.

“Dưới núi có người rất quan trọng đang chờ nàng sao?” Thanh Hành không thể ngăn bản thân nhớ lại những lời nàng từng viết. Nàng nói mình muốn đến gặp chàng, bởi nàng đã có người trong lòng nhưng lại không biết tâm ý của đối phương, vì thế muốn nhờ vị thần linh thần thông quảng đại này thay nàng nghĩ cách.

Chàng đã không còn nhớ rõ tâm trạng của mình trong ngày nhận được bức thư ấy. Điều duy nhất còn lưu lại là nỗi đau cùng sự tuyệt vọng chưa từng trải qua. Nàng đã đem lòng yêu một người khác.

Thậm chí chàng không muốn dùng những từ mập mờ như thích hay yêu để miêu tả tình cảm đột ngột ấy của nàng, càng không muốn nghĩ đến kẻ hèn hạ sắp cướp nàng khỏi tay mình. Trong thư, nàng nói bản thân có tính tình vụng về, thô kệch, chỉ sợ không thể lọt vào mắt người kia.

Nàng còn tự giễu dung mạo mình quá mức tầm thường, không xứng với phong thái tựa thiên nhân của đối phương. Người ấy lại có gia thế xuất chúng, cùng một cô nhi không nơi nương tựa như nàng quả thực khác biệt một trời một vực, chỉ sợ hai người vốn không hề môn đăng hộ đối.

Tờ giấy trong tay Thanh Hành suýt chút nữa bị bóp nát. Chàng không thể hiểu nổi rốt cuộc là người nào đã khiến một người vốn gan dạ và tự tin như nàng trở nên tự ti, thậm chí phải dối lòng hạ thấp bản thân đến mức ấy.

Chàng ghen tị với kẻ có thể chiếm trọn trái tim nàng nhưng lại càng căm hận người đó vì đã khiến nàng phải thất vọng và đau khổ. Trong lòng Thanh Hành, trên thế gian này vốn chưa từng có bất kỳ ai thật sự xứng đáng với nàng.

Nhưng chàng cũng hiểu tính nàng. Một khi chưa đâm đầu vào tường thì nàng tuyệt đối không quay lại, mà chỉ cần đã hạ quyết tâm, gần như không điều gì có thể khiến nàng thay đổi. Đôi lúc chàng cảm thấy nàng còn giống một vị thần hơn cả mình, vô tư, mạnh mẽ và không hề biết sợ.

Dù nỗi chua xót trong lòng gần như không thể kìm nén, chàng vẫn đọc hết từng câu từng chữ trong bức thư ấy. Nàng nói mình không dịu dàng, khéo léo như những tiểu thư khuê các, thậm chí đôi khi còn có phần vụng về.

Thế nhưng nàng đã sớm xem người ấy như trân bảo, chỉ muốn thành thật đối diện với lòng mình. Nếu lời bày tỏ ấy khiến đối phương khó xử hoặc cảm thấy bị quấy rầy, nàng cũng đã chuẩn bị tinh thần để xin lỗi và nhận mọi trách phạt.

Xuyên suốt bức thư là một tấm lòng vừa vụng về vừa chân thành, vừa nhút nhát lại vừa cố chấp. Chỉ cần nhắm mắt, Thanh Hành gần như có thể nhìn thấy dáng vẻ nàng do dự, ngập ngừng khi viết từng con chữ.

Nàng thực sự yêu người đó. Khi chàng mở mắt ra, đôi mắt màu hổ phách đã sớm bị nước mắt nóng hổi che mờ. Có một khoảnh khắc, Thanh Hành từng muốn mượn bàn tay của số mệnh để âm thầm can thiệp, từng bước khiến nàng dần buông bỏ tình cảm ấy.

Nếu người nọ là một kẻ ăn chơi trác táng, chàng đương nhiên có thể đường đường chính chính ngăn cản. Nhưng nếu hắn thật sự là một người xứng đáng để nàng gửi gắm cả cuộc đời, vậy chàng còn có tư cách gì để phá hỏng hạnh phúc của nàng?

Thần linh và người phàm vốn không thể ở bên nhau trọn đời. Nàng đã được định sẵn sẽ cùng người mình yêu đi hết một kiếp người. Trong vạn vật nơi thế gian, chỉ có chân tình là thứ khó tìm nhất. Chàng hiểu đạo lý ấy nên mới càng liều mạng trân trọng, cố chấp níu lấy từng tia hy vọng mỏng manh, không nỡ buông tay.

Nhưng chàng đã trải qua hàng trăm năm nơi nhân gian, đi qua vô số vòng luẩn quẩn, cuối cùng vẫn không thể tìm được một phương pháp vẹn toàn cho cả hai. Nỗi bi thương trong mắt Thanh Hành cứ như vậy lặp lại hết lần này đến lần khác.

“Tại sao đại nhân lúc nào cũng buồn như thế?” Nàng nhìn đôi mắt chàng dường như sắp rơi lệ, trong lòng lập tức dấy lên cảm giác đau nhói cùng hối hận. “Tại sao đại nhân chưa từng kể cho ta nghe những chuyện trước kia?”

Nàng không tức giận vì Thanh Hành đã lừa dối hay che giấu mình. Chỉ là mỗi lần nhìn xuyên qua tấm màn hạnh phúc giả tạo bên ngoài, nàng lại đau lòng nhận ra hóa ra từ đầu đến cuối, chỉ có một mình chàng đang âm thầm chịu đựng tất cả.

Nàng từng nghĩ rằng chỉ cần bản thân giả vờ ngây thơ, không biết gì thì Thanh Hành sẽ có thể vui vẻ. Nhưng sự hèn nhát chỉ ham muốn duy trì một vẻ yên bình giả tạo chưa bao giờ có thể đổi lấy hạnh phúc thật sự.

Một tấm chăn mang tên hạnh phúc, nếu phía dưới giấu đầy những viên đá vụn, thì dù có ấm áp đến đâu cũng không thể khiến người ta ngủ ngon. Trái lại, cơ thể càng được bao bọc trong hơi ấm, người ta càng cảm nhận rõ những cơn đau nhỏ bé nhưng dai dẳng đang không ngừng châm chích.

Ánh mắt nàng vẫn kiên định như mọi khi. Thanh Hành nhìn nàng, trong lòng lại sinh ra vô số lo sợ. Nếu lần xuống núi này nàng gặp lại người năm ấy, sau đó lại một lần nữa đem lòng yêu người đó thì sao? Nếu nàng thật sự nhớ lại toàn bộ chuyện cũ thì sao?

Liệu nàng có căm hận chàng vì chút lòng riêng mà giam giữ nàng trong ngọn núi này suốt năm này qua năm khác hay không? Nàng nhất định sẽ tức giận, bởi từ trước đến nay nàng luôn ghét nhất những người rụt rè, do dự, làm gì cũng nhìn trước ngó sau.

Thanh Hành nắm lấy bàn tay nàng, nhẹ nhàng áp lên má mình, từ đầu đến cuối vẫn không dám ngẩng lên nhìn nàng. Những vết chai trong lòng bàn tay nàng khẽ cọ qua làn da chàng. Nàng theo bản năng muốn rụt tay lại, thế nhưng chàng lập tức nắm chặt, không cho nàng rời đi.

“Sau khi xuống núi, nàng còn quay về nữa không?” Giọng chàng khàn đi đôi chút. “Nhân gian phồn hoa như vậy, tốt hơn rất nhiều so với những tháng ngày khô khan trong núi. Nàng nhất định sẽ thích nơi đó hơn.”

Chàng ngừng lại một lát rồi tiếp tục: “Ta đã quen với việc mỗi ngày đều có nàng ở bên cạnh. Nếu nàng thật sự bỏ mặc ta, vậy ta phải làm thế nào?” Thanh Hành xưa nay hiếm khi trực tiếp bộc lộ tình cảm, vì vậy những lời ấy khiến lòng nàng không khỏi xúc động.

“Sẽ không đâu. Sau khi ngày mai kết thúc, ta nhất định sẽ cùng đại nhân trở về.” Nàng đưa ngón út móc lấy ngón tay chàng, sau đó dùng ngón cái đóng dấu, nghiêm túc nói: “Ta hứa với chàng, nếu ta thất hẹn, nhất định sẽ để ta phải…”

Nàng còn chưa nói hết, Thanh Hành đã đưa tay che miệng nàng lại. “Không cần phải như vậy.” Chàng nói xong liền khựng lại, giống như đang do dự không biết có nên tiếp tục bộc lộ những suy nghĩ còn lại hay không.

“Ta chỉ muốn nàng được vui vẻ.” Cuối cùng chàng vẫn nói. “Muốn nàng ở lại là lòng riêng của ta, chẳng qua vì ta không muốn tiếp tục cô đơn như vậy.”

“Trong chuyến xuống núi lần này, nếu nàng tìm thấy một nơi tốt hơn nơi đây thì cứ đi đi.” Thanh Hành chậm rãi buông tay nàng ra, ánh mắt dừng thật lâu trên lòng bàn tay ấy, giống như muốn xuyên qua những đường chỉ tay để nhìn thấy con đường cùng nơi chốn cuối cùng nàng sẽ lựa chọn trong tương lai.

“Dù nàng đi đến đâu, ta cũng sẽ vui mừng cho nàng.” Thanh Hành vẫn chưa thật sự hiểu nàng. Chàng chỉ dựa vào dáng vẻ nàng trong quá khứ để thay nàng lựa chọn một con đường mà chàng cho rằng sau này nàng sẽ không phải hối hận.

Có lẽ chàng thật sự nên buông tay. Dù tất cả có lặp lại thêm một lần nữa, chàng vẫn sẽ lựa chọn đứng nguyên tại nơi cũ, tiếp tục chờ đợi nàng.

“Vậy nếu ta đi rồi, chàng sẽ làm thế nào?” Nàng suy nghĩ một lát, bỗng cảm thấy bản thân thật sự quá không biết trời cao đất rộng. Dưới núi, hương hỏa dành cho Thanh Hành vô cùng hưng thịnh, người đến người đi chưa từng ngừng nghỉ.

Nàng vốn chưa bao giờ là người duy nhất xuất hiện trong cuộc đời chàng. Cho dù nàng rời khỏi, tự nhiên cũng sẽ có người khác đến lấp đầy khoảng trống ấy. Nhưng dù đã hiểu rõ đạo lý đó, nàng vẫn muốn chính miệng chàng cho mình một câu trả lời.

“Đại nhân sẽ cảm thấy cô đơn, sẽ nhớ ta sao?” Nàng nhìn chàng thật kỹ rồi lại hỏi: “Hay là đại nhân thật sự đã chán ghét ta, cho nên mới muốn đuổi ta rời đi?”

Thanh Hành ngơ ngác nhìn nàng, nhất thời không hiểu nàng muốn nói gì. Nàng liền nở nụ cười tươi tắn, ghé sát mặt mình đến trước mặt chàng: “Nếu ta rời đi, đại nhân nhất định sẽ đi tìm ta, đúng không? Chẳng phải chúng ta đã hẹn năm sau sẽ cùng nhau ngắm sen sao?”

Thứ nàng muốn nghe chính là chàng lưu luyến, không nỡ để nàng rời xa. Nàng muốn được nghe chàng nói rằng cuộc sống của chàng không thể thiếu nàng, chứ không phải một câu dịu dàng nhưng xa cách như dù nàng đi đâu, chàng cũng sẽ vui mừng cho nàng.

Nàng muốn xuống nhân gian, suy cho cùng cũng chỉ để tìm lại phần quá khứ đã bị mất đi của chính mình. Sau khi nàng nói xong, Thanh Hành im lặng nhìn nàng thật lâu, dường như đang cân nhắc xem có nên thổ lộ suy nghĩ sâu kín nhất trong lòng hay không.

Biết đâu nàng thật sự sẽ lựa chọn một con đường khác hoàn toàn với trước kia, sau đó ở lại bên chàng. Nếu vậy, chàng sẽ trở thành một kẻ trộm đã đánh cắp hạnh phúc vốn không thuộc về mình.

“Ta sẽ tìm nàng.” Cuối cùng chàng vẫn thấp giọng đáp. “Dù nàng đang ở đâu, nơi này mãi mãi vẫn là nhà của nàng.”

“Vậy đại nhân có nhớ ta không?” Nàng tiếp tục truy hỏi. Nhận ra chàng đang cố ý tránh né điều mình muốn nghe nhất, nàng lại nghiêng đầu, cố chấp hỏi: “Đại nhân thật sự đã chán ghét ta rồi sao?”

Thấy nàng kiên quyết không chịu bỏ qua, Thanh Hành cứ ngồi yên tại chỗ, lúng túng không biết phải làm thế nào. Hai gò má chàng dần đỏ lên, vẻ khép nép hiếm thấy khiến chàng lúc này trông hoàn toàn khác với một vị Sơn Thần luôn điềm tĩnh và trang nghiêm.

“Ta sẽ nhớ nàng.” Chàng nhỏ giọng nói, cảm giác cả gương mặt đều đang nóng lên. Ngập ngừng một lúc, chàng mới nói hết câu: “Nàng không ở bên cạnh, ta sẽ… rất buồn.”

Mãi đến khi Thanh Hành chịu thừa nhận rằng sự rời đi của nàng sẽ khiến chàng cảm thấy hụt hẫng, nàng cuối cùng mới hài lòng. “Vậy đại nhân hãy giữ ta lại.” Nàng mỉm cười nhìn chàng. “Hãy giữ ta thật chặt ở bên cạnh chàng, để ta được tiếp tục sống những tháng ngày tiêu dao, tự tại.”

Nghe thấy lời ấy, Thanh Hành khẽ bật cười. Đôi tay vốn bất an của chàng lập tức nắm chặt lấy tay nàng nhưng vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt nàng.

Nàng chủ động ghé sát lại gần, để trán mình khẽ chạm vào đôi môi mềm mại của chàng, tự tìm cho bản thân một phần thưởng. Thanh Hành hoàn toàn sững sờ.

Mặc dù chàng đã lợi dụng việc nàng mất trí nhớ để đến gần và thân thiết với nàng hơn trước rất nhiều nhưng mỗi lần nàng chủ động tiến lại gần, sự ngượng ngùng trong chàng vẫn luôn nguyên vẹn như thuở ban đầu.

Nàng ngẩng đầu lên, khóe môi cong cong sau đó thuận thế rúc vào lòng chàng. Nhất định sẽ như vậy. Chắc chắn Thanh Hành sẽ giữ nàng lại bên mình, để nàng có thể cùng chàng đi qua những năm tháng dài đằng đẵng, tưởng như không bao giờ có điểm tận cùng.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 4
Lá Thư Gửi Sơn Thần